Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán
Bí mật thân thế của Đu Đu
Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tống Hề Đào dừng lại ở quầy hải sản, nhìn thấy con tôm hùm đang giương càng múa vuốt. Đắt như vậy, phải mua thôi. “Anh ơi, làm ơn bắt giúp tôi con lớn nhất.”
Nhân viên quầy hải sản sơ chế và đóng gói xong, đưa cho Tống Hề Đào.
Tống Hề Đào đặt tôm hùm vào xe đẩy, ấm ức mua thêm một đống nguyên liệu đắt tiền khác. Mãi đến khi mua xong mới kịp nhận ra, rất có thể hôm nay Mạnh Tư Trình sẽ ở lại nhà cậu dùng bữa, vậy mà lại phải ăn ngon thế này sao? Cứ như thể cậu đang cố gắng chiêu đãi Mạnh Tư Trình bữa cơm đầu tiên ở nhà mình vậy.
Hải sản đã mua thì không thể trả lại được, chỉ làm Mạnh Tư Trình được ăn ngon mà thôi.
Tống Đu Đủ thì chọn đùi gà ở quầy thịt, hỏi: “Thầy ơi, mua nguyên cả con gà có được không ạ?”
Mạnh Tư Trình đáp: “Được chứ, chia một nửa để hầm canh gà, nửa còn lại cho Đậu Đậu ăn.”
Đến lúc hai người hội ngộ, Tống Hề Đào chứng kiến Mạnh Tư Trình tay trái xách một con gà, tay phải ôm một quả dưa, liền bĩu môi nghĩ: Mạnh Tư Trình được ăn ngon thật đấy.
Thôi được, hôm nay cứ coi như trổ tài cho Mạnh Tư Trình vậy.
Đi tới quầy thu ngân, Tống Đu Đủ bê một chai Coca thả vào, láu lỉnh liếc trộm phản ứng của ba và thầy.
Tống Hề Đào khẽ ho một tiếng.
Mạnh Tư Trình giả vờ đang ước lượng giá của những món đồ trong xe đẩy.
Tống Hề Đào cạn lời.
Điện thoại trong túi áo Mạnh Tư Trình đổ chuông, anh nhấn nghe, trả lời vài câu, rồi cúp máy quay sang nói với Tống Hề Đào: “Mấy hôm nữa có buổi tập huấn chuyên môn, tôi phải đi Tô Châu.”
Mạnh Tư Trình rất ngại những buổi tập huấn trong kỳ nghỉ, nhưng đã dạy ở trường công thì không thể tránh khỏi được.
Tống Đu Đủ ngạc nhiên: “Thầy cũng phải đi học ạ?”
Mạnh Tư Trình đáp: “Học, học nữa, học mãi.”
Tống Đu Đủ mím môi, thầm nghĩ: Đu Đu chỉ cần học đến 18 tuổi là được rồi.
Về nhà đã là hơn 12 giờ, phải tranh thủ tập trung nấu nướng mới kịp ăn lúc một giờ rưỡi.
Tống Hề Đào liếc mắt ra hiệu với Mạnh Tư Trình: “Hôm nay mình nấu cơm, cậu ra…”
Mạnh Tư Trình cúi đầu im lặng, lấy con cá mú ra rửa để hấp trước tiên.
Hôm nay là một ngày tươi đẹp, không nên phí hoài.
“Cùng làm cho nhanh, cậu vo gạo đi.”
Tống Hề Đào hậm hực đi vo gạo. Mạnh Tư Trình cứ thế dần dần chiếm quyền sử dụng nhà bếp của cậu, tuân thủ công thức một cách rập khuôn, lại còn chỉ huy cậu nữa chứ.
Cậu lấy hai cái tạp dề, tự đeo một cái cho mình rồi vòng tay trái qua eo Mạnh Tư Trình, đeo tạp dề cho anh từ phía sau.
Trong một khoảnh khắc, dường như họ đang ôm nhau.
Tống Hề Đào nhìn chằm chằm vào nút thắt ở lưng Mạnh Tư Trình, bất giác liên tưởng tới những nhân vật chính cao ráo sáng ngời mà mình vẽ.
Người hâm mộ thường hay khen thầy Đào Lông rất giỏi vẽ “eo – vai – chân”, tỉ lệ hoàn hảo mà không bị kéo dài quá mức. Một số bộ truyện tranh hiện giờ dường như đang đi theo hướng “dị thường”, nhân vật chân dài vai rộng đến độ giống hệt người ngoài hành tinh.
