Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán
Chương 47: Có một số bao cao su sắp hết hạn
Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tống Hề Đào không cần học toán cũng hiểu ngay.
Cậu cần gì học hỏi, cậu đã có kinh nghiệm phong phú rồi mà.
Đây có phải làm bài toán đâu, người cần học hỏi là người khác mới đúng.
Cậu đời nào muốn lên giường với Mạnh Tư Trình.
Từ ngày 16 đến ngày 21, Tống Hề Đào sống những ngày tháng nhàn nhã, tự tại.
Ngày 21, thứ Bảy, cô Hạ thông báo trong nhóm lớp về buổi kiểm tra trực tuyến. 9 giờ sáng bắt đầu thi, học sinh muốn củng cố kiến thức có thể nhấp vào đường dẫn để truy cập.
Mạnh Tư Trình sắp xếp cho Đu Đu thi tại nhà họ Tống, làm bài dưới sự giám sát của Tống Hoắc để chứng minh rằng anh không gian lận.
Để tránh Đu Đu bị Đậu Đen làm xao nhãng, Mạnh Tư Trình đã xích Đậu Đen ở nhà anh.
Anh đích thân kiểm tra thiết bị, giấy nháp. Vì không được đặt chân vào nhà họ Tống, 8 giờ sáng hôm đó anh đành phải gọi điện nhắc Tống Hề Đào dậy.
Chuông reo ba hồi, Tống Hề Đào mới nhấc máy. Mạnh Tư Trình lập tức nói rất khẩn trương: “Vẫn còn buồn ngủ lắm à? Lần này tỉnh rồi thì đừng nằm xuống ngủ tiếp nữa, Đu Đu đã dậy chưa?”
Tống Hề Đào nghe tiếng Đu Đu ríu rít bên ngoài, ngáp dài đáp: “Nó dậy rồi.”
Mạnh Tư Trình: “8 giờ 50 là có thể vào trang web được rồi, cậu điền họ tên và mã số học sinh giúp thằng bé nhé.”
Tống Hề Đào nghe giọng nói lo lắng của Mạnh Tư Trình, cảm giác như không phải Đu Đu chuẩn bị làm bài kiểm tra trực tuyến đột xuất, mà là sắp sửa bước vào phòng thi đại học quan trọng nhất đời vậy. Bỗng nhiên, cậu hỏi một câu không đầu không đuôi: “Hôm thi đại học, cậu có đưa mình vào thi không?”
Trước đây cậu thấy rất trùng hợp, mỗi buổi cứ đặt chân vào cổng trường là Mạnh Tư Trình lập tức xuất hiện dẫn đường phía trước cậu, nhưng giờ cậu không thể cho rằng đó chỉ là sự trùng hợp nữa.
Mạnh Tư Trình: “Trước khi vào trường, tôi vẫn luôn đi theo sau cậu.”
Hồi Tống Hề Đào thi đại học, Giang Mộng Lệ đã xin nghỉ làm hẳn để đưa đón cậu, chỉ sợ cậu lơ đãng, cẩu thả, ngủ quên, còn đặt mấy cái đồng hồ báo thức ở nhà. Hóa ra không chỉ mình Giang Mộng Lệ đưa cậu đi thi, mà Mạnh Tư Trình cũng đứng dưới tầng chờ cậu, lẳng lặng đi theo sau hai mẹ con, chờ vào trường rồi mới xuất hiện.
Mạnh Tư Trình, người luôn đạt điểm tối đa và không cần bố mẹ phải lo toan, lại đi canh cánh lo lắng cho Tống Hề Đào, người được ba mẹ đưa đón.
Thế giới của học sinh thiên tài cũng bất công, sao ông trời lại có thể sắp xếp cho Mạnh Tư Trình một cặp bố mẹ như thế.
Tống Hề Đào rời giường mở cửa, trông thấy Đu Đu đang ngồi ăn sáng ở bàn, một miếng bánh hẹ, một ngụm sữa, miệng dính nguyên vệt sữa trắng muốt.
