Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán
Chương 60: Lời cầu hôn và tiêu chuẩn độc đáo
Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mặt Tống Hề Đào hơi ửng đỏ: “Bây giờ chưa làm chuyện không dành cho trẻ con được đâu.”
Mạnh Tư Trình thừa biết mà vẫn hỏi: “Tại sao?”
Tống Hề Đào vươn tay chọc nhẹ vào cái mông mềm mại của con trai, lật người bé lại. Chỉ mấy giây sau, bé Đu Đu đã tự lật trở về, nhìn ba mà bật tiếng cười ê a non nớt.
Thử hình dung cảnh chăn rung lên một cái, Tống Đu Đủ lại thích thú cười khanh khách một lần, thật sự không thể nhịn cười được sao?
Mạnh Tư Trình: “Động tác tôi không mạnh.”
Tống Hề Đào: “Đừng nói mấy lời không phù hợp với trẻ con.”
Mạnh Tư Trình cố tình trêu chọc: “Với tình trạng sức khỏe của cậu hiện giờ, tôi đảm bảo sẽ rất nhẹ nhàng, không dùng động tác mạnh bạo. Miễn là cậu thả lỏng, thì dù tôi làm gì Tống Hề Đào, cậu vẫn có thể làm toán một cách hoàn toàn khả thi.”
Tống Hề Đào tức giận đấm vào vai Mạnh Tư Trình bằng cả hai tay: “Cậu nói vớ vẩn cái gì thế!”
Tống Đu Đủ đạp chân: “Ha ha ha!”
Tống Hề Đào rụt tay lại: “Đu Đu, đừng có hóng chuyện con.”
Mạnh Tư Trình: “Lạc đề rồi, lại từ đầu.”
Tống Hề Đào thấy Mạnh Tư Trình cúi người lấy tấm bằng tốt nghiệp ra, hỏi: “Muốn xem không?”
Ba hôm trước, Tống Hề Đào đã nghĩ, Đu Đu đồng hành cùng mình đi học đại học rồi tốt nghiệp. Cậu muốn sắp xếp chụp một bức ảnh Đu Đu ôm bằng tốt nghiệp trên giường. Thế mà trong lúc đang chỉnh thông số máy ảnh, nhóc con đã bóc mất phần bìa cứng bọc ngoài tấm bằng, tờ giấy suýt nữa bị thằng con hiếu thảo vò nhăn nhúm.
Rút kinh nghiệm lần trước, Tống Hề Đào vội vàng đứng dậy xem, tấm bằng tốt nghiệp của Mạnh Tư Trình còn có giá trị hơn nhiều.
Cậu mở ra, đập vào mắt là tấm bằng của Đại học Kinh, khoa Toán, ảnh thẻ của Mạnh Tư Trình, dấu dập nổi. Từng chi tiết hiện ra toát lên vẻ nghiêm túc và cao quý.
Mạnh Tư Trình vươn tay đỡ tấm bằng dựng thẳng lên. Bỗng nhiên, Tống Hề Đào cảm giác có thứ gì đó lành lạnh tuột khỏi tấm bằng, rơi vào lòng bàn tay cậu.
Tống Hề Đào xòe tay ra xem, đó là hai chiếc nhẫn.
Tống Hề Đào bất chợt linh cảm rằng điều Mạnh Tư Trình thực sự muốn nói chính là lời tỏ tình, không hề liên quan đến chuyện lên giường. Hóa ra tự cậu đã nghĩ đen tối trước.
Tất cả là tại Thời Lưu, bộ truyện tranh mà đối phương đang lên ý tưởng có nhân vật công ngày nào cũng bày trò tìm cách trêu chọc vợ, khiến tư duy của cậu cũng bị ảnh hưởng theo.
Mạnh Tư Trình: “Tôi thích cậu, thích con trai chúng mình, thích từng ngày được ở bên nhau.”
Lòng bàn tay Tống Hề Đào run lên bần bật, suýt nữa làm rơi luôn cặp nhẫn qua kẽ ngón tay. Lỡ mà tuột xuống đất, lăn vào gầm giường, thì còn phải gọi lễ tân nhờ mấy anh to khỏe lên khiêng giường. Thế thì xấu hổ chết mất.
