Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán
Chương 50: “Cậu không sợ toán nữa à?”
Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ 7 giờ đến 11 giờ, khoảng thời gian này tương đương với 4 tiếng đồng hồ sau kỳ thi đại học mà Mạnh Tư Trình đã ép cậu học toán.
Tống Hề Đào chẳng còn sức mà giận dỗi, chỉ biết năn nỉ ỉ ôi, nịnh nọt đủ điều để xin tha. Mạnh Tư Trình cùng lắm chỉ cho cậu giải lao 10 phút, nếu cậu cố tình kéo dài thêm thì cũng chỉ đủ thời gian đi vệ sinh mà thôi.
Chắc chắn Mạnh Tư Trình phải là giáo viên dạy quá giờ bị học sinh cấp 3 ghét nhất khối!
Thế này rồi mà vẫn có học sinh nào bị vẻ ngoài của cậu ta đánh lừa ư?
Toàn bộ “quả Đào” (ám chỉ Tống Hề Đào) chìm trong những dấu vết gặm nhấm, cắn xé.
Mặt, mông, cánh tay, bụng dưới cậu, hễ chỗ nào đầy đặn đều trở thành mục tiêu. Cảm giác như vừa có một trận mưa đá dữ dội càn quét qua, những trái đào vừa độ chín chờ hái nay rơi rụng lộp bộp đầy đất. Những phần nào càng tròn căng thì càng xước xát thảm thương, những khe đào ướt đẫm, đầu đào tơi tả thì khỏi cần nhắc đến.
Khi Mạnh Tư Trình định hôn tiếp, Tống Hề Đào nhanh tay lẹ mắt vội vàng chụp lấy một quả đào chặn miệng anh lại: “Ngứa răng thì ăn cái này đi.”
Mạnh Tư Trình nhìn cậu đăm đăm một hồi. Suốt buổi tối, làn da nõn nà của Tống Hề Đào vẫn ửng hồng hơi nóng chưa hề phai bớt, tựa như khối nước ấm nóng rực bao la giữa Thái Bình Dương mùa hè. Bất cứ cơn bão nào quét qua đây đều sẽ nhanh chóng mạnh lên, thổi mạnh khiến cây đào rung lắc như sắp đổ sập.
Cơn bão sẽ không thể bị khiển trách, ai bảo cậu sở hữu khối nước ấm khiến người ta say đắm đến thế.
“Được, tôi ăn đào trước.”
Tống Hề Đào nín thở, giờ đây cậu không dám đoán xem rốt cuộc Mạnh Tư Trình đang nói đến loại đào nào nữa. Mãi đến khi chứng kiến anh gặm vào quả đào ăn được, cậu mới thở phào một hơi.
Đó là một quả đào giòn, cắn một miếng thậm chí còn nghe được tiếng giòn tan vang vọng.
Tống Hề Đào cảm thấy tê rần cả người, như thể hồn đã nhập vào quả đào mất rồi. Cậu phải công nhận Mạnh Tư Trình đã rộng lượng nương tay với mình, cậu yếu ớt nói: “Cậu ra ngoài ăn đi.”
Mạnh Tư Trình bình thản không hề dao động, ánh mắt đen sâu nhìn Tống Hề Đào chăm chú: “Không được.”
Tống Hề Đào: “…” Mạnh Tư Trình cứ ngồi lì ở đây thì quả đào này hi sinh vô ích à! Bị ăn oan uổng!
Sao Mạnh Tư Trình đứng núi đào này còn trông núi đào nọ thế kia!
Mạnh Tư Trình mớm một miếng đào cho cậu, thấp giọng bảo: “Thời gian bên trong phải đủ dài mới có thể truyền thụ kiến thức toán qua đường t*nh d*c, sinh ra em bé học hành xuất sắc được.”
Còn lâu cậu mới sinh em bé nhé!
Tống Hề Đào nhắm mắt lại, kể cả để đó suốt đêm Mạnh Tư Trình cũng chẳng truyền thụ nổi qua đường t*nh d*c. Rõ ràng là cố ý, chỉ tại lần trước cậu chê bai Mạnh Tư Trình pin yếu quá, Mạnh Tư Trình bèn dùng “chim trâu” làm cho cậu biết thế nào là lễ hội.
Quả đào không hề hi sinh vô ích, Mạnh Tư Trình đã được bổ sung năng lượng.
