Chương 42: Bé con và 'Toán': Mối quan hệ huyết thống

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán

Chương 42: Bé con và 'Toán': Mối quan hệ huyết thống

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bữa trưa muộn rất phong phú. Tống Hề Đào vừa ăn vừa cảm thán rằng cả mâm đều mang hương vị toán học tỉ mỉ, chi tiết đặc trưng của Mạnh Tư Trình, thiếu đi chút phóng khoáng, tự do, khiến Đu Đu ăn sẽ không ngon miệng.
Tống Hề Đào chụp bức ảnh, đăng mâm cơm lên tài khoản mạng xã hội.
[Tống Hoắc]: Con nấu hả?
[Giang Mộng Lệ]: Đã bảo con đừng vào bếp, hấp sủi cảo cho Đu Đu ăn là được rồi mà?
Tống Hoắc đi họp tập huấn ở tỉnh khác, Giang Mộng Lệ đi làm ở bệnh viện. Cả hai nhìn thấy mâm cơm này cùng lúc, phản ứng đầu tiên là Tống Hề Đào lại nấu một bữa ăn trông đẹp mắt nhưng dở tệ, chỉ để "hành hạ" Đu Đu.
Tống Hề Đào hậm hực trả lời: Mời đầu bếp đến tận nhà nấu được chưa ạ!
Nghĩ lại, Tống Hề Đào thấy Mạnh Tư Trình đúng là mưu mô, thâm hiểm, đã điều khiển mình làm phụ bếp và bày biện thay cậu ta từ lúc nào không hay biết.
Tống Đu Đủ đã ăn nửa quả chuối, đến bữa chính thì không ăn được nhiều nữa. Bé thong thả ăn tôm hùm rồi cánh gà nướng, dáng ăn tao nhã giống hệt Mạnh Tư Trình.
Còn phản ứng của Tống Hề Đào khi gặp đồ ăn ngon thì giống hệt Đậu Đậu, cứ ăn miếng thật to trước đã rồi tính sau.
Mạnh Tư Trình bị thương ở tay, ăn uống phải thanh đạm để vết thương mau lành, cả bữa cơm có mỗi Tống Hề Đào là ăn ngon lành nhất.
Ăn xong, Tống Hề Đào và Hoắc Quyết vào phòng chơi Cờ tỷ phú với nhau.
Mạnh Tư Trình rửa bát trong bếp. Nhà họ Tống không có máy rửa bát, vì thường ngày chỉ có hai người là Tống Hề Đào và Đu Đu ăn với nhau, nên bát đũa cũng không nhiều.
Tống Hề Đào lau bàn, lấy điện thoại ra kiểm tra lại, chọc vào cánh tay Mạnh Tư Trình: “Cậu không thích bài mình hai lần liên tiếp rồi đấy.”
Mạnh Tư Trình mất vài giây để tiêu hóa thông tin: “Cậu bỏ chặn tôi chưa?”
Tống Hề Đào ngớ ra.
Mạnh Tư Trình lau tay: “Đưa điện thoại cho tôi.”
Tống Hề Đào: “Làm gì?”
Mạnh Tư Trình rút thẳng điện thoại từ túi cậu, nhập mật khẩu mở khóa: “Cậu tự thao tác thì tôi không yên tâm, tôi sợ lần sau vẫn chưa thích nổi bài của cậu.”
Lúc chiếc điện thoại trở về tay Tống Hề Đào, cậu phát hiện biệt danh “Toán” mình đặt cho Mạnh Tư Trình đã chuyển thành “Mạnh Tư Trình”.
“Sao cậu biết mật khẩu của mình? Cậu nhìn lén à?”
Mạnh Tư Trình: “Cần gì nhìn lén? Nhìn động tác tay mở khóa của cậu từ đằng xa, có vẻ giống sinh nhật cậu.”
Không ngờ lại tinh tế đến vậy!
Tống Hề Đào ấn vào ảnh đại diện của Mạnh Tư Trình, định đổi lại biệt danh là 'Toán' đầy lạnh nhạt, có thể góp phần giúp mình giữ bình tĩnh.
Ế? Mạnh Tư Trình đổi tên WeChat à?
Ban đầu là “Toán”, giờ thì thành “Y thđ”.
