Chương 7: Con trai mang bầu rồi!

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán

Chương 7: Con trai mang bầu rồi!

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hiện giờ trong quán không có khách khác, chủ quán đang chiên rán sau bếp. Giữa lúc đang nôn khan, Tống Hề Đào nhận thấy Tống Nhạn Lý không để ý là cậu hoàn toàn chưa ăn gì. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu, cậu đáp vội vàng: “Đi, mình đi về đã.”
Tống Nhạn Lý sao còn ăn nổi, cô bé dìu anh trai ra cửa.
Gió nóng ngoài trời ập đến, Tống Hề Đào vịn tường ngồi xổm xuống chờ thêm một lúc cho nguôi bớt.
Nhìn Tống Nhạn Lý sốt ruột loay hoay như sắp khóc, cậu cười bảo: “Anh khỏi rồi, không sao đâu, sau này mình đừng ăn đồ ở ngoài nữa nhé.”
Vụ ngộ độc thực phẩm khiến Tống Nhạn Lý hoảng hồn, từ đó không dám chủ động vòi vĩnh gà rán thêm.
Anh trai ruột thường ngày năng động, hoạt bát mà nôn thốc nôn tháo như thế, làm tâm hồn bé nhỏ của cô bé bị sốc nhẹ.
Tống Hề Đào thì ăn ngon ngủ ngon, toàn bộ đợt nghỉ hè nôn có đúng một lần. Cậu nghĩ bụng, thời điểm nôn ói thật khéo léo.
Hết kỳ nghỉ hè, Tống Hề Đào quay về trường đi học.
Nhiệm vụ của năm tư chính là tốt nghiệp, Tống Hề Đào không còn môn nào nợ.
Các bạn cùng ký túc xá người thì lặn lội tìm việc, người thì lu bù thi cử, người thì dứt khoát vào thực tập luôn.
Phần lớn thời gian Tống Hề Đào toàn chôn chân một mình trong phòng để vẽ, hôm nào trời mát cũng có sang thư viện.
10 giờ tối, bạn cùng phòng đi từ thư viện về bắt gặp Tống Hề Đào ăn mì. Hộp mì úp vị thịt bò dưa chua, cậu vớt cho bằng được đến cọng mì 1 cm cuối cùng giữa làn nước dùng, bộ dạng cắm cúi chăm chú như thể đang phác một nét vẽ tinh xảo vậy.
Lương Dịch: “Dạo này mày ăn uống được nhờ.”
Thời gian về phòng của cậu ta cố định mốc 10 giờ, thời gian ăn đêm của Tống Hề Đào cũng duy trì ổn định, không tối nào không trông thấy Tống Hề Đào đang đánh chén các món khác nhau.
Tống Hề Đào lau mép: “Công nhận, cảm giác bớt mất một miếng thôi là ngất xỉu ngay ấy.”
Lương Dịch quan sát Tống Hề Đào từ trên xuống dưới, cứ cảm giác cậu béo ra ở đâu mà không diễn tả nổi, “Thế mày ăn no chưa? Tao còn đang định rủ đặt chung đơn trà sữa.”
Tống Hề Đào gật đầu: “Vẫn ăn ngon lành!”
Hút cạn cốc trà sữa, trước khi đi ngủ Tống Hề Đào thề thốt bắt đầu từ mai sẽ ăn ít đi, một ngày ba bữa chỉ dừng đúng ba bữa thôi, cấm ăn bữa thứ tư, càng không được bổ sung bữa thứ năm.
Cậu khó khăn lắm mới kiên trì được hai hôm, bỗng có tin sét đánh ngang tai, ba ứng dụng giao đồ ăn lớn bắt đầu cuộc chiến giá cả.
Tống Hề Đào đầu hàng đầu tiên, hoàn toàn không thể chống cự.
Đã ăn ít rồi, không ăn nữa thì phí của giời.
