Chương 5: Hối hận vì quá ngu xuẩn

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán

Chương 5: Hối hận vì quá ngu xuẩn

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Đừng xem thường tuổi hai mươi, tuổi hai mươi đang là thời điểm tự do nhất, yêu đương không nghĩ đến tương lai, cũng chẳng cần bận tâm liệu có kết hôn được hay không…” Luyên thuyên một hồi xong Diêu Chiêu chợt nhớ đến gia đình Mạnh Tư Trình, không ổn, vừa nhắc mới nhận ra nhà giàu đâu tự do được thế, đặc biệt là khi có cặp bố mẹ khó tính đến mức lập dị.
Ban đầu đăng kí nguyện vọng Mạnh Tư Trình không chọn Học viện quản trị của Đại học Kinh mà vào khoa Toán, bố mẹ đã làm ầm ĩ một trận rồi.
Bố mẹ không nắm thực quyền, có gầm gừ cũng chẳng làm gì được Mạnh Tư Trình, miễn đừng gây rối đến tai ông cụ bên trên.
Bản thân chưa đủ trưởng thành, với tính cách của Mạnh Tư Trình thì đúng là chưa thể thong thả chìm đắm vào chuyện yêu đương được.
Diêu Chiêu thở dài: “Thế mày cứ chờ đến ba mươi đi.” Hi vọng người trong lòng cậu ta chưa vội lập gia đình và có con.
Cậu ta chuyển đề tài một cách gượng gạo: “Đào, hình như tháng trước tớ thấy cậu đi dạo ở Duyệt Phủ với bạn nữ nào xinh lắm.”
“Tuy hai người đều đeo khẩu trang nhưng nhìn cái là tớ nhận ra cậu ngay.”
Tháng trước Tống Hề Đào và Thời Lưu tổ chức buổi kí tặng ở trung tâm thương mại Duyệt Phủ, do còn đang là sinh viên nên cả hai đều che mặt khi lộ diện.
Đợt truyền thông nhà xuất bản bảo rằng nếu số lượng đặt trước quyển thứ hai của “Vua tôi bề nổi” vượt mốc 500.000 quyển, Thời Lưu sẽ giả gái đi kí tặng.
Độc giả nhiệt tình phấn đấu, Thời Lưu đành bất đắc dĩ phải làm.
Tống Hề Đào không định đi sâu vào chuyện làm thêm của mình, bèn đáp qua loa: “Ừa… đi xem cho vui.”
Diêu Chiêu: “Cô gái bí ẩn thế? Bên trường sân khấu điện ảnh à? Sắp nổi tiếng sao? Nên không tiện nói?”
Tống Hề Đào cũng gượng gạo đánh trống lảng không kém: “Ấy, chai rượu của cậu có vẻ ngon đấy nhỉ, cho tớ thêm tí nữa đi.”
Diêu Chiêu chỉ sợ chai rượu bị bỏ dở thế là vội rót ngay cho cậu, giữa đường bỗng có chiếc ly thủy tinh khác chắn ngang miệng chai.
Mạnh Tư Trình: “Tao thử với.”
Câu “Định giả say để thoái thác chứ gì” của Diêu Chiêu còn chưa nói hết thì Mạnh Tư Trình đã chạm ly với cậu ta: “Mời nhân vật chính một ly.”
“Hôm nay suy nghĩ quá nhiều hơi đau đầu, tao đi nghỉ trước nhé.”
Diêu Chiêu: “Được, mày ngủ đi, bọn tao còn hát nữa, chắc mày cũng không chịu nổi đâu.”
Ngoài ăn uống thì phòng riêng còn có thêm phòng karaoke nhỏ nhỏ.
Tống Hề Đào nhìn quanh quẩn tìm kiếm vòng quanh bốn bức tường phòng riêng mới trông thấy cánh cửa ẩn, chắc bên trong là chỗ hát.
Cậu chẳng muốn hát chút nào!