Sợ để lộ sự ngây thơ của mình, Tống Hề Đào thử tra xem từ này có nghĩa gì không, kết quả không liên quan.
Từ từ đã, thđ là viết tắt họ tên cậu còn gì? Chẳng lẽ là “Yêu Tống Hề Đào” ư?
Sao Mạnh Tư Trình dám đặt cái tên WeChat thẳng thừng thế này cho tài khoản công việc chứ! Chỉ có bọn trẻ cấp 1 mới đi đặt tên kiểu "gà bông" thôi!
“Cậu đổi tên mau lên! Không là mình đến Sở Giáo dục khiếu nại cậu đấy!”
Mạnh Tư Trình dựng bát đã rửa xong lên giá cho ráo nước: “Khiếu nại tôi yêu sớm từ 10 năm trước à?”
Tống Hề Đào nhập vai một cách trôi chảy: “Ai yêu sớm với cậu cơ!”
Mạnh Tư Trình lấy điện thoại mình ra: “Không yêu sớm, thế cậu còn khiếu nại gì được nữa.”
Tống Hề Đào: “Cậu không thể để tên viết tắt của mình chình ình trên WeChat của cậu như thế được, bao nhiêu phụ huynh người ta nhìn kìa.”
Mẹ Trần Lộ hơi bị nhạy bén, đọc cái nhận ra ngay cho xem.
Mạnh Tư Trình: “Rõ ràng đây là viết tắt của toán hình – đại mà.”
Tống Hề Đào: “Ế?”
Cái tên cậu đáng yêu như thế mà viết tắt vào lại giống toán à? Thảo nào đề toán cứ suốt ngày lởn vởn ám ảnh cậu!
Mạnh Tư Trình: “Cậu mà lưu tên tôi thành Toán tôi sẽ lưu tên cậu là Toán Hình – Đại.”
Ngón tay Tống Hề Đào dừng lại. Đối với cậu, toán là thứ khiến cậu chán nản, nhưng đối với Mạnh Tư Trình, đề toán lại có tác dụng khơi gợi hứng thú.
Liệu Mạnh Tư Trình lưu tên như vậy, có ngày càng trở nên ám ảnh không, nhìn thấy cậu là nghĩ đến đề toán, lúc nào cũng chỉ muốn 'giải' cậu?
“Thôi vậy, hai đứa dùng tên thật hết đi.”
Mạnh Tư Trình làm mới dòng thời gian, định thích hai bài đăng gần nhất của Tống Hề Đào, song khi nhìn thấy bài đăng trước đó thì anh ngẩn người.
Tối hôm phát hiện ra sự thật về anh, Tống Hề Đào đăng bài đòi bán hết chỗ sách vở toán thời cấp 3 đi.
Nếu tối hôm ấy anh đọc được bài đăng này, dù không cần Đu Đu gợi ý để thành công tìm ra nhân vật mấu chốt là Lý Tĩnh, anh cũng có thể hiểu ngay nguyên nhân Tống Hề Đào tức giận.
Giận rồi vẫn nhớ nói cho anh lý do, không bắt anh phải mù mờ đoán mò, chỉ tội ngây ngô quên chưa bỏ chặn anh thôi.
Tống Hề Đào là một quả đào mềm lòng vô tận.
Đột nhiên Mạnh Tư Trình nhìn Tống Hề Đào chăm chú bằng ánh mắt như thế, khiến trái tim cậu căng thẳng dữ dội, cảm giác đối phương sắp sửa cúi xuống hôn ngay bây giờ.
Giây tiếp theo, cậu bị Mạnh Tư Trình hôn thật.
Sao lại có người đoán trước là sắp bị hôn rồi vẫn chẳng biết đường chạy.
Nụ hôn khẽ khàng quẩn quanh nơi khóe môi, song châm lửa nóng bừng toàn bộ gương mặt. Tống Hề Đào còn đang phân vân không biết phải cắn Mạnh Tư Trình một cái thế nào để không bị coi là đang đáp lại anh thì bỗng cảm nhận có bàn tay sờ lên bụng cậu, luồn vào áo cậu, kéo giãn lưng quần đồng phục của cậu.
