Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán
Chương 46: Mạnh Tư Trình: Cậu cũng nên học hỏi thêm đi
Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tống Hề Đào chưa từng biết bao cao su sau khi bóc ra sẽ trông như thế nào. Cú sốc từ giỏ hàng của Mạnh Tư Trình khiến cậu đỏ bừng mặt, như một trái đào bị người nông dân hám lợi bơm thuốc thúc chín quá liều trước khi bán, mua về còn giòn tan nhưng chỉ vài giây sau đã mềm nhũn: “Sao cậu lại như thế này chứ?”
Mạnh Tư Trình không hề e ngại, nói: “Tiến độ bồi dưỡng Đu Đu hôm nay xem như bỏ, vớt vát chút tiến triển từ phía cậu vậy.”
Kiểu này sẽ ép đào chín một cách thô bạo được sao?
Tống Hề Đào: “Sao cậu lại như thế này chứ.”
Mạnh Tư Trình: “Trưa nay ăn gì? Để tôi làm.”
Tống Hề Đào: “Muốn ăn hoa quả dầm.”
...
Kể từ đó, mỗi khi Mạnh Tư Trình kèm Tống Đu Đủ làm bài tập, Tống Hề Đào tuyệt nhiên không dám động vào điện thoại của anh nữa. Theo độ khó tăng dần, cậu cũng chẳng muốn bén mảng đến phòng học nữa, thà ngồi ở ngoài vẽ.
“Tỉ lệ sai của Đu Đu giảm xuống rồi này!” Lúc rót nước cho hai cha con đang miệt mài học tập, Tống Hề Đào phát hiện số câu Tống Đu Đủ làm sai đã giảm hẳn, tốc độ cũng tăng nhanh rõ rệt. Trước đây, thời gian làm bài kiểm tra chỉ vừa đủ để Tống Đu Đủ hoàn thành bài, nhưng giờ bé còn dư thời gian để soát lại nữa. Việc thi đạt yêu cầu chẳng phải đã chắc như đinh đóng cột rồi sao?
Tống Hề Đào: “Hôm nào thi đây?”
“Vẫn chưa ổn.” Mạnh Tư Trình liếc nhìn Tống Hề Đào một cái, “Tôi phải đảm bảo thằng bé thi được 76 điểm rồi mới cho nó kiểm tra.”
Tống Hề Đào: “Sao lại thế?”
Mạnh Tư Trình: “Vì lần nào hai người cũng chỉ thi được 80% so với dự tính của tôi.”
Tống Hề Đào không nhạy bén với số má, cậu nghĩ Mạnh Tư Trình đang giễu cợt mình, bèn mở máy tính trên điện thoại ra tính thử, phát hiện đối phương nói thật.
Tức là Mạnh Tư Trình muốn dìu dắt Đu Đu đạt đủ 76 điểm trong điều kiện bình thường sao?
Tống Hề Đào mừng rỡ vô cùng. Phải biết điểm toán cao nhất từ trước đến nay của Đu Đu là 77, đấy là còn nhờ ưu thế biết chữ sớm.
Mạnh Tư Trình bảo Đu Đu ra ngoài 10 phút thư giãn cho đỡ mỏi mắt, giữ phụ huynh ở lại, “Tối qua tôi nằm mơ, muốn nhờ cậu chứng thực.”
Tống Hề Đào bị kéo xuống ngồi vào chỗ Đu Đu, một cốc trà được dúi vào tay, trước mặt là một tờ quảng cáo màu xanh lam.
Mạnh Tư Trình: “Có phải cảnh tượng trong khách sạn là như thế này không?”
Tống Hề Đào: “…Kiểu kiểu vậy?”
Mạnh Tư Trình: “Xem ra những gì tôi mơ thấy là thật.”
Tống Hề Đào giật mình thảng thốt, “Đoạn nào?” Đừng nói là chuyện trong nhà tắm khách sạn nhé? Thế Mạnh Tư Trình chẳng lẽ đã biết tỏng sự thật về vụ cọ xát rồi sao?
Mạnh Tư Trình cau mày: “Chưa rõ. Có phải cậu làm nũng kêu với tôi rằng câu này không muốn làm, câu kia cũng không muốn làm có phải không?”
Tống Hề Đào lớn tiếng phản bác: “Mình làm nũng bao giờ! Đề bài khó thì là khó, mình chỉ bộc lộ suy nghĩ chân thật trong lòng mà thôi.”