Các nhà tư bản bày binh bố trận hai tháng, Tống Hề Đào lún sâu vào vòng xoáy. Cậu nhìn vùng bụng dưới ngày càng căng tròn, mà chìm vào suy tư: “…”
Lương Dịch đồng cảnh ngộ với cậu, xoa xoa cái bụng tròn xoe của mình: “Ông trời bất công thế, mày ăn nhiều hơn tao mà bụng tao lại to hơn bụng mày.”
Lương Dịch vốn dĩ đã vạm vỡ, dễ béo hơn Tống Hề Đào, người có vóc dáng mảnh mai.
Tống Hề Đào ngẫm nghĩ: “Vì tao hay động não nên tiêu hao calo.”
Lương Dịch: “Thôi đi, mày mà động não cái gì, tao còn đến thư viện hàng ngày đây này.”
Tống Hề Đào: “Thế bắt đầu từ hôm nay không ăn nữa nhé, tao giảm béo chung với mày, không lại lỡ dở chuyện tìm vợ của mày mất.”
Lương Dịch hít một hơi, hóp bụng, đau đớn rút ra bài học: “Giảm! Không thể sa vào cái bẫy của tư bản được, tao phải tìm lại hình ảnh tao nhã, thanh thoát của mình.”
Cả hai im bặt không nhắc đến chuyện gọi đồ ăn nữa, cả trưa lẫn tối đều cùng nhau lặn lội sang tận căng tin rất xa để ăn. Tống Hề Đào nóng đến đỏ bừng cả hai má, chỉ đi bộ thôi cũng nhức hông mỏi eo.
Tối cuối tuần, Tống Hề Đào cặm cụi vẽ ở bàn, Lương Dịch thì chơi game online ầm ĩ.
10 giờ 30, Tống Hề Đào hơi đói, cậu lặng lẽ quay đầu liếc nhìn Lương Dịch. Bóng lưng Lương Dịch rắn chắc, đang chửi bới hùng hồn, tràn đầy sức lực, trông có vẻ chẳng đói tí nào.
Nhưng Tống Hề Đào đã cồn cào tới mức không còn sức để cầm chắc bút vẽ nữa. Cậu tắt máy tính, uống ừng ực một cốc nước lớn để lấp đầy bụng, vậy mà hình ảnh pizza thịt bò phô mai kéo sợi lại vụt qua trong đầu. Thèm ăn quá đi, thêm cốc trà sữa nhâm nhi cùng, cậu muốn uống trà sữa pudding vị đào không đá.
Nếu là tự giảm béo thôi cậu sẽ nhượng bộ ngay cơn thèm, nhưng cậu không chỉ giảm béo một mình.
Phải tệ bạc đến mức nào mới đi dụ dỗ bạn cùng phòng trong thời gian người ta đang giảm béo chứ.
Lương Dịch khác cậu, Lương Dịch mong mỏi tìm bạn gái thật mà.
Tống Hề Đào sờ cái bụng đang sôi ùng ục, rầu rĩ, chán nản trèo lên giường.
Một lúc sau, Lương Dịch cũng tắt máy lên giường đi ngủ.
Căn phòng ký túc xá chìm trong bóng tối, Tống Hề Đào nhắm mắt, trằn trọc không ngủ được.
“Đào ơi.”
Chẳng rõ đã bao lâu trôi qua, giữa màn đêm, Lương Dịch buông tiếng thở dài bất lực.
“Những món hời của thời đại, chúng mình không ăn thật sao?”
Tống Hề Đào cố nhịn cơn đói. Là một người bạn cùng phòng tử tế, ở thời điểm ý chí của Lương Dịch đang suy sụp, cậu phải động viên bạn ấy: “Tao, tao…”
Lương Dịch: “Các cơ quan chức năng đã mời mấy ứng dụng đồ ăn lên làm việc rồi đấy, có khi mai là chẳng còn nữa đâu.”
Thế à? Tống Hề Đào lăn một vòng chồm dậy, ngồi khoanh chân trên giường: “Tao ăn.”
“Hey!” Lương Dịch chung ý tưởng lớn với cậu, “Gọi cái pizza nhỉ, thêm quả deal 7 tệ hai cốc trà sữa nữa.”