Mạnh Tư Trình là lưu manh đấy à! Lưỡi còn chưa chạm đã định cởi quần cậu rồi!
Cậu cuống quýt đè giữ tay Mạnh Tư Trình lại, dây thanh quản như mất tác dụng, lòng bàn tay cũng không nghe lời. Cậu bị nhấc bổng lên chiếc bàn khi nãy vừa ăn chẳng khác nào con búp bê cỡ lớn.
Mạnh Tư Trình: “Tôi muốn xem vết mổ của cậu, cậu đừng kêu, có hai đứa trẻ con trong phòng.”
Tống Hề Đào chợt nhớ cảnh hồi trước dẫn Tống Đu Đủ tới khu vui chơi trẻ em của tiểu khu, thường gặp hai cô bé chơi búp bê ở đó. Trò hai cô bé đam mê nhất chính là trang điểm và thay đồ cho búp bê, một phút thay xong một bộ, giật phắt ra là thay ngay.
Tốc độ của Mạnh Tư Trình hoàn toàn sánh ngang hai bạn nhỏ, nhanh đến nỗi Tống Hề Đào chưa kịp đáp lời.
Đầu óc Tống Hề Đào trống rỗng, da bụng đã phơi bày trước mắt Mạnh Tư Trình.
Sau đó, mọi thứ như bị ấn nút tạm dừng.
“Cậu đừng ngọ nguậy.” Tiếng Mạnh Tư Trình trầm thấp khàn đục, cứ như dây thanh quản của anh cũng hỏng nốt vậy.
Câu “Đừng ngọ nguậy” làm Tống Hề Đào nhớ lại lúc mình vừa tỉnh lại sau ca mổ. Giang Mộng Lệ cũng nhắc cậu đừng ngọ nguậy, rằng con trai ngốc của cô đừng có mà ngủ một giấc dậy lại quên hết mọi chuyện nhé.
Giọng điệu hai câu này giống nhau vô cùng, dè dặt rón rén, như thể sợ cậu hơi nhúc nhích một tí thôi, vết thương sẽ rách ra chảy máu mất.
Tống Hề Đào muốn duỗi tay che bụng mình theo phản xạ, Mạnh Tư Trình nắm lấy tay cậu nhấc ra.
Mạnh Tư Trình không thể nào tưởng tượng nổi lưỡi dao mổ lạnh tanh đã cứa vào phần da bụng mềm ấm tựa quả đào mật của Tống Hề Đào ra sao. Chỉ nhìn vết sẹo mảnh dài này thôi đã cảm giác rõ cái lạnh buốt khi mũi dao lửng lơ kề cổ.
Vết sẹo vắt ngang dưới lớp áo đồng phục, chính là lời mỉa mai và lên án mạnh mẽ nhất dành cho Mạnh Tư Trình.
Hồi ấy Tống Hề Đào vẫn còn là sinh viên, vẫn ở cái tuổi cần ba mẹ hỏi han “Có đủ tiền tiêu không, ở xa nhớ phải ăn uống đầy đủ nhé”.
Đầu Mạnh Tư Trình càng lúc càng áp sát, Tống Hề Đào đành phải chống tay ngửa ra sau, thấy mình như một đĩa đào bày trên bàn vậy. Cậu quay mặt đi, nhỏ giọng lầm bầm: “Chưa ăn đào bao giờ à? Chính giữa quả đào có một cái rãnh, gọi là đường chỉ bụng, đấy mới là đào ngon.”
Đừng trưng ra cái biểu cảm như kiểu đào hỏng mất rồi được không? Tống Hề Đào cảm giác Mạnh Tư Trình mới là người sắp rạn nứt đến nơi.
Mạnh Tư Trình nhấn ngón tay nhè nhẹ, chạm tới lớp da ấm nóng hơi hơi gập ghềnh: “Tôi biết, nó là vết liền lại từ cấu trúc nhụy hoa trên quả đào.”
(*Nhụy được hình thành từ lá noãn, trong quá trình bầu nhụy phát triển thành quả thì hai mép lá noãn liền lại với nhau, tạo thành ‘đường chỉ’ ở vỏ quả; tham khảo Baike Baidu)
Mạnh Tư Trình kéo áo và quần che lại, ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt Tống Hề Đào: “Hôm liên hoan cảm ơn thầy cô đó đã xảy ra những gì?”
