Chương 38: Thì ra Mạnh Tư Trình là người bạn ưu tú ấy!

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán

Chương 38: Thì ra Mạnh Tư Trình là người bạn ưu tú ấy!

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong lúc lắp Lego, Mạnh Tư Trình phụ trách đọc hướng dẫn và theo dõi tiến độ chung. Anh giơ một mảnh ghép hình cửa tàu vũ trụ lên và nói: “Tìm tất cả các mảnh giống thế này.”
Thế là Đu Đủ và Đậu Đen bắt đầu bới tung đống linh kiện nhỏ như núi. Đậu Đen có vẻ nhanh hơn một chút, nhưng nó có một điểm đặc biệt là sau khi tìm thấy, nó chỉ nằm rạp xuống chứ không vội tha đi khoe với Mạnh Tư Trình.
Sau đó, Đu Đủ phấn khởi nhặt lấy một mảnh, đưa cho Mạnh Tư Trình và nói: “Con biết lắp cái này!”
Mạnh Tư Trình: “Con làm đi.”
Tống Hề Đào ngồi nhìn một người lớn, một đứa trẻ và một chú chó lắp ráp một chiếc tàu vũ trụ to. Cứ thế nhìn mãi, cậu nằm ra sofa và ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Mùi thơm của cá chua ngọt từ phòng bếp tỏa ra đánh thức cậu tỉnh dậy.
Tống Hề Đào bất giác nhớ lại vài cảnh tượng ở nhà họ Tống: cứ đến giờ kèm Đu Đủ làm bài tập là Tống Hoắc lại đảm nhận việc nấu cơm, Tống Nhạn Lý có thể đi đọc sách của mình, còn Giang Mộng Lệ thì có bệnh nhân gọi điện đến.
Mạnh Tư Trình đảm nhận việc nấu nướng, có phải là để tránh kèm Đu Đủ học không?
Có phải anh ta đã chán nản, muốn gác kiếm rồi không?
Tống Hề Đào ngửi mùi cá chua ngọt thơm nức, cậu mon men lại gần. Cậu thấy Đu Đủ và Đậu Đen đang ngồi chầu chực bên ngoài cửa kéo nhà bếp, còn Mạnh Tư Trình đang nấu nướng bên trong, trước mặt anh là chiếc máy tính bảng đang hiển thị công thức nấu ăn.
Hóa ra thà vừa học vừa nấu còn hơn là dốc hết kiến thức toán học phong phú suốt 20 năm ra để dạy học cho con trai!
Kẻ vô dụng chẳng qua là nhân tài đặt nhầm chỗ. Đầu bếp và giáo viên, cậu và Mạnh Tư Trình, ai nên ở vị trí nào, đáp án đã quá rõ ràng rồi còn gì?
Tống Hề Đào muốn làm siêu đầu bếp chứ không muốn làm kẻ siêu dốt.
“Ăn thôi.” Mạnh Tư Trình bưng ra mâm cơm ba món một canh, tất cả đều được làm từ nguyên liệu tươi mới, tuân thủ nghiêm ngặt công thức, hoàn hảo từ cách trình bày đến hương vị.
Sốt chua ngọt rưới lên phần nạc cá giòn tan, Tống Hề Đào vừa ăn liền ba đũa vừa nghĩ bụng rằng mình nấu nướng vẫn giỏi hơn.
Tống Đu Đủ ăn món đùi gà yêu thích. Đồ ăn ngon lành, lại có Mạnh Tư Trình giám sát nên bé múc miếng cơm đầy ắp, hai má phồng hết cả lên.
Mạnh Tư Trình: “Hợp khẩu vị không?”
Tống Hề Đào làm lơ anh.
Mạnh Tư Trình: “Đu Đu?”
Tống Đu Đủ: “Ngon ạ!”
Mạnh Tư Trình: “Tối muốn ăn cháo thịt băm hay cháo bát bảo?”
Tống Đu Đủ: “Thầy ơi, con muốn ăn đồ ngọt ạ.”
Mạnh Tư Trình: “Được.”
Tống Hề Đào lẳng lặng ăn hết một bát cơm to. Thấy Đu Đủ tiếp tục đi lắp Lego, Mạnh Tư Trình thu dọn bát đũa, xếp lần lượt vào máy rửa bát.