“Rồi, cậu không làm nũng.” Mạnh Tư Trình nắm vai cậu trấn an, “Tôi chỉ muốn tự thanh minh một chuyện.”
Tống Hề Đào ngờ vực nhìn anh.
Mạnh Tư Trình: “Tôi không hề hưng phấn bừa bãi chỉ vì giảng bài. Vì cậu nhõng nhẽo làm nũng với tôi nên tôi mới cương lên.”
Tống Hề Đào như bị sét đánh ngang tai. Câu nói “Mình không muốn làm câu này” của cậu bị Mạnh Tư Trình định nghĩa là nhõng nhẽo làm nũng thật ư? Còn vì thế mới… Điều đó đồng nghĩa với việc nếu cậu chịu ngồi yên nghe giảng đàng hoàng thì đã chẳng có chuyện gì xảy ra sao?
Cậu thử hồi tưởng lại quá khứ một cách tỉ mỉ hơn, hình như cũng đúng… Mới đầu rất bình thường, Mạnh Tư Trình tập trung toàn bộ tinh thần giảng giải, chính cậu là người lạc đề trước.
Nhưng thế cũng biến thái lắm chứ? Chẳng lẽ Mạnh Tư Trình thích kiểu lên giường phải ra đề khó cho người ta, cố tình chờ người ta bảo “Mình không muốn làm câu này đâu”, hễ khuất phục trước môn toán là anh ta phấn khởi ngay sao?
Vậy thì khác gì lên giường dùng hình phạt tàn nhẫn bắt đối phương phải xin tha trước sao?
Đây là hành vi S rõ rành rành nhé.
Thậm chí đề toán còn đáng sợ hơn một số tình tiết trong tiểu thuyết Tống Hề Đào từng đọc nữa.
Tuyệt đối không thể để việc này xảy ra, Tống Hề Đào lần nữa hạ quyết tâm không cưới.
Mạnh Tư Trình: “Mai tôi phải đi Tô Châu tập huấn hai hôm. Tập huấn xong là 16 tháng 7, bên trường bắt đầu lên lớp.”
Anh chốt lịch kiểm tra trực tuyến vào ngày 21 tháng 7, còn 1 tuần nữa. Anh cũng muốn dẫn cả Tống Hề Đào và Tống Đu Đủ đến Tô Châu cùng nhưng ban ngày không có thời gian rảnh dành cho cả hai, đành thôi.
“Đu Đu thì tôi sẽ sắp xếp bài tập hàng ngày cho. Cậu ——” Mạnh Tư Trình dừng giây lát, không yêu cầu Tống Hề Đào kiểm tra bài, “Hàng ngày cậu đốc thúc nó làm xong đúng giờ, duy trì tốc độ.”
Tống Hề Đào: “Cậu cứ yên tâm tập huấn đi, nhất định mình sẽ không để nó tranh thủ lười đâu.”
“Ừm, cảm ơn cậu. Cứ kèm thằng bé làm xong bài là được, chưa cần bận tâm đúng sai vội.” Mạnh Tư Trình nói.
Hôm sau, Mạnh Tư Trình xuất phát đi Tô Châu từ sáng sớm, trước khi đi có nhắn tin cho cậu.
Tống Hề Đào vẫn sang phòng học nhà họ Mạnh, giống như đưa Đu Đu đến trường, giúp bé hình thành phản xạ có điều kiện với một môi trường cố định.
“Ba, trưa nay bọn con về nhà ăn ạ.” Tống Hề Đào báo cáo Tống Hoắc.
Tống Hoắc ngờ vực: “Mạnh Tư Trình không nấu cơm cho con nữa à?”
Tống Hề Đào: “Người ta đi tập huấn ở vùng khác rồi!”
Tống Hoắc càng thêm nghi vấn: “Thế con còn sang nhà cậu ta làm gì?”
Tống Hề Đào: “Dẫn Đu Đu sang làm bài tập ạ.”
Tống Hoắc giở tờ báo, nhắc một câu đầy ẩn ý: “Sáu mươi nhé.”
Tống Hề Đào mím môi. 60 điểm thôi chứ gì? Một câu nói đủ kích thích tâm lý nổi loạn ở Tống Hề Đào. Vốn dĩ cậu đã xác định mặc kệ bài tập của Đu Đu, Mạnh Tư Trình đi công tác rồi thì để Tống Đu Đủ tự phát huy năng lực, chờ Mạnh Tư Trình về tự mình lo liệu.