Nếu là việc tương tự với hôm tiệc sinh nhật, thì lần ấy Tống Hề Đào không dính bầu thực sự quá may mắn.
Anh tưởng mình uống rượu vào vẫn giữ được lý trí, thậm chí lạnh lùng hơn, sẽ không đeo mặt nạ qua loa với bất kỳ ai nữa.
Nào ngờ đâu đối diện với Tống Hề Đào cũng chẳng đeo mặt nạ nốt.
Tống Hề Đào: “Ặc, thì kiểu bọn mình cùng đối chiếu đáp án đề đại học tí thôi.”
Mạnh Tư Trình: “Hết rồi á?”
Tống Hề Đào lắc đầu: “Hết rồi.”
Mạnh Tư Trình: “Tôi không tin.”
Tống Hề Đào đành nói: “Sau đấy cậu giảng bài hưng phấn quá, cửng lên thôi.”
Mạnh Tư Trình: “Còn gì nữa?”
Tống Hề Đào: “Chẳng lẽ mình còn phải dùng tay giúp cậu chắc?!”
Mạnh Tư Trình: “Chỉ dùng tay?”
Tống Hề Đào: “Hết rồi không còn nữa đâu!”
Mạnh Tư Trình nhắm chặt mắt. Anh không nhớ chút gì cả, hôm sau liên hoan cũng không tìm đến xin lỗi Tống Hề Đào. Tống Hề Đào cũng chẳng biết anh bị mất ý thức sau khi say thì sao.
“Tôi xin lỗi.”
Tống Hề Đào lập tức đẩy anh ra, sục sôi căm phẫn: “Đúng là cậu phải xin lỗi vì đã cưỡng ép mình so đáp án! Thi thố xong hết rồi mình hoàn toàn không có nhu cầu biết mình sai những câu nào. Hành vi của cậu ảnh hưởng cực mạnh đến tâm trạng nghỉ hè của mình! Mãi đến tận hôm tra cứu điểm mình cứ lo ngay ngáy nhỡ trượt vỏ chuối mất!”
Mạnh Tư Trình: “…” Không hổ là cha ruột Đu Đu, bất luận thế giới bên ngoài đả kích, thương tổn đến mức nào, hai người này cũng chỉ nhớ mỗi bóng ma tâm lý do toán học gây nên, mọi việc khác đều bị gạt ra rìa.
Mạnh Tư Trình: “Xin lỗi cậu.”
Tống Hề Đào: “Hôm sinh nhật Diêu Chiêu cậu lại níu lấy mình bắt đối chiếu đáp án toán thi đại học lần nữa, làm mình thuộc lòng luôn chứ! Đu Đu dốt toán thế đều là tại cậu! Vì lúc có thằng bé mình đặc biệt bài xích môn toán!”
Mạnh Tư Trình: “Lỗi của tôi, tôi sẽ phụ trách đến cùng.”
Tống Hề Đào thở hắt một hơi, cuối cùng cũng xả được hết những vấn đề ức chế nhất bao năm nay rồi!
Nhưng thực ra ấy… sau khi biết Mạnh Tư Trình là người bạn ưu tú kia, thì cũng chẳng còn giận lắm nữa.
Tống Hề Đào chỉnh trang lại quần áo xộc xệch: “Cậu về nhà đi.”
Mạnh Tư Trình định về nhà thay bộ quần áo, đồng phục chỉ thỉnh thoảng mặc thôi, tốt nhất vẫn nên cất đi để giữ gìn: “Chờ chốc nữa ấn nút nấu cháo trong nồi cơm nhé, tôi đã ngâm sẵn nguyên liệu trong đó rồi. Tối tôi sẽ sang đón cậu với Đu Đu đi dạo phố.”
Ban ngày thời tiết nóng nực, nhóc con khó lòng đi lại, tối bắt buộc phải ra ngoài hóng gió cho thoáng đãng.
Tống Hề Đào: “Thế đi trung tâm thương mại đi.”