Tống Hề Đào lặng lẽ lại gần, thì thầm thuyết phục: “Buổi trưa ăn tôm, cá, đùi gà bổ não như thế này, không tranh thủ làm tí toán thì phí phạm quá.”
Mạnh Tư Trình: “Vừa ăn xong, để máu tập trung dồn về dạ dày để tiêu hóa bớt đã.”
Tống Hề Đào khoanh tay: “Cậu cứ như này, cuộc sống của bọn mình không hài hòa được đâu.”
Mạnh Tư Trình ngưng động tác: “Hài hòa?”
Tống Hề Đào: “Giống như trước đây ấy, ở trường cậu giáo dục nghiêm khắc, ở nhà mình khích lệ động viên, chẳng phải rất ổn sao?”
Mạnh Tư Trình: “Sau đấy một ngày nào đó tôi nói với Đu Đủ tôi là bố nó, khiến nó hoảng sợ bỏ nhà đi hả?”
Tống Hề Đào: “…” Cậu mím môi, làm gì đến mức nghiêm trọng như vậy. Đu Đu làm gì dám bỏ nhà đi, cùng lắm thì chỉ sang nhà Hoắc Quyết chơi. Cậu gọi điện bảo Hoắc Quyết dẫn nó về là được, Hoắc Quyết cũng sợ cậu chết khiếp đấy thôi.
Mạnh Tư Trình: “Cậu nằm ra sofa ngủ cả sáng vẫn chưa đủ hài hòa à?”
Tống Hề Đào giậm chân, chỉ muốn giẫm luôn lên chân anh: “Chúng ta đang bàn chuyện giáo dục con cái cơ mà!”
Thảo nào mà mẹ Trần Lộ hay kể chị thường cãi nhau với ba Trần Lộ xoay quanh các vấn đề liên quan đến con cái.
Hồi trước Tống Hề Đào chưa có kinh nghiệm tương tự, giờ thì cậu hiểu rồi.
Mạnh Tư Trình: “Tôi ủng hộ tốt khoe xấu che, dạy theo năng lực.”
Tống Hề Đào: “Không có năng lực thì khỏi dạy nữa luôn?”
Mình cũng là kẻ ngốc đây này, cớ sao say rượu xong cậu vẫn tóm lấy mình để giảng bài?
Mạnh Tư Trình, tốt nhất là cậu thức thời một chút đi, đừng bắt mình phải thốt ra câu “Miễn cậu chịu dạy Đu Đủ thì muốn mình làm gì cũng được” đấy nhé.
Tống Hề Đào phát hiện bản thân chẳng những yếu kém mà còn lanh chanh. Cậu không tin Mạnh Tư Trình sẽ trơ mắt nhìn Đu Đủ tuột dốc khỏi mốc 48 điểm.
Cậu nói đi! Nói là cậu muốn kèm cặp Đu Đủ đi chứ!
Hai tầm mắt giao nhau trong không trung, giằng co.
Cuối cùng Mạnh Tư Trình không phụ sự kỳ vọng, anh nói: “Tôi có chiến lược của tôi. Môn toán của Đu Đủ chưa thể vội vàng được ngay, tin tôi, tôi sẽ không buông tay mặc kệ đâu.”
“Dĩ nhiên.” Mạnh Tư Trình đột nhiên chuyển hướng: “Nếu mình đến với nhau, tôi sẽ nghe theo cậu hết.”
Tống Hề Đào: “Nằm mơ đi.”
Mạnh Tư Trình: “Có phải cậu sốt ruột vì Đu Đu là con trai tôi, thấy thằng bé thi điểm thấp quá không? Thực ra cũng bình thường mà, từ từ rồi sẽ tiến bộ thôi.”
Nhoáng cái Tống Hề Đào đã được trấn an một cách êm thấm. Cậu nâng cằm, “Thế, sau này mình không cần lo nữa à?”
Mạnh Tư Trình: “Ừm.”
Tống Hề Đào mừng thầm. Hôm nay cậu sốt sắng chính bởi thái độ chiều chuộng của Mạnh Tư Trình, sợ việc kèm học sẽ lại đến tay mình.
Nếu Mạnh Tư Trình đã làm rõ lập trường, vậy Đu Đu cứ chơi thoải mái đi.
“Cơ mà ấy.” Mạnh Tư Trình rất biết cách nói chuyện, ba chữ lửng lơ ấy làm Tống Hề Đào thấp thỏm.