Tống Hề Đào ngày càng mập ra trong niềm vui sướng.
Giai đoạn cuối tháng 10 trời trở lạnh, ra ngoài phải khoác thêm một chiếc áo khoác mỏng. May mắn thay, chiếc áo khoác rộng rãi giúp che bớt bụng cậu, đi đâu cậu vẫn là hotboy khoa Mỹ thuật.
Tháng 11, có người chị họ của Tống Hề Đào kết hôn, mẹ cậu gọi nếu không bận việc gì thì về nhà ăn cưới.
Thấy ở trường rảnh rỗi, Tống Hề Đào bèn xin quản lý sinh viên nghỉ phép một tuần.
Cậu không mang vali, không cần ký gửi hành lý, làm thủ tục xong, cậu đi thẳng tới khu vực cổng an ninh.
Tống Hề Đào dang hai tay sang ngang cho nhân viên an ninh kiểm tra. Thấy đối phương cứ ngờ vực nhìn chằm chằm bụng mình, cầm máy dò kiểm tra đến hai lượt, Tống Hề Đào mới cười gượng gạo: “Béo bụng thôi ạ.”
Nghe vậy nhân viên an ninh cũng lúng túng: “Xong rồi đó.”
Lần đầu tiên Tống Hề Đào cảm nhận được là bụng mình hơi quá cỡ thật. Cậu quyết định về nhà sẽ chỉ ăn một bữa hoành tráng là cỗ cưới chị họ thôi, sau đó là phải bắt tay vào giảm béo.
Máy bay hạ cánh xuống thành phố Hải, nhiệt độ ở đây giảm rõ rệt đến 7, 8 độ so với thành phố Nam. Tống Hề Đào mặc thêm áo khoác dày rồi chậm rãi về nhà.
Đám cưới làm tiệc tối, vẫn ngủ thêm được hai tiếng nữa.
5 rưỡi chiều, Tống Hề Đào thức dậy, mở tủ quần áo chọn quần bò. Ở thành phố Nam, cậu quen mặc quần thể thao rộng rãi, về đến ký túc xá lại thay ngay sang bộ đồ ngủ thoải mái, chỉ tội quần ống suông thì gió lùa, ở thành phố Hải, mặc vậy ra ngoài sẽ lạnh.
Phía trên mặc áo hoodie, cậu tìm thấy một chiếc quần bò ống côn, duỗi chân xỏ vào ——
Xong Tống Hề Đào lại rụt chân lại, chết dở, quần năm ngoái hơi chật mất rồi.
Phòng ký túc xá không có gương soi toàn thân, lâu nay Tống Hề Đào chưa ngắm nghía dáng vóc mình đàng hoàng. Giờ về nhà đứng trước gương thay đồ mới bàng hoàng nhìn thử, như này là béo ú nu luôn rồi.
Tống Hề Đào kém chị họ 10 tuổi, khoảng cách thế hệ khiến họ không thân thiết lắm, không cần đến quá sớm, miễn có mặt đúng giờ là được.
Giang Mộng Lệ là chị em ruột với mẹ cô dâu, hỗ trợ suốt từ lúc đón dâu. Đến tiệc cưới, Tống Hề Đào mới gặp được gia đình đang bận bịu bộn bề.
Cậu tìm chỗ ngồi xuống cạnh Tống Nhạn Lý, rót một cốc nước nho. Tống Nhạn Lý liền xáp lại gần hóng chuyện: “Anh, vừa nãy em thấy bác và mẹ nói chuyện bảo là chị bầu được ba tháng rồi đó. Em sắp thành cô bên nội rồi sao?”
Tống Hề Đào phân tích mối quan hệ, đáp: “Em sắp làm dì, bên nhà ngoại.”
Tống Nhạn Lý: “Em muốn làm cô cơ.”
Nhờ luyện múa truyền thống nên tư thế, dáng vóc của Tống Nhạn Lý khá chuẩn. Sau khi kiểm soát việc ăn quà vặt thì chỉ còn gương mặt hơi bầu bĩnh, tổng thể rất thon thả.