Tống Hề Đào mù nhạc, sợ nhất bị người khác bắt hát hò, chỉ mong chuồn ngay tức khắc, chỉ tiếc là ăn xong rồi chuồn luôn thì hơi bất lịch sự quá, giá mà cậu dũng cảm được như Mạnh Tư Trình thì tốt biết bao.
Thấy Mạnh Tư Trình đã đi ra ngoài, Tống Hề Đào vội vàng đứng lên theo, bảo: “Để tớ đưa cậu ấy về phòng cho, nhỡ cậu ấy đi nhầm.”
Diêu Chiêu hoàn toàn không hề lo lắng Mạnh Tư Trình say rượu đi nhầm phòng, cái tên này say rồi còn tỉnh táo hơn cả lúc tỉnh, trở nên lạnh lùng, hoàn toàn là chính mình.
Nhưng Tống Hề Đào đã đề xuất vậy rồi, cậu ta cũng không có lí gì thờ ơ với huynh đệ: “Giữ khoảng cách, theo dõi thôi là được.”
Tống Hề Đào: “Nhớ rồi, nhớ rồi.”
Cậu ra ngoài cùng, đi lên khu vực phòng ở của khách thì thấy Mạnh Tư Trình đang hóng gió ở ban công nhô ra ngoài hành lang, bèn đứng cách đó 5 mét để trông.
Say rượu dễ xảy ra sự cố ngã từ tầng cao lắm, ví dụ Mạnh Tư Trình trèo lan can là cậu sẽ lập tức xông đến cứu ngay.
20 phút sau, Tống Hề Đào thấy hơi nóng bức muốn về phòng đi tắm, nhà tắm ở trường tệ quá, cậu có mang quần áo theo, chuẩn bị sẵn sàng tắm táp thư thái.
Cơ mà Mạnh Tư Trình hãy còn đang thơ thẩn đứng đó, Tống Hề Đào thoáng do dự rồi gọi: “Mạnh Tư Trình, cậu…”
Thấy cậu lên tiếng, Mạnh Tư Trình quay người lại.
Cuối cùng Tống Hề Đào cũng quan sát nghiêm túc gương mặt của Mạnh Tư Trình từ chính diện một lần.
Ba năm trôi đi, thiếu niên trở thành thanh niên, đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, vai rộng lưng dài hơn, môi cũng mím thẳng tắp.
Tống Hề Đào tin chắc chắn rằng Mạnh Tư Trình phải vừa rời bục trao giải của cuộc thi, vì lúc này đối phương đang mặc áo sơ mi trắng cùng quần tây ống suông, rất hợp để lên nhận giải.
Mạnh Tư Trình: “Không làm được câu nào à?”
Đầu óc Tống Hề Đào lập tức tê dại.
Ôi đừng mà.
Giọng Mạnh Tư Trình rất ôn tồn rất nhẫn nại, thậm chí còn êm tai hơn bất cứ câu nào ở phòng riêng vừa rồi, nhưng…
Trong lòng Tống Hề Đào chỉ có đúng hai chữ, chuồn mau!
Chạy chậm là bị bắt về học toán đấy.
Có những người dốt toán đã đành, cả thể dục cũng kém nốt.
Giây tiếp theo cổ tay Tống Hề Đào bị tóm lấy ngay.
Hóa ra phòng Mạnh Tư Trình nằm ngay sau lưng, thảo nào Mạnh Tư Trình lại đứng đây hóng gió!
Cậu đã mất công lo Mạnh Tư Trình sẽ trèo lan can mà phải đứng đợi mãi. Tống Hề Đào giãy giụa cổ tay.
Cả hai giằng co, nhân viên dọn phòng đi ngang lập tức ngó sang.
Biểu cảm Mạnh Tư Trình rất bình thản, trái lại Tống Hề Đào giật mình vì lần trước, buộc phải vội vàng giải thích lớn tiếng: “Vừa nãy cậu bảo câu cuối đề thử thách toán làm kiểu gì ấy nhỉ? Mình nghe chưa hiểu lắm.”
Cậu dứt lời, vẻ mặt tò mò trong mắt nhân viên nhoáng cái biến thành kính nể.
Tống Hề Đào đứng thẳng tắp chẳng khác nào học sinh giỏi đang chờ được thầy cô biểu dương.
