Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán
Chương 4: “Mạnh Tư Trình, tao nghi là mày có crush.”
Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Năm nay, Mạnh Tư Trình là thí sinh duy nhất toàn tỉnh đạt điểm Toán tối đa.
Môn Toán của Tống Hề Đào đạt 97 điểm, suýt nữa thì chạm mốc 100. Tổng điểm cậu kém Mạnh Tư Trình 250 điểm.
Lúc tra điểm, mặt Tống Hề Đào rưng rưng nước mắt, hôm rời khỏi phòng Mạnh Tư Trình cậu còn tưởng mình không đủ điểm rồi cơ.
May sao, nhờ bí quyết làm bài tự luận dù không biết cách giải vẫn có thể kiếm điểm mà người bạn xuất sắc đã dạy, cậu cố gắng cứu vãn được tình hình.
Bố Tống mẹ Tống thì càng vô cùng vui mừng, dẫu sao bốn tháng trước con trai nhà họ thi Toán được có 47 điểm! Bây giờ tính tổng điểm cộng thêm với thành tích nổi trội từ đợt thi năng khiếu tập trung của Tống Hề Đào, hoàn toàn có thể chọn một trường tốt.
Tống Hề Đào hớn hở lắm, cả nhà đang tụm lại nghiên cứu danh sách nguyện vọng thì tài khoản QQ đã lâu không hoạt động bỗng sáng đèn trở lại, gửi cho cậu tám mã trường.
[Cân nhắc.]
Tống Hề Đào đọc thử, không có các trường hot ở thành phố Kinh hay thành phố Hải, mà là mấy trường thuộc dự án “Song nhất lưu” (Đẳng cấp kép).
Thành tích của cậu đăng ký trường ở thủ đô chỉ đủ vào các trường hạng vừa, sang tỉnh khác mới có cơ hội vào các trường “Song nhất lưu”.
(*Đẳng cấp kép双一流: Chính sách của Trung Quốc hướng đến xây dựng đại học đẳng cấp thế giới + ngành học đẳng cấp thế giới, khởi xướng từ 2015 thay thế cho Dự án 985 trước kia. Danh sách được đánh giá định kỳ theo đợt 5 năm, đợt 2 công bố năm 2022, mỗi trường có một số ngành học lọt top, trừ 2 trường là Đại học Bắc Kinh & Thanh Hoa sẽ được tự chọn ngành + tự công bố; tham khảo Baike Baidu.)
Tống Hề Đào chép mã trường theo, mang ra cho bố cậu xem, “Bố, không cần nghiên cứu nữa đâu ạ, xem thử chỗ này xem.”
Bố cậu tra cứu điểm chuẩn các năm trước, bốn trường đầu đều có hy vọng đỗ, bốn trường sau thì vững vàng vượt xa điểm sàn.
“Được đấy con trai, con bỏ tiền thuê tư vấn nguyện vọng à?”
Nghe nói các bên tiếng tăm thu tận vài nghìn tệ cho một lần tư vấn, chuyên nghiệp hay không chưa biết chứ đắt thì đảm bảo.
Tống Hề Đào gãi gáy: “Có bạn tham khảo giúp con ạ.”
Bố Tống: “Thế mời bạn đến nhà ăn cơm?”
Tống Hề Đào: “Bạn ấy bảo đang bận ạ, với lại không ở thành phố Hải nữa.”
Chắc là đi đâu làm thêm kiếm tiền đóng học rồi? Tống Hề Đào không tiện gặng hỏi mãi, vì người bạn xuất sắc là người có lòng tự trọng rất cao, bấy giờ chưa bao giờ chịu nhận thêm tiền cả.
Tống Hề Đào đành nói: “Sau này có việc gì tớ giúp được thì cậu cứ bảo nhé, dù có khó khăn đến mấy tớ cũng đảm bảo!”
Tháng 9, Mạnh Tư Trình ra Bắc học khoa Toán của một trường đại học hàng đầu, Tống Hề Đào vào miền Nam học khoa Mỹ thuật của một trường thuộc “Song nhất lưu”.
Đúng thật vô cùng may mắn, thiếu đúng một điểm thôi là trượt rồi.
Trường Tống Hề Đào học là Đại học Sư phạm có lịch sử lâu đời, điểm trừ duy nhất là ký túc xá cũng cũ kỹ theo năm tháng.
Phòng sáu người, chia giường trên giường dưới.
