Chương 6: Nôn khan, chỉ trào ra nước chua

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán

Chương 6: Nôn khan, chỉ trào ra nước chua

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau sự cố bị chuốc thuốc đầy xui xẻo, sáng hôm sau, khi mọi người rời phòng và gặp nhau ở sảnh ăn sáng, ai nấy đều có chút gượng gạo.
Tống Hề Đào lén lút quan sát, phát hiện mặt mũi cả đám vẫn tỉnh bơ, không chút gợn sóng. Đặc biệt Mạnh Tư Trình lại càng có vẻ mặt thờ ơ, hiển nhiên không nhớ chút gì về chuyện đã xảy ra.
Cậu giả vờ nhìn chằm chằm xuống mũi giày, mừng rỡ nhón gót, thậm chí còn muốn huýt sáo một cái.
Diêu Chiêu vừa gặm ngô vừa cằn nhằn: “Miễn hết tiền ăn ở đấy, nhưng mặt mũi ông đây cũng vứt sạch vào thùng rác rồi còn đâu.”
Tống Hề Đào ngủ được một giấc, tâm trạng hồi phục rất nhanh. Cậu bèn an ủi Diêu Chiêu: “Thôi hoan hỉ đi, xem như một dịp sinh nhật khắc ghi sâu sắc, cả bọn không đứa nào quên nổi luôn.”
Diêu Chiêu nghĩ thấy cũng đúng, chỉ là chuyện bên lề nho nhỏ, không ai bị ảnh hưởng, chỉ mất công sửa sang lại một chút thôi.
“Thế mình nhất trí nhé, về sau cấm đứa nào nhắc lại, đứa nào nhắc lại đứa đó làm chó.”
Tống Hề Đào chỉ chờ có thế: “Tớ đảm bảo không làm chó nhé.”
Những người khác nhao nhao hưởng ứng, Mạnh Tư Trình không lên tiếng.
Diêu Chiêu liếc qua cậu ta, quả nhiên người say rượu là tỉnh táo nhất, tối qua lúc gọi điện sang cứ thờ ơ như không.
Đột nhiên Mạnh Tư Trình nhìn Tống Hề Đào một cái.
Sống lưng Tống Hề Đào lập tức thẳng tắp, cậu đứng bật dậy, cố tình len lỏi giữa những quầy buffet sáng bằng vẻ linh hoạt và dáng người thanh thoát, giả vờ rằng mình vẫn cứ là quả đào nguyên vẹn chưa từng bị sâu ăn.
Mạnh Tư Trình trông theo Tống Hề Đào bay nhảy tung tăng, đầy sức sống, khẽ xoa bóp góc trán.
Tống Hề Đào không có phản ứng đặc biệt nào.
Quả nhiên những thứ lộn xộn kia chỉ là mơ ư?
Thật sao?
Nhằm trả thù sơ suất của khách sạn, Tống Hề Đào ra sức càn quét đồ ăn sáng, nào món mặn, món ngọt, món chiên, món nướng, ăn no căng bụng.
Ăn uống cực khỏe cực ngon lành.
Trái ngược hẳn với những phản ứng sau chuyện ấy mà trên mạng thường nói, toàn thân từ đầu đến chân không hề có bất cứ dấu vết nào do Mạnh Tư Trình để lại, bao gồm tri thức cũng chưa thể truyền bá qua đường tình dục.
“No quá rồi.” Tống Hề Đào ợ một cái, nhanh nhẹn tạm biệt mọi người, “Chốc nữa trời lại nóng, tớ về trước nhé.”
Lâm Phi Lưu: “Thế tớ cũng về, Đào, gọi xe chung luôn.”
Hai người đứng ở cổng tìm hiểu các tuyến xe, chỉ lát sau đã lên xe và đi mất.
Diêu Chiêu có xe đang đỗ ở bãi đỗ xe của khách sạn, bèn nói với Mạnh Tư Trình: “Ra sân bay chứ? Tao chở mày đi.”
Mạnh Tư Trình: “Không cần đâu, tao gọi xe rồi. Hình như tao làm rơi đồng hồ trên phòng, phải quay lại tìm đã.”