Mạnh Tư Trình: “Vào phòng rồi hãy nói.”
Tít tít, quẹt thẻ để mở cửa, Tống Hề Đào được mời vào trong.
Giữa lúc đóng cửa và đèn bật sáng là Tống Hề Đào đã có linh cảm về những gì sắp xảy ra.
“Hình như Lâm Phi Lưu hứng thú với bài thi lắm đấy, mình gọi cậu ấy sang nghe nhé.” Tống Hề Đào chuẩn bị sẵn sàng chạy trốn.
Đôi mắt đen láy của Mạnh Tư Trình thoáng hiện vẻ mơ màng, Lâm Phi Lưu là ai cơ?
Tống Hề Đào bèn thử nhân cơ hội này: “Thế cậu nhớ mình là ai không? Mình là Diêu Chiêu đây, mọi người ở ngoài còn đang chờ tổ chức sinh nhật cho mình.”
Mạnh Tư Trình: “Tống Hề Đào.”
Tống Hề Đào biết ngay hôm nay không thoát nổi kiếp nạn đề toán, đại khái chắc Mạnh Tư Trình là kiểu say mèm nên cần có người lắng nghe, nếu không nhỡ đâu cậu ta chạy ra kia túm lấy nhân viên tạp vụ đòi giảng bài, cô tạp vụ sẽ bất lực đến mức nào: “Thế để mình tắm cái đã rồi nghe nhé, nóng quá.”
Hiện giờ cậu thấy cứ như còn đang trong căn phòng ký túc xá mất điện, lồng ngực nóng ran.
Mạnh Tư Trình nhìn cậu, phán đoán có vẻ cậu cần tắm thật chứ không phải định trốn đi, bèn mở cửa phòng tắm cho cậu.
Tống Hề Đào vọt vào bật vòi hoa sen, tắm đúng 20 phút, đủ lâu để làm chín cả lon đào đóng hộp rồi mới khoác áo choàng tắm đi ra, nước nhỏ giọt.
Mạnh Tư Trình đang ngồi thẳng tắp trên ghế nhìn chằm chằm tờ cẩm nang màu xanh dương trong tay, ánh mắt chăm chú.
Tống Hề Đào: “…” Sao khách sạn nào cũng có Cẩm nang phòng chống lừa đảo thế nhỉ.
Phòng khách sạn có hai chiếc ghế, Tống Hề Đào rón rén ngồi xuống, vừa rời khỏi nước lạnh đã thấy nóng bức trở lại: “Mình…”
Còn chưa kịp nói “khát” Mạnh Tư Trình đã rót cốc nước đưa cậu.
Tống Hề Đào nghẹn lời ngay lập tức, Mạnh Tư Trình chỉ tốt bụng muốn dạy cậu học toán thôi, cậu ta mà làm giáo viên đảm bảo phải là người giáo viên tâm huyết và tận tụy nhất trên đời, có mất điện cũng phải soi đèn pin chữa bài cho bằng được.
Cậu uống một ngụm nước: “Đi ngủ luôn được không?”
Mạnh Tư Trình còn liếc nhìn đồng hồ: “Sớm quá.”
Tống Hề Đào chống tay lên trán, cố gắng hết sức để điều chỉnh hơi thở, cảm giác mình phải phát sốt rồi.
Bên tai là âm thanh vững vàng điềm tĩnh của Mạnh Tư Trình, những lời nói ra thì chẳng còn thuộc về thế giới của Tống Hề Đào nữa.
Trải qua ba năm lãng quên, trình độ toán của Tống Hề Đào quay trở về trình độ tiểu học.
Cậu lẳng lặng bịt tai, thỉnh thoảng gật gù.
Chắc hẳn Mạnh Tư Trình phải hãnh diện với điểm tuyệt đối trong kì thi đại học hồi ấy lắm, từng đó năm trôi đi, say rượu rồi mà vẫn còn nhớ đề bài.
“Ừm, hiểu rồi, hiểu rồi.”
“Bỗng nhiên giác ngộ luôn.”