Mạnh Tư Trình: “Tốt nghiệp rồi, liệu tôi có được gia nhập cơ quan với tình trạng đã kết hôn và có con không nào?”
Tống Hề Đào nâng nhẫn trong lòng bàn tay cứ như nâng vật nặng nghìn cân, khẽ khàng run rẩy: “Đeo vào mau lên, sắp rơi xuống gầm giường bây giờ.”
Mắt Mạnh Tư Trình cong cong. Anh cầm lấy nhẫn đeo cho Tống Hề Đào, cúi đầu hôn lên ngón tay trắng nõn của cậu rồi đeo tiếp lên tay mình. Nhưng anh dừng lại giữa chừng, chiếc nhẫn mắc ở chỗ khớp: “Đẩy vào giúp tôi.”
Mặt Tống Hề Đào đỏ ửng như hoa anh đào. Ngón tay bị hôn mềm nhũn ra, èo uột. Công cuộc đẩy nhẫn vào chỉ một đoạn ngắn xíu thôi mà cậu cảm giác phải cố dồn hết sức lực, chậm chạp đẩy chiếc nhẫn vào hết ngón giữa.
“Không tự đeo hẳn hoi được ư?”
Mạnh Tư Trình: “Cậu quen dần đi, đeo bao cao su cũng tương tự thế.”
Mặt Tống Hề Đào đỏ rực, gần như muốn bùng cháy. Cậu chộp lấy tấm bằng tốt nghiệp của Mạnh Tư Trình, lật giở qua lại: “Sao nhẫn lại rơi ra được từ trong này nhỉ?”
Cậu thử rút tờ giấy in bằng ra, phát hiện Mạnh Tư Trình đã khoét hai lỗ tròn lõm xuống ở mặt nghiêng bên trong lớp bìa để làm chỗ đựng nhẫn.
“…”
Hai bố con này đều có thù với bằng tốt nghiệp đấy à? Đỗ đại học khó lắm biết không!
Buổi tối, Đu Đu hạnh phúc nằm ngủ giữa hai người cha, tạo thành một tổ hợp ngủ chung hoàn toàn mới.
Tống Hề Đào chưa từng thử kiểu này, sợ mình ngủ say sơ ý trở mình đè phải bé. Thế là cả người lớn lẫn nhóc nhỏ cứ mở mắt nhìn nhau, chẳng ai chịu ngủ.
Mạnh Tư Trình: “Yên tâm ngủ đi, cho cậu trải nghiệm ngủ chung một lần thôi. Đến lúc ngủ say, tôi sẽ bế thằng bé sang, hoặc gọi họ lấy thêm cái nôi cũng được.”
Tống Hề Đào: “Thế mình lại không nỡ ngủ rồi.”
Một lớn một nhỏ đồng thời hao pin, đến khi kiệt sức hoàn toàn mới thiếp đi.
Đu Đu bốn tháng đã có thể ngủ thẳng giấc, tối không cần uống sữa cữ đêm, chỉ tội là tỉnh dậy hơi sớm.
Tống Hề Đào vừa mới mở mắt đã thấy Đu Đu uống sữa no nê xong xuôi.
Mạnh Tư Trình: “Dậy rồi à? Đi đánh răng rồi ăn sáng.”
Trong lúc Tống Hề Đào đánh răng, Mạnh Tư Trình rảnh rỗi bế Đu Đu đứng cạnh xem. Ánh nhìn của hai bố con cùng tia thẳng tới cái miệng đầy bọt của cậu.
Có gì hay mà chăm chú thế?
Tống Đu Đủ vui lắm, cứ như thể việc đánh răng cực kỳ thú vị vậy.
Mạnh Tư Trình cũng theo dõi, đến nỗi Tống Hề Đào suýt quên mất cách đánh răng.
“Cậu đừng có nhìn.”
Mạnh Tư Trình ngắm chiếc nhẫn trên tay cậu: “Tôi ngắm vợ mới cưới của tôi.”
Tống Hề Đào: “Đừng ngắm.”