“Ừ, tao sắp sửa đi du học rồi, chẳng biết lần sau lúc nào mới nhìn thấy mặt nhau, có gì gặp lại nhé.”
“Gặp lại.”
Diêu Chiêu trông theo Mạnh Tư Trình đi về phía thang máy, cuối cùng không nhịn được phải cất lời hỏi thắc mắc đã luẩn quẩn trong lòng bấy lâu nay: “Rốt cuộc mày đến thành phố Nam làm gì thế?”
Chắc hẳn người khác sẽ thấy Mạnh Tư Trình là kẻ cuồng toán học, việc đi thi đấu khắp nơi là rất bình thường thôi. Nhưng Diêu Chiêu học chung với cậu ta ba năm cấp ba, hiểu rõ nhất là Mạnh Tư Trình chẳng mê thi thố khắp nơi, ngay cả đợt thi Olympic trung học phổ thông cũng phải do giáo viên yêu cầu mới chịu đi.
Mạnh Tư Trình: “Đi thi.”
Diêu Chiêu cười gượng: “OK, không nói thật thì xem như đến đón sinh nhật tao vậy.”
Mười phút sau, Mạnh Tư Trình quay trở lại chỗ lễ tân: “Tôi làm mất đồng hồ, nhờ chị cho xem camera hành lang trước cửa phòng 2207 tối qua, tôi muốn kiểm tra xem trước khi vào phòng liệu có còn đeo ở tay không.”
Hai lễ tân đưa mắt nhìn nhau, trả lời: “Anh ơi, anh xem camera thì được ạ nhưng không được phép ghi hình hoặc sao chép. Quyền hạn cao hơn, bọn em phải xin cấp trên đã.”
Mạnh Tư Trình rất dễ tính: “Vậy thôi là được.”
Cậu ta có ấn tượng về thời điểm mình say, đúng 8 rưỡi.
8:32, cậu ta xuất hiện ở cuối hành lang, Tống Hề Đào cũng có mặt.
8:50, cậu ta và Tống Hề Đào cùng nhau vào phòng.
Mạnh Tư Trình trông thấy mình nắm lấy cổ tay Tống Hề Đào, quả nhiên “đồng hồ” của cậu ta vẫn còn nằm trong tay.
9:40, Diêu Chiêu gọi điện thoại báo cậu ta rằng rượu đã bị bỏ thuốc.
10:30, Tống Hề Đào hớt hải rời phòng.
Từ đó trở đi, khóa cửa thông minh cho thấy không ai ra vào nữa.
Mạnh Tư Trình cau mày, nhớ mang máng mình đã cưỡng ép giảng bài cho Tống Hề Đào.
Khi say, cậu ta có khả năng kiềm chế bản thân rất mạnh mẽ, đây chính là lý do “một chén gục luôn” cậu ta vẫn dám uống. Lúc tỉnh táo, Mạnh Tư Trình gặp ai cũng nể mặt ít nhiều, lúc say rồi thì Mạnh Tư Trình chẳng buồn nể nang bất kỳ ai nữa.
Trong các buổi tụ họp gia tộc trước đó, cậu ta thường xuyên lấy cớ này về sớm, nó giống như một chiếc chìa khóa mang lại sự yên tĩnh.
Diêu Chiêu kể lúc nhận điện thoại giọng mình vẫn bình thường, đáp “Không sao”.
Diêu Chiêu bảo cậu ta nhớ là thấy khó chịu nhất vào khoảng 10 rưỡi, chứng tỏ đây là thời điểm nồng độ thuốc trong cơ thể lên cao nhất.
Tống Hề Đào cũng hối hả rời đi đúng khoảng thời gian đó, có lẽ khi ấy cả hai người đều đã xuất hiện phản ứng.
Mạnh Tư Trình gắng sức hồi tưởng, mong nhớ lại những chi tiết thực tế.
Không thể nhớ nổi, chỉ có những khung cảnh phóng đại trong mơ, tuy phóng đại nhưng cứ mờ ảo, hư vô, không thấy rõ mặt.
Trừ phần giảng bài thì hẳn là họ chưa làm gì, việc níu kéo Tống Hề Đào để giải đề đã đủ vượt tầm kiểm soát của cậu ta.