Cô bé ngó một lượt người anh trai đã ba tháng không gặp rồi trợn trừng mắt lên án: “Anh không cho em ăn quà vặt, anh ở trường thì lại ăn vụng!”
Tống Hề Đào lập tức đỏ mặt, cậu gian manh đánh trống lảng: “Tuần trước kiểm tra định kỳ môn toán được mấy điểm đấy?”
Tống Nhạn Lý: “Ba bảo là điểm cao hơn anh hồi anh học lớp ba, ba vui lắm đó.”
Tống Hề Đào: “…”
Trong lúc hai anh em đang cãi nhau chí chóe thì có khách nhà gái lục tục đến ngồi kín bàn. Đây đều là họ hàng bên phía mẹ Tống Hề Đào, chủ yếu kinh doanh, tụ tập với nhau là bắt đầu tán gẫu đủ thứ chuyện, nhấm nháp hạt dưa và món nộm trên mâm. Không rõ ai nhắc tới chuyện tranh giành quyền lực ở tập đoàn Mạnh Nguyên đầu tiên.
“Mạnh Tư Trình tống bố ruột vào tù rồi.”
“Mạnh Tư Trình là ai cơ? Chỉ nghe nói Mạnh Xế Chử là người thừa kế nhà họ thôi mà?”
“Ôi lằng nhằng lắm, đại khái hai anh em này đấu đá, không hiểu giật qua giật lại kiểu gì mà ông bố vào tù, vừa xử xong đấy, ba năm.”
“Thấy đồn là Mạnh Tư Trình mượn dao giết người, cố tình giao chứng cứ phạm tội của bố mình cho Mạnh Xế Chử, Mạnh Xế Chử ra tay là trúng phóc luôn.”
Vụ tai nạn xe xảy ra ở thành phố Kinh, tình huống cụ thể người ngoài không nắm rõ. Tóm lại chỉ kết luận: vai ác, nghe nói mới 20 tuổi.
Nghe đến tên Mạnh Tư Trình là đầu óc Tống Hề Đào trống rỗng.
Mạnh Tư Trình mà họ đang bàn tán là Mạnh Tư Trình cậu quen đó sao?
Mạnh Tư Trình từng vào nam đi thi toán, uống rượu say cũng chỉ hướng dẫn người ta giải đề toán… sao cậu ấy lại là vai ác được? Cậu ấy chỉ không bao che việc bố mình phạm tội thôi mà.
Tống Hề Đào chống cằm ngơ ngẩn, nhưng nếu Mạnh Tư Trình không phải vai ác thì tại sao mỗi lần gặp cậu ấy mình cứ toàn như chuột gặp mèo thế nhỉ?
“Nào nào nào, mọi người cạn ly, Hề Đào lớn rồi cũng tập uống dần đi cháu, sau này ra xã hội là cần đấy.”
Chú họ định rót rượu vào ly cho Tống Hề Đào.
Tống Hề Đào tỉnh hồn, nhanh tay lẹ mắt cầm nước nho lên rót đầy cốc rỗng: “Chú hai, cháu không biết uống rượu ạ, cháu uống nước hoa quả thôi.”
Từ lần trước uống rượu tự đẩy mình vào phòng Mạnh Tư Trình xong là nhìn ly rượu nào trên đời Tống Hề Đào cũng thấy bất an, cương quyết không uống nữa.
Nài ép nhậu nhẹt là sở thích của lứa tuổi trung niên, chú họ bảo: “Choai choai sắp lớn rồi, uống một tí thì làm sao?”
Tống Nhạn Lý nói dõng dạc: “Chú ơi, cháu muốn anh cháu uống nước nho chung với cháu cơ, chú muốn uống rượu thì chú rủ anh chú uống đi ạ.”
Tống Nhạn Lý mới 10 tuổi, họ hàng trung niên ngang ngược mấy cũng phải lùi bước khi gặp trẻ con, không muốn đang cỗ bàn lại ầm ĩ cả lên, bọn nhóc mà đã quấy là bất chấp phải trái luôn.