Cậu vuốt tóc Đu Đu: “Lần này bài kiểm tra do thầy Mạnh ra đề, rất hợp khẩu vị con đấy. Con nhất định phải làm bài nghiêm túc nhé, thầy Mạnh sẽ trông thi qua camera nữa.”
Cố gắng đạt yêu cầu thôi, Đu Đu thông thái! Để bố Mạnh của con cũng có một gia đình!
Tống Đu Đủ gật đầu: “Ba ơi, con sẽ cố gắng ạ.”
Thầy Mạnh đã nói rồi, tháng Bảy còn mười ngày, nếu kiểm tra đạt chuẩn là sẽ được giảm lượng bài tập. Bé đã đến “bước ngoặt” trên đồ thị rồi.
8 giờ 50, Tống Hề Đào bật chiếc máy tính màn hình E-ink bảo vệ mắt, điền đầy đủ thông tin học sinh, giả vờ lắp camera trông thi cho Đu Đu.
Góc trái màn hình có dòng chữ “Số thí sinh tham dự”, bắt đầu từ 8 giờ 50, số lượng nhảy tăng lên liên tục: 1 bạn, 2 bạn… 189 bạn.
Tống Hoắc chắp tay đứng đằng sau Đu Đu, bình luận: “Nhiều học sinh tự nguyện làm kiểm tra quá nhỉ.”
Một thoáng chột dạ vụt qua gương mặt Tống Hề Đào, cậu không biết trong số 189 này có bao nhiêu tài khoản máy do Mạnh Tư Trình tạo ra.
“Bài kiểm tra bắt đầu.”
Tống Đu Đủ lần lượt viết đáp án vào phiếu trả lời rất ngay ngắn, hoàn toàn tập trung hết sức.
Đây là lần đầu tiên học sinh tiểu học sử dụng phiếu trả lời, Tống Hề Đào cứ sợ bé viết lệch dòng, còn căng thẳng hơn cả mình tự thi toán.
60 phút trôi đi vừa nhanh vừa chậm. Tống Hề Đào lo bản thân ảnh hưởng đến việc làm bài của Đu Đu nên cứ ở lì trong phòng không ra ngoài, chăm chú ngồi vẽ. Đến lúc hoàn hồn, cậu mới phát hiện bức tranh mình vừa vẽ không phải nhân vật chính truyện nam nam sinh con, mà là Mạnh Tư Trình ở địa điểm thi đại học.
Kết thúc một môn thi là lại có vô số bạn ùa tới vây quanh Mạnh Tư Trình hỏi thăm đáp án của anh, kể cả hôm thi văn.
Tống Hề Đào đứng tách xa phía ngoài, nhưng cậu nhớ rõ Mạnh Tư Trình tỏa sáng chính giữa đám đông.
Keng keng.
Tống Hề Đào quẳng bút, sang phòng học chụp ảnh phiếu trả lời đăng lên giúp Tống Đu Đủ.
Ưu điểm của Tống Đu Đủ chính là chữ viết khá ổn, khả năng cầm bút vững vàng, không bị xộc xệch chữ to chữ bé.
“Đu Đu, con giỏi quá, ra uống nước đi.”
Tống Đu Đủ: “Ba ơi, con thi ổn lắm ạ!”
Ngoài miệng Tống Hề Đào khen: “Con và thầy Mạnh kết hợp là đỉnh nhất đó.”
Nhưng trong bụng cậu hiểu rõ, lời Đu Đu nói không thể tin hoàn toàn, giống buổi bé cầm bài thi 28 điểm về nhà cũng vẫn thấy ổn lắm kia.
Tống Hề Đào mở Weixin của Mạnh Tư Trình, nhắn một câu: “Thầy Mạnh, cộng một điểm hình thức cho cháu nhà mình đi, cậu xem thằng bé viết chữ số y hệt chữ in luôn kìa.”