Trung tâm thương mại Tống Hề Đào bảo là dạng trung tâm thương mại ngập tràn không khí đời sống, nói cách khác, không phải kiểu trung tâm thương mại cao cấp lạnh lẽo, quý phái, bước vào cửa chỉ toàn quầy hàng xa xỉ. Tóm lại là nơi Mạnh Tư Trình hiếm khi ghé thăm.
Nghỉ hè, nhằm thu hút khách hàng, trung tâm thương mại thường xuyên tổ chức hoạt động trong khuôn viên sân của mình, ví dụ hóa đơn 288 tệ được bốc thăm một lần. Tống Hề Đào và Tống Đu Đủ bốc thăm suốt nhưng chủ yếu toàn trúng một gói khăn giấy lau mồ hôi.
Chủ đề trò chơi khuyến khích tiêu dùng hôm nay lại là “Vương quốc toán học”, có hóa đơn mua hàng sẽ được tham gia trò chơi, các trò chơi đều liên quan đến toán.
Tống Đu Đủ đứng ở cửa, cảm giác trung tâm thương mại trở nên thật xa lạ.
Nằm chính giữa là khu nhà bóng trẻ em, bên trong rải rác các tấm thẻ màu sắc. Trên thẻ có đề tính toán với độ khó khác nhau, từ cộng trừ nhân chia một chữ số đến ba chữ số.
Bố mẹ và con cái cùng chơi, xem ai mò được nhiều thẻ nhất, tính nhẩm đúng nhiều câu nhất để nhận các phần thưởng đa dạng.
Tống Đu Đủ lượn quanh một vòng, phát hiện không hề có mục bốc thăm đơn giản, chỗ nào cũng phải làm toán!
“Ba ơi, hôm nay mình ké điều hòa miễn phí đi ạ, đừng mua gì nữa.”
Tống Hề Đào do dự, hôm nay đang định mua giày mới cho Tống Đu Đủ.
Mạnh Tư Trình đọc luật chơi ở khu nhà bóng một hồi, lơ đãng đáp: “Đu Đu có thể mò thẻ, để ba phụ trách tính cho.”
Ba?
Tống Hề Đào chợt nảy ra ý tưởng: “Đúng đó Đu Đu, con với thầy Mạnh giả làm cha con là được. Con tìm thẻ đề rồi đưa cho thầy Mạnh tính, đảm bảo cả hai sẽ giành hạng nhất, giải thưởng là xe đua điều khiển từ xa kìa!”
Đằng nào vào chơi đâu có xét nghiệm ADN, kể cả xét nghiệm cũng là bố con thật nhé.
Trò chơi không quy định việc phân công hợp tác giữa bố mẹ và con, có thể tự tìm tự tính, hoặc có thể một người tìm một người tính.
Tống Đu Đủ ngẩng mặt nhìn ba, ba bảo bé và thầy Mạnh giả làm cha con, chứng tỏ ba thấy bé và thầy Mạnh không phải cha con ruột.
Tống Hề Đào đọc thấy mỗi giờ sẽ tổ chức trò chơi một lần, phải đăng ký trước: “Mạnh Tư Trình, cậu dẫn Đu Đu ra đăng ký đợt 8 giờ đi mau lên.”
Thế là Mạnh Tư Trình dắt Đu Đu, đăng ký họ tên và số điện thoại của cả hai.
Nhân viên hỏi thăm: “Cha con đúng không ạ? Sinh viên đại học không được tham gia đâu nha.”
Mạnh Tư Trình cố tình chần chừ vài giây.
Tống Đu Đủ đành phải phát biểu: “Đây là ba em ạ.”
Mạnh Tư Trình: “Ừm, cưới sớm đẻ sớm, theo họ mẹ.”
Nghe thấy câu anh nói, Tống Hề Đào hằm hè mắng mỏ trong bụng: không biết ngại, đùng một cái đã tự nhận cả vợ lẫn con cho bản thân luôn, người ta có hỏi cậu đâu chứ.
Mạnh Tư Trình ngoái đầu, phát hiện cả Đào lớn và Đu nhỏ đều đang nhìn mình chằm chằm bằng ánh mắt khó tả, bèn chột dạ sờ đầu Đu Đủ: “Mình đi mua giày thôi.”
Đi ngang qua hàng đồ nam, Mạnh Tư Trình hỏi Tống Hề Đào: “Cậu có bộ vest nào không?”