Hiện giờ cậu ngồi vào vị trí Mạnh Tư Trình thường ngồi, biểu cảm kiên định: “Đu Đu, hôm nay ba sẽ kèm con làm bài tập.”
Tống Đu Đủ: “Dạ ——”
Tống Hề Đào: “Cấm kể với thầy Mạnh là ba có kèm con.”
Mạnh Tư Trình mà biết mình cũng phụ đạo được, sau này cậy thế mà bỏ bê thì hỏng việc à?
Tống Đu Đủ: “Dạ.”
Hồi trước Mạnh Tư Trình dạy kèm cho con trai của Tống Hề Đào, bây giờ là Tống Hề Đào dạy kèm cho con trai Mạnh Tư Trình.
Tuy vẫn cùng một Đu Đu nhưng tính chất đã khác. Tống Hề Đào hả hê đắc ý, cứ như đuôi muốn vểnh tận trời. Không ngờ tới phải không? Mạnh Tư Trình còn phải cảm ơn cậu đã chịu khó kèm Đu Đu đấy chứ.
Mạnh Tư Trình biết mình đang giúp cậu ta không nhỉ?
Làm việc tốt đâu cần ghi tên. Tống Hề Đào quyết định sẽ lặng lẽ hỗ trợ Tống Đu Đủ tiến bộ, chờ Mạnh Tư Trình về sửng sốt đến ngất xỉu luôn!
“Đu Đu, 67 + 67 tính sai rồi con.”
“Ồ.”
Tống Đu Đủ cầm cục tẩy lên, tỉ mỉ tẩy đi câu trả lời sai. Phồng má nhỏ xinh, thổi phù cho sạch vụn tẩy, đổi sang chiếc bút chì màu xanh lá để có linh cảm làm bài tốt hơn.
...
Hai ngày trôi qua, Tống Hề Đào kinh hãi nhận ra một vấn đề. Tuy mình có thể nhắc Tống Đu Đủ những chỗ làm sai nhưng cậu cứ như một thiết bị giảm tốc được lắp cạnh Đu Đu. Vật vã lắm mới tăng tốc được lên, giờ lại quay về chậm rì như rùa bò.
Tổng kết lại, vấn đề ở chỗ Tống Đu Đủ hay táy máy ngay trước mắt cậu, bản thân cậu thì không kịp phát hiện và ngăn cản. Mỗi lần cậu chỉ ra câu nào sai, Tống Đu Đủ sẽ tranh thủ cơ hội hí hoáy “liên hoàn chưởng” để câu giờ. Còn Tống Hề Đào lại chỉ coi đó là hiện tượng bình thường.
Thảo nào Mạnh Tư Trình bảo cậu không cần quan tâm Đu Đu đúng sai ra sao, dặn cậu duy trì tốc độ là được.
Tống Hề Đào cảm giác trời đất sụp đổ, rút lui khỏi ngành giáo dục ngay trong đêm đó.
Rút lui trọn đời.
Lần trước, khi làm hỏng phần mềm xếp hạng của Mạnh Tư Trình, anh ta đã lôi nguyên bộ giỏ hàng đen tối ra. Lần này cậu làm giảm tốc độ làm bài của Đu Đu, đảm bảo Mạnh Tư Trình sẽ tính sổ trực tiếp ngay!
“Đu Đu, tuyệt đối không được phép kể cho thầy Mạnh là ba từng phụ đạo con, được chứ?”
Tống Đu Đủ ngoan ngoãn đáp: “Vâng ạ thưa ba.”
Kỳ tập huấn của Mạnh Tư Trình kéo dài 2 ngày. Tối nay anh sẽ đi tàu cao tốc về.
Buổi trưa, Tống Hề Đào dắt Đu Đu về nhà ăn cơm, không tìm được biện pháp hữu hiệu nào để cứu vãn tình thế. Đến lúc đó đành phải giả vờ ngây ngô.
Bữa tối, Mạnh Tư Trình gọi điện.
Thấy là Mạnh Tư Trình gọi, vốn dĩ Tống Hề Đào muốn cầm vào phòng ngủ nghe nhưng vì ba mẹ đều đang ngồi ở bàn, cậu bèn bình tĩnh nghe máy: “Alo, nhà mình đang ăn tối, cậu lên tàu cao tốc chưa thế.”
Mạnh Tư Trình: “Sao ăn tối muộn vậy à?”
Tống Hề Đào: “Chờ mẹ mình tan làm rồi ăn chung, có muộn lắm đâu, vừa đúng tầm đói.”
