Chương 51: Tháng Tám tuyệt vời nhất!

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán

Chương 51: Tháng Tám tuyệt vời nhất!

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đu Đu đào được một túi vỏ sò muốn tặng ba. Xe Lexus đưa bé và ông bà nội về đến tận nhà. Cửa xe vừa mở, một bàn tay thon dài, khéo léo vươn ra, nhẹ nhàng bế Đu Đu xuống.
“Bố!”
“Gâu gâu!”
Đu Đu bụ bẫm là thế, nhưng đứng cạnh Mạnh Tư Trình lại trông nhỏ bé hẳn đi. Đu Đu chẳng hề ngại nóng, chúi đầu tựa vào vai Mạnh Tư Trình.
Đậu Đen cũng không ngại nóng, ngồi chực chờ bên cạnh chủ nhân, nó mặc áo ba lỗ hoa nhí, trông đúng kiểu vừa đi nghỉ mát về thảnh thơi.
Mạnh Tư Trình lịch sự nói với Tống Hoắc và Giang Mộng Lệ: “Hai hôm nay ba mẹ vất vả rồi, chiều ba mẹ cứ nghỉ ngơi đi ạ, Đu Đu cứ để con chăm sóc.”
Dẫn một đứa trẻ hoạt bát đi xa nhà, tất nhiên phải luôn chú ý, không mệt mới là lạ. Tống Hoắc chắp tay “giao phó” cháu cho Mạnh Tư Trình: “Hôm nay thằng bé đã uống quá nhiều nước ngọt ở khách sạn rồi, không được uống thêm nữa đâu nhé.”
Mạnh Tư Trình: “Con sẽ giám sát ạ.”
Đu Đu phân bua: “Có uống nhiều lắm đâu ạ, con chỉ khát nước thôi mà.”
Mạnh Tư Trình mang theo bình nước lọc: “Khát thì uống nước lọc.”
Đu Đu ôm bình kéo ống hút lên, cứ thế vừa đi vừa hút nước suốt dọc đường.
Mạnh Tư Trình vô thức tưởng tượng cảnh đứa bé uống sữa, nằm gọn trong vòng tay anh, ra sức bú bình thật lực. Các cô các chị đi ngang qua đều phải khen một câu rằng bé thật trộm vía.
“Ba ơi, con về rồi đây!” Đến cổng nhà Mạnh Tư Trình, Đu Đu bước xuống đất, vừa gọi ba vừa chạy tót vào nhà, nhưng không thấy ba trong phòng khách. “Đậu Đậu, ba đâu rồi!”
Đậu Đen lao vút lên phòng ngủ tầng hai như một mũi tên: “Ở đây này!”
Chứng lề mề của Tống Hề Đào lại tái phát. Lẽ ra khi Mạnh Tư Trình ra đón con, cậu đã phải thay quần đùi bằng quần dài rồi, vậy mà cậu vẫn ì ạch trên giường thêm một lúc, để rồi Đu Đu đã xông thẳng vào.
Đu Đu trông thấy ngay những vết đỏ trên bắp chân ba. Da ba bé lành lặn thế mà, bị làm sao vậy nhỉ?
Tống Hề Đào: “Tối qua đi ngủ quên chưa đóng cửa sổ, muỗi bay vào đó.”
Tống Hề Đào rời giường đứng dậy, một số cơ bắp ê mỏi, càng nằm càng tê cứng. Cậu khẽ xuýt xoa, bước hụt một bước, cứ như bị thọt vậy.
Chưa kịp để Đu Đu tò mò, Tống Hề Đào đã vội nói luôn: “Hôm qua ba tham gia cuộc thi marathon của thành phố, về đến nơi mệt quá nên mới quên đóng cửa sổ. Giờ chân ba mỏi lắm, không đi nổi nữa.”
“Oa!” Đu Đu tung tăng chạy một vòng quanh người ba anh hùng của mình: “Ba ơi, ba bạn Trần Lộ cũng chạy marathon đấy ạ. Chú ấy chạy mất bốn tiếng đồng hồ, ba thì nhanh hơn hay chậm hơn bốn tiếng đồng hồ ạ?”
Tống Hề Đào gượng gạo trả lời: “Cũng tầm tầm đó thôi, chắc cũng khoảng bốn tiếng đồng hồ.”
Đu Đu: “Con cũng có ba chạy marathon rồi này!”