Tống Hề Đào: “Cơ mà làm sao?”
Mạnh Tư Trình tỏ vẻ nản chí: “Đúng là 48 điểm thật sự khá đả kích sự nhiệt tình của tôi. Dù sao nhà tôi cũng gia sản bạc triệu, Đu Đu không học cũng chẳng sao.”
Tống Hề Đào: “Không không không, học hành đâu chỉ để kiếm tiền, học hành để giúp Đu Đu nhận biết thế giới chứ!”
Mạnh Tư Trình: “Nếu cậu có thể làm một vài chuyện hỗ trợ để bù đắp sự nhiệt tình, tôi đoán Đu Đu sẽ đạt được tiêu chuẩn nhanh hơn đấy.”
Thái độ của Tống Hề Đào tích cực: “Mình làm được những gì?”
Mạnh Tư Trình: “Lấy 48 điểm làm mốc khởi đầu. Tiến bộ 1 điểm thì cậu thơm tôi một cái, tiến bộ 5 điểm cởi áo cho tôi xem thử bụng cậu, tiến bộ 10 điểm ——”
Tống Hề Đào đạp bốp một cái lên chiếc dép đi trong nhà của Mạnh Tư Trình, mặt đỏ bừng bừng như quả đào mật chín nẫu: “Đạt chuẩn xong mình còn phải đền thân mình cho cậu luôn chứ gì!”
Mạnh Tư Trình trầm ngâm: “Đạt chuẩn thì đã có rồi, thế điểm tối đa thì sao?”
Điểm tối đa? Uầy?
Tống Hề Đào không kìm được khẽ cong khóe môi lên, nhân cơ hội này thử mường tượng hình ảnh Đu Đu thi điểm tối đa. Ai cũng biết người bình thường muốn đạt điểm tối đa thì phải tranh thủ sớm, đến lúc chương trình khó dần là về cơ bản phải tạm biệt điểm 100 rồi.
Cậu chưa được làm ba của Đu Đu 100 điểm bao giờ.
Đợt trước, khi Đu Đủ bộc lộ bản chất dốt toán của mình, Tống Hề Đào từng ảo tưởng bé sẽ kế thừa hoàn hảo tài năng trời phú từ Mạnh Tư Trình, ba tuổi hơn cô, mười tuổi vượt ông. Cậu cậy con mà đắc ý, nở mày nở mặt ở nhà họ Tống. Về sau cậu mới biết mình đã nghĩ quá nhiều.
Giờ đây chính Mạnh Tư Trình – người đạt điểm tối đa đề xuất, cậu lại dám mạnh dạn hơn.
Tống Hề Đào: “Tùy cậu muốn thế nào cũng được.”
Mạnh Tư Trình: “Vậy tôi tràn trề động lực đấy.”
Tống Hề Đào ngẫm nghĩ giây lát, liệu có phải Mạnh Tư Trình đang cố tình gài cậu? Đầu tiên vờ vịt khoanh tay đứng nhìn, chọc cậu tức chết xong thì xuống nước, khiến cậu mừng rỡ như điên, chớp mắt đã bị đánh gục bởi viên đạn bọc đường của Mạnh Tư Trình, nhận lời một cách mù quáng không buồn suy tính. Cậu liền nói ngay: “Đề dễ quá là không tính đâu.”
Mạnh Tư Trình: “Được.”
Tống Hề Đào: “Không không, mình chưa đồng ý tăng được 1 điểm thì thơm cậu đâu nhé.”
Mạnh Tư Trình: “Chưa đồng ý à?”
Tống Hề Đào: “Chưa hề!”
Tiếng máy rửa bát hoạt động át đi tiếng trò chuyện khẽ khàng của hai người họ.
Mạnh Tư Trình: “Tôi cứ tò mò một việc.”
Tống Hề Đào: “Gì cơ?”
Mạnh Tư Trình: “Diêu Chiêu bảo hôm ấy bọn mình đều uống nhầm thuốc.”
Tống Hề Đào: “Ừm.”
Mạnh Tư Trình có vẻ khó nói. Câu hỏi này khiến anh cảm thấy như mình đang ngụy biện, hoặc đang ép Tống Hề Đào phải đưa ra câu trả lời mà anh muốn, nhưng đáp án thực sự rất quan trọng.
