Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán
Chương 61: Khi Giáo Sư Làm Quân Sư
Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Tống Đu Đủ được sáu tháng tuổi, bé bắt đầu tập bò, đến tháng thứ bảy thì đã bò nhanh thoăn thoắt.
Ban đầu, bé nằm sấp, bụng áp sát sàn, chầm chậm tiến về phía trước. Ngoài chiếc cằm có thể nhếch lên được, toàn thân bé vẫn cọ sát sàn nhà. Hễ nước bọt vừa rớt xuống, ngay lập tức bé đã “xả thân” tự mình lau sạch.
Dần dần, chiếc bụng nhỏ mũm mĩm được nhấc cao, bé chuyển sang tư thế chống bốn điểm, tốc độ di chuyển cũng nhanh hơn hẳn.
Tháng chín, tiết trời vẫn còn oi ả. Mạnh Tư Trình đi dạy ở trường, còn Tống Hề Đào và Thời Lưu sau khi bàn bạc đã quyết định tạm dừng công việc sáng tác để đi làm cho cùng một nhà xuất bản.
Cả hai chỉ muốn có một công việc bình thường, thế mà chưa được mấy ngày đã trở thành “sếp bé”.
Đành chịu thôi, ai bảo hai “sếp Mạnh” lớn nhỏ đã nắm quyền kiểm soát nhà xuất bản này cơ chứ.
Dạy học xong, Mạnh Tư Trình ghé đón vợ tan làm. Thi thoảng, anh cũng đón cả Thời Lưu vì Thời Lưu muốn sang nhà thăm Đu Đủ. “Sếp Mạnh” lớn kia, vì sợ đến muộn một bước sẽ hụt mất cơ hội gặp Đu Đủ, liền nổi trận lôi đình, lập tức ra lệnh mua đứt luôn căn biệt thự cạnh nhà Mạnh Tư Trình.
Về đến nhà, công việc vẫn chưa kết thúc. Mạnh Tư Trình phải chấm bài kiểm tra định kỳ, còn Tống Hề Đào thì cần hoàn thành bộ truyện tranh đang ra đều đặn của mình.
Thấy Thời Lưu ung dung tự tại trong khi Tống Hề Đào tan làm rồi vẫn còn phải cặm cụi làm việc, Mạnh Tư Trình bèn đóng vai người qua đường bất bình mà nói: “Anh ta tranh thủ nghĩ tình tiết trong giờ làm, cậu cũng tranh thủ vẽ vời linh tinh đi.”
Tống Hề Đào thành thật đáp: “Vẽ vời thì không thể tranh thủ được.”
Cứ vào giờ làm, linh cảm của Thời Lưu lại tuôn trào, anh sắp xếp tình tiết rồi yêu cầu cậu vẽ. Còn Tống Hề Đào thì không thể làm việc một cách qua loa đại khái được.
Mạnh Tư Trình: “Vậy thì tranh thủ cả ngày luôn đi.”
Tống Hề Đào: “Thôi thôi, vẽ vời cả ngày thì có khác gì làm việc cả ngày đâu. Còn một chút xíu nữa thôi, một tiếng nữa là mình vẽ xong ngay. Vả lại, tuy Thời Lưu tan làm rảnh tay nhưng anh ấy đang trông con giúp bọn mình mà!”
Mạnh Tư Trình: “…Có mà sang chơi với con thì có.”
Dẫu sao, Đu Đu vừa đáng yêu lại chẳng bao giờ khóc nhè. Bé đã được bảy tháng rưỡi, dù bò đi đâu cũng khó thoát khỏi tầm kiểm soát của người lớn, cứ loanh quanh dưới chân hai ông bố.
Để tương tác gần gũi hơn với Đu Đu, khi làm việc ở nhà, Mạnh Tư Trình và Tống Hề Đào đều không ngồi ghế. Cả hai ngồi bệt dưới sàn, dựng một chiếc bàn gấp nhỏ. Như vậy, góc nhìn của Đu Đu sẽ là ba và bố ngay trong tầm với, thay vì bốn chiếc chân ghế cao vút.