…
Mặt trời chói chang gần trưa, tiếng chuông điện thoại mới đánh thức Tống Hề Đào. Rõ ràng thấy kêu ầm ầm mà sao xa xôi diệu vợi. Chiếc giường của Mạnh Tư Trình rộng lớn thênh thang, duỗi tay không với tới. Cậu nhắm nguyên mắt dịch chuyển từng chút một theo hướng âm thanh. Động tác vươn người quá mức làm cơ bắp tê tái ê ẩm, hít một hơi mà phải dừng nghỉ mấy lần. Khi chạm được đến điện thoại thì báo thức cũng tắt ngóm.
Thôi chết, Tống Hề Đào chợt mở bừng mắt, quên chưa báo mẹ và Đu Đu là tối qua mình đi đâu.
Nhấc tay căn chỉnh mấy lần mới khớp vân tay mở khóa, Tống Hề Đào vào Weixin, thấy có tin nhắn trong nhóm.
Giang Mộng Lệ bảo tự dưng trời mưa to, cả ba sẽ ngủ lại nhà bác, chờ mai hãy về. Bà dặn Tống Hề Đào ở nhà một mình đừng ham chơi muộn quá, chú ý khóa chặt cửa nẻo.
Lát sau Mạnh Tư Trình trả lời Giang Mộng Lệ, báo Tống Hề Đào đã ngủ, không thức đêm.
“Nói dối trắng trợn, rõ ràng mình đã ngủ đâu!” Tống Hề Đào bọc kín trong chăn. Thường ngày một mình cậu đều ngủ rất sớm, có hai người mới là nguyên nhân thức đêm.
Tối qua mưa to à? Sao cậu chẳng nghe thấy tiếng mưa gì cả nhỉ? Do hiệu quả cách âm tốt bất ngờ hay do mình không chú ý?
Tống Hề Đào ngồi dậy, chiếc chăn lụa tơ tằm mềm mại màu trắng tuột khỏi tấm lưng trắng trẻo, dồn đống quanh hông. Màu trắng muốt và trắng hồng hòa quyện, tôn lên làn da tươi tắn mướt mát của cậu.
Cậu hỏi trong nhóm: “Mọi người về chưa ạ?” Nếu về rồi mà gặp cậu toàn thân đầy vết tích thế này thì biết giải thích thế nào?
Tống Hoắc trả lời cậu: “Tiểu Mạnh bảo gần đó có một khách sạn nghỉ mát gia đình ven biển nên đã đặt phòng cho cả nhà, tiện thể ghé chơi luôn.”
Đính kèm thêm vài clip: trời xanh mây trắng cây dừa, đường chân trời biển khơi xa tắp. Tống Đu Đủ và cháu trai nhà bác đang hì hục đào cát ở bãi cát trước khách sạn.
Giang Mộng Lệ và bác ăn bít tết ở khu ẩm thực.
Một chiếc Lexus minivan 7 chỗ đến tận nhà bác đón cả gia đình.
Dịch vụ trọn gói, thù lao đã được thu trả trước từ Tống Hề Đào rồi.
Mạnh Tư Trình cũng trả lời cậu trong nhóm: “Vừa tan lớp, về ngay đây.”
Mạnh Tư Trình lại còn tinh thần phơi phới đi dạy được cơ đấy.
May là cậu đã quy định sẵn cấm tiệt giảng bài toán trên giường ——
Mà khoan đã, Tống Hề Đào thình lình nhớ ra vụ Mạnh Tư Trình giải quyết qua loa vấn đề số má với cậu y hệt Tống Đu Đủ, ức ghê.
Tống Hề Đào vô cùng phẫn nộ, lúc Mạnh Tư Trình về đến nhà cậu quay lưng lại anh, cương quyết không nói chuyện với anh.
“Sao thế?” Mạnh Tư Trình đặt sữa ngô bí đỏ yến mạch lên bàn, quỳ một gối trên giường, khẽ khàng vỗ vai Tống Hề Đào: “Giận tôi à? Để tôi tự kiểm điểm.”
“Hứ.” Tống Hề Đào co rụt vai.
Mạnh Tư Trình chuyển sang phía bên kia: “Tôi còn nhiều chỗ hành xử chưa đúng lắm, tôi có thể làm lại từ đầu.”