“Chuyện bọn mình tối hôm ấy, là tôi đơn phương cưỡng ép cậu, hay là… đôi bên cùng…”
Mặt Tống Hề Đào đỏ bừng bừng, cậu biết ngay sớm muộn gì Mạnh Tư Trình cũng hỏi đến chuyện này thôi.
Mạnh Tư Trình nhìn xoáy sâu vào mắt Tống Hề Đào một cách dai dẳng, không mong cậu đưa ra câu trả lời dối lòng. Nếu là do anh cưỡng ép Tống Hề Đào thì kể từ giờ trở đi anh sẽ không để xảy ra tiếp xúc cơ thể với Tống Hề Đào, cũng không nói năng đùa cợt nữa.
Tống Hề Đào lắc đầu nhè nhẹ, với quan điểm kiên định: “Không lên giường.”
Ánh mắt Mạnh Tư Trình lóe sáng đầy hy vọng, “Tôi không phạm tội chứ?”
Tống Hề Đào: “Đương nhiên là không, cũng đâu phải mình không chạy nổi đâu.”
Đôi mắt Mạnh Tư Trình lóe lên nụ cười: “Đời sống chăn gối của bọn mình hài hòa không?”
Thực sự anh không tài nào nhớ nổi dù chỉ một chi tiết nhỏ nhoi, cứ như thể đó là chuyện từ kiếp trước vậy.
Tống Hề Đào dựng lông: “Không hài hòa!”
Cậu trợn trừng với Mạnh Tư Trình được nước lấn tới, nheo mắt lại, tò mò lắm chứ gì. Cậu cắn răng, lẳng lặng không đề cập rằng số lần cọ sát bên ngoài của Mạnh Tư Trình lên đến hàng trăm, lần cuối cùng vào trong hoàn toàn do bất cẩn. Thế nhưng giờ cậu lại nghe tin có khả năng Mạnh Tư Trình đã yêu thầm cậu từ hồi cấp ba, Tống Hề Đào không dám đảm bảo Mạnh Tư Trình cố ý hay chỉ vô tình trượt nữa đâu nhé. Cậu bèn trả lời thật thà nhưng có chọn lọc: “Cậu vừa mới vào một tí đã kết thúc luôn rồi!”
“…”
“5 cm! Không! Không hơn được 2 cm!” Tống Hề Đào cố tình phóng đại nói quá.
“…”
“Mình chẳng cảm nhận được gì hết, nên mình mới nói rồi, hai đứa mình có lên giường đâu.”
“…” Hóa ra trên đời có những chuyện có sức sát thương mạnh hơn cả chuyện học sinh Đu thi toán được 48 điểm.
Dựa theo báo cáo từ Diêu Chiêu, ngày thứ hai Tống Hề Đào thật sự bình thường như không có chuyện gì.
Mạnh Tư Trình hiểu chuyện, dồn hết tâm huyết vào việc nghiên cứu bếp núc.
Tống Hề Đào cùng Đu Đủ ăn cơm nhà tươm tất do Mạnh Tư Trình nấu được ba hôm. Đến khi cậu thử ngỏ ý bóng gió rằng “Cậu vất vả quá hay là bữa tối mình gọi tạm cái pizza giải quyết cho xong” thì Mạnh Tư Trình mới bộc lộ bản chất gia trưởng của mình.
“Muốn ăn pizza tôi làm cho cậu.”
Tống Hề Đào: “Hơi mất công quá thì phải?”
Mạnh Tư Trình: “Không mất công, mới bắt đầu thôi mà, còn tận mười tháng nữa cơ.”
Quả nhiên Mạnh Tư Trình là kẻ quyết liệt, kế hoạch phải kéo dài mười tháng trở lên. Chẳng trách cậu ấy nói môn toán của Đu Đu không vội gì một kỳ nghỉ hè.
Khoan đã…
Tống Hề Đào khiếp sợ, phạt cậu cấm gọi đồ ăn ngoài suốt mười tháng ư? Định nuôi cậu như chăm sóc thai phụ lại từ đầu đấy à? Với chế độ ba bữa mỗi ngày của Mạnh Tư Trình, cậu sẽ lại phát tướng mất thôi.
Ngày thứ tư, Mạnh Tư Trình phải về trường chấm bài, để sẵn bữa trưa cho cậu rồi.