Mạnh Tư Trình gửi phiếu trả lời của Đu Đu sang gần như ngay giây tiếp theo.
Cùng lúc Tống Đu Đủ nộp bài là máy in lập tức in phiếu trả lời ra. Đề toán của lớp Một, Mạnh Tư Trình có thể đọc xong trong vòng một phút.
“76 điểm!”
Không những đạt mốc yêu cầu mà còn vượt hẳn 16 điểm!
Tống Hề Đào mừng rỡ như điên, hóa ra lần trước thi cuối kỳ Đu Đu không hề kiếm cớ, bé thật sự nắm được cách làm các đề Mạnh Tư Trình soạn!
Quả Đu này có gu làm đề chất ghê! Giống hệt cậu!
Tống Hề Đào lao ra ngoài ôm chầm lấy Đu Đu đang uống nước, bỏ cốc nước của bé xuống, bế quả Đu Đủ to đùng nặng cả chục kí lô lên: “Con thi được 76 điểm! Cục cưng ơi con đỉnh kinh khủng khiếp! Con là quả dưa hấu khổng lồ mùa hè! Ngọt lịm lìm lim!”
Nặng quá đi mất, không bế nổi, Tống Hề Đào đặt bé Đu về chỗ, bái phục Mạnh Tư Trình đã bế Đu Đủ chạy lần trước.
Tống Đu Đủ cũng vô cùng phấn khởi, ngày mai là được giảm lượng bài tập rồi!
“Ba! Đu Đu thi được 76 điểm!”
“Đu Đu cháu cừ quá thôi, lại đây cho ông ôm một cái.”
Ngay cả Tống Hoắc cũng sốc, chú trông thi suốt cả buổi, thành tích thực tế có hiệu lực.
Xem ra làm bài trực tuyến cũng có cái hay riêng của nó, Đu Đu không cầm đề thi trong tay nên tiết kiệm bớt thời gian vẽ vời vào đề của bé.
Tống Hề Đào gửi ảnh phiếu trả lời vào nhóm gia đình.
[@Giang Mộng Lệ, Đu Đu thi được 76 điểm, chứng cứ ở đây!]
[@Tống Nhạn Lý, Đu Đu còn đạt chuẩn rồi này, em cũng gắng lên.]
[@Tống Hoắc, ba chứng minh thành tích có hiệu lực!]
Tống Hề Đào @ hết mọi người một lượt.
[Giang Mộng Lệ: Đu Đu nỗ lực sẽ được đền đáp, tối về bà nội sẽ mang theo món ngon, mỉm cười.jpg]
[Tống Hề Đào: >60]
[Giang Mộng Lệ: Đảo mắt.jpg]
[Tống Nhạn Lý: Mẹ sao mẹ đảo mắt làm gì ạ?]
[Tống Nhạn Lý: Chúc mừng Đu Đu nha, chiều con về nhà, con muốn ăn cá nấu cay.]
[Giang Mộng Lệ: @Tống Nhạn Lý Đừng lén chơi điện thoại trong giờ, tối về mẹ mua cá.]
[Tống Hoắc: Tối mà có rảnh mời cả thầy Mạnh sang nhà uống trà đi.]
[Tống Nhạn Lý: Á! Tối con còn tiết học, không về đâu ạ!]
[Tống Hề Đào: Em cứ yên tâm về đi.]
[Giang Mộng Lệ: Đảo mắt.jpg]
Tống Hề Đào sung sướng mỹ mãn, phóng to bài làm của Đu Đu ra xem kỹ, ngắm nghía chữ viết tay xinh đẹp của Đu Đu.
[Mạnh Tư Trình: Tôi tặng cho Đu Đu giấy khen Ngôi sao tiến bộ, tôi đã đóng khung cả tờ phiếu trả lời này rồi.]
[Mạnh Tư Trình: Ảnh.jpg]
[Mạnh Tư Trình: Bây giờ nếu rảnh có thể qua lấy.]