Song chắc chắn cậu ta cũng động chạm Tống Hề Đào đâu đó.
Vốn dĩ cậu ta không muốn sớm như vậy, chuyến này tới đây chỉ nhằm mục đích tìm hiểu định hướng nghề nghiệp của Tống Hề Đào.
Phải ở cùng một vùng, xa nhau lâu quá rồi.
Rừ rừ rừ —— điện thoại trong túi bỗng nhiên rung, Mạnh Tư Trình rời khỏi phòng giám sát.
“Anh.”
Đầu dây bên kia điện thoại, giọng nói của Mạnh Xế Chử vững vàng, nặng nề hơn hẳn Mạnh Tư Trình: “Chú đi thành phố Nam à? Về thành phố Kinh ngay.”
Đợt bị bố mẹ ép đến tập đoàn thực tập, Mạnh Tư Trình và anh họ Mạnh Xế Chử nước sông không phạm nước giếng. Tập đoàn khổng lồ, mỗi người phụ trách một bộ phận, về cơ bản chẳng cần qua lại với nhau.
Bước ngoặt xuất hiện vào hai năm trước, Mạnh Xế Chử bị bố là Mạnh Hữu Đống phát hiện đang thích một người nam, lại còn rất thật lòng và nghiêm túc. Mạnh Xế Chử thừa nhận thẳng thắn luôn, từ chối liên hôn.
Vốn dĩ vụ việc khá kín đáo, chẳng hiểu sao mẹ Mạnh Tư Trình cũng đánh hơi ra, rầm rộ ầm ĩ đến tận chỗ ông cụ.
Tổng cộng ông cụ có đúng hai đứa cháu trai, một đứa lệch lạc ắt đứa còn lại sẽ có sức cạnh tranh hơn.
Trực giác mách bảo Mạnh Tư Trình đây là cơ hội, cậu ta bèn gọi cho anh họ để come out.
Trên bề nổi hai anh em đối đầu gay gắt, dốc hết khả năng lôi kéo hội đồng quản trị.
Nhằm đối phó Mạnh Tư Trình, tránh cảnh Mạnh Xế Chử mất quyền giám đốc, Mạnh Hữu Đống buộc phải chuyển giao vốn liếng đang nắm giữ cho con trai.
Nhằm hỗ trợ thêm cho Mạnh Tư Trình, tạo cảm giác nguy cơ để uốn nắn Mạnh Xế Chử quay đầu, ông cụ quyết trao quyền cho cháu trai út trước thời hạn rồi ngồi xem hai anh em đấu đá, dồn ép cả hai phải vứt bỏ tình cảm vì lợi ích.
Phía dưới, sóng ngầm cuồn cuộn lại là hai kẻ đã thoát khỏi trở ngại bó buộc, thu hồi quyền hành một cách chặt chẽ về tay.
Mạnh Tư Trình bị triệu tập trở lại thành phố Kinh, nhưng sự tình phát sinh thì rất cạn lời.
Mối cưới hỏi ban đầu chỉ định cho anh họ giờ lọt sàng xuống nia trúng đầu cậu ta. Đối phương là con gái rượu của một vị bộ trưởng nào đó, bố Mạnh Tư Trình là Mạnh Hữu Lương mừng rỡ phấn khởi lắm, giục Mạnh Tư Trình qua buổi tiệc tối nhất định phải khiến cô tiểu thư đó rung rinh xiêu lòng.
Mạnh Tư Trình phớt lờ ông bố, chui vào một góc sảnh tiệc, ngửa đầu nhắm mắt dưỡng thần.
Trong lòng cậu ta đang nghĩ ngợi, có nên hỏi Tống Hề Đào không nhỉ, cơ mà… một khi mở lời bắt chuyện với Tống Hề Đào là e rằng cậu ta không tài nào kiềm chế nổi nữa, ngày nào cũng muốn tán gẫu với cậu ấy, cậu ta sẽ ghim luôn Weixin của Tống Hề Đào lên đầu danh bạ.
Mạnh Xế Chử ngồi xuống bên cạnh cậu ta, góp ý chân thành: “Chú chưa thích ai, sao không thử xem?”