Tống Hề Đào đi học, đồng thời tranh thủ lúc rảnh lập một tài khoản mang tên “Đào Lông” đăng các tác phẩm luyện tập của mình, dần dần thu hút được một lượng người hâm mộ nhất định.
Một hôm có nhà xuất bản ngỏ ý hợp tác với cậu, mời cậu cùng vẽ với một tác giả truyện tranh kịch bản rất nổi tiếng.
Tác giả kịch bản tên Thời Lưu, bút danh là Thạch Lựu, Tống Hề Đào từng đọc truyện tranh anh đảm nhận, cả cốt truyện lẫn cách xây dựng cảnh đều cực kỳ xuất sắc.
Tài khoản “Đào Lông” của Tống Hề Đào không lộ mặt, cũng không quá chăm chút, lượng người theo dõi chỉ bằng một phần nhỏ của đối phương, chẳng hiểu sao đối phương lại chọn được cậu giữa vô vàn người khác nữa.
Đối phương có mắt nhìn người thật tinh tường, Tống Hề Đào rất tự tin về khả năng vẽ, không suy nghĩ nhiều, cũng hoàn toàn hài lòng với tỷ lệ chia sẻ bản quyền, cậu gửi hợp đồng cho bạn học luật kiểm tra giúp, thấy không vấn đề là vui vẻ ký hợp đồng ngay.
Cậu bắt đầu vẽ bộ truyện “Vua tôi bề nổi”.
Vì kịch bản được viết chậm nên nhiệm vụ của Tống Hề Đào cũng không quá gấp gáp, vừa học vừa làm không ảnh hưởng đến nhau.
Thoáng cái đã ba năm trôi qua, “Vua tôi bề nổi” mới xuất bản được quyển Thượng và Trung, quyển Hạ đang được đăng tải định kỳ.
Cốt truyện đầy biến hóa và sâu sắc cùng nét vẽ sắc sảo, cách phối màu chuẩn mực giúp bộ truyện tranh trở nên nổi tiếng rầm rộ.
Tống Hề Đào kiếm được một khoản tiền bản quyền không nhỏ, hằng ngày đều miệt mài vẽ vời, say mê làm việc.
Một hôm, cậu còn đang ngồi tô nét thì bạn cùng phòng giường đối diện là Lương Dịch choàng tỉnh nửa đêm, lẩm bẩm một tiếng.
Tống Hề Đào: “Sao đấy?”
Lương Dịch nghĩ lại mà hãi: “Tao mơ thấy đang ngồi trong phòng thi Toán hồi thi đại học, sin, cos còn chẳng hiểu gì, nếu thật sự quay về lúc đó thì chắc chết mất!”
Tống Hề Đào cũng thở dài cảm thán, thật sự đáng sợ chứ, đã ba năm ròng cậu không đụng đến những con số nữa.
Lương Dịch khuyên cậu đi ngủ: “Đừng thức đêm nữa Đào, dạo này chuyện đột tử rồi sống lại đang thịnh hành lắm, nếu quay về lớp 12 thì mày cũng toi đời.”
Ối trời, Lương Dịch biết cách dọa Tống Hề Đào sợ chết khiếp.
Tự dưng Tống Hề Đào cảm giác tim và não đều đập thình thịch, cậu vội vàng trèo lên giường, nhắm nghiền mắt lại.
Nhưng đáp án trắc nghiệm môn Toán năm xưa bỗng hiện rõ trước mắt.
“…”
Tuy không nhớ đề nữa nhưng bốn đáp án đã khắc sâu vào não.
Hình như nếu sống lại cũng có chút lợi thế.
Mà từ từ, hình như việc nhớ lại còn đáng sợ hơn là quên đi.
Tống Hề Đào ôm mặt lăn lộn trên giường, tiếc thay cái giường bé tẹo, mang lại cảm giác chật chội không lối thoát, giống hệt ba năm về trước.
Khả năng “tẩy não” của Mạnh Tư Trình thật sự quá kinh khủng.
…
Cuối hè năm thứ ba, một trưa thứ Bảy, ánh nắng gay gắt như lưỡi lửa của mặt trời càn quét khắp miền Nam, thành phố Nam nơi Tống Hề Đào đang ở liên tục phát cảnh báo nhiệt độ cao.
Chiếc điều hòa mới xuất xưởng ba năm nhưng chạy yếu ớt như người bệnh, tòa nhà nào cũng kêu ù ù, rồi bỗng chốc cả thế giới im bặt trong một khoảnh khắc, ngay sau đó những tiếng la hét, than vãn bùng nổ từ mọi ngóc ngách.