Thấy giấy khen Mạnh Tư Trình gửi mà Tống Hề Đào suýt cảm động rơi nước mắt. Hồi trước cô Hạ phát giấy khen về cơ bản là ai cũng có phần, chỉ cần tiến bộ chút xíu thôi là được Ngôi sao tiến bộ, nhưng Đu Đu thì cứ thụt lùi mãi, chỉ có “Ngôi sao tiềm năng”.
Cậu đội mũ che nắng: “Đu Đu, ba ơi, con sang nhà Mạnh Tư Trình lấy giấy khen.”
Tống Hoắc đang phân tích bức tường xem dán giấy khen vào đâu cho đẹp: “Ừ.”
Tống Đu Đủ tiễn ba ra cửa, dặn dò: “Ba nhớ dẫn cả Đậu Đậu về ạ!”
Tống Hề Đào: “Được.”
Tống Hề Đào bị tịch thu xe máy điện, đành phải đổi thành xe đạp.
Mạnh Tư Trình thì đang kỳ cạch chuẩn bị ở nhà. Anh noi theo truyền thống khuôn sáo, mua rất nhiều hoa hồng về trang trí nhà cửa. Tiếc là mùa này không có hoa đào, anh quyết định phải trồng thêm cây đào trong vườn.
Tuy hình như Tống Hề Đào đã quên tiệt rằng tiền đề tiên quyết để Mạnh Tư Trình sang nhà cậu uống trà là họ phải trở thành người yêu trước đã, nhưng Mạnh Tư Trình không thể bỏ qua khâu tỏ tình chính thức được.
Mạnh Tư Trình đã chuẩn bị hàng loạt hộp quà, đựng lần lượt giấy khen, phiếu trả lời, đồ chơi của Đu Đủ, rồi bó hoa cỡ nhỏ, đồng phục cấp ba cùng mẫu, nhẫn, phong bao lì xì, hợp đồng phụ đạo Đu Đu trọn đời, chìa khóa xe… để tặng cho Tống Hề Đào.
Chuông cửa vang lên.
Nhanh vậy đã chạy sang, dễ lừa quá mất thôi.
Mạnh Tư Trình đóng các hộp quà lại, đánh số thứ tự.
Mở cửa ra, Tống Hề Đào thảng thốt sững người. Nhà Mạnh Tư Trình đã biến thành địa điểm đám cưới luôn rồi, đâu đâu cũng là hoa hồng và bóng bay màu hồng. Cánh hoa hồng rải thành hình mũi tên trên sàn, chỉ về phía phòng ngủ của Mạnh Tư Trình.
Phòng ngủ?
Tim Tống Hề Đào chợt đập mạnh, bước chân ngần ngừ. Bỗng nhiên, cậu nhớ ra ván cược nâng cao động lực phụ đạo Đu Đu giúp Mạnh Tư Trình của họ đợt trước nữa.
Thi đạt yêu cầu là phải đền mình cho Mạnh Tư Trình. Đu Đu làm một phát 76 điểm, há chẳng có nghĩa mình sắp bị “mukbang” sạch sẽ rồi à?
Mạnh Tư Trình dùng giấy khen lừa cậu sang đây!
Tống Hề Đào bừng tỉnh giác ngộ. 76 điểm làm đầu óc cậu choáng váng, sao cậu lại quên? Đặt vào tình huống bình thường, Mạnh Tư Trình sẽ tự mang giấy khen sang sân khu nhà cậu, lừa cậu tới đây là nhăm nhe mục đích khác!
Tống Hề Đào chỉ muốn chuồn ngay tức khắc, cơ mà Mạnh Tư Trình bày biện trang hoàng mấy thứ này cũng mất công…
Đằng nào cũng đã đến rồi, cậu có thể ngó qua rồi hẵng đi.
Cậu như chú gà con lông vàng đặt chân nhầm quán bánh, biết tỏng trong phòng ngủ có con chồn mà vẫn men theo quỹ đạo những miếng vụn đồ ngọt, thận trọng bước tới cửa, vịn một tay lên tường, thò nửa bên mặt vào xem.