Tống Hề Đào: “Không.”
Công việc của cậu không cần vest hay giày da, sẽ bó buộc tâm hồn cậu.
Mạnh Tư Trình: “Lần sau dẫn cậu tới thử một tiệm vest may đo, có thể tham khảo với thợ về cách vẽ quần áo dạng này.”
Bộ truyện mới của Tống Hề Đào có nhiều cảnh mặc vest. Một trong số các nam chính là chủ tịch quyền lực, Thời Lưu bảo phải thể hiện được chất giàu, phải thể hiện được sự đa dạng trong cách ăn mặc. Thợ may vest sở hữu kỹ thuật độc đáo riêng, song nghệ thuật rồi sẽ gặp những điểm tương đồng.
Tống Hề Đào nghĩ ngợi, đằng nào Thời Lưu cũng là do Mạnh Tư Trình “dắt mối”, giới thiệu thêm một thợ may vest không đáng kể so với sự ủng hộ Mạnh Tư Trình vốn dành sẵn cho sự nghiệp của cậu.
Gia đình ba người vui vẻ mua giày, đi dạo loanh quanh, ăn que kem rồi xuống sân tham gia trò chơi đúng giờ.
Lượt này có sáu cặp gia đình cùng chơi, tính giờ ba phút. Cuối cùng thống kê số đáp án chính xác, đội đúng từ sáu mươi câu trở lên sẽ giành được chiếc xe đua điều khiển từ xa.
“Bắt đầu tính giờ!”
Tống Đu Đủ lập tức lội vào nhà bóng tìm thẻ màu, bất kể là đề gì, cứ đưa hết cho thầy Mạnh.
Mạnh Tư Trình ngồi cạnh rìa nhà bóng, điền đáp án nộp cho nhân viên nhoay nhoáy không cần nghĩ.
Nhân viên bấm máy tính soát lại, câu nào đúng sẽ bỏ vào thùng.
Hai chữ số nhân hai chữ số, ba chữ số cộng ba chữ số… Tất cả Mạnh Tư Trình cứ nhấc tay viết ngay đáp án, nhân viên bấm máy tính phát ra tia lửa vẫn chưa nhanh được bằng não anh.
Tốc độ Tống Đu Đủ tìm thẻ cũng nhanh, có đề là được, không giống các nhóm khác, người lớn liên tục nhấn mạnh: “Tìm câu nào dễ thôi, dễ dễ thôi! Cục cưng của ba ơi đừng chọn phép nhân hai chữ số mà!”
Bé con đành vứt phép nhân hai chữ số đi, buột miệng cảm thán bất lực: “Ba ơi cái này ba cũng không biết ạ!”. Ngay sau đó, tấm thẻ hoạt hình vừa bị vứt đi đã được Đu Đu nhặt mất!
Có “đối thủ” làm nền, càng lúc Tống Đu Đủ càng hăng say, lần đầu tiên yêu thích đề toán đến mức này, chỉ khao khát đề toán ngập tràn khắp nơi, tìm ra là giao ngay cho thầy Mạnh.
Cái gì thầy Mạnh cũng biết!
Tống Đu Đủ vừa hãnh diện vừa phấn khởi!
Nhân viên phụ trách soát đáp án thì cảm thấy như gặp ma, đây là đụng phải thiên tài toán học sao? Các đề toán họ rải trong nhà bóng đều đã điều chỉnh độ khó để đảm bảo không ai có thể giành mất chiếc xe đua trị giá 600 tệ. Phần lớn người chơi chỉ nhận được khẩu súng nước để chơi vậy thôi.
“Về 0.”
Cuối cùng nhân viên cũng phát hiện ra một câu Mạnh Tư Trình làm sai, vứt thẻ ra ngoài thùng.
Tống Hề Đào đang đứng chờ sẵn, lập tức nhặt nó lên: “Cậu tính lại lần nữa.”
Không đời nào Mạnh Tư Trình tính sai, chắc chắn là do bấm nhầm số trên máy tính.
Nhân viên cạn lời, nghĩ bụng: tưởng khách chơi trò chơi có khả năng trả lời trong một giây mà không hề sai sót thật sao? Người ta bấm máy tính hẳn hoi… chắc là bấm nhầm số rồi.