Câu này là lời nên nói à? Còn muốn làm lại!
Tống Hề Đào không chịu được phải bảo: “Cậu biết cậu sai ở đâu chưa?”
Mạnh Tư Trình: “Biết, không nên đòi hỏi vô độ.”
Tống Hề Đào: “Chưa hết!”
Mạnh Tư Trình: “Không nên lợi dụng kẽ hở trong lời nói của cậu, mập mờ với cậu bằng các cụm từ ‘một chút’, ‘một lúc’, ‘một tí ti’.”
Tống Hề Đào ngớ người một giây. Cậu cứ tưởng người yêu cãi cọ phải cãi cọ kịch liệt vài lượt, một bên khăng khăng hỏi anh sai ở đâu, một bên vật lộn mãi không nghĩ ra được câu trả lời đúng chứ. Quả nhiên Mạnh Tư Trình vẫn quá thông minh.
“Cậu hiểu ra nhanh thế luôn hả?”
Mạnh Tư Trình luồn tay vào chăn, xoa eo cho cậu: “Lúc tâm trạng cậu dao động mạnh mẽ là tôi cảm nhận được.”
Tống Hề Đào: “Cậu cảm nhận được mà cậu có sửa đâu.”
Mạnh Tư Trình thật thà nói thẳng: “Tại vì sướng quá mà.”
Tống Hề Đào thẹn quá hóa bực, túm lấy cái chăn: “Hồi học mẫu giáo, Đu Đu cũng y hệt kiểu đấy. Hỏi nó 5 quả đào thêm 1 quả nữa là bao nhiêu, nó bảo thôi không ăn đâu. Hỏi nó 5 quả đào ăn mất 2 quả còn lại bao nhiêu, nó bảo còn một ít ạ! Cậu đã không truyền cho năng khiếu toán học cho nó thì thôi, cậu còn để nhà dột từ nóc như này nữa!”
Nhắc đến vấn đề học toán của Đu Đu, vốn dĩ Mạnh Tư Trình đang nghiêm mặt lắng nghe chăm chú. Nghe đến cuối xong anh không nhịn được cười phá lên.
Tống Hề Đào: “Buồn cười không? Tóm lại cấm cậu giả vờ ngây ngô.”
Mạnh Tư Trình: “Được, cậu hủy lệnh cấm toán trên giường đi.”
Tống Hề Đào: “Lần sau mình ứ lên giường với cậu nữa.”
Mạnh Tư Trình bưng sữa ngô bí đỏ yến mạch lên, độ ấm vừa vặn. Anh múc một thìa: “Ăn xong lấy lại sức rồi hãy kì kèo với tôi.”
Tống Hề Đào nghĩ bụng, lấy lại sức rồi nói năng sẽ hùng hồn, mạnh mẽ và khí thế hơn, ăn trước đã tính sau.
Nhưng chờ đến lúc ăn xong thì cậu quên bẵng chuyện này.
Mạnh Tư Trình: “Mai Đu Đu về rồi, tối mai mời anh tôi và Thời Lưu sang ăn cơm nhé?”
Tống Hề Đào: “Được, để mình xuống bếp!”
Mạnh Tư Trình: “…Không đau mông à? Còn có sức xuống bếp?”
Tống Hề Đào: “Thôi, nhường cậu nấu đấy.”
Tống Hề Đào nằm lì trên giường cả ngày, lết ra bảo Mạnh Tư Trình xoa bóp cho cậu. Mỗi tội kỹ thuật quá tệ, thợ massage chuyên nghiệp sẽ dồn sức nhấn vào tận xương, còn Mạnh Tư Trình thì chỉ lướt qua da thịt.
Bị ấn phải chỗ đau làm Tống Hề Đào xuýt xoa, cuối cùng cậu đã nhớ lại quyết định trọng đại của bản thân: “Sau này bọn mình không lên giường nữa.”
Động tác của Mạnh Tư Trình dừng lại đột ngột. Anh bế Tống Hề Đào ngồi lên chân mình, nhận lỗi trực diện: “Tôi thừa nhận tối qua hơi hăng hái quá, vì là lần đầu tiên, không kiềm chế được mà.”
“Cho tôi thêm một cơ hội nữa được không, lần sau tôi sẽ cực kì nhẹ nhàng.” Mạnh Tư Trình áp sát vành tai nhạy cảm của Tống Hề Đào: “Cậu cũng chưa thử phong cách dịu dàng đâu nhỉ? Không muốn trải nghiệm thử ư?”