Làm vậy nhỡ Mạnh Tư Trình đột ngột kéo cậu, cậu vẫn có điểm tựa để giật lại.
“Vào đi.”
Tống Hề Đào: “Mình đứng ở cửa xem tí thôi.”
Điệu bộ cảnh giác của cậu khiến Mạnh Tư Trình phì cười. Tống Hề Đào chịu đi qua biển hoa hồng bước đến tận đây là anh đã nắm chắc trăm phần trăm kết quả: “Có hài lòng với phong cách phòng ngủ của bọn mình không nào?”
Tống Hề Đào nhắc nhở: “Phòng ngủ của cậu, không phải của bọn mình.”
Mạnh Tư Trình mở cửa rộng thêm chút nữa: “Giấy khen của Đu Đu giấu trong chỗ hộp quà này, cậu chọn đi.”
“Thống nhất trước, hễ món gì cậu chọn được đều là quà tôi tặng cậu, không được từ chối.”
Tống Hề Đào nhìn hai mấy chiếc hộp giống hệt nhau, ánh mắt thoáng hoang mang. Nhiều thứ thế này tặng cậu hết ư?
Từ từ đã!
Tống Hề Đào thình lình nhớ về chiếc giỏ hàng bị cậu xóa sạch. Lúc đó cậu qua quýt liếc thử, hình như Mạnh Tư Trình găm sẵn đúng hai mươi mấy món đồ dùng giường chiếu thì phải!
Số lượng trùng khớp!
Quả nhiên Mạnh Tư Trình mua luôn rồi!
Cái bẫy nguy hiểm thực sự!
Sao cậu có thể lựa chọn chuẩn xác giấy khen của Đu Đu giữa ma trận hai mấy món đồ đồi trụy chỉ bằng mắt nhìn cơ chứ! Cậu có phải Đậu Đen đâu!
Đáng lẽ hôm nay cậu không nên đến đây một mình.
Tống Hề Đào áp gương mặt nóng bừng vào sát khung cửa: “Gợi ý một chút được không?”
“Gợi ý? Cũng được.” Mạnh Tư Trình đi lấy giấy bút, viết nhoay nhoáy một đề toán: “Đáp án chính là số thứ tự của chiếc hộp đựng giấy khen.”
[Có một số bao cao su sắp hết hạn sử dụng. Nếu mỗi ngày dùng 5 cái thì vẫn còn 12 cái thừa lại. Nếu mỗi ngày dùng 6 cái thì ngày cuối cùng chỉ có thể dùng 1 cái. Hỏi còn bao nhiêu ngày nữa sẽ hết hạn?]
???!
Mỗi ngày dùng 5-6 cái? Đề bài lang sói, ái ngại bẩn mắt.
Tống Hề Đào: “Đổi câu khác.” Câu này cậu nào dám đọc, cậu không muốn viết phương trình tính xem bao cao su còn bao nhiêu ngày thì hết hạn sử dụng đâu, b*n th*i điên lên được!
Mạnh Tư Trình: “Khó lắm à? Đây là đề cho học sinh tiểu học đấy.”
“Vốn dĩ cậu cũng có định gợi ý hẳn hoi cho mình đâu!” Tống Hề Đào thẹn quá hóa bực. Đã đặt một chân vào cửa rồi còn ra đề bắt cậu làm, Mạnh Tư Trình quá đáng quá đi. Đừng bảo chốc nữa lên giường cũng ra đề tiếp, cậu chưa làm được thì cứ làm mãi đấy nhé?
Óc tưởng tượng của chính mình khiến Tống Hề Đào khiếp hãi, mềm oặt cả chân.
Mạnh Tư Trình đáp thẳng băng: “Đúng là tôi không định gợi ý hẳn hoi cho cậu thật.”
Anh còn đang chờ Tống Hề Đào mò phải bó hoa để anh tiện thể tỏ tình, nếu chọn trúng chiếc nhẫn càng tốt, anh sẽ trực tiếp cầu hôn luôn.