Nhân viên buồn rầu nhặt tấm thẻ lên cho vào thùng đáp án đúng.
“Hết giờ!”
Nhân viên thống kê kết quả, đội Tống Đu Đủ giành hạng nhất, trả lời đúng sáu mươi lăm câu.
“Oa! Ba giỏi quá đi mất thôi!” Lần đầu tiên Tống Đu Đủ giành được hạng nhất trong mảng toán, bé sung sướng bê phần thưởng của mình khỏi quầy, chiếc xe đua to dã man! Còn đắt hơn đôi giày mới mua hôm nay nữa!
Để đóng giả cha con trót lọt, Tống Đu Đủ cứ gọi Mạnh Tư Trình là ba suốt, gọi nhiều đến nỗi thành quen luôn.
Mạnh Tư Trình cười đón nhận tiếng ríu rít gọi ba tạm thời, hỏi: “Còn các trò khác nữa, muốn chơi tiếp không?”
Tống Đu Đủ gật đầu: “Chơi ạ!”
Hình như có một người ba là giáo viên toán cũng tuyệt ghê.
Lần đầu tiên Tống Hề Đào chứng kiến trò chơi có cả toán học mà vẫn hấp dẫn được Tống Đu Đủ, tuy rằng nguồn gốc lớn nhất là do bé tìm được sự trợ giúp cực mạnh, không cần tự tính nữa.
Hôm nay học sinh dốt toán Đu Đu đi đến đâu cũng được tạm thời trở thành học sinh xuất sắc đỉnh cấp một phen, làm các bạn nhỏ khác hâm mộ kinh khủng.
Phần thưởng của Tống Đu Đủ sắp đầy chật cả cốp xe.
Bé ngủ một giấc thật ngon lành. Hôm sau, bé nhận được điện thoại từ Hoắc Quyết trước giờ cơm tối.
Giọng Hoắc Quyết rất trầm trọng: “Tống Mộc, có kết quả rồi.”
Tống Đu Đủ hạ thấp âm lượng: “Mình tập hợp ở chỗ bập bênh dưới nhà nhé.”
“Ba ơi, con xuống nhà chơi với Hoắc Quyết một tí ạ!” Tống Đu Đủ nói.
Tống Hề Đào: “Để ba đưa con xuống.”
Tuy Tống Đu Đủ đã bảy tuổi nhưng Tống Hề Đào vẫn chưa yên tâm cho con tự đi thang máy. Cậu dẫn nhóc con xuống, trông thấy Hoắc Quyết đang chờ bé ở sân chơi mới chịu thả tay ra.
Chờ ba đi lên, biểu cảm của Tống Đu Đủ lập tức lộ vẻ nôn nóng: “Sao rồi?”
Hoắc Quyết lấy báo cáo trong cặp sách. Cậu bé chưa hề bóc ra xem mà phải bóc trước mặt Tống Đu Đủ.
[Em bé và Toán có quan hệ huyết thống, xác suất 99,99% trở lên.]
Tống Hề Đào phát hiện điểm sáng: “Không phải 100%!”
Hoắc Quyết có tìm hiểu một chút: “Bốn số 9 chứng tỏ thầy Mạnh là bố cậu rồi.”
“Ơ? Thế á?” Tống Đu Đủ gãi mặt. Sau hai ngày tiêu hóa vấn đề, bé đã trở thành Đu Đủ cứng cáp, không còn thảng thốt hô to gọi nhỏ nữa.
Nhưng ngay sau đó bé lại chuyển sang trùng trùng lo âu.
Hoắc Quyết an ủi: “Thầy Mạnh cũng tốt lắm mà.”
Tống Hề Đào ôm mặt, thở dài: “Chắc chắn ba tớ không chấp nhận nổi.”
Ba còn sợ toán hơn bé nữa.
Tống Đu Đủ gấp tờ báo cáo lại: “Tớ phải giấu đi, không nói cho ba.”
Chỉ mình bé phát hiện ra bí mật này, bé chưa kể thì ba sẽ không biết. Bé là Đu Đu ngoan của ba.
Thấy Tống Đu Đủ nhét báo cáo vào áo, Hoắc Quyết bảo: “Thế tớ bảo quản giúp cậu cho.”