“Ừ.” Mạnh Tư Trình nghe lời rất mượt mà: “Tôi tranh thủ cho Đu Đu mưa dầm thấm lâu cách đánh răng rửa mặt thôi.”
Tống Hề Đào đánh răng đúng ba phút, rồi cùng Mạnh Tư Trình xuống ăn sáng ở khách sạn.
Tống Hề Đào đưa cho Tống Đu Đủ món đồ chơi để bé cầm chơi, như vậy nhóc con sẽ không quấy rầy bữa ăn của các ba.
Lỡ gặp trường hợp nhóc con hay quấy, thì sẽ có một người phải cấp tốc lót dạ cho no để bế bé, người kia tiếp tục tranh thủ ăn nhanh. Nếu bé vẫn quấy nữa, thì xong bữa cả hai còn phải cùng đút bé ăn.
Thế thì bớt vui biết bao nhiêu. May mà Đu Đu vẫn quá ngoan, quá tuyệt vời.
Buổi chiều, gia đình ba người lên máy bay trở về thành phố Hải, gửi Đu Đu cho Giang Mộng Lệ.
Mạnh Tư Trình mới mua một căn biệt thự gần trường, anh rủ Tống Hề Đào đi xem đồ nội thất.
Chọn sofa, chọn nôi cũi cho bé, Tống Hề Đào tự tay phối màu rèm cửa sổ.
Bận rộn đến bảy giờ tối, Mạnh Tư Trình đích thân khai trương bếp nhà mới, làm một bát cơm rang trứng cho Tống Hề Đào ăn.
“Cậu nấu cơm ngon thế cơ à!” Mùi vị khiến Tống Hề Đào sửng sốt. Đợt trước Mạnh Tư Trình tập trung toàn lực chăm con, khía cạnh dinh dưỡng do dì Phượng phụ trách nên anh không có thời gian nấu nướng. Lần đầu thể hiện tay nghề đã tuyệt vời đến ngỡ ngàng!
Mạnh Tư Trình: “Ngon thì ở lại nhé?”
Tống Hề Đào ngậm miếng cơm rang ấp a ấp úng. Không ổn lắm, rèm cửa sổ đặt may còn chưa kịp lắp, bị người ta nhìn thấy thì phải làm sao.
Mạnh Tư Trình tiếc nuối: “Cơm rang trứng chắc bụng, không vận động một chút thì phí quá.”
Tống Hề Đào nuốt miếng cơm, uống một ngụm nước cam, “Cửa sổ chưa lắp rèm.”
Mạnh Tư Trình: “Kính một chiều, bên ngoài không nhìn được vào trong đâu.”
Tống Hề Đào: “Vẫn không ổn! Thiếu cảm giác an toàn!”
Mạnh Tư Trình: “Có rèm là được chứ gì?”
Tống Hề Đào: “Có rèm đã rồi tính tiếp.”
“Ừ.” Mạnh Tư Trình xoay người đi lên gác. Một lúc sau anh trở xuống: “Có rèm rồi đấy.”
Tống Hề Đào vừa ăn hết bát cơm rang, hơi nhướng mày, đừng nói là treo ga giường lên đấy nhé?
Thế lại thành phong cách phòng trọ.
Phòng trọ cũng có cái hay của phòng trọ.
Tống Hề Đào âm thầm nhắn tin cho mẹ: “Đu Đu ngủ chưa ạ? Con hơi mệt, muốn nằm nghỉ bên này một lát.”
Giang Mộng Lệ: “Cứ nằm thoải mái đi, nửa đêm đừng lọ mọ nữa, mai rồi hãy về.”
Tống Hề Đào cất điện thoại vào túi, “Có ga trải giường chưa?”
Mạnh Tư Trình: “Rồi.” Thực ra biệt thự đã trang bị sẵn phần lớn đồ dùng nội thất. Chỉ có rèm cửa muốn để Tống Hề Đào chọn nên mới bỏ trống. Vừa nãy anh cũng mới mua chăn ga gối cùng kiểu đồng bộ với màu rèm. Còn trong tủ vẫn có bộ dự phòng.
Tống Hề Đào: “Thế… nhà tắm đã dùng được chưa?”