Người ngoài hành tinh thì có gì đẹp đâu chứ.
Tỉ lệ người thật như Mạnh Tư Trình đây vẫn hơn.
Hai con người cao ráo sáng ngời chen chúc trong căn bếp khá hẹp, dùng chung một chiếc chảo xào và một cái nồi cơm điện. Lúc mỗi người lấy một thứ gia vị, khó tránh khỏi va chạm, đụng chạm vào nhau.
Tống Hề Đào phát hiện toàn thân Mạnh Tư Trình đều là máu buồn, bị cậu chạm phải lần nào là khóe môi lại cong lên một lần. “Không tập trung làm việc, cẩn thận đứt tay bây giờ!”
Mạnh Tư Trình vừa nấu nướng, vừa lặng lẽ kín đáo đảm bảo Tống Hề Đào nấu nướng đúng quy trình từ đầu đến cuối, cũng là một kiểu lao động trí óc.
Tống Đu Đủ và Đậu Đen rảnh rỗi thì chạy lăng xăng quanh nhà. Thấy Tống Hề Đào nấu cơm là Đậu Đen rất yên tâm, thấy thầy Mạnh trong bếp Tống Đu Đủ cũng rất yên tâm.
Chơi một hồi, Đậu Đen đi vào phòng làm việc, Tống Đu Đủ liền đi theo.
Trước khi đi siêu thị, Tống Hề Đào đang ở trong phòng vẽ. Bản nháp của cậu bày đầy trên bàn, họa cụ để ngổn ngang khắp nơi, chỉ có những bản nháp được phân loại và sắp xếp ngay ngắn theo thứ tự.
Tống Đu Đủ trèo lên ghế, dọn dẹp mặt bàn giúp ba. Đu Đu biết làm việc nhà!
Dọn xong một đống bút, bé ngồi xuống, tự thưởng cho mình bằng cách đọc truyện tranh của ba.
Ba sẽ vẽ truyện tranh dành riêng cho Đu Đu để bé đọc. Câu chuyện chú Thời Lưu viết rất đặc sắc, môn văn của Tống Đu Đủ cũng khá dần lên, đủ để hiểu những tình huống truyện phức tạp.
Bé học theo ba vẽ truyện tranh từ nhỏ, khả năng đọc hiểu truyện tranh cực kỳ giỏi. Tống Hề Đào sẽ hướng dẫn bé muốn thể hiện tâm trạng ra sao thì nên vẽ gì cho phù hợp. Giả sử giáo viên dạy văn mà ra đề đọc hiểu bằng truyện tranh, đảm bảo Tống Đu Đủ sẽ đạt điểm tối đa.
Ồ?
“Bầu sáu tháng?” Tống Đu Đủ gãi đầu, không hiểu tại sao bụng của nhân vật nam ở trang nháp đầu tiên lại tròn xoe như vậy.
À, Tống Đu Đủ nhớ đến cô Hạ có thai, anh ấy cũng mang thai ư? Nhưng hình như anh ấy chưa phát hiện? Sơ ý quá đi mất!
Khi vẽ truyện tranh, Tống Hề Đào hay phác thảo trước sự thay đổi hình tượng của nhân vật chính qua những mốc thời gian quan trọng, về sau còn có thể cắt ghép để làm phần giới thiệu thu hút độc giả.
Tống Đu Đủ đọc truyện tiếp, ối, anh ấy biết rồi, anh ấy phải nằm viện phẫu thuật để sinh em bé.
Tống Đu Đủ nhìn thấy ba viết một dòng chữ bên cạnh: Em bé chào đời.
Đây là mình ư?
Tống Đu Đủ chớp mắt mấy cái. Đậu Đen đang nằm yên lặng cạnh ghế, giống mọi lần khác nó bầu bạn cùng Tống Hề Đào trong lúc vẽ.
Bỗng nhiên bé nhớ hồi xưa rất rất rất lâu rồi, bé từng xem ảnh ba nằm trên giường bệnh của bệnh viện trong điện thoại bà nội. Bà nội kể ba bị ốm, mổ xong thì khỏi, vậy nên bụng ba có một vết sẹo rất dài.
Những gì ba vẽ đều là thật!
Người lớn sẽ không đánh đồng tranh vẽ là thật, nhưng học sinh tiểu học đọc thì lại hợp lý vô cùng.
Tống Đu Đủ tin tưởng tuyệt đối, vì ba bé sẽ không nói dối!
Đu Đu do ba sinh ra!
