Mạnh Tư Trình 17 tuổi đến nhận lỗi.

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán

Mạnh Tư Trình 17 tuổi đến nhận lỗi.

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tối hôm ấy, Tống Hề Đào tức điên lên, đăng một dòng trạng thái trên mạng xã hội.
[Có chỗ nào thu mua phế liệu không, mình phải bán hết đống sách này đi! Mình ghét Toán nhất trên đời!]
Mười phút sau, cậu nhận được 27 lượt thích, nhưng trong số đó không có Mạnh Tư Trình.
Mạnh Tư Trình không hề có bất cứ động thái nào.
Tống Hề Đào tức tối chặn ngay kẻ không có động thái kia.
Xóa [Toán] khỏi danh sách bạn bè của cậu! Đằng nào thì Mạnh Tư Trình cũng đâu còn là giáo viên chủ nhiệm lớp Đu Đủ nữa.
Tống Hề Đào ngồi dưới sàn, trước mặt là chồng sách vở học Toán cao ngất, trong đó có cả ba quyển cậu giải cứu đem về từ chỗ quyên góp từ thiện.
Cậu giở một trang ra, chữ viết của người bạn xuất sắc ấy giăng kín đặc trang sách.
Cậu lấy tiếp quyển sổ tay Toán lớp 1 mà Mạnh Tư Trình đã cho cậu, đối chiếu nét chữ hai bên.
Cậu ta còn đổi nét chữ để lừa mình!
Tống Hề Đào nhớ lại thời cấp 3, mình đã phải kiềm lòng suốt ba tháng không tò mò người bạn xuất sắc kia là ai vì sợ ảnh hưởng tâm trạng của cả hai. Giả sử hôm nào cậu cố chấp tò mò thì đã bắt được ngay cái tên siêu đáng ghét Mạnh Tư Trình rồi!
Đến Lý Tĩnh còn nhìn thấy! Cậu lơ ngơ quá nên không để ý được dù chỉ một chút!
À mà không, cậu cũng bất cẩn trông thấy bóng lưng một lần, bóng lưng có vệt đen đen. Cậu còn mua đồng phục cho người bạn xuất sắc ấy.
Cậu còn mua đồng phục cho cái đồ siêu đáng ghét đó!
Hóa ra cậu từng nghe Mạnh Tư Trình giảng bài nhiều đến thế cơ à?
Tống Hề Đào nằm vật ra sàn như quả đào lăn lông lốc khỏi kệ hàng, dính bẹp xuống đất, mắt đăm đăm nhìn gầm giường.
Cậu nhớ lại hai lần say rượu, Mạnh Tư Trình đều níu kéo cậu để giảng bài, hơn nữa toàn tập trung vào đề thi đại học thật năm xưa.
Bao lâu nay cậu vẫn không rõ vì sao, chỉ nghĩ là Mạnh Tư Trình tự hào về thành tích đạt điểm tuyệt đối. Hình như bây giờ cậu đã hiểu ra đôi chút.
Dù có say, Mạnh Tư Trình cũng đủ sức nắm bắt chính xác trình độ của cậu.
Mạnh Tư Trình từng bảo: “Chắc chắn cậu biết làm câu này.”
Cậu từng lờ mờ phát hiện dường như Mạnh Tư Trình đang mắc kẹt trong một trò chơi giảng bài, bắt buộc phải gặp người giải đúng toàn bộ mới có thể qua màn.
Thực ra trong lòng đối phương cũng buồn phiền lắm nhỉ, việc chưa dạy cậu đến nơi đến chốn là nỗi canh cánh trong lòng Mạnh Tư Trình.
Thôi rồi! Không được nghĩ nữa, nghĩ nữa là sắp tha thứ cho cậu ta mất!
Tống Hề Đào bò lên giường, cuộn mình vào chăn ngủ thiếp đi.
Hôm sau, Tống Hề Đào không dẫn Đu Đủ sang nhà Mạnh Tư Trình để thăm Đậu Đậu.