Tống Hề Đào bám víu ngón chân xuống đất: “Đu Đu, ba muốn khiêm tốn, giữ kín chuyện này thôi, con không được kể cho người khác. Đây là bí mật của hai cha con mình đấy nhé.”
Đu Đu: “Dạ!”
Mạnh Tư Trình mang hai quả đào đã rửa lên: “Đang nói gì đây?”
Tống Hề Đào lạnh lùng hừ một tiếng: “Đang bảo thể lực cậu tốt thế, lần sau cậu đăng ký mà chạy marathon, để Đu Đu cổ vũ cho cậu đấy.”
Mạnh Tư Trình đưa quả đào đã gọt vỏ cho Đu Đu: “Được thôi, có cơ hội tôi sẽ đăng ký.”
Đu Đu: “Thầy Mạnh cũng sẽ chạy về nhất ạ?”
Mạnh Tư Trình: “Không được đâu, bố không phải vận động viên chuyên nghiệp, ít nhất chắc cũng mất khoảng ba tiếng rưỡi.”
Đu Đu: “Ba tiếng rưỡi là còn đỉnh hơn ba bạn Trần Lộ nhiều đấy ạ!”
Mạnh Tư Trình âm thầm hạ quyết tâm lần sau sẽ đi chạy marathon để giành huy chương: “Hằng ngày bố chạy bộ với Đậu Đen, dĩ nhiên là nhanh hơn ba bạn Trần Lộ rồi.”
Đu Đu tự hào lắc lắc cái đầu. Trần Lộ chỉ có một người ba thi marathon, bé có tới hai người ba chạy nhanh cơ.
Mạnh Tư Trình: “Đu Đu nghỉ một lát đi, tối nay mình sẽ mời hai chú đến ăn cơm.”
Đu Đu tò mò: “Ai ạ?”
Mạnh Tư Trình: “Một là chú Thời Lưu.”
Đu Đu: “Chú Thời Lưu là bạn thân ba!”
Mạnh Tư Trình: “Hai là anh họ của bố, Mạnh Xế Chử, con gọi là bác.”
Bác? Đu Đu cảnh giác hỏi: “Bác có dạy toán không ạ?”
Mạnh Tư Trình: “Không dạy, bác đi làm ở công ty.”
Đu Đu: “Vậy bác là người tốt.”
Mạnh Tư Trình: “Tối muốn ăn gì nào?”
Đu Đu: “Mì gói hải sản ạ!”
Mạnh Tư Trình suy nghĩ một lát: “Vậy làm nồi lẩu nhé, con có thể nhúng cả hải sản lẫn mì gói vào đó luôn.”
Mạnh Tư Trình lên mạng tìm hướng dẫn nấu nước lẩu để làm nồi lẩu uyên ương, đồng thời đặt giao hàng hỏa tốc của siêu thị, mua rau củ, hải sản và thịt bò tươi vừa xẻ.
Năm giờ chiều, Mạnh Xế Chử tan làm đi đón Thời Lưu, rồi cùng đến nhà em trai.
Thời Lưu xách túi lớn túi nhỏ chất đầy cả ghế sau xe.
Mạnh Xế Chử: “Nhiều thế này, chuẩn bị cả phần cho anh nữa à? Không hổ là phu nhân giám đốc.”
Thời Lưu: “Đâu có, đây là của riêng em. Ván trượt thông minh cho cún tặng Đậu Đậu, cặp sách hoạt hình tặng Đu Đu, truyện tranh có chữ ký của tác giả nổi tiếng tặng Đào, chai rượu này thì tặng Mạnh Tư Trình.”
Tặng quà thì chắc chắn phải đảm bảo mọi người đều có phần chứ.
Vốn dĩ thấy Mạnh Tư Trình cũng có quà, Mạnh Xế Chử còn đang ghen tị một cách kỳ lạ. Nghe nói là rượu thì bật cười: “Thằng em anh không uống được rượu, một chén là gục ngay.”
Thời Lưu liếc Mạnh Xế Chử một cái: “Thế anh tặng gì? Đừng bảo là bộ vàng ba món nhé?”
Mạnh Xế Chử: “…” Đúng là bộ vàng ba món thật, bát, đũa, thìa cho trẻ em.
Còn quà cho hai vợ chồng thì anh ta quên bẵng mất. Hồi anh ta với Thời Lưu mới quen nhau, Mạnh Tư Trình cũng chẳng thèm chúc anh trai và chị dâu trăm năm hòa hợp đâu chứ.