Tống Hề Đào bê bữa trưa về nhà mang về hiếu kính cha già, “Ở lớp học thêm con ăn không hết đâu ba ạ, ba ăn đi ba.”
Tống Hoắc ngạc nhiên: “Cái lớp ngoại khóa con đăng ký cho Đu Đu này nấu nướng cũng được phết nhỉ.”
Hàng ngày đi sớm về khuya, chú còn lo Đu Đu mệt, nhưng giờ thì yên tâm rồi. Trông Đu Đủ ngày nào cũng tươi tắn vui vẻ.
“Đúng ạ đúng ạ.” Tống Hề Đào đội mũ vào, dẫn con trai đi ra ngoài ăn ít đồ ăn vặt.
Trân trọng những tháng ngày Mạnh Tư Trình vắng nhà.
Mạnh Tư Trình đảm nhiệm ba bữa mỗi ngày, cậu thỉnh thoảng dẫn Đu Đủ đi giải khuây, cuộc sống hài hòa vô cùng, phải không?
Tống Hề Đào và Tống Đu Đủ cùng nhau nghênh ngang bước vào KFC.
“Cho một combo gia đình.”
“Tuyệt vời ạ!”
Hai cha con đeo găng tay ni lông, ngồi trên ghế chân cao sát cửa sổ đánh chén ngon lành.
Tống Hề Đào vừa ăn vừa xem điện thoại, Tống Đu Đủ thì tập trung hơn, một tay cầm miếng khoai chiên, một tay quặp đùi gà rán, hàng mi dài đen nhánh rũ xuống, thi thoảng lại hút thêm ngụm Coca ướp lạnh.
Đang ăn uống say sưa, bỗng nhóc con phát hiện có một cái bóng chắn bên ngoài cửa sổ. Bé ngoái đầu sang nhìn, trông thấy một chị gái tóc xoăn gợn sóng xinh đẹp đang nhìn bé gặm đùi gà.
Tống Đu Đủ chớp mắt, chị muốn ăn đùi gà của bé à? Bé đặt đồ ăn trên tay xuống, bê xô gà lên, nghiêng về phía chị gái: “Mấy món trong này đều ăn được ạ!”
“Ba ơi, chị gái muốn ăn đùi gà của con!”
Khi bé há miệng gọi “Ba ơi” thì chị gái ngoài cửa cũng cử động, bước về phía cửa ra vào của quán KFC.
“Hở?” Tống Hề Đào ngẩng đầu, có thấy chị gái nào đâu?
Tống Hề Đào: “Chị ấy đi vào rồi!”
Vừa dứt lời thì Lý Tĩnh đã đứng ngay trước mặt Tống Hề Đào, tay khoác chiếc túi da bò màu nâu, “Em bé là con trai cậu à?”
Tống Hề Đào hơi nhận ra, bạn này học lớp bên cạnh hồi cấp ba, hôm tụ họp cũng có mặt, nhưng cậu không nhớ tên cô ấy: “Chào cậu, là con trai tớ.”
Lý Tĩnh không ngờ cặp đôi mà mình âm thầm gán ghép suốt mười năm lại đã ai nấy vợ con đuề huề từ lâu. Vậy mẫu giày thể thao đôi của họ hôm tụ họp là sao chứ?
Hơi bất ổn đấy nhỉ? Vợ của hai người có biết không?
“Cậu không ở với Mạnh Tư Trình nữa à?”
Tống Đu Đủ ngây thơ không biết gì: “Bọn con ra ngoài ăn lén ạ, vì ăn KFC không được để thầy Mạnh biết.”
Tống Hề Đào hơi sững sờ, “Tớ ở với cậu ấy bao giờ cơ?”
Trông hai cha con khai báo bất nhất, Lý Tĩnh khẽ nhíu mày, hạ thấp giọng tránh để trẻ con nghe thấy: “Chẳng phải cậu với Mạnh Tư Trình yêu nhau từ hồi cấp ba đó à? Tớ chứng kiến rồi, ngày nào hai cậu cũng hẹn hò ở phòng uống nước.”
Tống Hề Đào: “Nào có!”
Lý Tĩnh: “Còn mang sách toán theo lấy cớ nữa cơ.”