Mạnh Tư Trình cùng chú chó Đậu Đen mòn mỏi giữa căn nhà trống, hỏi thăm Tống Hề Đào trưa nay muốn ăn gì, nhưng chỉ nhận lại một chấm đỏ đã bị chặn số.
?!!
Hôm qua anh chấm thi xong, nhà chính báo tin ông cụ bệnh nặng.
Mạnh Tư Trình và ông nội không hẳn gần gũi. Sự chơi bời hoang phí của Mạnh Hữu Lương khiến ông cụ ghét lây đứa cháu trai là anh. Ông đánh giá Mạnh Tư Trình sẽ bị di truyền đặc điểm vứt đi, trái lại cha con nhà Mạnh Xế Chử mới song song tài năng hứa hẹn.
Từ bé, Mạnh Tư Trình được bảo mẫu chăm sóc, sống riêng một mình, chỉ dịp lễ Tết mới gặp gỡ ông nội.
Nhưng không thể phủ nhận việc anh nhận được lợi ích từ ông cụ Mạnh.
Anh và Mạnh Xế Chử vội về nhà chính, làm đứa cháu hiếu thảo ân cần bên giường, mãi hơn ba giờ sáng mới rời đi.
Ngủ một mạch đến chín giờ, thường thì tầm giờ này Tống Hề Đào phải sang rồi.
Đậu Đen nằm bò ở cửa, kêu “Áu áu” một tiếng về phía cửa rồi ve vẩy hất cái đuôi vào Mạnh Tư Trình như đang hỏi: “Sao hôm nay Đu Đu không đến?”
Mạnh Tư Trình nhìn điện thoại đăm đăm: “Bị chặn rồi, lỗi ai đây?”
Nhà này tổng cộng chỉ có một người một chó, không phải anh thì là chó.
Đậu Đen vô tội: “Gấu!”
Mạnh Tư Trình gọi điện cho Tống Hề Đào nhưng không nghe máy. Anh nghĩ ngợi, rồi chuyển sang gọi vào đồng hồ trẻ em của Tống Đu Đủ.
Tống Đu Đủ nhận cuộc gọi: “Alo ạ?”
Mạnh Tư Trình: “Chú là chú Mạnh.”
“Thầy Mạnh ạ.” Giọng Tống Đu Đủ tròn vành rõ chữ.
Mạnh Tư Trình: “Ba con đâu?”
Tống Đu Đủ: “Ba đang vẽ trong phòng ạ.”
Mạnh Tư Trình: “Sao hôm nay không sang nhà chú chơi? Đậu Đậu nhớ con lắm đó.”
“Em cũng nhớ Đậu Đậu lắm ạ!” Tống Đu Đủ não nề nói, “Nhưng ba bảo thầy Mạnh nghỉ hè rồi, cần yên tĩnh ở nhà nghỉ ngơi.”
Chỉ vì anh ở nhà thì chưa đến mức chặn số chứ nhỉ?
Mạnh Tư Trình ngẫm nghĩ: “Hôm qua con với ba gặp phải chuyện gì à?”
Tống Đu Đủ ấp a ấp úng, chuyện đi ăn KFC không thể kể được.
Mạnh Tư Trình đổi cách xưng hô: “Đu Đu, thầy đang hỏi em, hôm qua em có gặp phải chuyện gì không vui không?”
Giọng điệu này giống hệt những lúc thầy giáo giải quyết xích mích giữa học sinh tiểu học ở trường.
Tống Đu Đủ lập tức khai sạch sành sanh: “Hôm qua em với ba ra ngoài ăn đùi gà rán ạ.”
Mạnh Tư Trình: “Xong rồi sao nữa?”
“Em gặp một chị gái tóc xoăn xinh đẹp, ba thì nhớ đến một bạn học cấp 3 khiến ba cáu tiết ạ.”
Tống Hề Đào còn có bạn cấp 3 không ưa khác nữa ư? Giờ cùng lắm cậu ấy chỉ không ưa mình thôi.
Mạnh Tư Trình: “Là ai thế?”
Tống Đu Đủ: “Người đó không nói tên cho ba ạ.”