Cả hai hợp tác và cũng cạnh tranh, sau cùng xâu xé được gì là dựa vào khả năng của từng người. Mạnh Tư Trình mà liên hôn là tương lai tiền đồ vô lượng.
Mạnh Tư Trình: “Không thử.”
Mạnh Xế Chử: “Tuy mười mấy năm nay, chú hai chỉ ăn chơi nhảy múa nhưng tham vọng thì không nhỏ.”
Chỉ tội năng lực đi ngược với tham vọng, chưa chịu cam tâm. Nay đẻ ra được một Mạnh Tư Trình, chẳng là cái phao cứu mạng cho chú hai còn gì?
Mạnh Tư Trình: “Em biết.”
Sau khi buổi tiệc kết thúc, Mạnh Tư Trình đi cùng xe với bố mẹ.
Bao nhiêu năm rồi, cuối cùng người đàn ông trung niên và người phụ nữ trung niên này cũng hòa chung tiếng nói, chung tay mơ tưởng về một tương lai đẹp đẽ.
“Đảm bảo tiểu thư Lý vừa mắt Tư Trình nhà mình rồi.”
“Hờ hờ, sau này anh cả gặp nhà này cũng phải khách sáo ngọt xớt cho xem.”
“Cứ nhớ đến biểu cảm ông anh cả tôi cái hồi Mạnh Xế Chử chơi trai bị lộ tẩy, hahahaha đúng ông trời có mắt! Ông trời cũng không mê nổi cái cảnh hai cha con nhà đó độc chiếm quyền hành nữa!”
Mạnh Tư Trình yên lặng nãy giờ chợt lạnh lùng bảo: “Quên đi.”
Mạnh Hữu Lương: “Gì cơ?”
Mạnh Tư Trình: “Không đời nào tôi liên hôn.”
Có vẻ Mạnh Hữu Lương không tin trên đời lại có kẻ đứng vững được trước cám dỗ, “Tại sao chứ?”
Gã suy luận bất chấp logic: “Mày học chơi trai theo anh mày à?”
Hiện giờ không phải thời cơ thích hợp, song Mạnh Tư Trình chẳng buồn phản bác dối lòng nữa.
Vẻ im lặng đột ngột trong xe khiến Mạnh Hữu Lương đang cười đùa dở dang lập tức nổi cơn thịnh nộ: “Mày xuống xe cho tao!”
Chiếc xe phanh gấp, Mạnh Tư Trình không muốn nấn ná thêm dù chỉ một khắc, đẩy cửa xuống xe thật.
Khi đứa con trai thân hình cao lớn đứng lại ngoài xe, Mạnh Hữu Lương mới nhận ra Mạnh Tư Trình không còn là thiếu niên yếu ớt mà đã sở hữu nắm đấm đủ sức đánh chết một gã trung niên. Thứ tình thân giả tạo chẳng thể khơi dậy dù chỉ một gợn sóng ở cậu ta, con trai đã vượt thoát khỏi sự khống chế của gã từ lâu, ví dụ ngay từ thời điểm chọn chuyên ngành ban đầu.
Mạnh Hữu Lương nãy giờ cứ hưng phấn như tiêm doping nay cáu tiết cùng cực.
Gã sợ hãi đứa con trai cao to mạnh khỏe này, gã không muốn một đứa con trai như thế.
“Được! Được!”
Gương mặt quen thuộc với nét trăng hoa của Mạnh Hữu Lương lộ ra vẻ dữ tợn: “Mạnh Tư Trình! Mối lần này mày không muốn cũng phải cưới! Kể cả bẻ gãy chân mày tao cũng trói mày đến bằng được!”
Chứng kiến Mạnh Tư Trình cứ thế bước tiếp ven đường không thèm ngoảnh lại, Mạnh Hữu Lương bèn giẫm mạnh chân ga, lao thẳng xe đâm sầm về phía Mạnh Tư Trình giữa tiếng thét của Tô Bình vợ gã!
Gã phải cho Mạnh Tư Trình một bài học!