Tống Hề Đào đỏ bừng mặt, tim đập nhanh. Đúng là cậu chưa thử bao giờ, sao Mạnh Tư Trình lại dụ dỗ hấp dẫn đến thế.
“Sao mình biết được cậu có lừa đảo không!”
Mạnh Tư Trình: “Không lừa cậu, lần sau cậu mặc đồng phục, tôi cử tôi thời cấp 3 ra trận, đảm bảo cực kì nâng niu cậu.”
Muốn chơi trò đóng vai đồng phục mà nói nghe hồn nhiên trong trẻo ghê.
Tống Hề Đào đảo mắt ngó quanh: “Thế mình cũng có yêu cầu.”
Mạnh Tư Trình: “Cậu nói đi.”
Tống Hề Đào: “Cái đó của cậu dài quá, cậu thời cấp 3 chắc chắn sẽ rất ngượng, mỗi lần chỉ dám vào trong một nửa thôi.”
Mạnh Tư Trình: “Tôi không hề ngượng.”
Tống Hề Đào: “Thế cậu thời cấp 3 và cậu bây giờ thì có gì khác nhau hả.”
Mạnh Tư Trình đầu hàng: “Thực sự tôi không thể kiềm chế được đến mức ấy.”
Ánh mắt Tống Hề Đào long lanh ranh mãnh: “Mình đã bảo mình có cách mà!”
Mỗi lần ngồi vẽ lâu đau nhức gân cốt, cậu sẽ lấy băng y tế quấn quanh nhiều vòng, quấn phần gốc của Mạnh Tư Trình cho đúng một nửa là được. Băng cuộn thì lúc nào cũng sẵn đầy.
“…” Mạnh Tư Trình hít sâu một hơi: “Người khác sẽ tưởng mình làm mãnh liệt quá đến gãy xương luôn đấy, mất mặt lắm.”
Tống Hề Đào gãi má, nói cũng phải, mất mặt thì chết dở. Giống 7 năm trước cậu không gọi 120 cấp cứu Mạnh Tư Trình mà tự mình xử lý cho đối phương, chính bởi cậu muốn tránh cảnh người ưu tú phong thái thanh cao như Mạnh Tư Trình phải rơi vào tình huống khó xử, bẽ bàng…
“Không đúng, người khác ở đâu ra chứ, có mỗi mình biết thôi, cậu còn muốn cho ai xem cơ?”
Mạnh Tư Trình vội tung đòn sát thủ: “Quấn để lâu sẽ bị hoại tử. Cậu cũng đâu muốn phải đưa tôi vào viện đúng không? Đến lúc ấy bác sĩ sẽ hỏi cậu tại sao lại đối xử với tôi như thế này. Tôi đi chấm bài đây, tối nay là phải nộp điểm lên khối rồi.”
Ban ngày Tống Hề Đào ngủ nhiều quá, giờ chưa buồn ngủ: “Cậu sang phòng làm việc chấm bài à?”
Mạnh Tư Trình: “Tôi làm ở đây được không?”
Tống Hề Đào gật đầu.
Mạnh Tư Trình bèn mang chiếc bàn gấp từ trên giường sang, đặt ngang giữa hai người. Bàn dài hẳn 1m5, rộng 1m.
Tống Hề Đào xem Mạnh Tư Trình mở bài thi ra. Sĩ số lớp có 50 học sinh, vì là lớp chọn nên bài làm của em nào cũng dày đặc chữ viết chi chít. Thậm chí các bước giải tìm đạo hàm cuối cùng ở mặt sau còn viết tràn khỏi khung trả lời, một trời một vực so với tờ giấy thi không biết gì sẽ viết linh tinh của Tống Hề Đào.
Thế này chắc phải chấm lâu lắm nhỉ? Giờ đã 9 giờ tối rồi.
Tống Hề Đào tựa vào vai Mạnh Tư Trình, nhìn anh cầm bút đỏ hệt chiếc bút của phán quan ngày xưa, bỗng cậu nảy ra ý tưởng, bảo: “Hay là mình chấm đỡ cùng cậu nhé?”
Ngòi bút của Mạnh Tư Trình sững lại: “Cậu không sợ toán nữa à?”