“Con cái nhà bác Tống công nhận ngoan thật, haha.”
Tống Hề Đào chạm cốc với em gái: “Mai dẫn em đi ăn gà rán nhé.”
Tống Nhạn Lý ngạo nghễ đáp: “Em không phải trẻ con nữa, em hết thèm gà rán từ lâu rồi.”
Tống Hề Đào mím môi, vậy cậu muốn ăn thì phải làm sao đây?
Bàn tiệc chủ yếu là hải sản, Tống Hề Đào thòm thèm, hăm hở, ăn uống hăng say.
Vị thế của hai anh em đảo ngược, đến lượt Tống Nhạn Lý chỉ trỏ bình luận: “Anh, anh ăn giỏi thật đó.”
Tống Hề Đào: “Ăn nhiều hải sản cho sáng dạ.”
Ăn hết mâm cỗ phong phú, Tống Hề Đào đã hơi căng bụng. Vừa khéo ba mẹ cậu có uống rượu nên không tiện lái xe, cả nhà bèn quyết định đi bộ ra ga để đi tàu điện ngầm về nhà.
Tối muộn gió lộng, Tống Hề Đào đeo khẩu trang, đội mũ. Trước khi xuống lối vào ga, cậu chợt ngẩng đầu lên nhìn, tòa cao ốc rực sáng đèn đóm ở đằng xa nổi bật trong tầm mắt.
Hình như đó là tòa trụ sở chính tập đoàn Mạnh Nguyên. Giờ Mạnh Tư Trình đang học hành ở thành phố Kinh hay đang giao dịch tài chính ở thành phố Hải đây?
Lên tàu điện ngầm xong, hơi nóng bức, Tống Hề Đào cởi áo khoác ra vắt ở tay.
Khoang tàu đã kín chỗ, gần chỗ Tống Hề Đào đứng có một bạn nữ đang đọc truyện say sưa. Cô bạn này tình cờ ngước mắt thì thấy một thai phụ đứng ngay trước mặt mình.
“Chị ngồi đây không ạ?”
“Hửm?”
Tống Hề Đào cụp mắt nhìn xuống và đồng thời tầm nhìn của cô bạn cũng nâng lên. Hai bên nhìn nhau, cô bạn ngớ ra rồi tiếp tục chết lặng.
“Xin, xin lỗi, anh trai, em nhìn nhầm.”
Tống Hề Đào ngơ ngác hỏi: “Xin lỗi gì cơ?”
Cô bạn ngại không dám giải thích, Tống Nhạn Lý thì nói oang oang: “Chị ấy tưởng anh có bầu đó.”
Người nói vô tâm, Giang Mộng Lệ cũng lơ đãng liếc nhìn sang bụng con trai. Lông mày lập tức nhíu chặt, sao lại to thế kia?
Không phải béo, vì vai lưng Tống Hề Đào trông vẫn thanh mảnh.
Một suy đoán đáng sợ nổi lên trong lòng, tay Giang Mộng Lệ run run, liệu có phải là có thứ gì trong bụng hay không?
Đầu óc cô nổ tung, toàn thân lạnh toát, gần như không đứng vững nổi.
Đang ở nơi công cộng, Giang Mộng Lệ cố gắng kìm nén tâm trạng, chưa dám hỏi con trai. Quãng thời gian vỏn vẹn mười mấy phút thôi mà cô thậm chí đã bắt đầu hối hận vì để con trai đăng ký học xa nhà như thế. Nếu ở lại đây, gặp nhau hàng tuần thì cô đảm bảo sẽ phát hiện ra ngay từ sớm.
“Mẹ sao thế ạ?” Tống Hề Đào nhạy bén nhận thấy sắc mặt Giang Mộng Lệ tái đi.
“Không sao.” Giang Mộng Lệ cười gượng. Chờ xuống tàu điện ngầm, xung quanh không còn ai khác, cô mới chỉ vào bụng dưới con trai hỏi, “Lạnh không? Bụng quấn áo dày thế?”