Trời đã tối mịt, Mạnh Tư Trình đứng trước cửa sổ ở khách sạn. Bên ngoài trời mưa như trút nước, ròng rã từ chiều đến giờ. Lượng mưa trong một giờ đã đạt đến mức cực đại, khiến giao thông toàn thành phố tê liệt.
Nước ngập lênh láng, nhằm đảm bảo an toàn, anh không thể lái xe ra đường.
Từ khi gặp gỡ Tống Hề Đào họ luôn duy trì tần suất gặp mặt hằng ngày. Kể cả thỉnh thoảng Tống Hề Đào trốn tránh mặt, anh cũng vẫn thấy Tống Đu Đủ ngoan ngoãn đến trường đều đặn.
Đã thành thói quen, có hai ngày thôi cũng thấy lâu lắc, đặc biệt khi trời đang mưa.
Phải lòng một người, gặp trời mưa to cũng muốn chia sẻ cùng đối phương.
Mạnh Tư Trình: “Tập huấn xong muộn quá, sáng mai mới về.”
Tống Hề Đào đã dành một nửa sự tập trung quan sát phản ứng của ba mẹ, không nghe thấy tiếng mưa, “Ồ, thế tối cậu tranh thủ ngủ đủ, bồi bổ tinh thần nhé.”
Quan sát thấy Giang Mộng Lệ đã ăn liền ba hạt lạc, Tống Hề Đào cảm giác mình như đứa học sinh cấp 3, ngoài mặt thì hỏi bài bạn giỏi, nhưng thực tế lại lén lút yêu sớm, nấu cháo điện thoại. Cầm điện thoại nóng ran cả tay, cậu vội đưa máy cho Tống Đu Đủ: “Con chào thầy Mạnh một câu đi này.”
Tống Đu Đủ đặt đũa xuống, đỡ lấy điện thoại: “Bố ơi bố ăn cơm chưa ạ?”
Tống Hề Đào chứng kiến Giang Mộng Lệ gắp tiếp hạt lạc thứ 4.
Mạnh Tư Trình: “Vẫn chưa ăn, vừa tan lớp xong.”
Tai Tống Đu Đủ rất thính, thoáng cái bé đã nghe thấy tiếng động rào rào tanh tách từ phía thầy Mạnh, mắt bé sáng rực lên: “Thầy Mạnh đang rán đùi gà đấy ạ?”
Mạnh Tư Trình phì cười. Tiếng mưa rền không còn là nỗi cô độc vây bủa anh nữa, mà biến thành tiếng xào nấu ấm cúng nơi nhà bếp: “Không phải, ngoài trời đang mưa. Về sẽ rán đùi gà cho con sau.”
Tống Đu Đủ: “Vâng ạ!”
Mạnh Tư Trình: “Hai hôm nay có làm xong bài tập đúng giờ không đó?”
Tống Đu Đủ gãi mặt vẻ vô tội, lựa lời khéo léo đáp: “Bố ơi, làm xong bài tập rồi ạ.”
Nhưng mà không đúng giờ.
Mạnh Tư Trình: “Giỏi quá. Mọi người ăn cơm đi, bố cũng phải xuống nhà hàng ăn đây. Chào con nhé, hỏi thăm ông bà nội giúp bố.”
“Vâng ạ.” Tống Đu Đủ cúp điện thoại, nói với ông bà nội, “Thầy Mạnh hỏi thăm ông bà nội ạ.”
Giang Mộng Lệ: “Thằng bé cứ gọi lẫn lộn thế này à?”
Lúc thì gọi thầy lúc thì gọi bố?
Tống Hề Đào giương mắt thiết tha nhìn Đu Đu cúp máy, cậu đã kịp nói được mấy câu đâu, “Vâng ạ, thầy với bố cũng tương tự nhau thôi mà.”
Một ngày làm thầy, cả đời là cha.
Thỉnh thoảng Tống Nhạn Lý cũng gọi Tống Hoắc là “Thầy Tống”.
Giang Mộng Lệ chứng kiến Mạnh Tư Trình gọi điện rất đàng hoàng, quy củ. Tổng cộng chỉ trò chuyện vài câu, vẫn nhớ hỏi han bài tập của Đu Đu, hành xử cẩn thận, chu đáo, không thể bới móc được. Khác hẳn Tống Hề Đào, người vẫn còn tiếc rẻ, thòm thèm kia kìa.
Con người Mạnh Tư Trình cũng tạm được đấy nhỉ.