Xem nè, em bé nhỏ trong truyện cũng không có mẹ, gọi anh ấy là “ba”.
Tống Đu Đủ phát hiện ra một bí mật động trời, lén lút đặt bản nháp về chỗ cũ.
Chờ bà nội về bé sẽ hỏi bà nội, vì bà nội là bác sĩ.
Thấy Tiểu Đu để bản nháp lên bàn, Đậu Đen liền nâng chân trước đẩy nhẹ một tập tài liệu được kẹp, ra hiệu: mọi lần Đại Đào đều cất bản nháp vào đây.
“Tớ biết rồi Đậu Đậu.” Tống Đu Đủ vững vàng cầm lấy tập tài liệu được kẹp, khả năng duy trì biểu cảm tỉnh bơ không hề thua kém thầy Mạnh. Giở ra bé mới phát hiện bên trong còn rất nhiều bản nháp khác.
Dạo này ba ở lì trong phòng để vẽ cái này ư?
Tống Đu Đủ hiểu ra ngay, đây là tự truyện của ba!
Bé ngồi lại xuống ghế, đọc thêm một chút nữa thôi! Ba vẽ hay quá đi mất, ba là họa sĩ truyện tranh giỏi nhất!
Oa, ở đây có cả câu chuyện trước khi sinh Đu Đu.
Một người đàn ông khác xuất hiện trong tranh, nhưng chưa vẽ ngũ quan, chỉ nhận thấy là trẻ tuổi giống ba.
Họ cùng đến trường, cùng tan học, cùng làm bài tập toán.
Tống Đu Đủ nhíu mày, sao trong truyện tranh cũng có bài tập toán vậy.
Họ cùng nhau làm bài tập toán, sau đó… sau đó thì có Đu Đu.
Chỗ này vẽ thiếu!
Tống Đu Đủ mơ hồ không hiểu, giống lúc không biết trả lời câu “Dấu ba chấm ở đây thể hiện điều gì” trong bài tập môn văn.
[Ba năm sau, em bé hacker thiên tài ra mắt làm vang danh thế giới, đánh sập hệ thống mạng thuộc tập đoàn của chủ tịch chỉ trong một đêm!]
“Đậu Đậu ơi, ba bảo tớ là thiên tài, nhưng… hacker là gì nhỉ?”
Trong tranh, nhóc con ba tuổi chỉ vào bản tin trên tivi, hỏi ba: “Đây là bố con ạ?”
Ba đáp: “Không biết.”
Nhóc con: “Vậy bé cưng tự đi tìm nha ba.”
Đọc xuống nữa, hết rồi.
Ba ngốc quá đi, ba cũng không biết!
Bé hiểu rồi, đây chính là nhiệm vụ dành cho Đu Đu!
Thầy Mạnh bảo bé và Đậu Đậu là cảnh sát trưởng và cảnh khuyển cừ khôi nhất!
Tống Đu Đủ đặt tập tài liệu được kẹp về đúng chỗ, nói: “Đậu Đậu, nhiệm vụ khó ghê, còn manh mối nào khác ba đang giấu không nhỉ?”
Đang giấu ư?
Đậu Đen lập tức chui xuống gầm giường, lôi ra chỗ sách vở môn toán mà Tống Hề Đào đã giấu không cho thằng con hiếu thảo mang đi bán.
Tống Đu Đủ giở ra xem thử. Ban đầu trang bìa bên trong của sách chỉ có tên ba, nhưng giờ đã được viết thêm dòng “Mạnh Tư Trình” từ lúc nào không biết.
Họ tên thầy Mạnh ư?
Bé tin tưởng Đậu Đậu như vậy, kết quả Đậu Đậu lại tìm ra tên của thầy Mạnh.
Tống Đu Đủ cảm giác trời đất như sụp đổ!
Đảm bảo thầy Mạnh không phải bố bé. Bé và ba đều kém toán, không liên quan một chút nào đến toán hết.
Đu Đu và Đậu Đậu xuất hiện sự chia rẽ nghiêm trọng.
Tống Đu Đủ nghĩ ngợi, lặng lẽ đóng cửa vào, rồi gọi điện cho bạn thân nhất của mình là Hoắc Quyết.
Hoắc Quyết thông minh hơn bé, cậu ấy thi được 100 điểm, chắc chắn sẽ tìm ra đáp án.
Bé nhỏ giọng thủ thỉ: “Hoắc Quyết, tớ phát hiện ra một bí mật! Tớ kể cho cậu, cậu không được kể cho ai đâu nhé, cả bố cậu cũng không được.”