Thời Lưu: “Anh đi mua thêm đi. Đào đã quen em trai anh, đối với nhà họ Mạnh các anh đây là chuyện trọng đại lắm đấy nhé, bác cả không vun vén gì sao?”
Mạnh Xế Chử đánh lái xe sang trung tâm thương mại: “…Chị dâu không lo liệu hết được à.” Năm đó Mạnh Tư Trình còn chẳng được một câu chúc miệng nào!
Thôi thì, ai bảo anh ta là anh cả chững chạc chứ.
Thời Lưu: “Khác chứ, anh tặng quà chứng tỏ càng xem trọng Đào hơn. Làm sao để tình anh em “plastic” của các anh trông chan hòa một chút để Đào vui.”
Dẫu sao Tiểu Đào Tử lớn lên trong một gia đình ấm cúng như vậy cơ mà. Nếu Mạnh Xế Chử không chịu thể hiện tử tế, về sau Đào ngốc ngày nào cũng sẽ thiết tha xót ruột cho Mạnh Tư Trình mất.
Mạnh Xế Chử dắt tay Thời Lưu đi dạo một vòng quanh trung tâm thương mại, nhấm nháp cái thú vui mua sắm cùng vợ: “Robot quét nhà được đấy, nhà nó có chó có trẻ con, ngày nào Mạnh Tư Trình cũng giải toán, đảm bảo sàn nhà đầy tóc rụng.”
Thời Lưu: “Ô? Nhà họ Mạnh các anh có gen hói đầu à?”
Mạnh Xế Chử nghe lời: “Không, không cần mua robot quét nhà đâu.”
Anh ta lại nhìn thấy bộ máy làm sạch và dưỡng tay tích hợp: “Cái này được, ngày nào Mạnh Tư Trình cũng cầm phấn, rửa tay cho sạch.”
Thời Lưu cũng chưa từng thấy sản phẩm mới lạ như thế bao giờ: “Mua.”
Mạnh Xế Chử: “Mua bộ chăn ga gối đệm đi, thay thường xuyên cho mới.”
Thời Lưu nghĩ ngợi: “Mua.”
Mạnh Xế Chử: “Cái máy tính bảng học toán này đỉnh này, có hơn ba nghìn câu mô phỏng tình huống ứng dụng thực tế, cứ như game online làm nhiệm vụ vậy, đảm bảo cháu anh mê tít cho xem.”
Thời Lưu giữ tay Mạnh Xế Chử lại: “Không mua, cháu anh không thích đâu.”
Mạnh Xế Chử: ?
Làm sao có thể? Thằng bé là con trai Mạnh Tư Trình cơ mà.
Hai người chần chừ mất hai mươi phút, rồi lại khởi hành. Mạnh Xế Chử cười nói: “Anh còn chưa sang nhà nó lần nào.”
Do đời bố mẹ xích mích tranh chấp, ông nội thì thiên vị một bên, như có hai bức màn vô hình chắn ngang, ngăn cách. Trước đây hai người họ không hề thân thiết. Nhờ sự trùng hợp khi đối tượng họ thích lại chính là Thời Lưu và Tống Hề Đào, chứ nếu không, có lẽ đến thế hệ này họ vẫn xa lạ nhau.
Nhờ có Thời Lưu, Mạnh Xế Chử mới phát hiện ra tận sâu trong xương tủy, mình và Mạnh Tư Trình cũng có những điểm tương đồng. Yêu đúng người sẽ giúp ta trở nên tốt đẹp hơn, phải vậy không?
Đu Đu ngồi trong sân chờ đón khách. Bé chưa từng gặp Mạnh Xế Chử nhưng bé rất gần gũi với chú Thời Lưu, suy nghĩ rồi nhận ra người bên cạnh chú Thời Lưu sẽ là bác.
“Cháu chào chú Thời Lưu, cháu chào bác ạ.”
“Gâu gâu.”
Mạnh Xế Chử trông đứa bé vừa tròn bảy tuổi trước mặt, vừa đáng yêu vừa lanh lợi. Mạnh Tư Trình mất trí nhớ, tự dưng lại “hời” được một đứa con trai cục vàng. Trời cao không cho nó một người cha tốt, nhưng lại ban cho nó một đứa con trai ngoan. Duyên cha con đời này cũng xem như đã viên mãn.