Mạnh Tư Trình: “Dùng được.”
Tống Hề Đào: “Vậy ——”
Mạnh Tư Trình hỗ trợ cậu đi thẳng vào trọng tâm: “Mọi thứ sẵn sàng, có bao, có cả chất bôi trơn.”
Tống Hề Đào: “Mình có hỏi cái này đâu.”
Mạnh Tư Trình cầm đĩa đựng cơm rang đi rửa, lau khô tay. Anh khẽ khàng ấn lên bụng Tống Hề Đào, nói rất nghiêm túc: “Tôi sẽ rất nhẹ nhàng thôi, quan trọng là cậu đừng căng thẳng, hãy phối hợp với tôi. Nếu cần thì nhắc tôi dừng bất cứ lúc nào.”
Sao Tống Hề Đào không khỏi hồi hộp. Tưởng tượng trong đầu và thao tác thực tế là hai chuyện khác nhau. Cậu nhớ lần trước chỉ mới vào được một phần tư đã cảm giác đến ngưỡng rồi.
Điều đó chứng tỏ đoạn sau độ khó tăng cao. Nếu không thì sao hôm đó Mạnh Tư Trình chẳng thể tiến sâu ngay lập tức?
Tống Hề Đào: “Cậu định nghĩa ‘rất nhẹ’ là như thế nào cơ?”
Mạnh Tư Trình: “Tôi tự khắc có tiêu chuẩn của tôi.”
Tống Hề Đào ngờ vực đi theo Mạnh Tư Trình lên gác. Địa điểm là căn phòng ngủ cực rộng. Vừa đặt chân đến cửa, cậu đã ngây người ra, hóa ra Mạnh Tư Trình dán giấy báo lên cửa sổ.
Toàn bộ căn biệt thự biến thành nhà tập thể từ thế kỷ trước!
Mạnh Tư Trình: “Hài lòng chưa? Chắn sáng không có góc chết.”
Tống Hề Đào bước vào nhìn thử xong nghẹn họng. Trời ơi, đây là tạp chí toán học! Cậu đã bảo Mạnh Tư Trình lấy đâu ra báo mà, thường ngày đối phương có đọc báo đâu. Không giống Tống Hoắc cứ phải thủ sẵn tờ báo để làm bộ làm tịch.
Mạnh Tư Trình lại dám báng bổ toán học!
Tống Hề Đào: “Ở trong cái phòng này mình không làm nổi đâu.”
Mạnh Tư Trình thì lại rất mãn nguyện với chỗ giấy anh đã dán: “Đừng tưởng nó ‘xuống chó’ phải chịu kiếp giấy dán cửa sổ, thực ra nó còn có cả tác dụng khác nữa.”
Tống Hề Đào: “Tác dụng gì?”
Mạnh Tư Trình ôm vòng lấy vai Tống Hề Đào, cố tình trêu cậu: “Ví dụ cậu đứng kia đi, cậu sẽ nhìn thấy rõ đề bài trên đó. Giả sử đang làm dở mà cậu bị lắc lư không đọc được nữa, thì chứng tỏ biên độ động tác của tôi mạnh quá rồi.”
Vui vẻ chăn gối, mối quan hệ êm ái nhất, một gợn sóng lăn tăn trên mặt nước thôi cũng khó lòng chống đỡ nổi.
Toàn thân Tống Hề Đào hóa đá trước mặt bức tường giấy báo. Hóa ra đây chính là “tiêu chuẩn” mà Mạnh Tư Trình nói đấy ư? Cậu ta thật sự phán đoán kiểu đó sao?
Tống Hề Đào: “Có phải cậu còn định bốc ngẫu nhiên một đề bắt mình đọc cho cậu nghe, đọc trôi chảy thì chứng tỏ không việc gì, lỡ đọc ngắc ngứ thì cậu sẽ dừng lại kiểm tra phải không?”
Quả nhiên Mạnh Tư Trình là cái đồ b**n th**! Vừa nghe đề bài vừa làm, rốt cuộc trong đầu đang nghĩ gì không biết nữa?