“À thế hả.”
Ba năm trôi đi, kĩ năng đối phó của Tống Hề Đào cũng có phần tiến bộ.
Mạnh Tư Trình: “Nhắc lại công thức tôi vừa giảng xem.”
Tống Hề Đào: “…”
Mạnh Tư Trình bèn đọc lại lần nữa.
Nếu là Tống Hề Đào của năm lớp 12 thì Mạnh Tư Trình đọc hai lần, chắc chắn cậu sẽ nhớ.
Nhưng giờ đây cậu đã là Tống Hề Đào năm thứ ba, kiến thức toán học đã mục nát đến tận gốc rễ còn đâu.
Đôi mắt đen láy của Tống Hề Đào nhìn Mạnh Tư Trình, đến cả từng sợi lông mi cũng toát lên vẻ vô tội, đáng thương, bất lực.
Mạnh Tư Trình véo má cậu một cái, “Trên mặt tôi có đề toán à?”
Tống Hề Đào: “Một dấu cộng trừ nhân chia thôi cũng chẳng nhớ nữa.”
Mạnh Tư Trình chợt nhíu mày như thể gặp phải chuyện gì đó đặc biệt khó khăn, giáo án giảng bài đã tan nát hết cả, cậu ta im lặng rất lâu rồi bảo: “Không sao, mình quay lại học thuộc công thức từ đầu.”
Tống Hề Đào: “…”
Trong một phút Mạnh Tư Trình im lặng, bỗng Tống Hề Đào lại thấy cậu ta có chút đáng thương.
Đối với cậu học toán là ác mộng, đối với Mạnh Tư Trình thì việc phải dạy một đứa dốt đặc cán mai cũng là ác mộng, chỉ tiếc là Mạnh Tư Trình đang say, không thể tự giải thoát mình khỏi cơn ác mộng.
Nếu người ngồi ở đây là một bạn học Thanh Hoa hay Bắc Kinh, có thể hiểu được những lời giảng toán với Mạnh Tư Trình sau vài ba câu thì biết đâu Mạnh Tư Trình đã có thể yên tâm đi ngủ rồi.
Cậu khổ sở vặn vẹo khuôn mặt mình, ngó trái nghía phải, xem xem liệu có cách nào đánh lạc hướng sự chú ý của Mạnh Tư Trình hay không.
Từ từ? Chỗ đó ư???
Ôi chao, lại hiểu ra ngay lập tức rồi, vẫn không phải là toán.
Tống Hề Đào trợn to mắt, đùa nhau à, sao Mạnh Tư Trình còn ghê gớm hơn cả lần trước thế này?
Giờ cậu mới để ý, thực ra hơi thở của Mạnh Tư Trình cũng nặng nề, cậu đang chú ý bản thân quá nên lơ là không để ý đến Mạnh Tư Trình thôi.
Đúng lúc này điện thoại trên bàn kêu, Diêu Chiêu gọi điện qua Weixin tới.
Tống Hề Đào ấn nghe, tiếng chửi bới của Diêu Chiêu đập vào tai, đại ý là nhân viên phục vụ đưa nhầm rượu, họ đều uống phải rượu bị pha thêm thứ gì đó từ bàn khác, nếu thấy cơ thể khó chịu thì nhớ uống nhiều nước, không ổn nữa phải đi bệnh viện.
Cậu vừa cúp máy đặt xuống, điện thoại của Mạnh Tư Trình reo lên ngay sau đó.
Diêu Chiêu nhắc lại y nguyên một lần nữa, hiển nhiên sang lần thứ hai cơn giận của cậu ta bùng lên dữ dội hơn hẳn, Tống Hề Đào nghe thấy Diêu Chiêu xưa nay lịch sự chửi liên tục ba câu có từ “mẹ”.
Mạnh Tư Trình im lặng nghe hết, đáp: “Tao không sao.”
Cậu ta trông như thể không sao thật, chỉ có điều Tống Hề Đào nghi ngờ rằng Mạnh Tư Trình thực ra chẳng nghe lọt tai được câu nào.