Toàn bộ khu dân cư gặp sự cố mất điện, chưa rõ thời điểm khắc phục.
Tống Hề Đào đang ngủ trưa trong hơi mát còn sót lại của điều hòa, đắp chăn mỏng, dần dần nóng quá phải tỉnh giấc, mồ hôi chảy dài từ khóe trán qua gò má trắng nõn ửng hồng, trông như một quả đào vừa được nhúng nước.
Cậu thức giấc, đầu tóc đẫm mồ hôi, xem thông báo thì thấy đã mất điện từ một tiếng trước.
Buổi tối còn phải vẽ, cậu buộc phải tìm một nơi nào đó có điều hòa.
Tống Hề Đào mở ứng dụng đặt khách sạn, định vị thì thấy các khách sạn quanh trường đều đã hết phòng.
Các đối thủ ra tay nhanh quá, hết phòng sạch rồi còn đâu.
Cậu thoát ứng dụng, quay lại WeChat, định hỏi xem có bạn cùng ký túc xá nào đã đặt được phòng rồi, để sang ở nhờ.
Một tin nhắn nhóm khác đã hiện lên trước.
[Nhóm học sinh THPT số 7]
Mọi người cùng khóa với Tống Hề Đào học ở thành phố Nam lập một nhóm chat, đợt mới khai giảng năm nhất cả nhóm đi ăn chung một bữa, sau đó thì im ắng luôn.
Diêu Chiêu: [Bảy giờ tối, nhà hàng Kim Phủ, tôi mời mọi người ăn sinh nhật, nể tình thì ghé qua nhé, ăn uống tôi bao hết.]
[Chỉ muốn đón sinh nhật với đồng hương thôi, nhớ nhà, đáng thương.jpg]
[Lì xì]
Diêu Chiêu, cậu biết người này, hình như học khoa Liên kết quốc tế, năm tư chuẩn bị đi trao đổi ở nước ngoài.
Hồi cấp ba Diêu Chiêu đã hay thích mời bạn bè ăn uống, Tống Hề Đào từng ăn cơm cậu ta mời ở căng tin nên mới có chút qua lại.
Tống Hề Đào tiện tay nhấn vào bao lì xì, 86,6 tệ, tổng số tiền có 200 tệ, cậu là người may mắn nhất hôm nay rồi.
Ngày thường nóng nực như này Tống Hề Đào còn chẳng buồn nhấc chân khỏi nhà, chỉ tội là hôm nay không ra ngoài không được, cậu lập tức trả lời vào nhóm.
[Chúc mừng sinh nhật, tớ đi nhé!]
Diêu Chiêu hay nhớ nhà thế, năm tư du học sẽ chật vật lắm.
Dọc đường Tống Hề Đào tiện thể mua chiếc tai nghe làm quà, lúc đến nhà hàng là vừa vặn 5 giờ, còn chưa vào bữa.
Cậu ngồi ở đại sảnh tầng một nhà hàng, gọi một cốc pudding sữa vị đào, tận hưởng điều hòa thư thái, lấy bảng vẽ trong balo ra cúi đầu sáng tác.
Tháng 6 đang đúng mùa đào, cứ vẽ một bước là Tống Hề Đào ăn một miếng đào tươi rói, phác họa hai tiếng đồng hồ xong cậu liếm môi, vừa đẹp, dọn dẹp rồi vào ăn tiệc cho mặn mà.
Diêu Chiêu và ba bạn học cùng cấp ba nữa đến nơi, báo tên cho phục vụ, “Lên món được rồi.”
Vì mời sát giờ nên khá ít người đến, Diêu Chiêu nói: “Tối ai ngủ lại thì qua đặt phòng này.”
Có hai bạn bảo mai có việc ở trường, ăn xong là về, tuy ở khách sạn nghe thì mỹ mãn đấy nhưng sáng hôm sau mở mắt ra phải đội nắng chang chang chạy về trường, thôi thà tranh thủ tối đang mát mẻ về trước luôn.
“Tớ!” Tống Hề Đào xem thử nhóm chat, trường vẫn đang mất điện, đã lặn lội đến tận trung tâm rồi, cậu cũng ngại quay về, cậu lấy thẻ căn cước ra, Diêu Chiêu bèn đặt ba phòng đơn.
Cả nhóm đi lên tầng vào phòng riêng ngồi ăn, mấy cậu bạn đều là kiểu người hài hước, hướng ngoại, hỏi Tống Hề Đào bí quyết giữ gìn vẻ ngoài trẻ trung, tươi tắn.
