Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán
Chương 77: Thời Lưu (3)
Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ nhà hàng trên không, Thời Lưu chuyển sang xe của Mạnh Xế Chử. Thấy hai vệ sĩ áo đen, cậu lại bớt căng thẳng đi phần nào.
Haizz, Mạnh Xế Chử nói là giúp đỡ sự nghiệp của cậu, nhưng anh ta chỉ cần ra lệnh một tiếng, rồi ngồi chờ nửa năm là xong thôi mà.
Chuyện vô cùng quan trọng đối với cậu lại chỉ là việc nhỏ nhặt với Mạnh Xế Chử, chỉ cần ghi vào lịch làm việc, đặt một cái nhắc nhở sau sáu tháng.
Huống hồ, miễn là cậu không nhảy việc, Mạnh Xế Chử đầu tư cho cậu cũng chẳng lỗ, đôi bên cùng có lợi. Cậu đâu có nợ nần gì người ta mà phải ngại.
Thời Lưu đã chứng kiến vô số kịch bản trăng hoa ở Học viện Sân khấu. Nếu không có lòng dạ cứng cỏi và thông minh, cậu đã lỡ bước sa ngã từ lâu rồi.
Cậu rụt tay về: “Sếp với nhân viên mà cứ dây dưa thế này thì không hay chút nào.”
Mạnh Xế Chử thấy vòng tay của Thời Lưu nguội lạnh hẳn, ngờ vực liếc nhìn chiếc Rolls-Royce. Cái xe này khắc anh ta ư? Cứ lên xe là hỏng bét à?
Thời Lưu đáp: “Rất cảm ơn con mắt tinh tường của anh. Nhất định tôi sẽ phấn đấu hơn nữa, sáng tạo thêm vài tác phẩm lớn cho công ty chúng ta.”
Mạnh Xế Chử nói: “Tôi muốn có vợ.”
Thời Lưu: “Đảm bảo không thiếu người xếp hàng đâu.”
Mạnh Xế Chử: “Cậu đã nhìn thẳng vào tấm lòng tôi chưa?”
Chỉ trong chớp mắt, Thời Lưu bị hỏi trúng trọng điểm. Có những người có tấm lòng sâu như vực thẳm, không nên nhìn quá kỹ, nhìn lâu sẽ bị cuốn xuống mất. Khoảng cách địa vị giữa họ chính là một vực sâu ngăn cách. Nếu cậu lơ mơ, ngơ ngác đặt chân vào, biết đến bao giờ mới chạm được tới mặt đất vững bền đây? Cậu không muốn trở thành trò tiêu khiển của sếp lớn.
Mạnh Xế Chử: “Nhà xuất bản này tôi tặng cho cậu, sau này cậu chính là chủ.”
Thời Lưu: “Nuôi bồ nhí à? Mở một cái cửa hàng cho tôi có việc làm, lúc nào nhớ ra thì ghé qua một chuyến ấy hả?”
Mạnh Xế Chử: “Tôi đã bảo là tìm vợ mà.”
Thời Lưu: “Thế à? Có người vợ như tôi thì quá nửa năm anh không về nhà đâu.”
Mạnh Xế Chử: “Tôi đang bày một cục diện, mình quen nhau rồi tôi sẽ về nhà hàng tối.”
Thời Lưu: “Bày cục diện nghe vĩ mô quá, nói cụ thể hơn đi. Anh còn chẳng hiểu tôi bằng biên tập quèn dưới trướng anh.”
Mạnh Xế Chử: “Không phải.”
Thời Lưu: “Vậy tôi hỏi anh, bộ ‘Vua tôi bề nổi’ tôi mới sáng tác gần đây nhất, ở chương đầu tiên vì sao nhân vật chính lại cãi nhau?”
“…” Mạnh Xế Chử đào đâu ra thời gian đọc truyện tranh? Anh ta biện bạch: “Tôi chưa đọc bộ truyện, nhưng tôi có theo dõi sát sao tiến độ công việc của cậu mọi lúc.”
Thời Lưu: “Ồ.”
Mạnh Xế Chử: “Có mấy lần biên tập đề xuất cậu giả gái đi ký tặng, tôi đều gạt hết rồi.”
Thời Lưu: “Ồ.”
Chắc ghê gớm lắm nhỉ? Có câu thế này, rời xa anh rồi thì ngoài trời vốn dĩ cũng chẳng có mưa đâu. Cậu hoàn toàn có thể tự từ chối việc giả gái.
Cậu trưng ra vẻ mặt thờ ơ, Mạnh Xế Chử đành bó tay chịu thua. Một lúc sau, anh ta bị thư ký gọi điện giục về công ty làm việc.