Trán Tống Hề Đào ứa mồ hôi nóng, cậu sáng dạ đột xuất: “Mình, mình tìm sự trợ giúp bên ngoài được không?”
Mạnh Tư Trình mủi lòng: “Được.”
Nội dung kiểu đó thì cậu hỏi nổi ai. Anh đoán Tống Hề Đào sẽ mở tài khoản phụ hỏi bạn ưu tú, dạng đề bài từ xuất khẩu trả về tự sản tự tiêu này Mạnh Tư Trình chẳng làm suốt.
Nếu Tống Hề Đào vào tài khoản phụ hỏi anh, anh sẽ trả lời đáp án chính xác cho Tống Hề Đào.
Tống Hề Đào lấy điện thoại trong túi ra: “Cấm cậu soi mình hỏi ai.”
Mạnh Tư Trình: “Được.”
Tống Hề Đào xuống tầng lẻn vào nhà vệ sinh, im ỉm bật ứng dụng điện thoại mở cổng nhà Mạnh Tư Trình, sau đó cậu nhắn cho Mạnh Tư Trình một tin rồi ôm điện thoại lao ra cửa bằng tốc độ nước rút 100 mét, đặt mông lên xe chuồn mất.
Khiếp sợ, lại còn 6 lần một đêm, thế có mà vắt cậu thành nước đào à, một phần tư thôi đã kh*ng b* lắm rồi!
Cậu đã chuẩn bị sẵn sàng đâu, buổi tối còn phải ăn mừng với cả nhà kỷ niệm Đu Đu thi được 76 điểm nữa mà.
Giang Mộng Lệ mà biết cậu một đi không trở lại thì mặt mũi cậu quét đất mất.
Ting ting.
Điện thoại trong túi áo Mạnh Tư Trình nhận được tin nhắn, anh cầm lên xem thử, đùng cái mặt đã đen sì.
[Tống Hề Đào: Mình đau bụng mình phải về nhà trước đây!]
Ơ kìa???
Trên đời còn có chuyện này ư? Anh bày vẽ khung nền lãng mạn ở đây chờ tỏ tình, Tống Hề Đào thì bỏ chạy thẳng cẳng?
Cậu chạy!
Thế đợt trước sao Tống Hề Đào còn phụ đạo Tống Đu Đu giúp anh? Thêm mắm dặm muối tăng độ khó à?!
Mạnh Tư Trình không đuổi theo, lo Tống Hề Đào gặp sự cố giữa đường, nhưng trong bụng anh đã “bắt” người ta lại “ịch” hẳn 8 lượt.
Anh đá vào tường cái bốp, ngoài đau chân ra chẳng để lại gì.
Ước lượng Tống Hề Đào đã về đến nhà, anh mới gọi điện thoại sang.
“Cậu chạy gì hả?”
Tống Hề Đào: “Mình có ngốc đâu, không chạy mới là lạ!”
Mạnh Tư Trình cay cú phì cười, rượu mời không uống thích uống rượu phạt: “Thế nói luôn qua điện thoại nhé, tôi yêu cậu, Tống Hề Đào, mình đến với nhau đi.”
Tống Hề Đào bỏ trốn, tim đập thình thịch thình thịch, suýt nữa không nghe rõ câu “tôi yêu cậu” của Mạnh Tư Trình: “Không được, ai lại đi tỏ tình qua điện thoại bao giờ?!”
Mạnh Tư Trình: “Tôi định tỏ tình ở nhà cậu, nhưng cậu chẳng chuồn mất đấy thây?”
Tống Hề Đào: ?!!
Mạnh Tư Trình: “Cậu đã không cần lễ lạt đàng hoàng, lần sau mà để tôi tóm được cậu thì cậu toi đời nhé.”
Cạch, Mạnh Tư Trình cúp điện thoại cực vô tình.
Tống Hề Đào: Cậu ấy điên tiết rồi!!!