Tống Đu Đủ rất thích dựa vào Tống Hề Đào, bởi công việc của ba là những nhân vật đầy màu sắc, còn công việc của thầy Mạnh thì toàn là những con số đen trắng. Khỏi cần nghĩ cũng biết bé thích xem ai hơn rồi phải không?
Chỉ tội là cứ áp sát Tống Hề Đào là bé lại bắt đầu muốn giật bút vẽ của cậu. Trong khi ở cạnh Mạnh Tư Trình thì bé lại chẳng dám, đúng là “liệu ba gắp mắm”!
“Thời Lưu, bế Đu Đu sang chỗ Mạnh Tư Trình đi.”
“Được thôi.” Thời Lưu bế Đu Đu lên, di chuyển sang phía Mạnh Tư Trình, sắp đặt tay chân bé đúng tư thế. Hai tay bé úp lên nhau ngay ngắn trên mặt bàn, cách tập bài kiểm tra của Mạnh Tư Trình đúng một nắm đấm. “Ba nhóc bảo nhóc sang đây để hun đúc khí chất đó.”
Tống Đu Đủ mím chặt môi, bị chú Thời Lưu bắt duy trì tư thế ngồi trong ba mươi giây. Cơ thể nhỏ xíu của bé “lưu lạc” đến trước tập bài kiểm tra khổng lồ. Hai cánh tay mũm mĩm đặt trên bàn, đeo hai chiếc vòng bạc nhỏ, giờ đây chúng cứ như chiếc còng số tám của chú công an giam bé lại cạnh môn toán vậy.
Đôi con ngươi to tròn đen láy của nhóc con phản chiếu góc nghiêng của Mạnh Tư Trình trong veo, trông rất hiền lành vô tội. Tuyệt nhiên không có chuyện xé bài kiểm tra của bố, bé Đu ngoan cực kỳ đáng tin cậy.
Thời Lưu bèn thả tay.
Tống Đu Đủ lập tức rụt tay lại, chống xuống sàn, rồi thoăn thoắt bò về phía ba Đào hệt như một chú lợn rừng con. Khoảnh khắc đến đích, bé sẽ chậm rãi áp cái má mềm mại vào ba.
Tống Hề Đào nhìn xuống, Tống Đu Đủ nở nụ cười non nớt, má núng nính với cậu.
Tống Hề Đào nhanh tay lẹ mắt chặn tập tranh, vội đè cánh tay quơ loạn xạ của nhóc con xuống.
“Thời Lưu!”
“Đây đây đây!”
Nhằm đảm bảo “sản lượng” của họa sĩ, biên kịch Thời Lưu đành phải đóng vai “bốc vác” bất đắc dĩ, bế bé Đu Đủ trắng bóc mềm mại từ “sạp Đào” sang “sạp Cam”.
Cơ thể Tống Đu Đủ dường như có cơ chế “quay đầu tự động”, bé vẫn bền bỉ lóc cóc bò sang phía Tống Hề Đào. Giữa chừng, thấy chú Thời Lưu chặn mình, bé còn bật cười khúc khích, giống như đang chơi trò mèo đuổi chuột bị bắt, rồi bị “áp tải về ổ” im lặng ba mươi giây.
Ba mươi giây sau, bé lại tiếp tục xuất phát, “oan gia ngõ hẹp” đụng mặt, lại bị trả về.
Thời Lưu: “Đu Đu nhóc chơi game “gà” quá đi mất.”
Tống Đu Đủ dừng chân giữa đường, ngoẹo đầu nhìn chú Thời Lưu, như muốn nói: “Mau tóm bé Đu đi nè!”
Chờ Tống Hề Đào vẽ xong, vị trí chơi cùng Đu Đu lại được đổi ca.
Tống Hề Đào bế Đu Đu đứng sau lưng Mạnh Tư Trình, xem anh chấm bài.