“Ông bị điên à ——”
Cảnh tượng cuối cùng trong tâm trí Mạnh Tư Trình chỉ là ánh sáng chói lòa và một gương mặt gớm ghiếc.
*
Phòng chăm sóc đặc biệt.
Mạnh Xế Chử: “Bác sĩ bảo não chú bị thương, chú còn nhớ kế hoạch của mình không? Nhớ thì chớp mắt vài cái.”
Mạnh Tư Trình đang phải đeo mặt nạ oxy, nhìn anh ta một cái rồi thờ ơ dời mắt đi chỗ khác.
Vẻ mặt Mạnh Xế Chử trầm trọng hẳn, dựa theo những gì tìm hiểu được giai đoạn vừa rồi thì phải đến 80% là cậu em họ anh ta đã mất trí nhớ.
Chính vì không nhớ nên đề phòng tất cả mọi người.
Việc anh ta cần làm bây giờ là thuyết phục đối phương.
Ba ngày sau, Mạnh Xế Chử cắn răng tường thuật lại câu chuyện tình yêu của đời mình, kế hoạch của hai người và tiến độ trước mắt.
Mạnh Tư Trình ngồi dựa vào đầu giường, sau gáy bị băng bó, tình trạng mất máu khiến sắc mặt cậu ta trắng bệch, ánh mắt hoàn toàn không có nhiệt độ.
“Tôi có yêu ai đâu, tại sao phải hợp tác với anh?”
Cậu ta mới hai mươi tuổi, không vội vàng như Mạnh Xế Chử, chờ thêm mấy năm ông nội lấy đâu ra sức mà quản lý cậu ta nữa?
“…” Kẻ không điểm yếu nói năng phách lối thật. Mạnh Xế Chử nhìn Mạnh Tư Trình chằm chằm, rốt cuộc cái cậu này không có điểm yếu hay do giấu giếm kín bưng đây?
Thật lòng, hai năm vừa qua anh ta cũng đã điều tra, khía cạnh tình cảm của Mạnh Tư Trình trống trơn, Mạnh Xế Chử chẳng nghĩ ra được chỗ nào để sót.
Kể từ sau tai nạn xe, cô anh ta là Tô Bình gọi 120 cấp cứu, còn chú anh ta thì rồ dại mất trí đến mức cầm ngón tay Mạnh Tư Trình đang hôn mê mở khóa điện thoại nhằm sục sạo mò tìm “người tình” của con trai.
Kết quả vẫn không tìm thấy.
Nếu Mạnh Tư Trình có người yêu thật, vậy công tác bảo mật sánh bằng đặc vụ luôn rồi.
Mạnh Tư Trình: “Muốn tôi tin anh cũng được.”
Mạnh Xế Chử: “Ồ?”
Mạnh Tư Trình: “Đưa kẻ gây tai nạn vào tù.”
Mạnh Xế Chử khoanh tay quan sát cậu ta, tuy ông cụ không ưa IQ của con trai thứ nhưng dẫu sao cũng là con ruột, dạng “sự cố nội bộ gia đình” thì ai đi động đến pháp luật?
Mạnh Tư Trình bắt anh ta đóng vai ác, khơi mào mâu thuẫn với ông cụ, đồng nghĩa với việc ngửa bài trở mặt, thông minh thế là cùng.
“Được, chắc camera hành trình xe chưa xóa đâu.”
Lúc Tống Hề Đào quay về trường là điện đã có trở lại, cậu ru rú trong ký túc xá ba hôm, thời gian mới xóa nhòa được những vệt đỏ trên gương mặt.
Quên xong rồi, quên gần hết rồi.
Cậu tràn đầy tự tin, chuẩn bị ra ngoài đi siêu thị, mua đống đồ ăn vặt về tự thưởng cho mình.
Dẫu sao lãng quên là việc cực khổ lắm mà.
Cậu rời cổng khu ký túc xá sinh viên, lúc đang đợi đèn đỏ trước vạch kẻ đường thì có chiếc xe cứu thương hú còi inh ỏi lao vụt qua.
Ở góc phố này có bệnh viện, đây không phải lần đầu Tống Hề Đào gặp xe cứu thương nữa nhưng hôm nay lại cảm giác âm thanh ấy cứ kinh hoàng thế nào.