Tống Đu Đủ: “Không được! Bố cậu thông minh hơn ba tớ, để ở nhà cậu còn nguy hiểm hơn.”
Hoắc Quyết: “…”
Tống Đu Đủ tín nhiệm Đậu Đậu, bé sẽ giấu báo cáo vào ổ nằm của Đậu Đậu.
Hoắc Quyết: “Thế cậu nhớ phải cất thật kỹ đó nha.”
Tống Đu Đủ tự tin gật đầu: “Ừm.”
Hoắc Quyết cũng bề bộn lo âu lên xe về nhà, không chú ý thấy gương mặt ngập ngừng ái ngại của tài xế.
Tài xế khẽ thở dài, nổ máy xe. Anh ta quên mất GPS xe mình sẽ được truyền thẳng đến điện thoại của sếp Hoắc, do lộ trình anh ta đi hôm qua và hôm nay khác với kế hoạch, hễ chệch tuyến đường là sếp Hoắc sẽ nhận thông báo ngay lập tức.
Sếp Hoắc bụng dạ thâm sâu, kiên nhẫn chờ đợi. Hôm nay anh ta đi lấy báo cáo xong mới bị sếp Hoắc chặn lại giữa đường.
Vậy nên người đầu tiên đọc kết quả giám định huyết thống chính là sếp Hoắc.
Tài xế lắp bắp khai báo: “Cậu chủ bảo tôi làm giúp ạ.”
Nghe thế Hoắc Tấn xanh mặt. Hắn có đánh con bao giờ đâu, tại sao Hoắc Quyết lại muốn làm giám định huyết thống? Việc này phơi bày vấn đề lớn trong mối quan hệ cha con, hắn phải tìm đến chuyên gia tư vấn thôi.
Hắn bóc túi báo cáo, không phải tò mò về kết quả mà là muốn biết Hoắc Quyết lấy thứ gì mang đi xét nghiệm.
Máu, tóc?
[Em bé] và [Toán]?
Đây là ám chỉ Hoắc Quyết với mình?
Cứ sai sai… Hoắc Tấn ngẫm nghĩ: “Cậu nhận mẫu ở nhà họ Tống, đây là kiểm tra Đu Đu với ba cậu bé chứ nhỉ?”
Hắn biết việc Tống Đu Đủ học kém toán, cho nên đây là một dạng thực hành nghệ thuật à?
Đặt biệt danh cha ruột mình là Toán, xét nghiệm ra Đu Đu là con trai ruột của Toán, đem lại chút an ủi về mặt tâm lý cho bản thân?
Tuy thi toán không được chín mươi chín điểm nhưng giám định huyết thống với Toán thì ra 99,99%?
Bé con đáng yêu thật chứ.
Hoắc Tấn cất báo cáo vào như cũ, giả vờ không hay biết gì.
Hắn mở điện thoại hẹn Mạnh Tư Trình đi ăn. Làm phiền người ta dạy dỗ đứa con trai học lớp 1 nhà mình, còn chưa cảm ơn đàng hoàng nữa.
Hoắc Tấn có cả hai số WeChat của Mạnh Tư Trình, song từ khi Mạnh Tư Trình trở thành giáo viên của Hoắc Quyết, hắn cũng đàng hoàng kết bạn thêm số công việc, quen nhắn tin cho anh bên số công việc hơn.
Hắn ấn vào WeChat của Mạnh Tư Trình, bỗng dưng khựng lại. Hắn nhớ hình như tên tài khoản WeChat của Mạnh Tư Trình chính là “Toán”?
Rốt cuộc hai đứa nhãi con lén lút đi xét nghiệm ADN của ai đấy?
Hoắc Tấn nhìn tài xế với vẻ ngẫm nghĩ: “Cậu bảo Hoắc Quyết dặn đi dặn lại là không được cho tôi biết đúng không? Hôm ấy Mạnh Tư Trình cũng ở nhà họ Tống à?”
Tài xế: “Vâng, cháu Đu Đu gọi điện nói chuyện với cậu chủ, kể thầy Mạnh đang nấu nướng ở nhà họ.”
Hoắc Tấn: “…”
Bữa với Mạnh Tư Trình tối nay hay ho rồi đây.