Thật sự thời gian đúng là con dao giết lợn, nhiều người mới bước sang năm ba mà thức đêm cày game triền miên, trông đã có vẻ phong trần rồi.
Tống Hề Đào rất nghiêm túc: “Không chơi game.” Vì cậu có biết chơi đâu.
Cậu tặng món quà đã gói cẩn thận cho Diêu Chiêu, nói chân thành: “Chúc mừng sinh nhật cậu nhé.”
Diêu Chiêu mừng rỡ nhận quà: “Đến là được rồi, còn quà cáp làm gì, để tớ xem nào.”
Cậu ta cúi đầu ngắm hình vẽ hoạt hình trên giấy gói quà, là hình cậu ta được cách điệu theo phong cách truyện tranh, rất có hồn, nhìn cái là nhận ra ngay: “Tớ thích.”
Mọi người ngồi vào chỗ, nhân viên phục vụ bắt đầu lên món, vài phút sau là đầy đủ.
“Đủ món rồi đấy ạ, chúc quý khách ngon miệng.”
“Diêu Chiêu, có còn ai nữa không?” Một bạn hỏi.
Diêu Chiêu “Ừm” một tiếng nước đôi, bảo: “Mọi người đều đang đói, cứ ăn đã.”
Mắt Tống Hề Đào dán đăm đăm vào đĩa thịt ba chỉ chiên giòn, nghe thấy được ăn là cậu đeo ngay găng tay, miếng thịt ba chỉ dày dặn chắc nịch, ăn không thì hơi ngấy, gói lá rau sống bên ngoài rồi rưới ít nước chấm, cuộn lại thành cuốn rau to tầm bằng nửa nắm đấm.
Cậu thỏa mãn cắn một miếng ngập răng, cậu thích ăn thịt ba chỉ chiên mà mỗi tội các hàng gần trường toàn bán gà rán mang đi thôi, chất lượng thịt lẫn mùi vị đều khác.
Lúc này có tiếng gõ cửa phòng riêng, nhân vật đến muộn đẩy cánh cửa gỗ ra.
“Xin lỗi, đến muộn.”
Đầu óc Tống Hề Đào đang ngập trong âm thanh chóp chép của cái miệng nhai thịt ba chỉ cùng rau sống, hoàn toàn đắm chìm, cảm giác hình như giọng nói này nghe hơi quen tai.
Bàn trong phòng riêng là bàn mười người, có sáu người ngồi sẵn, giữa mỗi người với nhau đều có chỗ trống.
Nhân vật mới đến ngồi thẳng vào vị trí giữa Diêu Chiêu và Tống Hề Đào, vóc dáng cao lớn càng làm không gian thêm chật hẹp, mọi người khác vội dịch ghế ra nhường chỗ.
Tống Hề Đào nuốt miếng thịt, cười híp mắt quay sang nhìn, đối diện đúng gương mặt càng thêm tuấn tú của Mạnh Tư Trình.
Hả?
Chẳng phải Mạnh Tư Trình ở thành phố Kinh sao? Ở phía Bắc ấy! Cậu ta và Diêu Chiêu thân thiết đến mức này ư? Cất công chạy vào miền Nam để đón sinh nhật bạn?
Chuyện lần trước ở khách sạn… tỉnh rượu xong Mạnh Tư Trình có biết không?
Chắc là mất trí nhớ rồi nhỉ?
Sống lưng Tống Hề Đào cứng đờ, cậu không dám nhìn thẳng vào mắt Mạnh Tư Trình nữa.
Diêu Chiêu đứng dậy vỗ vai Mạnh Tư Trình: “Lâu lắm mọi người chưa gặp nhau, hôm nay cũng trùng hợp, Mạnh Tư Trình đến chỗ thành phố mình tham gia thi đấu, có kết quả chưa mày? Có đứng đầu không?”
“Thi? Thi thử thách năng lực Toán học đúng không.” Lâm Phi Lưu cùng học chuyên ngành Toán cảm thán, “Top 100 toàn quốc mới được vào chung kết, tôi trượt rồi.”
Hoàng Hạo có mặt thì học máy tính, cũng nghe nói qua về cuộc thi, “Chuyện bình thường, nói cho cùng thì không phải thi Toán thuần túy, trọng tâm là số học và thuật toán mà.”