Mạnh Xế Chử lại biến mất.
Cô Chương phát hiện gần đây con trai mình đang đọc tiểu thuyết và truyện tranh quên ăn quên ngủ, thật kỳ diệu, cứ như thể thời thanh xuân đến muộn, bù đắp những hoạt động hồi trung học chưa từng làm.
Hơn nữa, Mạnh Xế Chử rất có gu, hóa ra lại cùng tác giả yêu thích với cô.
“Con cũng thích Thạch Lựu à? Chỗ mẹ có nhiều sách của cậu ấy lắm này.”
Mạnh Xế Chử gập sách lại, nói: “Thạch Lựu chính là Thời Lưu, những đoạn cắt mà mẹ thích nhất của chương trình mai mối đều do cậu ấy viết đấy ạ.”
Cô Chương ngẩn người: “Đợt này chương trình cứ chán dần ——”
Mạnh Xế Chử: “Vì cậu ấy nghỉ việc rồi, sang ký hợp đồng với nhà xuất bản của con.”
Cô Chương: “Thế con theo đuổi được chưa?”
Mạnh Xế Chử: “Vẫn chưa.”
Cô Chương chê bai: “Hơi bị chậm quá rồi đấy? Cuối tuần con cứ ở lì trong nhà đọc sách, có đi hẹn hò đâu.”
Mạnh Xế Chử cau mày: “Con đang bổ sung kiến thức, cậu ấy bảo con không hiểu cậu ấy.”
“Đúng là thế giới tinh thần của con nghèo nàn hơn người ta nhiều.” Cô Chương cảm thấy bắt buộc phải chỉ bảo con trai mình, “Con thử kể xem con đã theo đuổi cậu ấy bằng cách nào rồi?”
Tính từ hôm Mạnh Xế Chử xem chương trình mai mối đến giờ cũng đã hơn nửa năm, ắt hẳn quá trình thất bại kéo dài và đau thương lắm đây. Vì thế, cô còn cất công rửa một đĩa hoa quả để mình nhấm nháp.
Thế nhưng, thời lượng câu chuyện của Mạnh Xế Chử chỉ đủ để cô ăn một quả cà chua bi.
Chương Nhiễm suýt nghẹn cà chua bi: “Hết rồi ư? Phương thức theo đuổi của con là chơi ú òa à?”
Mạnh Xế Chử: “Mẹ chẳng dặn phải hàm súc mà ạ.”
Chương Nhiễm: “Con làm ăn nhiều quá nên đầu óc lú lẫn rồi hay sao? Đây đâu phải thương trường, ai bảo con phải mai phục dưới đáy, âm thầm tiến hành? Cá mập trắng chắc? Baby shark đụt đụt đụt đụt thì có.”
Mạnh Xế Chử: “…”
Ngoi lên mặt nước thì làm sao câu được Thời Lưu về nhà xuất bản của mình nữa?
Chương Nhiễm: “Đừng nói với mẹ là cả tuần con chỉ lo đọc sách mà không tìm gặp cậu ấy nhé?”
Mạnh Xế Chử nín thinh. Anh ta sắp đọc hết toàn bộ rồi, nắm rõ như lòng bàn tay mọi tác phẩm của Thời Lưu, am hiểu hơn hẳn biên tập ấy chứ.
Chương Nhiễm: “Thế đọc xong con không có cảm tưởng gì à?”
Mạnh Xế Chử: “Có, cậu ấy rất có năng khiếu biên kịch, con sẽ tăng cường đầu tư.”
Chương Nhiễm lắc đầu. Trước kia, trong mắt cô, hai đứa cháu nhà họ Mạnh đều ưu tú xuất sắc. Nhưng cá nhân cô đánh giá về mặt đối nhân xử thế tình cảm thì Mạnh Xế Chử thấu suốt hơn Mạnh Tư Trình đôi chút. Bây giờ xem ra cô đã nhầm to mất rồi.
Hồi bé, Mạnh Tư Trình không có bố mẹ chăm nom. Sau khi ly dị, mấy lần tiện đường đi qua nhà cậu bé, Chương Nhiễm đều ghé vào giám sát bảo mẫu. Lớn lên, Mạnh Tư Trình còn biết hàng năm Tết đến gọi điện chúc mừng năm mới cô đây này.
“Mẹ cứ tưởng Mạnh Tư Trình mới là đứa mê toán đến nỗi chẳng biết theo đuổi người yêu, còn con thì mẹ không phải lo. Hóa ra con cũng cuồng công việc nốt. Cái kiểu cưa cẩm của con, Mạnh Tư Trình mà chứng kiến cũng phải ngao ngán.”