Hoắc Quyết đáp bằng giọng rất đáng tin cậy: “Tớ sẽ không kể cho bất kỳ ai hết.”
Tống Đu Đủ: “Tớ là do ba tớ sinh ra!”
Hoắc Quyết: “Đúng rồi.”
Tống Đu Đủ: “Không phải, tớ không có mẹ, tớ có hai người cha!”
Giọng Hoắc Quyết trở nên lo lắng: “Tống Mộc, cậu bị sốt à?”
Chú Tống nấu cơm có độc ư?
Tống Đu Đủ: “Tớ còn chưa ăn cơm nè, ba tớ với thầy Mạnh đang nấu.”
Hoắc Quyết cũng đứng ngồi không yên: “Tớ sang nhà cậu thăm cậu được không?”
Mắt Tống Đu Đủ sáng rực: “Cậu sang phá án với tớ mau lên!”
Bé cúp điện thoại, chạy khỏi cửa phòng làm việc, ngó trộm động tĩnh trong bếp. Thầy Mạnh và ba đang nấu cơm, may quá may quá, gia vị đều do thầy Mạnh nêm nếm.
Tống Hề Đào bưng hai món ra bàn. Giờ mới để ý các món trên bàn đều mang đậm dấu ấn của Mạnh Tư Trình, không hề có phong cách của một sinh viên nghệ thuật.
“Đáng ghét!”
“Hửm? Đu Đu con đói rồi à? Ba lấy cơm cho con nhé.” Tống Hề Đào nhìn thấy Đu Đu đang đứng trong góc tường.
Tống Đu Đủ giấu tay ra sau lưng, vẻ mặt hơi gượng gạo hỏi: “Ba ơi, con mời Hoắc Quyết đến nhà mình ăn được không ạ?”
Tống Hề Đào: “Được chứ, cơ mà chắc tầm này thì bạn ấy đã ăn cơm rồi.”
Trong bếp, Mạnh Tư Trình đang xử lý tôm hùm. Siêu thị không cắt sẵn giúp, dao nhà Tống Hề Đào lại không đủ sắc để xử lý lớp vỏ cứng, anh buộc phải dồn lực mạnh hơn một chút.
Anh tập trung vào chỗ đặt mũi dao, thoáng chút bất cẩn, bị vỏ tôm hùm cứa vào đầu ngón tay.
Máu đỏ tươi chảy ra. Mạnh Tư Trình đặt tay dưới vòi nước xả qua rồi đi ra phòng khách lấy tờ giấy ăn đè lên vết rách lại, hỏi: “Có cồn hay cồn i-ốt không?”
“Cậu bị thương à? Thái dao đứt tay hay sao?”
“Không phải, bị vỏ tôm hùm cứa, nhẹ thôi mà, không vấn đề gì.”
Tống Hề Đào thấy máu thấm đỏ tờ giấy ăn mà tim như bị kim châm. Biết thế cậu đã chẳng mua tôm hùm đắt đỏ làm gì, vỏ cứng quá.
“Có! Mình lấy cho cậu!”
Cả hai thứ đều luôn có sẵn, Giang Mộng Lệ là bác sĩ, thuốc ở nhà còn nhiều hơn người bình thường. Tống Hề Đào nhanh chóng cầm ra, sợ Mạnh Tư Trình sát trùng chưa kỹ, nói: “Hay cậu ngâm cả ngón tay vào đây đi?”
Mạnh Tư Trình vứt tờ giấy ăn. Mặc cho Tống Hề Đào bôi lau vết thương cho anh một cách mạnh tay, mặt anh không hề biến sắc, hỏi: “Không cần thiết. Có thuốc kháng viêm không? Thuốc bôi erythromycin?”
Tống Hề Đào: “Có.”
Tống Đu Đủ nhớ lại hôm nọ bé và ba bị gió quật ngã xe, thầy Mạnh như từ trên trời rơi xuống bế bé dậy, còn rửa vết thương ở đầu gối bé. Bây giờ chỗ đó đóng vảy sắp bong hết rồi.
Thầy Mạnh nấu món ngon cho bé nên mới bị thương.
“Thầy Mạnh ơi, thầy đau không ạ?”
Mạnh Tư Trình cảm giác biểu cảm của nhóc con có vẻ hơi lạ, nhưng dẫu sao anh không có nhiều kinh nghiệm tiếp xúc với trẻ nhỏ, không thể đọc hiểu tâm tư Tống Đu Đủ thấu đáo như Tống Hề Đào được.