Tống Hề Đào: “Mỡ đấy ạ…”
“Để mẹ xem nào.” Giang Mộng Lệ duỗi tay sờ thử. Phần “mỡ” căng tròn rất đều đặn, chưa thể đoán là cơ quan nội tạng nào gặp vấn đề. Cô đang định thả tay thì bỗng dưng lòng bàn tay cảm nhận được có thứ gì khẽ khàng động đậy.
Nếu Tống Hề Đào là con gái, Giang Mộng Lệ có thể khẳng định 100% đây là thai máy, nhưng Tống Hề Đào là con trai cô mà!
Mặt mũi Tống Hề Đào trắng trẻo hồng hào hơn cả hồi trước. Trạng thái có vẻ biếng nhác nhưng không đau mỏi, ít nhất không phải triệu chứng ở người mắc bệnh nặng.
Giang Mộng Lệ làm bác sĩ 20 năm, đã chứng kiến nhiều bệnh tật phức tạp, lạ lùng. Cô giữ bình tĩnh nhìn sang con trai: “Vừa rồi bụng con có cảm giác gì không?”
Tống Hề Đào suy tư giây lát: “Ruột co bóp ạ? Dạo này con ăn uống tạp nham quá, chắc là dạ dày, đại tràng không ổn lắm.”
Giang Mộng Lệ: “Dạo này? Không phải lần đầu con có cảm giác thế sao?”
Tống Hề Đào: “Một tháng trở lại đây ạ.”
Giang Mộng Lệ: “Ăn uống thì sao hả con?”
Tống Nhạn Lý giành quyền trả lời: “Ăn khỏe ạ!”
Giang Mộng Lệ: “Đại tiện bình thường không?”
Tống Hề Đào gật đầu.
Giang Mộng Lệ: “Con có thấy khó chịu chỗ nào không?”
Tống Hề Đào: “Không ạ.”
Giang Mộng Lệ gọi điện hỏi ngay đồng nghiệp phòng siêu âm màu ở bệnh viện đã tan làm chưa.
“Chờ chị một lát, chị sang bây giờ.”
Giang Mộng Lệ dặn Tống Hoắc đưa con gái về nhà đi ngủ, cô thì dẫn Tống Hề Đào đến bệnh viện kiểm tra.
Cả hai bắt xe ven đường, đến thẳng bệnh viện.
Giang Mộng Lệ nhờ bác sĩ ra ngoài, rồi nói với Tống Hề Đào: “Nằm lên.”
Tống Hề Đào rón rén hỏi dò: “Mẹ, bụng con như này không phải do béo ạ?”
Giang Mộng Lệ: “Mẹ cũng mong là con béo thôi.”
Bụng được bôi kín gel bôi trơn, đầu óc Tống Hề Đào thì quay mòng mòng như đèn kéo quân. Biểu cảm của mẹ mách bảo cậu rằng có chuyện chẳng lành, khả năng cao cậu không còn nhiều thời gian nữa.
Cậu hồi tưởng lại nửa đời trước của mình, người thân, bạn bè, bạn học, rồi cả bộ truyện tranh còn đang dang dở.
Tống Hề Đào từng hỏi Thời Lưu vì sao chọn hợp tác với cậu. Đối phương đáp có sếp bên nhà xuất bản đề cử, sau đó xem thử tác phẩm của Tống Hề Đào thấy phong cách ăn ý. Điều quan trọng nhất là kịch bản làm rất chậm, Thời Lưu cần tìm một người bền bỉ gọt giũa ròng rã mấy năm cùng mình chứ không chỉ hấp tấp vì cái lợi trước mắt. Vừa khéo Tống Hề Đào thích hợp.
Chậc, nhỡ mắc bệnh hiểm nghèo thì cậu chưa kịp hoàn thành bộ truyện.
Nếu cuộc đời đột ngột chấm dứt lãng xẹt vậy thì công sức cậu vật vã học toán đúng thành công cốc thật rồi.
Mười phút sau, Giang Mộng Lệ gửi hình siêu âm màu cho bác sĩ khoa Sản thân quen xem.