Mạnh Tư Trình đánh hơi thấy nguy cơ: “Còn chị gái tóc xoăn là ai?”
Đừng bảo Tống Hề Đào đi xem mắt nhé?
Tống Đu Đủ gãi mặt. Hai người nói chuyện một hồi, có giới thiệu với Đu Đu là ai đâu. Á, bé nhớ ra rồi: “Trên túi của chị tóc xoăn có hình con bò nhỏ, trên con bò có một chữ Tĩnh ạ!”
Mạnh Tư Trình nhíu mày, chẳng lẽ là Lý Tĩnh? Hễ nghĩ theo hướng tình địch thì cái tên đầu tiên bật ra sẽ là Lý Tĩnh.
Tại sao Tống Hề Đào gặp Lý Tĩnh xong lại chặn anh? Phải chăng cậu ấy phát hiện thư tình của Lý Tĩnh năm xưa bị anh giấu mất hay tại ——
Khoan đã, điều kiện tiên quyết để phát hiện thư tình phải là —— Lý Tĩnh nói cho Tống Hề Đào biết người phụ đạo cậu hồi ấy là ai.
Tống Hề Đào biết rồi.
Yết hầu Mạnh Tư Trình khẽ nuốt. May thay Đu Đu thi Toán 48 điểm đã kích thích trí nhớ của anh, không thì anh – người mất trí nhớ – đến chết cũng chưa suy được ra nguyên nhân bị chặn số.
Hóa ra tuổi 17 ở gần mình vậy, gần tới mức lỗi lầm phạm phải tận hôm nay mới bị chặn.
“Đu Đu, con thông minh quá, để ý được cả chi tiết nhỏ xíu. Con với Đậu Đậu đều là hạt giống hứa hẹn làm cảnh sát trưởng đó.” Mạnh Tư Trình khen ngợi rất hào phóng.
Tống Đu Đủ hãnh diện nói: “Thầy ơi, lần sau em có thể dẫn Đậu Đậu ra phố bắt trộm không ạ?”
Bắt trộm là công việc nguy hiểm, Mạnh Tư Trình bèn trả lời nước đôi: “Phải thi đỗ cảnh sát mới dẫn cảnh khuyển đi làm nhiệm vụ được.”
Tống Hề Đào đang vẽ dở thì nghe tiếng Tống Đu Đủ rì rầm ríu rít trò chuyện phía ngoài. Mới đầu cậu tưởng là gọi điện cho Hoắc Quyết, hai đứa tán gẫu với nhau cũng thường xuyên nhắc đến các thầy cô giáo.
Cậu mở cửa, trông thấy Tống Đu Đủ vừa mới cúp máy thì hỏi: “Nói chuyện với ai đó?”
Tống Đu Đủ: “Ba ơi, thầy Mạnh gọi ạ!”
Tống Hề Đào: “Nếu thầy Mạnh mà đến, con không được mở cửa cho cậu ta. Biết chưa?”
Tống Đu Đủ: “Tại sao ạ?”
Tống Hề Đào: “Tại vì ba đang giận cậu ta.”
Tống Đu Đủ: “Nhưng ba ơi, ba dặn con là gặp thầy Mạnh thì phải chào hỏi mà.”
Tống Hề Đào: “Mình cứ giả vờ không có ở nhà là được. Kể cả thầy Mạnh dẫn Đậu Đen sang, con cũng không được mở cửa, phải chống cự sức hút của Đậu Đen. Nếu làm được, ba sẽ thưởng con một xiên bánh tổ nướng, nếu không làm được, tối ba sẽ kèm con làm bài tập.”
Phần thưởng hấp dẫn, hình phạt đáng sợ.
Tống Đu Đủ: “Ba ơi, chắc chắn con sẽ làm được ạ!”
Tống Hề Đào xoay người quay trở lại phòng làm việc, cậu đang giận lắm đây này.
Đầu bên kia, Mạnh Tư Trình thay quần áo xong, lấy một chiếc túi giấy trong ngăn kéo ra: “Đậu Đen, đi làm nhiệm vụ nào.”