“Không đau đâu, vết thương nông thôi mà.”
Ánh mắt anh trông xuống đầu gối Đu Đu. Nếu thể chất không có vấn đề đặc biệt thì đa số vết xước của trẻ con sẽ từ từ mờ đi theo thời gian, dần dần lành lặn hoàn toàn.
Tốt nhất đừng để bị thương.
Tống Đu Đủ: “Thầy ơi, thầy bảo một tháng không cần làm bài tập, vẫn tính chứ ạ?”
Mạnh Tư Trình: “Dĩ nhiên vẫn tính.”
Xem ra bất cứ vết xước nào cũng không thể sánh bằng tổn thương do toán học gây nên.
Kính coong kính coong.
Chuông cửa reo. Tống Đu Đủ nói “Hoắc Quyết đến đấy ạ”, rồi chạy ra mở cửa.
Quả nhiên người đứng ngoài cửa chính là Hoắc Quyết. Thấy Mạnh Tư Trình thật sự ở đây, cậu bé dè dặt gọi: “Em chào thầy ạ.”
Mạnh Tư Trình: “Ừm, ăn cơm chưa? Vào ăn với Đu Đu đi.”
Tống Đu Đủ: “Chờ xíu ạ! Em có một bài muốn hỏi Hoắc Quyết!”
Mạnh Tư Trình trông theo hai đứa nhóc chui vào phòng trẻ em, khẽ nhướng mày.
Có bài muốn hỏi Hoắc Quyết?
Trong phòng trẻ em.
Hoắc Quyết lắng nghe Tống Mộc thì thầm phân tích rõ ràng mạch lạc, buộc phải trầm tư suy nghĩ.
Khả năng tiếp thu của trẻ con rất mạnh, cậu bé tiếp nhận giả thuyết này nhanh y như Đu Đủ, và đúng là thật sự hiểu biết rộng hơn Tống Đu Đủ.
“Cậu muốn biết thầy Mạnh có phải bố cậu không, thì có thể làm giám định ADN.”
“Chỉ cần lấy tóc hoặc máu của cậu nộp cho bác sĩ, bác sĩ sẽ nói kết quả cho cậu.”
Tống Đu Đủ nhìn cậu bé đầy vẻ sùng bái hỏi: “Có tốn tiền không?”
Hoắc Quyết định đáp là có, nhưng rồi lại sửa lời: “Không mất tiền, bố tớ có bệnh viện.”
Tống Đu Đủ: “Cậu sẽ giúp tớ làm ư?”
Hoắc Quyết: “Ừ, giờ cậu muốn nhổ tóc không?”
Tống Đu Đủ gật đầu.
Thế là Hoắc Quyết nhổ giúp bé ba sợi tóc. Làm xong, nhìn thấy viền mắt Tống Đu Đủ rưng rưng nước mắt, cậu bé nói: “Tớ xin lỗi.”
Tống Đu Đủ sụt sịt: “Không sao.”
Hoắc Quyết: “Giờ mình còn thiếu tóc của thầy Mạnh nữa.”
Tống Đu Đủ lắc đầu: “Tớ không dám nhổ đâu!”
Hoắc Quyết cũng không dám: “Hoặc máu cũng được.”
Tống Đu Đủ đang định nói “Tớ không dám đánh người”, thì bỗng nhớ ra thầy Mạnh vừa mới bị thương, liền nói: “Trong thùng rác có máu của thầy Mạnh đấy.”
Vậy là hai đứa nhóc thầm thì lén lút vòng ra sau ghế sofa, chỉ còn cách thùng rác đúng một bước chân.
Tống Hề Đào dán băng cá nhân và đeo găng tay cho Mạnh Tư Trình, rồi đứng hẳn vào bếp giám sát. Mạnh Tư Trình bị giám sát nên lúng túng hẳn.
Hoắc Quyết bắt đầu hơi tin vào phán đoán của Tống Mộc, thầy Mạnh giống bố của Tống Mộc thật.
Hai nhóc con tranh thủ khoảng thời gian người lớn quay sang bồn rửa, Hoắc Quyết lén lục thùng rác, dặn Tống Đu Đủ tạo ra thêm ít rác để lấp đầy thùng.
Chờ Hoắc Quyết nhanh tay lẹ mắt lấy tờ giấy ăn thấm máu ra, Tống Đu Đủ liền vo báo của ông nội thành cục rồi ném vào trong.