Mạnh Xế Chử nghĩ bụng, rõ ràng lần trước họp ở công ty, anh ta khởi xướng đầu tư vào văn hóa giải trí, Mạnh Tư Trình cũng tán thành lắm mà.
Chương Nhiễm: “Con đọc truyện tranh Thời Lưu viết, nếu không biết cách theo đuổi thì học thử nhân vật công trong ấy đi.”
Mạnh Xế Chử cau mày, thật tồi tệ, bám riết không thôi.
…
[Biên tập: Tác giả thân yêu, liệu thêm một mốc kích sales nữa có được không? Nếu lượng đặt trước vượt 500K thì tháng sau giả gái ký tặng trong buổi ra mắt sách ở thành phố Nam, tăng nhuận bút của cậu thêm 0,01%.]
Thời Lưu trầm ngâm. Đây là tín hiệu Mạnh Xế Chử để mặc cậu đó ư?
Cậu quyết định nhận tín hiệu. Cậu không cần Mạnh Xế Chử cứ âm thầm làm những việc ấy sau lưng.
“Bên Đào nói sao?”
Biên tập: “Cậu ấy không đồng ý.”
Thời Lưu: “Vậy để tôi đi.”
Một tháng sau, Thời Lưu mua tóc giả mang đến thành phố Nam.
Ngoài tóc giả ra, cậu chưa nghĩ ra sẽ mặc gì thêm.
“Tham khảo giúp anh với Đào.” Thời Lưu cắt ảnh chân dung mình đội tóc giả, mở trang web của một cửa hàng đồ nữ trên mạng ra, lấy tay che mặt người mẫu đi rồi thay bằng mặt mình.
“Bộ nào hợp nhỉ?”
Tống Hề Đào: “Bộ công sở sơ mi trắng váy đen này thì sao?”
Áo sơ mi tương đối trung tính, nam sinh mặc cũng được. Váy đen sử dụng chất liệu giống bộ vest, kiểu dáng ôm sát, độ dài qua gối. Cơ mà, Thời Lưu mặc thì chắc sẽ thành trên gối.
“Giờ đang mùa đông, anh mặc thêm cái áo phao dáng dài chấm gót bên ngoài là không ai nhìn ra đâu.”
Thời Lưu: “Được, mua bộ này, anh gọi ship hỏa tốc.”
Cậu mua cỡ to nhất, nhưng kết quả là phần eo vẫn hơi rộng.
Tống Hề Đào lấy kim băng cố định một nếp gấp xinh xắn ở lưng cho Thời Lưu: “Được rồi.”
Mặc màu đen trông gầy, phần eo được điều chỉnh vừa vặn càng thêm thanh mảnh, đôi chân dài miên man, cứ như chuẩn bị đi phỏng vấn tuyển tiếp viên hàng không vậy.
Thời Lưu khẽ nhíu mày, cảm thấy gượng gạo, gò bó thế nào ấy. Chốc nữa giao lưu sẽ khó mà ung dung được.
Tống Hề Đào: “Mình ra ngoài dạo phố một chút đi, lượn một vòng là anh quen ngay. Có cửa hàng đồ ngọt ngon cực! Nhà họ có bánh mì mới ra lò còn nóng hổi luôn!”
Tiệm bánh nằm ở tầng một trung tâm thương mại. Mùa đông mà được ăn bánh mì mới ra lò thơm phức thì còn gì bằng.
Tống Hề Đào mua thêm một miếng bánh kem sữa mềm: “Cái này ngon, gặp ai em cũng giới thiệu.”
Nếu bạn ưu tú còn dùng tài khoản, cậu cũng sẽ giới thiệu cho bạn.
Theo quan sát của cậu, thì bạn ưu tú cũng thích ăn bánh ngọt, lần nào cũng thấy bạn bảo đã ăn hết.
Hệ thống sưởi trong trung tâm thương mại hơi nóng, Tống Hề Đào cởi áo phao khoác ngoài ra, gương mặt trắng nõn hồng hào.
Thời Lưu: “Đáng ra cậu mặc đồ nữ mới đúng, còn chẳng cần đánh má hồng.”
Tống Hề Đào: “Em không cần kiếm chác nhiều đến thế.”
Thời Lưu nghĩ đến một số người trong giới. Trước khi kết hôn, họ sống rất bình thản, thư giãn. Có con xong, bất kể việc gì cũng nhận tuốt, đủ biết sữa bột phải đắt đến mức nào.
“Chờ cậu nuôi con.”
Tống Hề Đào: “Chắc phải chờ thêm chục năm nữa.”