Tốc độ chấm bài của Mạnh Tư Trình phải gọi là cực nhanh, từng bước lời giải và đáp án đều nằm sẵn trong đầu anh. Kể cả khi bị Đu Đu quấy nhiễu không ngừng nghỉ, anh cũng chưa hề chấm nhầm.
Nhìn từ trên xuống mới thấy lông mi Mạnh Tư Trình dài thượt, đen nhánh. Liếc sang Đu Đu, bé con cũng sở hữu kiểu dáng tương tự.
Tống Đu Đủ chộp lấy khuỷu tay, cào nhẹ rồi chỉ ra ngoài, như muốn nói: “Ba ơi, đi ra kia!”
Ở đây có gì hay đâu!
Tống Hề Đào: “Chờ chút, bố sắp chấm xong rồi kìa.”
Mạnh Tư Trình tăng tốc chữa bài. Xong câu cuối cùng là anh viết thẳng điểm tổng luôn, hoàn toàn chẳng cần kiểm đếm từng câu, thành thạo vèo vèo như tên lửa.
Mạnh Tư Trình thực sự quá đỉnh! Tống Đu Đủ chẳng biết thưởng thức gì hết!
Năm phút sau, Mạnh Tư Trình gom tập bài kiểm tra cất vào túi đựng tài liệu, rồi nói: “Nào, đi dạo thôi.”
Câu này Tống Đu Đủ hiểu ngay, bé kêu “Áu” một tiếng.
Khu dân cư có nhiều nhà nuôi chó, đủ các loại to nhỏ: Poodle, Phốc sóc, Samoyed, Golden… Đi dạo một vòng là gặp đủ cả dàn.
“Cậu có để ý không, Đu Đu đặc biệt mê chó đó, lại còn thích chó to nữa chứ. Bé không hứng thú với mấy con chó nhỏ kiểu Poodle thì phải.” Tống Hề Đào tổng kết, nhận thấy gu thẩm mỹ của Đu Đu giống mình, đều chuộng dạng chó ngầu ngầu. Hễ nhìn thấy là bé dán mắt theo ngắm, hệt như con mèo đang rình rập bể cá.
Mạnh Tư Trình: “Chờ thằng bé lớn hơn chút, tôi sẽ chọn cho nó một con Becgie vậy.”
Tống Hề Đào: “Lớn hơn chút là lúc nào cơ?”
Mạnh Tư Trình: “Khoảng thời gian mà khối lượng hoạt động của nó và của chó khớp với nhau nhất ấy.”
Khoảng sáu, bảy tuổi đến chó cũng phải “rén” sao? Tống Hề Đào nghĩ ngợi, thấy công nhận chí lý. Vậy thì hai đứa mới có thể chạy đua chung, tiêu hao năng lượng cùng nhau.
…Thứ Sáu, Tống Hề Đào tan làm rời nhà xuất bản về nhà, ngồi vào bàn mà đau đầu vắt óc. Hôm nay cậu phải vẽ một cảnh quy mô lớn: một chiến dịch thời cổ đại, cần làm nổi bật khả năng bày mưu tính kế, am tường binh pháp dàn trận, lấy yếu thắng mạnh của nhân vật chính.
[Chỗ này vẽ đội hình dàn trận sao cho đủ sức lấy một địch mười.]
???
Được mỗi một câu thế này thôi sao?
Kể cả có quay về thời cổ đại, Tống Hề Đào cũng thuộc dạng thư sinh tạo phản mười năm bất thành, nào có biết binh pháp gì đâu.
Tống Hề Đào vẽ bừa một đống bản nháp ra giấy, nào là trận hình cửu cung bát quái, uyên ương, cánh nhạn… Cậu cắm cúi tra cứu tài liệu, thử mò mẫm một phương thức dàn binh cụ thể từ những cuốn sách cổ mông lung, chung chung.
Giấy nháp chằng chịt các đường nét, Tống Hề Đào cảm giác như đang giải đề Olympic toán vậy, kiểu điền số cụ thể sao cho tổng các số ở mỗi hàng, mỗi cột và mỗi đường chéo đều bằng nhau.