“Chào Đu Đu, bác là bác cả.”
“Mời bác cả vào nhà ạ.” Đu Đu khẽ mím môi nói: “Bác ơi, lông mày bác và bố giống nhau thật đó.”
Mạnh Xế Chử: “Của nhóc cũng hơi hơi giống.”
Đu Đu: “Chú Thời Lưu vào đi ạ, ba cháu đang đợi chú.”
Thời Lưu: “Cháu thì sao? Không vào à?”
Đu Đu: “Cháu còn phải đợi ông bà nội nữa ạ!”
Thời Lưu đang định ngồi chơi với Đu Đu chờ mọi người thì Tống Hoắc và Giang Mộng Lệ rẽ vào tới nơi, xách thêm quả dưa hấu to mua dọc đường.
Thời Lưu đã quen người nhà họ Tống tận tám năm. Lượng muối đã tiêu thụ ở nhà họ còn nhiều hơn lượng gạo Mạnh Tư Trình từng ăn ở đó.
“Cháu chào cô chú, đây là bạn trai cháu, cũng là anh họ Mạnh Tư Trình ạ.”
Mạnh Xế Chử gật đầu chào hỏi: “Chú Tống, cô Giang ạ.”
Giang Mộng Lệ cười cong mắt: “Nghe tiếng đã lâu, chào cháu.”
Lần cô trao đổi riêng với Tống Hề Đào, bày tỏ lo lắng vì Mạnh Tư Trình quá điển trai, gia cảnh lại quá khá giả thì Tống Hề Đào phản bác, lấy ví dụ anh trai Mạnh Tư Trình đã quen Thời Lưu đã tám năm rồi.
Thời Lưu là một đứa bé rất ngoan, người Thời Lưu lựa chọn chắc hẳn phải rất tử tế.
Tống Hề Đào nói thêm vào: “Người con chọn cũng cực tử tế.”
Giang Mộng Lệ phì cười, không đỡ nổi cậu: “Rồi rồi, nhà họ Mạnh đều tử tế, được chưa. Sau này Đu Đu cũng sẽ là nam nhi tử tế.”
Thế Tống Hề Đào mới chịu hài lòng.
Trong nhà, Mạnh Tư Trình đang bận bưng các món nhúng lẩu đã sơ chế sạch sẽ ra bàn. Nhà anh có chiếc bàn tròn, nhấc nắp đậy ở giữa ra sẽ trở thành vị trí dành riêng cho nồi lẩu.
Tống Hề Đào thì lấy cớ vẽ truyện tranh ngồi vào bàn từ sớm, để che giấu sự thật rằng mình đi đứng vẫn còn oặt ẹo.
Mạnh Tư Trình liếc mắt nhìn thử, Tống Hề Đào đang vẽ cảnh ăn lẩu, chưa thêm nhân vật nào khác, mới chỉ có Mạnh Tư Trình đeo tạp dề.
“Vẽ đẹp trai y như người thật, làm phiền cậu bổ sung cả vợ con tôi vào chung nhé.”
Tống Hề Đào lấy tay che hình người đầu bếp lỡ vẽ hơi đẹp trai quá đà lại: “Ai là vợ cậu.”
Mạnh Tư Trình: “Ăn lẩu tôi làm thì là vợ tôi.”
Hai hôm nay Tống Hề Đào ăn uống đạm bạc, đã mong ngóng nồi lẩu này lâu lắm rồi. Cậu còn muốn ăn phần lẩu cay nữa cơ: “Thời Lưu với ba mẹ mình đều đến rồi kìa.”
Tống Hề Đào nghe thấy tiếng Mạnh Xế Chử hàn huyên, trò chuyện cùng Tống Hoắc và Giang Mộng Lệ. Có qua có lại, Mạnh Xế Chử như thể là đại diện phụ huynh nhà Mạnh Tư Trình, bắt đầu tuôn ra những câu kiểu “Em trai cháu ngoan từ bé”.
Tống Hề Đào hớn hở nói: “Cậu với anh cậu thân thiết ghê.”
Mạnh Tư Trình: “Ừm, nhờ cả vào cậu và Thời Lưu là anh em dâu đấy.”
Không thì anh cũng chẳng có cơ hội nghe Mạnh Xế Chử “biên tập” tình anh em cây khế ngay tại chỗ đâu.