Tiếp đến, hai đứa nhóc lần lượt chia nhau ăn hết quả chuối, rồi vứt vỏ chuối vào thùng.
Đây là chuyện trọng đại đầu tiên Tống Đu Đủ thực hiện trong đời, vừa hồi hộp vừa kích thích, nhưng ngoài mặt bé vẫn duy trì vẻ bình thản.
Gương mặt nhỏ xinh của bé mang nét Tống Hề Đào, song đã bắt đầu giả vờ có phong thái làm màu y hệt Mạnh Tư Trình.
Hoắc Quyết mở cửa, định giao vật chứng cho chú tài xế vừa chở mình đến đây.
“Hoắc Quyết, cháu phải về à?” Tống Hề Đào đứng trong bếp hỏi vọng ra.
Tống Đu Đủ đứng canh cửa, trả lời đúng như Hoắc Quyết dặn: “Đâu ạ! Cậu ấy đi lấy sô cô la trên xe cho con ăn!”
Tài xế được Hoắc Quyết gọi. Lên đến nơi, thấy biểu cảm của cậu chủ nhỏ rõ ràng là trầm trọng.
Hoắc Quyết không rõ cụ thể phải làm thế nào, nhưng nhiều việc cậu bé cứ học theo bố, không cần hỏi quá trình, chỉ yêu cầu kết quả.
“Chú ơi, chú cầm giúp cháu hai thứ này đi giám định huyết thống, không được kể cho bất kỳ ai, chi phí cháu sẽ gửi cho chú ạ.”
“Chỗ máu này là người cha, biệt danh là Toán.”
Tài xế choáng váng, mơ hồ. Chẳng lẽ anh ta gặp phải tình tiết tiểu thuyết éo le của nhà giàu sao? Cậu chủ nghi ngờ bản thân không phải con ruột sếp Hoắc? Sao có thể chứ, IQ lẫn gương mặt đều giống bố mà.
Mọi việc đều có xác suất.
Tài xế chứng kiến cậu chủ nhỏ lớn lên, hoàn toàn không chấp nhận được chuyện Hoắc Quyết là thiếu gia giả.
Anh ta vô cùng xót xa nhóc con mới tí tuổi đầu đã phải gánh vác chuyện nặng nề này, nói: “Nhất định chú sẽ không kể cho ai đâu.”
Hoắc Quyết mím môi, cố gắng giữ bình tĩnh: “Kể cho bố cháu cũng không được ạ, cháu sẽ đưa chú tiền tiêu vặt của cháu.”
Tài xế: “Cậu chủ cứ yên tâm.”
Anh ta đảm bảo sẽ không nói. Nếu cậu chủ là thật, còn trẻ người non dạ, chưa biết việc này dễ gây tổn hại tình cảm, không cần thiết phải tiết lộ. Nếu cậu chủ là giả, vậy… nói ra mình há chẳng thất nghiệp luôn sao?
Dù sao cậu chủ cũng đầy tiền tiêu vặt, anh ta lên mạng tìm trung tâm xét nghiệm, chọn dịch vụ trả kết quả nhanh cực kỳ dứt khoát.
Tống Đu Đủ đứng chầu chực ngay ở cửa để trông chừng. Thấy Hoắc Quyết thành công trở về, bé cười tít cả mắt: “Cậu giỏi quá đi!”
Hoắc Quyết khiêm tốn đáp: “Đơn giản ấy mà.”
Các món đã được bày ra bàn đầy đủ. Tống Hề Đào lấy chai nước ngọt ở tủ lạnh, gọi hai đứa nhóc vào ăn cơm. Đi ngang qua thùng rác thì để ý thấy có vỏ chuối bên trong, cậu thắc mắc: “Sắp đến giờ cơm rồi sao còn ăn chuối à?”
Tống Đu Đủ và Hoắc Quyết ngồi bên bàn, cùng toát mồ hôi lưng.
Nghe vậy, Mạnh Tư Trình xới bớt cơm ở bát nhỏ, đặt trước mặt hai đứa. Tầm mắt anh lia qua chẳng khác nào đang đứng trên bục giảng nhìn xuống từ trên cao, chứng kiến rõ mồn một những hành động lén lút của Hoắc Quyết và Tống Đu Đủ.
Lần này thì anh không phát hiện ra thật.
Mạnh Tư Trình chẳng bận tâm mấy, cùng lắm là Hoắc Quyết làm bài tập hè hộ Tống Đu Đủ mà thôi.
Chuyện nhỏ ấy mà, giao thêm bài mới là xong.