Đậu Đen bèn nâng chi trước, ngậm dây dắt đang đặt trên tủ xuống đưa cho chủ nhân.
Sau khi được đeo dây lên người, Đậu Đen quen cửa quen nẻo đi về phía nhà họ Tống. Trời nóng nực, Đậu Đen nhấc chân chạy luôn, nhưng giữa đường lại chợt bị chủ nhân quay đầu, rẽ vào một hàng cắt gội sấy bên ngoài tiểu khu.
Buổi trưa không có khách, thợ cắt tóc lập tức bắt tay làm luôn cho Mạnh Tư Trình: “Anh đẹp trai muốn cắt kiểu đầu gì nào?”
Mạnh Tư Trình: “Tóc mái không quá lông mày, tóc mai không quá tai, cố gắng nhanh nhất có thể.”
Gặp phải anh đẹp trai trăm năm có một, thợ cắt tóc muốn phát huy tay nghề, tốt nhất là chụp hẳn ảnh lại đăng lên mạng xã hội quảng cáo: “Được, hai mươi phút ổn chưa?”
Mạnh Tư Trình: “Mười phút.”
Thợ cắt tóc: “Ô kê luôn, cậu là học sinh cấp 3 à? Tôi cắt tóc cho học sinh cấp 3 được khen lắm, chủ nhiệm lớp trông thấy còn phải công nhận là đẹp. Sao trước nay chưa gặp cậu nhỉ.”
Bình thường Mạnh Tư Trình cũng không đến đây cắt tóc, dĩ nhiên chưa gặp: “Không phải.”
Mười phút sau, Mạnh Tư Trình trả ba mươi tệ, dắt chó rời cửa hàng.
Có lẽ do tưởng chủ nhân bị chậm trễ thời giờ nên Đậu Đen càng ra sức chạy. Đổi thành chủ nhân khác chắc không theo kịp nó.
Mạnh Tư Trình dừng lại trước cửa nhà họ Tống, hơi lấm tấm mồ hôi. Hôm nay chỉ có Tống Hề Đào và Tống Đu Đủ ở nhà, đỡ cho anh vài cảnh lúng túng.
Anh giơ tay bấm chuông.
Một phút trôi qua, không ai đáp lời.
Bấm thêm lần nữa.
Lặng ngắt như tờ.
“Không ai ở nhà à?”
Đậu Đen “Gấu” một tiếng rồi chúi mình xuống: bên trong có người! Khoảng cách một mét! Phá cửa thôi!
Tống Đu Đủ ngồi ngay đằng sau cửa chấp hành nhiệm vụ, áp tai thật sát, ngóng chờ hẳn mười lăm phút đồng hồ mới thấy thầy Mạnh đến.
Bé nín thở giả vờ không có ở đây, bịt tai lại.
“Gâu!”
Đậu Đen kìa!
Tống Đu Đủ kiễng chân xem mắt mèo, quả nhiên trông thấy Đậu Đen, còn trông thấy cả… một anh trai cấp 3 mặc đồng phục xanh trắng!
Không phải thầy Mạnh thì mở cửa được không ta?
Tống Đu Đủ cầm vào tay nắm cửa, đang định nhấn mở. À không phải không phải, anh cấp 3 chính là thầy Mạnh mà!!!
Mạnh Tư Trình chứng kiến tay nắm cửa hơi hơi nhúc nhích: “Đu Đu, Đậu Đậu đến rủ con chơi này, nó chạy mệt quá muốn uống nước.”
Gương mặt bé xinh của Tống Đu Đủ xoắn xuýt, Đậu Đậu muốn uống nước ư.
Mạnh Tư Trình tỉnh bơ tăng tiền cược: “Đu Đu mà mở cửa, thầy đảm bảo một tháng em không phải làm bài tập Toán hè.”
Lạch cạch, cánh cửa bật mở ngay giây tiếp theo.
Tống Đu Đủ thò đầu ra, sợ chậm một giây thôi thầy sẽ đổi ý mất: “Thầy ơi, thầy nói thật không ạ?”
Bài tập Toán chính do thầy Mạnh ra đề! Thầy Mạnh nói không cần làm tức là không cần làm nữa!