Phòng Mạnh Tư Trình ở có tủ lạnh, Tống Hề Đào vội vàng lấy một chai nước có ga ướp lạnh ra: “Mau, uống nhiều nước vào.”
Tống Hề Đào tưởng mình phải khuyên Mạnh Tư Trình dừng giảng đề, nào ngờ mình đưa đồ ăn cho cậu ta là cậu ta tự động im lặng.
Bảo uống nước là cậu ta uống nước, ngoan ngoãn lạ thường.
Tống Hề Đào điên cuồng bắt cả mình lẫn Mạnh Tư Trình uống nước ừng ực, thành công khiến cả hai cùng buồn đi tiểu.
Tiếp đến, cả hai người đều không biết phải làm sao.
Tống Hề Đào vội vã tìm cách trên mạng, bác sĩ trên mạng bảo nếu có thể chịu được cơn buồn, khiến thứ đó mềm đi rồi hãy đi tiểu thì sẽ lành mạnh hơn.
Đành phải giải quyết trước đã vậy.
Song Mạnh Tư Trình cứ đứng đơ ra, không hề có manh mối nào để giải quyết vấn đề, lần đầu tiên Tống Hề Đào cảm thấy IQ của cậu ta bị thiếu hụt.
Cậu đặt tay Mạnh Tư Trình vào chỗ đó của cậu ta: “Cậu xử lí đi chứ.”
Mạnh Tư Trình đứng sững bất động, chỉ biết nhìn cậu chằm chằm.
Nhìn mình thì được ích gì?
Cậu ta là thiếu gia hay thái tử gì mà lần nào cũng bắt mình phải giúp đỡ?
Cái nhìn khiến Tống Hề Đào mủi lòng, cậu quyết tâm xem Mạnh Tư Trình là chiến hữu cùng cảnh ngộ, vượt lên nỗi xấu hổ, vươn tay ra dạy Mạnh Tư Trình: “Như này này.”
Mạnh Tư Trình học một hiểu mười, cũng đưa tay sang.
Tống Hề Đào cảm nhận được chỗ yếu ớt nhất của mình bị chạm vào, vội lùi lại liên tục: “Mình, mình không cần cậu giúp đâu.”
Mạnh Tư Trình ngước mắt nhìn sang, Tống Hề Đào rùng mình lạnh lẽo.
“Cậu cứ giải quyết của cậu trước đi đã.” Lưng Tống Hề Đào tựa vào bức tường gạch sứ trắng, cậu nghiến răng đề nghị.
Mạnh Tư Trình giả vờ không nghe thấy.
Tống Hề Đào mất hết sức phản kháng, đầu cậu cũng đã rũ rượi gục lên vai Mạnh Tư Trình, gò má đỏ bừng ướt át áp sát vào làn da nóng bỏng.
Cậu nhận được sự giúp đỡ “thân ái” đến từ Mạnh Tư Trình, nhưng dù đã vận dụng hết mọi thủ đoạn cậu vẫn chưa thể giúp lại Mạnh Tư Trình tương xứng.
Sao làm mãi mà không được vậy?
Tống Hề Đào dần đẫm mồ hôi, liệu có cần gọi 120 cấp cứu không? Nếu gọi 120 thật thì Mạnh Tư Trình còn mặt mũi nào nữa?
Cuộc đời Mạnh Tư Trình trước nay rạng rỡ chói lọi, giờ mắc vào cái vụ này, không thể đứng dậy được thì hóa thành trò cười.
Vậy nên lúc Mạnh Tư Trình xoay cậu lại, úp mặt vào tường, Tống Hề Đào đầu óc choáng váng không hề chống cự, tim đập thình thịch thình thịch, cậu bắt đầu đếm ngược.
“99, 98, 97…”
Nếu cậu đếm ngược xong mà Mạnh Tư Trình vẫn chưa giải quyết được, cậu sẽ gọi 120.
Chỉ cho mượn đùi trưng dụng một chút thôi mà, to tát gì đâu, sân bóng rổ chẳng lúc nhúc những bắp đùi nam sinh trắng lóa, va chạm, đối kháng, tranh bóng, chẳng phải toàn va vào đùi nhau đó thôi?