Đu Đu dẫn cả bốn vị phụ huynh vào nhà: “Để cháu lấy nước cho mọi người ạ!”
Bé mở tủ lạnh, kiễng chân lấy chai nước dừa, rót lần lượt từng cốc, xong xuôi mới vặn nắp lại: “Cháu không được uống nước ngọt, cháu uống nước lọc thôi ạ.”
Đu Đu cầm bình nước cỡ lớn của mình đặt lên bàn.
Giang Mộng Lệ xoa đầu Đu Đu. Mạnh Tư Trình dạy dỗ tốt, bé biết điều hơn hẳn lúc sáng ăn buffet ở khách sạn. Tống Hoắc đã cho Đu Đu uống một cốc sữa đậu, một cốc trà sữa, một cốc nước cam và nửa cốc coca.
Mạnh Xế Chử tặng bộ ba món bát, thìa, đũa trẻ em. Tuy đơn giản, chân chất nhưng trong mắt người lớn tuổi hơn thì lại rất ý nghĩa.
Anh ta ra sức thể hiện. Do có Thời Lưu ở đây, không thể để bị so sánh với Mạnh Tư Trình đang bận bịu lu bu được, thế là anh ta cũng xắn tay áo vào bếp rửa rau.
Mạnh Tư Trình: “Bóc vỏ tôm đi.”
Mạnh Xế Chử nhíu mày, thà rửa rau còn dễ hơn.
Mạnh Tư Trình: “Không bóc bây giờ đợi lát nữa ngồi vào bàn cũng phải bóc cho anh dâu. Anh chỉ chịu làm màu thôi sao?”
Mạnh Xế Chử bèn cau mày, cầm con tôm lên bóc vỏ: “Bàn với chú một chuyện, anh đang định dẫn Đu Đu về nhà cho ông nội gặp, để ông cụ vui vẻ phấn khởi lên một chút.”
Tình cảm của hai người với ông nội khác biệt sâu sắc. Anh ta chưa mở lời thì Mạnh Tư Trình sẽ không cho Đu Đu ghé sang nhà chính vốn xa lạ.
Mạnh Tư Trình cầm dao khía bào ngư: “Em không quyết được, phải xem ý Tống Hề Đào và Đu Đu đã.”
Mạnh Xế Chử: “Được, hai đứa cứ bàn với nhau, anh không ép. Nếu Đu Đu chịu gặp, ông nội muốn cho thằng bé cái gì, anh đều không có ý kiến.”
Nếu cụ Mạnh là một cụ ông bình thường thì anh ta đã chẳng đề cập đến chuyện này làm gì. Tình cảm từ ông bà và sự hiếu thảo từ con cháu phải tương xứng. Mạnh Xế Chử là người hưởng nhiều nhất, nghiễm nhiên phải chăm nom tận tụy nhất, không thể ép buộc người khác lo thay mình.
Song cụ Mạnh không hề tầm thường, nhận cụ cũng sẽ có lợi cho Đu Đu.
Mạnh Tư Trình bưng đĩa hải sản ra bàn, khẽ xoa gáy Tống Hề Đào rồi nói: “Qua đây, tôi có việc bàn với cậu.”
Anh duỗi tay ra, Tống Hề Đào bèn đặt tay lên, vịn vào Mạnh Tư Trình mượn lực để đứng dậy. Cả hai vừa đi vừa quấn quýt dính nhau, như vậy mọi người sẽ không chú ý đến tốc độ chậm rì của cậu.
“Tưởng cậu bảo có chuyện cần bàn với mình chứ? Vào nhà vệ sinh làm gì?” Tống Hề Đào thắc mắc.
Mạnh Tư Trình ấn nhẹ bụng cậu: “Không buồn à?”
Tống Hề Đào cong người: “Đừng có ấn!”
Hóa ra là để ý biết cậu buồn đi vệ sinh.
Tống Hề Đào giải quyết xong nhu cầu cá nhân, bước thử mấy bước, cơ thể đã thích nghi hơn một chút. Cậu sợ nhất là lúc vừa đứng dậy khỏi ghế đi đứng khập khiễng bị mẹ mình phát hiện.
“Cậu có việc gì cần bàn với mình thế?” Tống Hề Đào rửa tay, hỏi.
Mạnh Tư Trình: “Cũng chẳng to tát lắm, ăn xong rồi tính sau.”