Ra không phải hôm nay Mạnh Tư Trình định “ịch” cậu! Mà là lần sau!
Toi rồi, cậu chọc giận Mạnh Tư Trình rồi, lần sau đảm bảo be bét cho xem.
“Ba ơi!” Tống Đu Đủ bắt gặp ba cầm tay nắm cửa ngẩn ngơ bèn đi ra ngó nghiêng cầu thang. Ba về tay không, chẳng thấy bóng dáng Đậu Đen.
“Ba ơi, Đậu Đậu đâu ạ?”
Cuối cùng Tống Hề Đào cũng tỉnh hồn, ặc, cậu quên mất nhiệm vụ quan trọng Đu Đu giao phó rồi.
“Đi vội quá nên quên mất.”
Tống Đu Đủ bày tỏ sự cảm thông dành cho trí nhớ của ba: “Không sao đâu ạ, giờ mình qua đi ba.”
Đã một ngày một đêm bé chưa được gặp anh em cột chèo của bé.
Làm sao Tống Hề Đào dám mon men: “Trời nóng quá, để mai nhé con.”
Tống Đu Đủ: “Không nóng ạ.”
Tống Hề Đào lóe lên ý tưởng: “Thế này, để ông nội dắt con đi.”
Nghe thế, Tống Hoắc cự tuyệt: “Thằng bé còn chưa sang nhà uống trà kìa, sao ba đến nhà nó được.”
Việc gì cũng phải đúng thứ tự.
Tống Đu Đủ nhìn ba năn nỉ.
Tống Hề Đào bó tay, nhắn tin cho Mạnh Tư Trình: “Dẫn chó nhà cậu qua với.”
Mạnh Tư Trình lạnh lùng trả lời: “Tự mình sang dắt.”
Tống Hề Đào: “…” Cậu ra hẳn tối hậu thư rồi, lần này mình thực sự không ngu nữa đâu.
“Chắc là mấy hôm tới con không gặp được Đậu Đậu rồi, vì ba có nguyên nhân đặc thù tạm thời không thể ghé nhà thầy Mạnh.” Chờ Mạnh Tư Trình nguôi giận xong tính tiếp.
Tống Đu Đủ quắp chặt bắp chân ba nũng nịu: “Ba ơi con nhớ Đậu Đậu lắm, đảm bảo Đậu Đậu cũng nhớ con vô cùng.”
“Bài tập của con còn đang ở bên nhà thầy Mạnh nữa! Con phải làm bài tập!”
Tống Đu Đủ ra đòn sát thủ.
Tống Hề Đào tiến thoái lưỡng nan, đúng là vừa nãy chạy cập rập quá, nhưng giờ mà quay lại thì khác nào đâm đầu vào chỗ chết à?
Mạnh Tư Trình đang sừng sững ở nhà chờ cậu kìa.
Ấy?
Tống Hề Đào nảy ra một mánh tuyệt hảo: “Đu Đu, chiều nay con chơi với cô, ăn tối xong thì đi ngủ thật sớm. Ba đảm bảo với con, sáng mai con thức dậy là sẽ gặp Đậu Đậu ngay.”
Tống Đu Đủ: “Dạ!”
Tống Hề Đào quyết định chờ buổi tối Mạnh Tư Trình ngủ say sẽ sang nhà anh “trộm chó”. Đêm hè thoáng đãng, Đậu Đen thích ngủ ở cái ổ nằm ngoài vườn ngắm sao, lặng lẽ dắt nó đi dễ như trở bàn tay.
Ế, không gọi là trộm được, chỉ giúp đỡ con trai Mạnh Tư Trình một cách lương thiện thôi mà.
Mạnh Tư Trình làm giáo viên nên có giấc ngủ rất lành mạnh, ngủ sớm dậy sớm, bình thường tầm 11 giờ rưỡi đã ngủ rồi.
Cậu sẽ ngủ bù trước, đến 12 giờ rưỡi xuất phát là vừa xinh.