Không phải cuộc thi cấp quốc gia nhưng có doanh nghiệp lớn đứng sau tài trợ nhằm thu hút nhân tài, một số ít người đứng đầu sẽ được tuyển thẳng vào vị trí nghiên cứu phát triển của doanh nghiệp.
Người khác có thể tham gia vì cơ hội tuyển thẳng, chứ Mạnh Tư Trình mà cũng chịu khó lặn lội xa xôi xuống tận miền Nam để thi chung kết một giải đấu thương mại ư?
Diêu Chiêu ngờ vực nhìn Mạnh Tư Trình, trưa nay cậu ta mới biết Mạnh Tư Trình sẽ ghé qua, thấy Mạnh Tư Trình bảo ở lại một tối nên rủ đi ăn chung.
Cậu ta tưởng Mạnh Tư Trình không thích đông người nên không dám rủ thêm ai, nhưng Mạnh Tư Trình lại nhớ hôm nay là sinh nhật cậu ta, còn đề xuất hẹn thêm các bạn khác cùng trường cấp ba số 7 cũng được.
Diêu Chiêu vô cùng cảm động.
Mạnh Tư Trình giải thích ngắn gọn: “Đợt này khá hứng thú với thuật toán.”
Tống Hề Đào ngẩn người, hóa ra là đến để thi đấu.
Hoàng Hạo: “Mệt lắm chứ? Tôi nghe nói thi tận sáu tiếng.”
Tống Hề Đào thử tưởng tượng, cảm giác Mạnh Tư Trình càng lúc càng đáng sợ hơn.
Sáu tiếng đồng hồ, còn phải cộng thêm hai tiếng nữa so với mốc bốn tiếng.
Lâm Phi Lưu như quay về thời cấp ba, cứ gặp Mạnh Tư Trình là phải mon men hỏi han: “Câu cuối cùng vòng loại cậu làm thế nào thế? Tôi chẳng nghĩ ra được gì cả.”
Mạnh Tư Trình nghĩ ngợi, trình bày sơ lược cách tư duy.
Đám con trai học tự nhiên tụ tập sẽ như thế này ư?
Tống Hề Đào vừa bội phục vừa cảm thán.
Cậu tha thứ cho hành động ép cậu so đáp án sau khi say rượu của Mạnh Tư Trình rồi, hóa ra nhớ đáp án là thói quen hằng ngày của Mạnh Tư Trình.
Tống Hề Đào cắn miếng thịt ba chỉ giòn rụm, hai tai không để ý đến chuyện thi đấu, một lòng tập trung ăn thịt, y hệt như kiểu họ hàng đến hưởng thụ cỗ bàn.
May sao Diêu Chiêu cũng không chịu đựng nổi nữa, gọi lễ tân mang bánh sinh nhật lên.
Bánh sinh nhật của Diêu Chiêu tạo hình quả đào chúc thọ, trắng trẻo phớt hồng, mềm mại đáng yêu, phần chóp của quả đào được làm cực kỳ giống, hình thù càng đơn giản càng thể hiện rõ kỹ thuật làm mịn của thợ bánh kem.
Diêu Chiêu xuýt xoa: “Bánh sinh nhật mẹ tôi đặt cho đúng là kiểu kinh điển không bao giờ lỗi thời.”
“Ai chụp cho tôi một tấm lúc đang ước đi.”
Lâm Phi Lưu và Hoàng Hạo đều rục rịch tranh nhau: “Để tôi!”
Diêu Chiêu chỉ sang Tống Hề Đào: “Không cần kỹ năng chụp ảnh của trai thẳng đâu, Đào, cậu cầm máy đi, chọn góc đẹp vào nhé.”
Tống Hề Đào chưa học nhiếp ảnh nhưng cũng hiểu sơ sơ về bố cục, cậu chụp cho Diêu Chiêu một bức ảnh với quả đào chúc thọ, trông rất chuyên nghiệp.
Xong hết nghi thức, Diêu Chiêu cắt một đường chính giữa quả đào, bên trong chiếc bánh nhồi đầy ắp các loại hạt nổ, trân châu, nho, xoài miếng, chúng tràn ra theo kẽ hở.
Tống Hề Đào mím môi chờ được chia bánh kem, cậu siêu thích kiểu kết hợp đồ ngọt thế này, thêm một cốc trà sữa lạnh nữa thì tuyệt vời.
Diêu Chiêu chia bánh: “Mọi người uống rượu không, tôi tích trữ một chai ở đây, hôm nay khui ra uống cạn luôn.”