Tống Hề Đào: “Cậu nói luôn bây giờ.”
Mạnh Tư Trình xoa gáy cậu: “Tò mò ham hố vậy à? Hồi cấp ba làm sao mà nhịn được thế?”
Tống Hề Đào: “Tại sợ làm tổn thương nội tâm của học sinh nghèo vượt khó nhà cậu chứ gì.”
Mạnh Tư Trình: “Rất xin lỗi phải dùng cái hạ sách đó.”
Tống Hề Đào: “Cũng chỉ lừa được mình thôi, ví dụ đổi sang Khương Lạc còn lâu mới mắc bẫy.”
Mạnh Tư Trình: “Ừm. Mạnh Xế Chử bảo muốn dẫn Đu Đu sang gặp ông nội. Lâu nay ông cụ cứ mong anh ta có con nối dõi.”
Tống Hề Đào: “Để Đu Đu mạo danh á?”
Mạnh Tư Trình: “Cậu toàn nghĩ đi đâu không vậy. Tôi cũng là cháu ông, có chắt là phúc phận lắm rồi, lại còn phải phân biệt xem đứa nào sinh ra à.”
Tống Hề Đào không hề do dự: “Được thôi.”
Mạnh Tư Trình: “Không cân nhắc thêm hả? Ông cụ bị bệnh, Đu Đu gặp biết đâu lại sợ.”
Tống Hề Đào: “Không đâu. Ở tiểu khu bọn mình ở hồi xưa, hàng xóm có rất nhiều cụ ông cụ bà, đầy người bệnh tật, ốm yếu. Mùa đông ngày nào Đu Đu cũng tắm nắng chung cùng các cụ, một bên thì nói năng lèm bèm, một bên thì tai nghe nghễnh ngãng, nhưng vẫn giao lưu tốt.”
“Với lại, ông nội mong ngóng chuyện này cũng dễ hiểu thôi mà. Dồn áp lực lên anh cậu tức là gián tiếp gây áp lực cho Thời Lưu. Nhỡ Đu Đu giúp cho đường tình duyên của Thời Lưu suôn sẻ hơn một chút thì đảm bảo thằng bé sẵn lòng, mình cũng sẵn lòng.”
“Được.” Mạnh Tư Trình hôn lên trán Tống Hề Đào: “Để xem hôm nào thích hợp, tôi sẽ đưa Đu Đu sang. Cậu muốn đi cùng không?”
Tống Hề Đào: “Liệu có chọc giận ông nội không?”
Mạnh Tư Trình: “Chắc chẳng sao đâu. Ngày nào Mạnh Xế Chử cũng dẫn Thời Lưu về lượn lờ trước mặt ông ấy suốt mà.”
Danh ngôn của Mạnh Xế Chử: Ông nội ơi, đây là vợ cháu ạ. Ông ơi ông cố gắng sống thêm mấy năm nữa nhé, bao giờ qua đời thì ông ở trên trời nhớ phù hộ cho cháu và vợ khăng khít dài lâu ông nhé.
Chờ Mạnh Xế Chử bóc xong tôm, hoàn tất việc bày biện mâm cỗ thì mọi người cũng tụ họp đông đủ, cùng nhau ngồi xuống quanh chiếc bàn tròn.
Đu Đu giơ cốc nước lọc lên: “Mọi người cạn ly ạ.”
Mạnh Tư Trình cũng uống nước lọc cùng con trai: “Cạn ly.”
Cạn ly!
Đu Đu đòi ăn mì gói, Mạnh Tư Trình bèn bóc gói mì để nhúng lẩu trước, đồng thời làm một bát mì trứng cho Tống Hề Đào.
Mọi người thì ăn món chính là mì Ý, sốt thịt do Mạnh Tư Trình đun suốt cả chiều.
Mì gói đã chín, chan một thìa sốt thịt do bố nấu, thả thêm con tôm do bác cả bóc. Đu Đu đang chuẩn bị ăn. Bà nội vớt cho bé một miếng bào ngư, ông nội gắp cho bé một đũa thịt bò.
Cả bàn chỉ có mỗi một đứa trẻ con, món gì cũng phải ưu tiên bé ăn trước. Mì gói bị che lấp không thấy đâu nữa. Đây quả là nỗi băn khoăn đầy hạnh phúc.