Chắc là do đột ngột quá.
Cậu đứng yên tại chỗ một lát, đèn xanh bật sáng, cậu chạy qua vỉa hè đối diện quét mã để lấy chiếc xe đạp, đi tới siêu thị quy mô lớn cách đó hai cây số.
Khu rau củ quả của siêu thị lớn có các giống đào tương đối phong phú, khác hẳn hàng hoa quả ở trường, đào nào rẻ thì nhập đào đấy.
Tống Hề Đào cúi đầu chọn đào, cậu hay “bị” khen là da đẹp quá, véo má một cái là chảy nước đào nhoe nhoét đầy tay. Vì thế nên cậu thích đào cứng, cắn phải giòn, hơi chua một chút cũng không sao.
Cậu thích đào lông nữa, tài khoản trên mạng mới lấy tên “Đào Lông”.
Cơ mà sau hôm tham gia ký tặng cùng Thời Lưu, dù đã đội mũ đeo khẩu trang, ánh mắt X-quang của người hâm mộ vẫn tia thấy làn da nõn nà của cậu, ái chà chà trêu chọc cậu: “Không có lông chân sao gọi là đào lông”, “Báo cáo lên quản lý thị trường có đào mật mạo danh đào lông”.
Tại buổi ký tặng giữa mùa hè, mặc áo ngắn tay quần lửng nên bị mọi người biết cậu không có lông chân đấy!
Tuy Tống Hề Đào đeo khẩu trang nhưng nhìn đôi mắt tròn xoe đen láy của cậu, mọi người cũng xác định được cậu là mẫu sinh viên đẹp trai ba tốt, làm các fans rất ham hố chọc ghẹo.
[Bộ “Vua tôi bề nổi” phát hành định kỳ hẳn hai năm rồi, chương sau không ngủ chung đi thì bất lịch sự ghê đó.]
[Thầy Đào Lông bao giờ mới thành Anh Đào Đen đây, bé muốn xem ứ ừ quá à.]
Tống Hề Đào lấy một đống đào, khóe mắt liếc qua quầy anh đào, không không không, cậu chưa biến thành anh đào đen tối nhé.
Riêng việc ăn uống, Tống Hề Đào tính toán cực chuẩn, xơi hết túi đồ này là vừa đúng đến đợt nghỉ hè, cậu mua ngay vé máy bay quay về nhà.
Em gái cậu là Tống Nhạn Lý bộc lộ bản chất học sinh dốt từ nhỏ, được mẹ cậu nhanh nhẹn đóng gói gửi gắm vào lớp ngoại khóa dạy múa, khai quật hứng thú giúp cô bé, tương lai có thể tham gia thi năng khiếu nghệ thuật.
Giang Mộng Lệ và Tống Hoắc là tổ hợp bác sĩ – giáo viên truyền thống, trớ trêu sao hai đứa con một trai một gái đều không có triển vọng học hành, mình dạy cũng không nổi, người khác dạy cũng chẳng ăn thua.
Giang Mộng Lệ hỏi Tống Hề Đào: “Đợt trước có cái bạn giỏi giỏi dạy thêm con năm lớp 12 ấy, mời bạn ấy đến kèm cặp em con được không? Mẹ sẽ trả tiền công.”
Đến tận giờ Giang Mộng Lệ vẫn canh cánh nhớ thương, cảm kích rơi lệ với nhân vật này, rốt cuộc là thánh thần phương nào, một mình cân hẳn nguyên quyển sổ hộ khẩu đúng tuyến luôn.
Tống Hề Đào: “Để con hỏi thử bạn ấy xem.”
Cậu có niềm tin kiên định rằng trong ba năm qua, bạn ưu tú đã xuất chúng vượt trội, không còn thiếu thốn nữa, nhưng đây là lý do siêu thích hợp để ôn lại kỷ niệm xưa mà!
Nếu nghỉ hè bạn cũng về thì thậm chí cậu có thể mời bạn uống trà sữa.
Ảnh đại diện vẫn là màu xám, nỗi mong đợi của Tống Hề Đào giảm đi một nửa, cậu gõ từng chữ soạn tin nhắn gửi đi, quả nhiên bặt vô âm tín.