Mạnh Tư Trình đang định đề xuất đổi sang trà sữa lạnh thì Diêu Chiêu bảo cậu ta: “Mày không cần uống, mày uống nước hoa quả thôi.”
Tống Hề Đào cũng muốn uống nước hoa quả nhưng tửu lượng cậu khá ổn, nếu không uống ngụm nào thì thiếu nể mặt nhân vật chính quá, Diêu Chiêu có ý tốt muốn chia sẻ chai rượu quý báu, dù sao cũng nên uống chung một ly.
“Rót cho tớ thêm chút nữa.”
Mọi người cùng uống một ly, Diêu Chiêu lên tiếng hỏi: “Năm ba rồi, mọi người có dự định gì chưa? Ở lại thành phố Nam hay quay về thành phố Hải?”
Tống Hề Đào cúi gằm mặt, im lặng, không phát biểu đầu tiên, cậu để ý thấy Mạnh Tư Trình liếc sang cậu một cái.
Hoàng Hạo đáp trước, ngầm khoe mình có bạn gái: “Bạn gái tôi là người ở đây, tôi ở lại tìm việc thôi.”
Lâm Phi Lưu thì nói: “Chắc là học tiếp lên ở trường luôn.”
Còn một bạn nữa Tống Hề Đào không quen bảo: “Xem công ty nào chịu tuyển, tôi đi vùng nào cũng được.”
Xác định chỗ làm việc, kết thúc đời sinh viên là mỗi người một phương, về cơ bản tình bạn cũng dần phai nhạt theo.
Diêu Chiêu buồn rầu: “Thật đấy hả? Không đứa nào chọn về thành phố Hải à? Mạnh Tư Trình, mày thì phải về kế nghiệp gia đình chứ?”
Mạnh Tư Trình “Ừm” một tiếng, khóe mắt liếc sang Tống Hề Đào, “Chắc vậy.”
Diêu Chiêu hỏi tiếp Tống Hề Đào: “Cậu thì sao? Cậu thì chắc chắn về chứ nhỉ? Cậu nhớ nhà giống tớ mà.”
Ở thành phố Hải, Tống Hề Đào có bố mẹ và em gái, dĩ nhiên phải về, chỉ tội là tự dưng cậu căng thẳng vô cớ, sợ nhỡ trùng hợp với Mạnh Tư Trình lại làm Mạnh Tư Trình nhớ ra vài cảnh tượng “hai tay hợp lực” nào đó: “Tớ… khá thích khí hậu ở đây.”
Vừa dứt lời má cậu đỏ bừng lên.
Có trời mới biết cậu ghét cái mùa hè phương Nam không khí vừa nóng vừa ẩm này đến mức nào.
Mạnh Tư Trình rũ mắt vẻ suy tư.
Hoàng Hạo khoe chuyện tình yêu xong phát hiện ra chẳng ai ngưỡng mộ cả, “Mấy đứa đều không cân nhắc yếu tố người yêu đấy à?”
Lâm Phi Lưu tức tối: “Cậu mà khoe nữa là tôi đi làm kẻ thứ ba ngay bây giờ.”
Hoàng Hạo: “Ha ha ha, hỏi thử thôi mà, xin lỗi, đám người ngồi đây đứa nào cũng đẹp trai hơn tôi sao vẫn ế thế, vô lý dã man, Mạnh Tư Trình, cậu là vô lý nhất nhé.”
Đôi mắt cáo của Diêu Chiêu đảo vòng: “Mạnh Tư Trình, tao nghi là mày có crush.”
Mạnh Tư Trình: “…”
Diêu Chiêu: “Ối, mày không phủ nhận ngay kìa!”
Diêu Chiêu: “Mày có thật sao!”
Mạnh Tư Trình: “Không có.”
Diêu Chiêu: “Còn lừa dối anh em, đại học không yêu thì lúc nào mới yêu, nếu không phải vì tao sắp đi du học ngại yêu xa thì tao cũng đã tìm được ai đó lâu rồi.”
Mạnh Tư Trình: “Chờ hai năm nữa đã.”
Diêu Chiêu xáp lại gần, hạ giọng trêu chọc: “Chờ hai năm nữa, con số chính xác quá nhỉ, có phải lên kế hoạch trọn đời gì không đây?”
Mạnh Tư Trình phủ nhận: “Không, hai mươi tuổi chưa đủ sức quyết định cuộc đời về sau sẽ ra sao được.”
Cậu ta không thể, cậu ấy cũng không thể.