Tống Đu Đủ phấn chấn bò lại gần “phá đám”. Bé chống hai tay vào bàn rồi đạp chân sau, đang định nằm ập cả người lên thì bất chợt liếc thấy thứ ba đang vẽ. Bé ngẩn ngơ, rồi lắc đầu bỏ đi mất.
Tống Hề Đào: “…”
Nhóc con này đúng là “đào binh” mà!
Bỗng Tống Hề Đào nảy ra một ý, cậu gửi yêu cầu cho Mạnh Tư Trình: “Thầy Mạnh, cậu giúp mình với nào.”
Dạo gần đây, tập đoàn đang triển khai một lĩnh vực mới với khoản đầu tư cực lớn. Buổi chiều, Mạnh Tư Trình sẽ đến góp mặt tại văn phòng giám đốc của Mạnh Nguyên, cùng cân nhắc các quyết sách quan trọng.
Anh xuất hiện tại đây một phần là để tham gia công việc, phần còn lại là để thể hiện sự ủng hộ của mình dành cho Mạnh Xế Chử.
Bếp ăn đưa cơm lên tận văn phòng giám đốc. Mạnh Tư Trình vừa ăn vừa xem ảnh Tống Hề Đào gửi, giúp cậu hoàn thiện trận hình.
[Tống Hề Đào: Cậu tham khảo thử đoạn sách cổ này xem, mình đọc mà không hiểu lắm phải dàn binh kiểu gì mới đạt hiệu quả lấy một địch mười.]
Mạnh Tư Trình rút tờ giấy A4 ra tính toán: “Được vẽ thêm đường phụ không?”
[Tống Hề Đào: Là sao cơ?]
Mạnh Tư Trình: “Vạch một con sông, lợi dụng địa hình để “ăn gian”.”
[Tống Hề Đào: Sao mình chẳng nghĩ ra nhờ! Không gì làm khó được cậu! Sau này cậu sẽ là cố vấn quân sự của mình! Yêu cậu.jpg]
Khóe môi Mạnh Tư Trình cong cong, chẳng còn để ý đến cơm nước nữa. Anh cầm thước và bút chì, cắm cúi làm cố vấn quân sự cho họa sĩ tên tuổi.
“Ăn cơm rồi mình ——” Mạnh Xế Chử bưng cơm bước sang, đang định sắp xếp tăng ca buổi tối thì bắt gặp Mạnh Tư Trình bỏ bê công chuyện vẽ vời gì đó. Vốn dĩ anh ta muốn sỉ vả mấy câu, nhưng nhìn rõ nội dung trên giấy xong phải vội nín thinh ngay lập tức.
Thư ký bước vào: “Sếp Mạnh, tài liệu anh cần đây ạ. Hợp đồng này thì cần sếp Tiểu Mạnh duyệt qua ——”
“Suỵt.” Mạnh Xế Chử ra hiệu cho thư ký giữ im lặng: “Đừng quấy rầy em tôi.”
Thư ký: ???
Cô thư ký len lén liếc thử xem sếp Tiểu Mạnh đang làm gì. Vẽ tranh ư? Mạnh Xế Chử chuyển sang “hệ mê em trai” rồi sao? Nổi hết da gà da vịt lên mất thôi!
Mạnh Tư Trình tra cứu tài liệu, thêm thắt thiết kế, dành một tiếng đồng hồ cho ra lò bản nháp tác chiến. Xét khách quan thì khả năng thể hiện bằng truyện tranh có hạn, chỉ cần qua mắt được người đọc nghiệp dư là ổn.
Anh gửi hình vẽ cho Tống Hề Đào, dĩ nhiên thu hoạch được thêm một tràng tâng bốc tràn màn hình từ cậu.
[Tống Hề Đào: Mạnh Tư Trình không hổ danh No.1! Sinh ra ở cổ đại cũng phải là đại tướng quân mở mang bờ cõi!]