Hôm sau, nước đọng trên đường đã rút bớt. Sáu giờ, Mạnh Tư Trình đã lái xe về nhà, tuy rằng Tống Hề Đào sẽ không sang quá sớm, vì nhà Mạnh Tư Trình lúc này cũng chẳng có ai.
Khoảng tám rưỡi sáng, Tống Hề Đào lái xe máy điện chở Đu Đủ sang. Từ vụ ngã xe lần trước, cả nhà đều không cho Tống Hề Đào đi xe máy điện nữa, hai cha con chỉ có thể lén lút đi xe.
Tống Hề Đào định đến lấy bài tập của Đu Đu mang về nhà làm, nhờ Tống Hoắc kèm cặp một buổi, lấp liếm giúp vết tích phụ đạo thất bại của cậu.
Đây là biện pháp thiên tài cậu mới nảy ra trước khi đi ngủ tối qua.
Tống Hề Đào thậm thụt mở cửa lẻn vào nhà, bị Mạnh Tư Trình bắt quả tang.
“Sao cậu lại về sớm thế kia?”
“Sớm à?”
“Không phải hôm nay cậu đi dạy lớp 12 hả?”
“Nhà trường thông cảm, cho nghỉ một hôm.”
Mạnh Tư Trình: “Cậu đi xe điện sang đấy à?”
Tống Hề Đào: “Ừa.”
Mạnh Tư Trình: “Đu Đu, vào phòng học chuẩn bị dần.”
Anh dắt xe máy điện của Tống Hề Đào vào gara nhà mình. Tống Hề Đào ôm lấy mũ bảo hiểm: “Mình cần về nhà một chuyến. Cậu kèm Đu Đu, bao giờ xong cậu đưa bé về nhé.”
Mạnh Tư Trình săm soi biểu cảm Tống Hề Đào: “Cậu chột dạ gì đấy?”
Tống Hề Đào: “Có đâu.”
Đã 2 ngày không gặp, Mạnh Tư Trình muốn ăn trưa chung. Dọc đường về, đi ngang qua chợ sáng, anh mua luôn rau củ và sườn tươi: “Không cho về.”
Tống Hề Đào: “Ò.”
Thời gian bắt đầu làm bài tập của Tống Đu Đủ được duy trì cố định hằng ngày. Mạnh Tư Trình không để chậm trễ, lên phòng khách để trông bé làm bài trước.
Mười phút sau anh hiểu ngay lý do Tống Hề Đào chột dạ.
Dấu ấn của việc được học sinh dốt phụ đạo đã in hằn nơi nhóc con.
Nhưng riêng việc Tống Hề Đào tự giác âm thầm phụ đạo cho Đu Đủ thì rất đáng nghiền ngẫm.
Anh lấy đồng hồ đếm ngược ra, “Đu Đu, làm xong chỗ này trong mười phút nhé.”
Tống Đu Đủ cực kì ngoan ngoãn: “Dạ dạ.”
Mạnh Tư Trình cầm cốc không của cả hai lên để ra ngoài lấy nước, rót trà hoa cúc ở ấm dưỡng sinh. Nước trà thơm trong, còn đọng chút vị chát thanh từ lá sen.
Anh tiện tay rót thêm một cốc cho Tống Hề Đào đang vẽ: “Hạ hỏa.”
Hạ hỏa? Hạ hỏa của ai? Bị phát hiện rồi ư? Thấy Mạnh Tư Trình móc điện thoại ra, Tống Hề Đào ngoài mạnh trong yếu cướp lời nói trước: “Mạnh Tư Trình cậu dám…”
Mạnh Tư Trình tắt một mục báo thức, nâng mắt: “Đang giờ làm việc, hãy gọi đúng chức vụ.”
“…” Vẫn còn làm bộ làm tịch. Đâu còn cái ngày cậu bảo mình gọi thẳng tên cậu nữa chứ.
Nếu không phải tại thầy Tống dạy dỗ học trò thành tích bết bát quá, nay phải trông cậy thầy Mạnh khắc phục hậu quả thì Tống Hề Đào phải hơn thua mà gọi thẳng mấy tiếng Mạnh Tư Trình cho xem.
Tống Hề Đào đình chiến, hỏi: “Thầy Mạnh, tình hình học sinh thế nào rồi?”
Mạnh Tư Trình nở nụ cười: “Còn một tuần nữa, có rảnh thì cậu cũng học hỏi dần đi là vừa.”