Trường hợp của cậu cùng lắm là nằm chênh chếch trên đùi hơn một chút.
Thả lỏng, đừng căng thẳng, đừng run… Tống Hề Đào run rẩy động viên bản thân.
“…9, 8, 7, Mạnh Tư Trình, mình đếm đến 1 cậu dừng lại nhé. Hết giờ làm bài… hiểu không, đến giờ rồi, nộp bài, cố tô phiếu đáp án nữa là 0 điểm đấy.”
Tống Hề Đào nói lung tung, thử lôi bài thi - thứ duy nhất Mạnh Tư Trình bận tâm khi say rượu - ra để hù dọa cậu ta.
“Ba, hai, một!”
Còn không buông ra nữa là mình ——
Lời nhắc nhở gấp gáp như tiếng kèn hiệu xung phong, đám mây đen lững lờ trên trời cao như gõ cửa cánh cổng sâu kín, rồi trút xuống cơn mưa như thác đổ.
Gò má Tống Hề Đào chợt trắng bệch rồi lại đỏ ửng, đầu đập mạnh vào tường gạch sứ.
Đúng là giải quyết được thật, nhưng như này là gian lận mà! Khoảnh khắc cuối cùng hủy hoại sự trong trắng của cả hai người họ rồi!
Tống Hề Đào ôm mông đẩy Mạnh Tư Trình ra, mặt đỏ bừng: “Ôi trời, mình đúng là ngu xuẩn mà!”
Sao cậu lại phải tự nhủ trong lòng rằng mình phải thả lỏng cơ chứ!
Sao cậu có thể thả lỏng được!
Tại cái rượu kia hết, làm tê liệt cơn đau của cậu, làm tê liệt cả tâm trí cậu luôn, đáng ra không nên để Mạnh Tư Trình động chạm. Tại cái rượu đấy mà cậu đã thiếu cảnh giác lại còn khiến cơ thể mềm nhũn hơn bình thường, thậm chí còn cảm thấy khát nữa.
Mạnh Tư Trình: “Không ngu.”
Tống Hề Đào: “…” Mạnh Tư Trình suýt nữa thì cậu đã bị xe cấp cứu 120 đưa đi rồi cậu có biết không hả?
Cậu vẫn chưa quên mục đích ban đầu của mọi chuyện, hét lên: “Cậu đi tè đi!”
Tranh thủ lúc Mạnh Tư Trình xoay người, Tống Hề Đào thu dọn quần áo rồi bỏ chạy với cái mông như lửa đốt.
Cậu về đến phòng mình, nằm lên giường một cách yên ổn, tự thôi miên bản thân.
Chỉ vào có một chút xíu thôi, đại loại tầm 1/3, không, 1/4 chứ, các bạn học giỏi toán đều biết, làm tròn số thì coi như bằng 0.
Hành động vô ý.
Không tổn hại gì to tát.
Cậu đẩy đối phương ra rất kịp thời, giữ gìn sự trong trắng cho cả hai người.
Tuy vẫn bị ô rách mưa dột, nhưng ai chứng minh được ấy là gì đâu chứ?
Tống Hề Đào mơ màng ngủ thiếp đi, trong lòng nghĩ, hóa ra mới một tí xíu thôi đã rát như thế này rồi.
Hôm sau Tống Hề Đào mới nhớ ra vài thứ, lề mề lên mạng tìm hướng dẫn cách giải quyết hậu quả.
“Phải dọn dẹp à?” Cậu gãi má, vào nhà tắm khắc phục.
Chỉ tiếc là đã quá muộn để khắc phục, Tống Hề Đào không tìm thấy bất kỳ chứng cứ nào liên quan.
Đầu óc cậu thư thái hẳn, có để lại gì đâu chứ.
Chỉ căng thẳng vài giây thôi, không hề tạo thành tổn thương do ma sát ở chỗ đó, nghỉ ngơi một đêm là khỏe re.
Cậu không bao giờ muốn nhìn thấy Mạnh Tư Trình nữa!