Mạnh Tư Trình không hề lừa già dối trẻ: “Tất nhiên là thật.”
Bài tập hè chung chung cào bằng quá, lúc nào rảnh có thể làm vài đề tập trung trọng điểm hơn.
Mạnh Tư Trình đóng cửa lại: “Con chơi với Đậu Đậu đi, ba ở phòng nào thế?”
Tống Đu Đủ chỉ vào căn phòng ở phía nam, hớt hải đi rót nước cho Đậu Đậu uống.
Mạnh Tư Trình bước mấy bước tới cửa, cong ngón tay gõ cửa.
Cốc cốc.
“Xin lỗi, cho tôi xin lỗi cậu.” Mạnh Tư Trình đứng ở cửa kiểm điểm.
Đu Đu đang ở nhà, chắc hẳn Tống Hề Đào sẽ không khóa trái cửa. Mạnh Tư Trình bèn nhấn thử tay nắm cửa thăm dò, chốt cửa bật nhẹ, mở ra.
Tống Hề Đào đang ngồi vẽ cạnh cửa sổ, lúc này cậu đã dừng bút. Nhìn bóng lưng đủ biết cậu đang tức giận – vì bé phản bội Tống Đu Đủ đã mở cửa, cậu càng trút thêm cơn tức sang Mạnh Tư Trình.
Bộ dạng bốc hỏa rất đáng yêu, Mạnh Tư Trình đăm đăm nhìn bóng lưng cậu, không cả dời mắt.
“Tôi sai rồi.”
Sống lưng Tống Hề Đào cứng ngắc, cậu làm lơ anh.
Mạnh Tư Trình cầm điện thoại lên, nhắn tin cho Tống Hề Đào bằng tài khoản phụ vừa tìm lại được.
Dạy kèm có phí: [Cậu nán lại phòng uống nước một lúc được không, tôi có chuyện muốn nói với cậu.]
Ting ting, ting ting.
Tống Hề Đào thấy điện thoại mình sáng lên, cậu đã chặn hết mọi đầu số có thể nghĩ đến của Mạnh Tư Trình.
Trừ một tài khoản phụ bị vứt bỏ từ lâu nào đó.
Thậm chí khi có tin nhắn mới, cậu còn chưa kịp phản ứng luôn rằng đó sẽ là Mạnh Tư Trình.
Cậu còn chẳng nhớ ra Mạnh Tư Trình đã online lần nữa.
Nhắc cả phòng uống nước cơ! Muộn rồi! Mười năm rồi nhỡ xui có khi bị tháo dỡ luôn rồi! Không phải căn phòng từng được cậu trang hoàng nữa.
Tống Hề Đào thoáng tủi thân.
Cậu nhìn chằm chằm QQ, phát hiện tin nhắn gần nhất vẫn là câu nhờ giúp đỡ cậu gửi sáu năm về trước.
Tống Hề Đào quệt mắt, bởi vì cùng là một người, vậy nên hóa ra cậu lại kể khổ với Mạnh Tư Trình liền tù tì hẳn hai lần!
Mất mặt quá thôi. Mạnh Tư Trình đã bỏ quách cái tài khoản này, cậu còn đứng hát kịch một mình ở đây.
Dạy kèm có phí: [Quay đầu nhìn tôi đi.]
Tống Hề Đào: [Có gì mà nhìn! Bọn mình chỉ đổi chác tiền bạc thuần túy thôi.]
Tống Hề Đào: [Cái tài khoản này cậu thích online thì online, thích vứt cứ vứt đi, mình chả bận tâm cậu là ai nữa đâu!]
Bỗng có tiếng động sột soạt vang lên đằng sau, tiếp đó một tập tiền mặt được đặt lên bàn cạnh tay cậu.
Khóe mắt Tống Hề Đào liếc qua phần cổ tay duỗi ra, quần áo cứ là lạ. Cậu vội quay ngoắt đầu, trông thấy Mạnh Tư Trình trong bộ đồng phục THPT!
Hình như cậu hoa mắt thì phải!