Bác sĩ khoa Sản trả lời cô một dòng tin nhắn: “Khoảng năm, sáu tháng, tình trạng thai khỏe mạnh.”
Mắt Giang Mộng Lệ tối sầm.
Tống Hề Đào là nam mà! Sao lại có bầu được?
Nếu không phải cô cho siêu âm màu 4D trực tiếp ngay trước mắt thì người khác có nói cả trăm cả ngàn lần cô cũng không tin.
Trông thấy tay mẹ run run, Tống Hề Đào chẳng còn lòng dạ nào xót thương thân mình nữa. Cậu ngồi dậy ôm lấy mẹ: “Mẹ, mẹ, giờ y học phát triển như vậy mà, bệnh gì cũng chữa khỏi hết, mẹ đừng sốt ruột, con không chết được đâu.”
Cậu làm Giang Mộng Lệ bực quá phải phì cười: “Chết làm sao được, con còn đính kèm thêm một mạng người nữa kìa.”
Tống Hề Đào: ?
Mẹ già hoàn hồn bớt, đối diện với Tống Hề Đào, biết làm gì khác đây. Bắt buộc phải bóc tách, nói rõ tình huống cho cậu hiểu, cô nhìn vào mắt con trai: “Có mẹ đây rồi, con sẽ bình an thôi, đầu tiên hãy nhớ câu này trước đã.”
Viền mắt Tống Hề Đào đỏ hoe: “Dạ.”
Giang Mộng Lệ đứng dậy, vuốt tóc con trai: “Con mang bầu rồi.”
Tống Hề Đào đang nghĩ thầm, ví dụ mà là dạng bệnh hiểm nghèo cần thay ghép cơ quan bộ phận nọ kia thì cậu thà chết chứ không muốn gây tổn hại sức khỏe người thân. Nghe hết mới ngớ người, hai chữ nào vừa lọt tai cậu ấy nhỉ?
Giang Mộng Lệ biết ngay cậu nghe chưa lọt tai, cô bèn lặp lại lần nữa như dạy đánh vần: “Mang, bầu.”
Lần cuối dạy con kiểu vậy là từ hồi Tống Hề Đào còn học tiểu học, dạy được một tuần xong kết luận gà con nhãi nhép không thể sánh bằng gà mẹ.
Hai mắt Tống Hề Đào kinh hoàng: “Con là con trai! Với cả con còn độc thân mà!”
Giang Mộng Lệ: “Mẹ cũng không hiểu sao cơ thể con lại thích hợp cho phôi thai làm tổ, nhưng em bé cử động được luôn rồi, con đừng cãi cố nữa, bố đẻ của cháu nó là ai?”
“…”
Tống Hề Đào từ từ cúi xuống thật chậm, nhìn chăm chú vào bụng dưới. Hồi trước vô tri, tỉnh bơ, bây giờ chỉ hơi nhúc nhích tí thôi, cậu lại có thể cảm nhận được động tĩnh của một sinh mạng bé nhỏ đang nằm trong bụng mình thật.
Tin tốt, không cần chết; tin xấu, phải đẻ.
Cậu duỗi tay sờ thử, trùng hợp gặp đúng lúc thai máy, hiện tượng suốt bấy lâu nay bị cậu xem là nhu động ruột vì quá đỗi nhỏ nhoi – lần nào cậu cũng nghĩ đấy là do ăn đồ bên ngoài không đảm bảo vệ sinh, nên mới khiến đường ruột ấm ách khó chịu.
Tống Hề Đào ngẩng đầu: “Mẹ…”
Giang Mộng Lệ: “Con không nằm mơ.”
Thôi vậy, Tống Hề Đào đành chấp nhận hiện thực.
Có lẽ do bỗng chốc đã đồng hành cùng em bé nhỏ sáu tháng, đã bước đi được nửa năm trên hành trình chung với một sinh mạng mới tự bao giờ chẳng hay. Sau cơn sốc nặng, Tống Hề Đào lại chẳng bài xích mấy, chỉ thấy hư ảo, khó tin vô cùng.
Giang Mộng Lệ không cho phép cậu nhập nhèm: “Bố đẻ em bé là ai nào?”