Tống Hề Đào phải mất đến ba mươi giây để tiếp thu và tiêu hóa ý nghĩa câu này: “Ý cậu là cậu nhìn thấy Mạnh Tư Trình ra vào phòng uống nước hàng ngày ư?”
Lý Tĩnh: “Ừ, tớ viết thư tình cho cậu còn bị cậu ta cướp mất.”
Đại não Tống Hề Đào trống rỗng: “Tớ không biết là ai, bọn tớ… bọn tớ chỉ là… bạn qua thư ẩn danh.”
Lý Tĩnh cũng ngây người ra, vẻ mặt Tống Hề Đào hoàn toàn không giống đang nói dối. Té ra Mạnh Tư Trình cực khổ phấn đấu ba tháng trời, lại còn giương oai “chính cung” trước mặt mình mà thực tế lại công cốc hết sao? Ẩn danh ư?
Mạnh Tư Trình đầu tư tâm huyết nhiều như vậy, kết quả để Tống Hề Đào có cậu con trai lớn đùng như thế này sao?
Thảo nào hôm tụ họp cô ấy cứ cảm giác bầu không khí giữa hai người quái lạ thế nào, khác hẳn vợ chồng lâu năm.
Khoảnh khắc ấy Lý Tĩnh chợt nhớ đến ánh mắt Mạnh Tư Trình nhìn cô năm xưa.
Sao lại hơi đồng cảm với tình địch luôn rồi.
Lý Tĩnh: “Khụ khụ, chắc là tớ hiểu nhầm đấy, chào nhé! Con trai cậu đáng yêu dã man, trông y đúc cậu, tớ đứng ngoài nhìn qua đã nghĩ hẳn phải là con trai ruột của cậu rồi.”
Lý Tĩnh ù té chạy như một cơn gió, bộ sưu tập khoảnh khắc ngượng ngùng của cô ấy lại thêm một.
Tống Hề Đào ngồi đờ ra tại chỗ.
Thì ra người bạn ưu tú ấy lại chính là Mạnh Tư Trình!
Tống Đu Đủ cắn một miếng đùi gà, nhìn sang, ngỡ ngàng hỏi: “Ba ơi, ba đang giận ạ?”
Nắm đấm của Tống Hề Đào đặt dưới gầm bàn siết chặt răng rắc, trên mặt đã khôi phục vẻ bình thường: “Đâu có, chỉ là ba nhớ đến một người bạn học cấp ba khiến ba cáu tiết thôi.”
Tống Đu Đủ: “Ai thế ạ? Con sẽ đánh giúp ba.”
Tống Hề Đào: “Không biết, cậu ta không nói tên cho ba.”
Tống Đu Đủ: “Vậy… bảo Đậu Đậu đi điều tra xem!”
Lửa giận trong bụng Tống Hề Đào bùng lên.
Người cùng một nhà mà lại tự điều tra nhau sao? Phạt ba chén rượu xí xóa ư?
Dựa vào đâu Mạnh Tư Trình dám cậy mình thông minh, muốn đội lốt thì đội lốt, muốn tháo lốt thì tháo lốt, hoàn toàn chẳng buồn ngó ngàng đến cảm nhận của cậu?
Chỉ bởi cậu dốt quá, thi toán được có 97 điểm nên mới thờ ơ tỉnh bơ mà rút lui, vờ như chưa hề có chuyện này xảy ra ư?!
Dốt đến mấy cậu cũng là người mà? Là người thì sẽ nảy sinh tình cảm quyến luyến với trải nghiệm ba tháng ấy chứ.
Xem thường học sinh dốt đến vậy thì đừng có thích cậu nữa!
Tống Hề Đào tức tối hồng hộc chạy về nhà, nhốt mình trong phòng, tìm lại chỗ sách vở cấp ba rồi cáu gắt hất văng ra sàn, xong xuôi lại tự mình nhặt từng quyển một lên.
Cậu vẫn khó lòng giận người bạn ưu tú hoàn hảo sau bộ lọc, bộ lọc mười năm mà ngay cả Tống Nhạn Lý còn biết là cực dày. Chưa từng trao đổi trực tiếp, đối phương quá đỗi hư ảo, muốn cáu cũng chẳng tìm được căn cứ để mà cáu.
Cậu dồn hết cơn giận sang Mạnh Tư Trình.
Cậu không bao giờ muốn gặp lại Mạnh Tư Trình nữa!