Tống Hề Đào: “Cũng có phải mình thi đâu.”
Mạnh Tư Trình: “Nhưng mà…”
Tống Hề Đào: “Cậu lo mình chấm sai? Mình chấm câu điền vào chỗ trống hộ cậu thôi, tự luận thì cậu thầu.”
Mạnh Tư Trình: “Được.”
Anh rút bài của học sinh giỏi nhất khối đã chấm xong ra, phần trắc nghiệm và điền vào chỗ trống đúng hết, vừa khéo làm bản mẫu cho Tống Hề Đào đối chiếu.
Sau đó anh chia một nửa số bài thi cho Tống Hề Đào: “Chấm đi, điểm thì để đó tôi thống kê sau.”
Tống Hề Đào khấp khởi mừng thầm. Ngày xưa cậu học cấp 2, kiểm tra giữa kì xong giáo viên hay gọi bạn xuất sắc đi soát các câu trắc nghiệm hộ, đây đều là các bạn có thành tích học tập rất đáng tin cậy.
Tống Hề Đào không thuộc số ấy. Trái lại, nhờ vẻ ngoài quá nổi bật nên lần nào cũng chưa có kết quả, các bạn nữ chấm bài quay về đã mách trước luôn cho cậu: Tớ chấm đúng bài của cậu đấy, toán cậu 59 điểm.
Tống Hề Đào chỉ thấy trời đất sụp đổ, hoàn toàn không có một cái cớ nào để cậu xả hơi sau kì thi, phải khóc rưng rức rồi lại giở sách toán ra học tiếp.
Nhờ phúc Mạnh Tư Trình, giờ cậu còn được chấm bài của học sinh xuất sắc lớp chọn đây này!
Tống Hề Đào tập trung nghiêm túc, chú tâm tối đa. Ngón giữa tay trái dò theo đáp án tiêu chuẩn, ngòi bút tay phải đặt sẵn trên phiếu trả lời.
Câu 1, đáp án là -2, bên này cũng là -2, đánh dấu đúng.
Cứ chấm một câu, ngón tay cậu sẽ di chuyển một lần, chỉ vào số thứ tự câu hỏi để tránh nhìn nhầm dòng. Mắt liếc qua liếc lại đọc hai lần, tràn ngập sự kính nể với môn toán.
Khóe mắt Mạnh Tư Trình liếc thấy Tống Hề Đào chấm bài bằng tốc độ rùa bò, thở dài trong bụng. Tổng cộng chỉ có 4 câu điền vào chỗ trống, chẳng lẽ không phải đọc qua là thuộc lòng đáp án luôn sao, tại sao cứ chấm một câu lại phải đọc lại một lần.
Bộ dạng sợ sai đáng yêu vô cùng. Thái độ của Tống Hề Đào trước toán học luôn đáng được xếp lên hàng đầu.
Họ ngồi sóng vai chấm bài trên giường, Mạnh Tư Trình bỗng có ảo giác như thời gian chảy ngược, cả hai đang là bạn cùng bàn cấp 3 vậy.
Tống Hề Đào cúi đầu, để lộ phần gáy thon dài trắng nõn, bên trên còn vương những vết đỏ mờ mờ. Mỗi lần không chịu nổi nữa, Tống Hề Đào sẽ gác cằm lên vai anh, vừa giống nghỉ mệt vừa giống xin tha. Mạnh Tư Trình bèn nương theo v**t v* gáy cậu.
Mạnh Tư Trình buộc phải dời mắt đi. Tối nay không được, phải để Tống Hề Đào nghỉ ngơi.
Tống Hề Đào rụt rè khúm núm chấm được 10 bài, vai hơi ê mỏi. Cậu duỗi người một cái, không để ý hạ cánh tay trúng vào người Mạnh Tư Trình, tuột xuống, chạm phải…
Cậu đã bảo Mạnh Tư Trình b**n th** mà, chấm bài thôi cũng hứng khởi đến thế à? Một khi giải trừ lệnh cấm toán học trên giường thì hậu quả không dám tưởng tượng.
Mạnh Tư Trình: “Dẹp cái suy nghĩ trong đầu cậu lại đi, không thì tối nay cậu đừng hòng ngủ.”
Tống Hề Đào: “Ò.”
Đáng ghét, còn cấm đoán tư tưởng của người ta.