Tống Hề Đào thò đầu khỏi chiếc vỏ ốc sên, tập trung quan sát ánh mắt bừng bừng lửa giận lẫn với lo âu âm thầm của mẹ.
Bố đẻ của bé con là ai nhỉ?
Khó đoán quá đi.
Tống Hề Đào cười khan.
Thấy cậu còn cười được mà tâm trạng Giang Mộng Lệ phức tạp. Tư tưởng nhà họ thoáng, chẳng đòi hỏi gì ở con cái, cho cả hai học năng khiếu cũng nhằm gợi mở thêm lựa chọn, nếu các con không thích sẽ không ép buộc.
Nuôi được một trai một gái, đứa nào đứa nấy vô tư y hệt.
Giang Mộng Lệ hỏi: “Mấy tháng?”
Tống Hề Đào xòe bàn tay đếm ngón tay, Giang Mộng Lệ nhìn cậu ngồi đếm đã nhức xương sọ.
Tống Hề Đào: “…Sáu tháng ạ.”
Giang Mộng Lệ: “Cụ thể vào.”
Tống Hề Đào: “Ngày 18 tháng 5 ạ.”
Giang Mộng Lệ: “Có chuyện gì, con kể được không?”
Tống Hề Đào: “Sự cố thôi ạ, mà trách nhiệm từ phía con còn tương đối lớn nữa, con không bị thiệt đâu.”
Chuyện này biết kể kiểu gì, ví dụ cậu với bạn trai nồng nàn âu yếm quá làm thật thì cũng khai báo bình thường thôi, chịu trách nhiệm cho hành động của mình.
Vấn đề ở chỗ cậu và Mạnh Tư Trình là hành vi tình dục mập mờ bên lề đấy chứ.
Nói ra nghe mình ngu si khủng khiếp, cái chuyện cọ thôi không vào đâu mà dám sơ suất vậy.
Dĩ nhiên cậu không thể báo với Mạnh Tư Trình, còn ràng buộc cuộc sống của cả hai.
Giang Mộng Lệ không chịu được phải duỗi ngón tay dí trán con trai: “Tận sáu tháng rồi! Đầu óc để đi đâu hết hả? Con trai mà giống mày nữa là tàn đời con ơi!”
Tống Hề Đào thảng thốt: “Mẹ, sao mẹ tiết lộ cả giới tính cho con?”
Quy tắc nghiêm cấm giám định giới tính còn đang dán trên tường kia kìa.
Giang Mộng Lệ chỉ muốn nhét quách thằng con về bụng để phân phối lại bộ não mới.
Tống Hề Đào thắc mắc: “Thèm chua là trai, nghén ngọt là gái, chuẩn thế cơ ạ? Có một đợt con suốt ngày ăn mì dưa chua.”
Giang Mộng Lệ: “…Thằng con con nhìn ra được cả giới tính rồi mà đầu con vẫn chỉ biết ăn thôi!”
Bỗng Tống Hề Đào nhớ tới điều gì đó, cứu vớt chút ít lòng tự tôn: “Mẹ, nếu em bé giống bố thì cũng có khả năng sẽ siêu siêu thông minh luôn đấy ạ.”
“Lại còn đắc ý nữa.” Giang Mộng Lệ cạn lời, trầm mặc chốc lát rồi lại bất an hỏi dò, “Đối phương không mắc bệnh di truyền gì chứ hả?”
“Không đâu ạ, cậu ấy siêu cao, siêu đẹp trai, học hành giỏi giang, hình tượng chuẩn chỉnh…”
Tống Hề Đào thề thốt tha thiết, đang lải nhải dở thì tự dưng lại nghĩ đến tin đồn trong mâm cỗ.
Đúng hôm hay tin Mạnh Tư Trình xả người thân vì nghĩa lớn tống bố ruột vào tù thì Tống Hề Đào phát hiện mình mang thai con trai cậu ta.
Tống Hề Đào chột dạ ôm bụng.
Nhóc ơi, riêng cái này không di truyền được đâu nhé.