Trông thấy Mạnh Tư Trình mặc bộ đồng phục ngày xưa của họ, để kiểu tóc anh từng để năm ấy, giống hệt hạng nhất khối mỗi lần cậu tình cờ chạm mặt, dù ở chỗ nào cũng thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.
Mạnh Tư Trình ngồi xổm xuống trước mặt cậu: “Mạnh Tư Trình 17 tuổi đến nhận lỗi với cậu.”
Tim Tống Hề Đào đập lệch một nhịp vang rền. Bộ đồng phục này là do cậu mua. Mạnh Tư Trình 17 tuổi là hotboy nổi danh toàn trường, mỗi lần chạm mặt Tống Hề Đào chỉ trông theo từ xa chứ chẳng dám đến gần. Cậu chưa từng tưởng tượng cảnh Mạnh Tư Trình 17 tuổi thấp giọng hạ mình nói lời xin lỗi cậu, điều đó lập tức khiến cậu râm ran ngứa ngáy tận lòng bàn chân.
“Cậu… cậu bỏ số từ năm đó rồi, giờ còn ra cái vẻ đáng thương làm gì!”
Mạnh Tư Trình: “Tôi chỉ, chỉ sợ tiếp xúc gần quá, tôi sẽ không kìm lòng nổi thích cậu hơn nữa. Đừng bảo yêu xa, bạn bè ở khác thành phố thôi đã khó khăn lắm rồi.”
Tống Hề Đào: “Nói đi nói lại cậu vẫn chê mình dốt, không đỗ được vào trường cùng thành phố với cậu chứ gì! Chẳng lẽ cậu không hề phát giác ra một tí ti nào là thi đại học xong mình rất muốn gặp cậu à?! Lập trường của cậu quan trọng, thế mong muốn của mình thì không quan trọng ư? Mình không thi được một trăm hai mươi điểm nên thậm chí không được làm bạn luôn? Nhỡ sau này Đu Đu cứ kém chuẩn mãi thì chẳng lẽ nó cũng không được làm con trai cậu sao?”
Tống Hề Đào buộc phải lôi Đu Đu về cùng chiến tuyến, thực sự không đủ sức đối mặt với hotboy mặc đồng phục, Mạnh Tư Trình hai mươi bảy tuổi mưu mô nham hiểm lắm.
Mạnh Tư Trình: “Tại tôi tự cao tự đại, không đạt được mục tiêu nên ái ngại gặp cậu. Tôi còn tưởng cậu cũng chẳng ham hố thấy mặt một người suốt ngày giục cậu học Toán, cấm đoán cậu bắt chuyện với bạn nữ.”
May thay anh đã khôi phục trí nhớ, không thì anh cũng chẳng biết phải biện giải hộ bản thân của quá khứ ra sao.
Tống Hề Đào khẽ hự một tiếng, mạnh miệng: “Tóm lại là cậu không trân trọng tình bạn giữa bọn mình trước, đấy đều không phải lý do để cậu bỏ số.” Lần nào mở ra ảnh đại diện cũng xám xịt, cậu hụt hẫng vô cùng.
Mạnh Tư Trình kéo lấy tay cậu: “Không có chuyện không trân trọng.”
“Đồng phục cậu mua tặng tôi, tôi vẫn mặc đàng hoàng; tiền mặt cậu gửi tôi, tôi không tiêu một đồng, còn đủ cả đây; bánh bao và trà sữa cậu chăm bẵm cho tôi đều đã ngấm vào, hóa thành xương cốt máu thịt tôi hiện tại.”
Mạnh Tư Trình ấn tay Tống Hề Đào lên vai mình.
“Tất thảy, toàn bộ đều đang ở ngay đây. Tôi vô cùng trân trọng mọi thứ cậu dành cho.”
Ngón tay bất giác bấu chặt lấy vai Mạnh Tư Trình, viền mắt đỏ hoe. Tống Hề Đào quay mặt sang phía khác, cậu cố tình sến súa: “Cậu thi đại học được một trăm bốn mươi điểm Văn, tôi không thèm nói chuyện với cậu đâu.”