Chắc tài khoản QQ dùng tạm này bị bỏ mất rồi.
Tống Hề Đào thấy hơi tiếc, chắc là tiếc rẻ cái tài khoản, cậu ngồi nhìn chằm chằm thơ thẩn một hồi, bèn nạp SVIP mười năm cho số QQ của bạn ưu tú.
Ai còn nói nó không đáng một xu được nữa, giá trị là do mình đem lại mà.
Tống Hề Đào hớn hở hì hì, may sao cậu đã tự kiếm ra tiền, nếu còn phụ thuộc tiền sinh hoạt bố mẹ cho thì thật sự cậu không dám tiêu pha vô nghĩa đâu.
Nhỡ sau này bạn ưu tú cần dùng đến tài khoản phụ, nhớ đến nó, thì bất luận bao lâu trôi qua, bạn cũng sẽ nhận được tin nhắn từ lưu trữ đám mây mà cậu đã gửi hôm nay.
Hai tháng nghỉ hè của Tống Hề Đào là những ngày chỉ có vẽ vời và đưa đón em gái đi học ngoại khóa.
Cứ hễ tan học Tống Nhạn Lý lại đòi làm đủ combo gà rán trà sữa, không thì quãng đường có mười phút thôi cũng chẳng lết nổi.
Hè nắng chang chang, Tống Hề Đào ngại phơi nắng nên cầm theo ô che: “Cô dạy múa của em dặn ăn ít đồ ăn vặt thôi đấy, em bảo ăn nốt tháng Bảy sang tháng Tám sẽ kiêng, giờ tháng Tám rồi đây này.”
Tống Nhạn Lý mười tuổi kêu ca thảm thương, nếu không phải mặt sàn nóng bỏng chắc cô bé quỳ xuống được luôn: “Anh, anh ơi…”
Trông bộ dạng khả năng kiềm chế bằng không của con bé mà Tống Hề Đào nhức cả đầu. Trà sữa ngon thì có ngon nhưng mỗi ngày một cốc thực sự quá đỗi bất ổn, hại đến đường huyết. Cậu đổi sang khuyên nhủ từ một góc độ khác: “Em xem cái vụ ngộ độc thực phẩm trên Thời sự chưa? Mùa hè đồ ăn dễ ôi thiu, ăn phải là nôn mửa, tiêu chảy hết. Đồ ăn thức uống ngoài hàng quán không an toàn, ngoan, mình về nhà rồi ăn.”
Tống Nhạn Lý lẻn vào quán gà rán nhanh như chớp, “Hôm nay ăn gà rán đi ạ, bữa cuối cùng tuần này!”
Tống Hề Đào: “…” Nay thứ Bảy rồi bà cô.
Thời điểm oi bức nhất trong ngày, gần như chẳng ai ra ngoài ăn uống, chỉ có tài xế giao hàng qua lại tới lui, nhân viên của quán thì bận rộn túi bụi quay cuồng sau bếp.
Suất tổng hợp gia đình được bưng ra, Tống Nhạn Lý đeo găng tay vào, đánh chén ngon lành.
Nóng quá, Tống Hề Đào chẳng thiết ăn gì. Đi từ ngoài trời oi ả vào trong phòng điều hòa, mùi dầu mỡ ngai ngái, đóng đô lâu ngày của quán gà xộc thẳng vào khoang mũi. Ban đầu cậu chưa kịp phản ứng, chỉ cảm thấy cổ họng đắng nghét, dạ dày đột nhiên co thắt lại.
Hình như sắp nôn!
Tống Hề Đào vội đứng dậy đi tìm nhà vệ sinh nhưng không kịp nữa, cậu cuống quýt rút đại mấy tờ giấy ăn bụm miệng.
Nước mắt nước mũi bỗng chốc ộc hết cả ra, may là cậu chưa ăn, nôn khan sặc sụa cũng chỉ có ít nước chua.
Miếng gà rán trong tay Tống Nhạn Lý rơi bộp xuống bàn.
“Anh ơi, anh làm sao thế? Anh bị ngộ độc thực phẩm ạ!”