Trong nhà nóng thật, Thời Lưu cũng đầu hàng cởi áo khoác. Áo sơ mi là mẫu dài tay, cổ tay áo thiết kế viền lượn sóng, có thể nhận ra là kiểu dáng của nữ.
Thời Lưu: “May mà đang ở đây lạ nước lạ cái, chứ ở thành phố Hải là anh không mặc kiểu này được đâu.”
Tống Hề Đào: “Thế anh đeo cái khẩu trang lên đi. Bạn học với em ở đây đông lắm, nhỡ đâu chạm mặt, các bạn tò mò rồi chụp dính cả anh vào ảnh đấy.”
Hai người đi dạo một vòng trung tâm thương mại, sự ngại ngùng của Thời Lưu đã bay sạch.
“Đi ngủ sớm thôi, mai còn phải ký cả ngày.”
Hôm sau, hiển nhiên trang phục của Thời Lưu tương đối gây chấn động. Số người hâm mộ muốn chụp chung với cậu xếp thành hàng cực dài.
Tống Hề Đào hớn hở vì được nhàn nhã. Trong lúc vẽ dở, cậu còn rảnh rang liếc sang hóng hớt trong giây lát.
Cậu phát hiện vệ sĩ bên phía Thời Lưu cứ là lạ. Trong đó có một người không theo dõi xung quanh để cảnh giác mà cứ dán mắt vào Thời Lưu suốt, vẻ ngoài cao to giống dân tập võ, cứ như lính đánh thuê trà trộn nhăm nhe bắt cóc ai vậy.
Tống Hề Đào len lén mò mẫm điện thoại, nhắn tin cho Thời Lưu: “Vệ sĩ thứ hai bên phải hơi là lạ.”
Thời Lưu cầm điện thoại lên trả lời Tống Hề Đào: “Anh biết, anh ta không phải vệ sĩ.”
Đấy là Mạnh Xế Chử.
Buổi trưa nghỉ ăn cơm, Thời Lưu đi từ nhà vệ sinh ra. Cậu và Tống Hề Đào mỗi người có một gian phòng nghỉ riêng, bên trong đặt chiếc giường xếp có thể nằm tạm nửa tiếng.
Cậu vặn mở cửa, Mạnh Xế Chử đã vào phòng từ lúc nào không hay.
Thời Lưu khoanh tay: “Anh đến làm gì?”
Mạnh Xế Chử: “Tôi hiểu ra rồi, cưa cẩm phải chai mặt. Đợt trước tôi đã sắp xếp sẵn công việc, tiếp theo đây ngày nào cậu cũng sẽ gặp được tôi.”
Thời Lưu nhìn bộ đồ trên người mình, nói: “Thế là anh cho phép nhà xuất bản vắt kiệt sức tôi à?”
Mạnh Xế Chử rất dõng dạc và thẳng thắn: “Thì tại tôi muốn xem cậu mặc.”
Thời Lưu: “…”
Tự dưng Thời Lưu cầm áo phao lên choàng vào, che phần chân mình đi.
Cậu cảm giác Mạnh Xế Chử có vẻ b**n th**.
Thực tế, chính xác là vậy.
Bắt đầu từ hôm đó trở đi, hết xuân sang hè, ngày nào Mạnh Xế Chử cũng xuất hiện dưới sân nhà cậu. Công việc cả ngày bận rộn quá thì anh ta tạt sang vào giờ ăn trưa; nếu phải đi công tác cũng sẽ ghé qua trước sáng sớm.
Thời Lưu miễn cưỡng gồng mình đi xuống, ăn bữa đêm Mạnh Xế Chử mang theo: “Sao anh chưa đi nữa?”
Đã quá 12 giờ rồi, chưa lần nào muộn thế này.
Mạnh Xế Chử liếc đồng hồ: “Tôi phải đi công tác, tối không sang được, đành tranh thủ bây giờ ngồi với cậu một lúc.”
Mạnh Xế Chử nói lời giữ lời, bảo gặp mặt hàng ngày là không sót một hôm nào. Sáng 7 giờ đi công tác, tối không về kịp thì 0 giờ đến điểm danh vậy.
Thời Lưu: “Tôi biết rồi, anh về nhanh đi còn nghỉ ngơi.”
Tối hôm sau Mạnh Xế Chử không đến, Thời Lưu đã cảm nhận được tác dụng phụ siêu to của trò từ từ đun nhừ quả lựu.
Nó đã thành thói quen mất rồi.