Ăn hết bát này là Đu Đu no căng bụng. Bé tụt xuống khỏi ghế, bắt đầu chuyển sang làm “chân chạy vặt” cho ba Đào.
“Ba ơi, ba cần khăn giấy không ạ?”
Tống Hề Đào: “Không cần đâu.” Hễ mu bàn tay cậu bị văng chút nước lẩu, bản thân cậu còn chưa kịp phát giác, thì Mạnh Tư Trình đã lau hộ cậu ngay rồi.
Đu Đu, hạng mục dịch vụ của con hơi trùng lặp một chút rồi.
Đu Đu: “Ba ơi, con là “chân chạy vặt” của ba, con sẽ giúp ba lấy cánh gà từ chỗ bà nội.”
Bé ôm chiếc bát nhỏ vòng sang chỗ bà nội, gắp một chiếc cánh gà, bưng về cho ba một cách hiếu thảo.
Bé đang định gắp thêm cho ba miếng quẩy thì bị chú Thời Lưu chặn lại giữa đường.
Thời Lưu cười cong mắt, thì thầm hỏi: “Sao Đu Đu lại phải làm “chân chạy vặt” cho ba thế?”
Đu Đu cũng thì thầm trả lời: “Tại vì hôm qua ba tham gia chạy marathon nên bị mệt quá ạ.”
“Ừ chú biết rồi hahahahaha…” Thời Lưu cười phá lên. Tháng Bảy oi bức ai lại đi tổ chức marathon, chính quyền thành phố muốn tự hủy hay sao.”
Tống Hề Đào: “…” Cẩn thận không cười đến toác vỏ lựu bây giờ! Mang ra chợ bán không ai thèm mua đâu!”
Tiếng “ting ting” vang lên, điện thoại Tống Hề Đào nhận được tin nhắn riêng từ Thời Lưu.
Thời Lưu: [Đừng bảo là kiểm tra kép thể lực kết hợp trí lực nhé? Thảng thốt.jpg]
Tống Hề Đào thình lình nhớ ra mình từng “tâm sự” với Thời Lưu, kể Mạnh Tư Trình có đam mê khó nói là giảng toán trên giường.
Tống Hề Đào: [Làm gì có! Cậu ấy không có cái sở thích đấy đâu!]
Thời Lưu: [Chẳng trách cậu vẽ cảnh bầu bí tả thực đến thế, quyển này đảm bảo nổi như cồn! Đến lúc ấy các tiệm goods sẽ dán đầy poster tỉ lệ một-một của nhân vật chính bọn mình cho xem.]
Tống Hề Đào thử tưởng tượng, á á á đừng mà! Nghiêm cấm ủy quyền bán phụ kiện!
[Quyển này em không đi ký tặng với anh nữa đâu!]
Một tháng trước có thể cậu sẽ còn khom lưng vì tiền chứ giờ thì quên đi, Mạnh Tư Trình giàu có mà!
Bữa cơm diễn ra trong bầu không khí rộn ràng, vui vẻ. Trên bàn không có rượu. Mạnh Tư Trình không uống được và cũng không hề muốn uống.
Hồi xưa gặp buổi liên hoan tập thể thế này, anh chỉ mong kết thúc sớm. Giờ thì lại tiếc rằng số bữa ăn chung của mình với người nhà Tống Hề Đào còn quá ít ỏi.
Buổi tối, Tống Hề Đào hoàn thiện nốt bức tranh ăn lẩu.
Mạnh Tư Trình chỉ trỏ như một thầy dạy vẽ chuyên nghiệp: “Ông anh tôi lùn hơn tôi một centimet, cậu chưa thể hiện rõ.”
Tống Hề Đào: “…Cậu ra trông Đu Đu làm bài tập đi.”
Đu Đu nhận được bao nhiêu là quà: “Ba ơi, hôm nay vui quá đi thôi.”
Tống Hề Đào: “Đúng đó.”
Đu Đu chống tay ôm má: “Bố ơi, đợi bảy ngày sau ăn thêm bữa lẩu nữa nhé ạ.”
Mạnh Tư Trình nhướng mày, hoàn toàn không bất ngờ: “Được thôi.”
Tống Hề Đào gặng hỏi: “Sao lại là bảy ngày sau?”
Đu Đu: “Vì bảy ngày sau con sẽ không phải làm bài tập toán nữa!”
Tống Hề Đào: “…”
Tháng Tám sẽ là tháng tuyệt vời nhất!