[Mạnh Tư Trình: Thế cậu thì là gì, công chúa à?]
[Tống Hề Đào: Sao lại là công chúa…]
[Mạnh Tư Trình: Thắng trận có thể xin cưới công chúa Đào, buổi tối động phòng được chứ?]
[Tống Hề Đào: Ơ ơ? Chẳng lẽ đây không phải đánh trận suông trên giấy à?]
[Mạnh Tư Trình: Có phải nói suông trên giấy không, chờ về nhà rồi cậu sẽ biết ngay, đằng nào ngày mai cũng không phải đi làm.]
[Tống Hề Đào: Cáu.jpg]
Trêu Tống Hề Đào một lúc, Mạnh Tư Trình coi như đã bõ công vất vả mò mẫm tra cứu cặn kẽ. Anh hài lòng đặt điện thoại xuống, nhìn thấy Mạnh Xế Chử ngồi đối diện đang đọc tài liệu rất đàng hoàng tử tế, liên tục hết tập này sang tập khác. Bất ngờ là anh ta không hề chỉ trích em trai lơ là công việc.
Mạnh Tư Trình nhướng mày, Mạnh Xế Chử cũng thức thời phết.
Cả hai cùng tăng ca đến chín giờ.
Tống Hề Đào gọi đến, Mạnh Tư Trình vừa giở tài liệu ra duyệt, vừa trượt tay bật nhầm loa ngoài.
Tống Hề Đào: “Cậu sắp về chưa? Tiện đường mang theo ít trà sữa với bánh hành ăn bữa đêm được không?”
Giọng Mạnh Tư Trình rất vui vẻ: “Ừm, tan làm giờ đây. Hôm nay uống pudding sữa đào hay Yakult đào?”
Tống Hề Đào: “Yakult nhớ phải cho đá!”
Mạnh Tư Trình: “Được.”
Mạnh Xế Chử lạnh lùng hừ một tiếng: “Ấu trĩ.”
Mạnh Tư Trình: “Người nhà giục rồi, em về trước.”
Ngay giây tiếp theo đến lượt Thời Lưu gọi. Mạnh Xế Chử lập tức nhận máy đồng thời mở loa ngoài: “Vợ, anh về luôn bây giờ đây.”
Thời Lưu: “Em đang đợi anh dưới sảnh công ty này.”
Mạnh Xế Chử đắc ý cực kỳ: “Hôm nay rảnh vậy à?”
Thời Lưu cười hì hì: “Tại em len lén dúi việc cho em——”
Chưa chờ Thời Lưu thốt lên từ khóa, Mạnh Xế Chử vội ấn tắt loa.
Nhưng đã muộn rồi.
Mạnh Tư Trình phản ứng gần như chỉ trong tích tắc.
Nếu không có mình hỗ trợ, Tống Hề Đào vốn đâu đủ sức thiết kế đội hình dàn trận.
Dẫu sao, khả năng tính toán của Tống Hề Đào kém thì ai cũng biết rồi.
Trước kia, Thời Lưu đều tự mình làm.
Mạnh Tư Trình ngẫm lại điệu bộ thin thít như chim cút của Mạnh Xế Chử hôm nay, có khi hồi xưa toàn Mạnh Xế Chử vẽ ấy chứ.
Hóa ra là dám bắt nạt vợ anh. Tống Hề Đào ngây ngô, còn chẳng phát giác ra vấn đề.
Không có lần sau đâu.
Mạnh Tư Trình cầm chìa khóa xe bỏ về: “Lần sau tự vẽ đi nhé.”
Ở đầu dây bên kia điện thoại, giọng Mạnh Tư Trình thình lình xuất hiện khiến Thời Lưu giật thót cả mình.
Mất một hồi, Thời Lưu mới lên tiếng: “Mạnh Xế Chử, anh bị dở hơi à? Sao anh bật loa ngoài làm quái gì??”
Mạnh Xế Chử: “…”
Mạnh Tư Trình khiêu khích trước, tự dưng anh ta thấy “cay” quá thôi mà.