Mạnh Tư Trình cười nhìn cậu: “Vợ thông minh quá, sao lại phát minh ra được hẳn hình thức phản hồi thời gian thực thế này.”
Tống Hề Đào cắn răng: “Mình mà giải được nữa thì càng hay chứ gì?”
Mạnh Tư Trình thật thà có gì nói nấy: “Bình thường cậu cũng chẳng làm được, thời điểm này mà lại giải ra thì ——”
Thì chết dở, lên giường như không lên, xấu hổ ê chề.
Đang ở trên giường anh mà Tống Hề Đào còn có lòng dạ suy ngẫm toán học. Phải chán ngán đến mức nào mới nghĩ đến việc làm đề cơ chứ.
Tống Hề Đào vội vàng bổ sung thêm: “Chứng tỏ sự tiếp nối chặt chẽ, dữ liệu của cậu được truyền đạt hiệu quả?”
Mạnh Tư Trình: “…Nghe cậu nói tôi cũng muốn thử đây này.”
Hiện giờ nỗi hồi hộp của Tống Hề Đào đã bay sạch, chỉ còn lại sự phê phán dành cho Mạnh Tư Trình. Lúc bị cởi quần áo, cậu vẫn chưa thôi gặng hỏi: “Cậu là đồ b**n th** à?”
Mạnh Tư Trình: “Ừ, mình đi tắm trước đã nhé.”
Trong khi tắm, Mạnh Tư Trình chẳng buồn nhìn Tống Hề Đào là mấy, vẫn rửa ráy sạch sẽ, mau chóng lau khô như cũ.
Tống Hề Đào: Mỗi thế thôi à?
Rồi giây tiếp theo, cậu bị Mạnh Tư Trình bao vây trên giường, hôn từ đầu xuống chân, như thể quả đào tự tay cọ rửa ba tháng cuối cùng cũng được đưa vào miệng.
Vết sẹo mổ chuyển thành dấu vết màu đỏ đậm hơn cả màu hồng. Mạnh Tư Trình chú ý tránh vết thương ra, tuyệt đối không tiếp xúc. Nhưng phần thịt mới lành lại ngứa ngáy râm ran, thèm gãi bất chấp: “Mạnh, mạnh thêm chút nữa.”
Mạnh Tư Trình bèn cắn một cái khá mạnh lên chóp mông cậu.
Tống Hề Đào nghẹn ngào: “Bắt nạt cái mông núng nính của mình đấy chứ gì.”
Mạnh Tư Trình nhẹ nhàng lau bớt nước mắt cho cậu: “Được rồi, không đau nữa đâu.”
Sao mà y hệt đang dỗ Đu Đu đi tiêm thế. Hai má Tống Hề Đào đỏ gay, bùng cháy. Mạnh Tư Trình ôm cậu vào lòng: “Khó chịu cứ nói, tôi sẽ tuân theo toàn bộ ý kiến của cậu.”
…
Tống Hề Đào được đối đãi dịu dàng vô tận, dịu dàng tới nỗi cậu phải nghi ngờ Mạnh Tư Trình bị nghiện sạch. Dù vết thương ở bụng dưới cậu đã khép lại lành hẳn, thì xuyên suốt thời gian đó, Mạnh Tư Trình vẫn không để bất cứ dịch thể nào văng phải nơi này.
Bao gồm cả mồ hôi vốn cũng chẳng có mấy của Tống Hề Đào. Cậu gần như không phải nhúc nhích, trừ một chỗ nào đó nhoe nhoét, ngổn ngang.
Chết dở, cậu thật sự đọc được rành rọt đống báo trên cửa sổ luôn.
Đồng thời, đổi lại, động tác êm ả nhưng kéo dài cũng khiến tay chân Tống Hề Đào, người mới trải nghiệm lần đầu, phải mềm nhũn, hết đường trốn tránh.
Tống Hề Đào thỏ thẻ: “Hay là cậu nghỉ một lát đi, mình đọc cậu nghe mấy câu đề toán để thư giãn một chút nhé?”
Mạnh Tư Trình: “Đang trên giường đừng mất tập trung.”
Tống Hề Đào: “…” Cậu là giáo viên đấy à!