Thời Lưu cảnh giác với phương thức theo đuổi mà Mạnh Xế Chử chỉ cần nói miệng vài câu là tự khắc có cấp dưới nghĩ cách làm thay. Nhưng cậu không hề bài xích việc bản thân Mạnh Xế Chử tự dành ra công sức khổng lồ để cưa cẩm cậu. Người sẵn lòng đánh đổi công sức thì lúc trắc trở, gian khó mới không trốn tránh.
Chờ anh ấy đi công tác về xong thì nhận lời vậy.
Buổi tối ngày thứ ba, trời mưa to như trút nước. Khuôn viên trường dồn ứ nước nghiêm trọng, nước cứ rào rào tràn từ chỗ cao xuống chỗ thấp, ngập lút bậc thềm chẳng khác nào thác đổ.
Thời Lưu nhắn tin cho Mạnh Xế Chử: “Đi công tác về rồi nghỉ ngơi cho khỏe. Hôm nay tôi ngủ trước đây, nghe tiếng mưa đặc biệt dễ ngủ, ngủ ngon.”
Mạnh Xế Chử: “Được.”
Cậu đặt điện thoại xuống, nằm lên giường nghĩ về tuyến đường Mạnh Xế Chử thường đi đến đây.
Trường không cho xe cá nhân vào khu ký túc xá, vậy nên Mạnh Xế Chử đành đỗ xe ngoài cổng khu dân cư rồi cuốc bộ sang. Anh ta phải qua một đoạn 20 bậc thang, chỗ đó nước dồn về nhiều nhất, leo được từ dưới lên trên có lẽ đã ướt nửa ống quần.
Khó quan sát bậc thang, rất dễ bước hụt. Gió cũng ầm ầm, che ô còn bị bạt đi.
Mạnh Xế Chử đã đồng ý không đến rồi.
Thế nhưng Thời Lưu cứ trằn trọc, nhỡ anh ta vẫn đến thì sao? Cậu bật phần mềm sân bay lên xem, mưa gió thế này mà vẫn có chuyến bay cất hạ cánh.
Không ngủ nổi, ra ngoài tản bộ một lúc vậy!
Thời Lưu xắn quần, mượn áo mưa của bạn cùng phòng mặc tạm, mở ô, bước xuống tầng và hòa vào màn mưa.
Gần 12 giờ khuya, sân trường gần như không một bóng người. Thời Lưu đi ra chỗ bến xe buýt bên ngoài cổng chính khu ký túc xá, chỗ này tiện để trú mưa.
Xe của Mạnh Xế Chử luôn đỗ loanh quanh bến xe buýt.
Thời Lưu chuẩn bị tinh thần ngắm mưa ở đây đến 12 giờ đêm, nhỡ Mạnh Xế Chử mà đến, cậu sẽ bảo anh ta khỏi phải xuống xe, quay đầu về luôn.
11 giờ 40 phút, có bạn cùng trường về muộn xuống xe tại bến, tốt bụng nhắc Thời Lưu: “Bạn ơi, giờ này hết xe rồi đó.”
Thời Lưu: “Cảm ơn, tớ đợi bạn.”
Thật may mắn, cậu đã mặc áo mưa che ô, sẽ không ai phát hiện thằng dở hơi này tên là Thời Lưu.
11 giờ 50, Thời Lưu vểnh chân lắc lư hắt bớt nước khỏi dép lê.
11 giờ 58, Thời Lưu chuẩn bị quay vào.
Nhưng cậu vẫn đợi nốt hai phút còn lại, may sao Mạnh Xế Chử không phải đồ ngốc.
Cậu đang xoay người định về thì bỗng nhiên một luồng sáng đèn pha rọi thẳng vào băng ghế inox của bến xe buýt giữa con phố mịt mờ màn mưa, phản chiếu trắng lóa cả lên.
Thời Lưu dừng bước chân, nghe thấy tiếng phanh xe quen thuộc. Tiếp đó là cửa xe mở rồi đóng, một người đàn ông anh tuấn cao lớn che ô bước xuống, tay trái xách theo đặc sản từ thành phố vừa công tác, hớt hải đi thẳng qua chỗ Thời Lưu.
Thời Lưu: “Ê.”
Mạnh Xế Chử hoàn toàn không chú ý rằng cái người bọc kín mít trông quê kệch này lại là Thời Lưu. Nghe thấy giọng cậu, anh ta lập tức dừng khựng lại.
Thời Lưu: “Đưa tôi cầm cho, gặp mặt rồi đó, anh về đi.”
Mạnh Xế Chử giẫm một bước thật mạnh đến gần cậu, giày da văng nước tung tóe. Vành hai chiếc ô va vào nhau, ngăn cản anh ta áp sát thêm nữa.
Anh ta quả quyết thu ô rồi bấu lấy cổ tay Thời Lưu, cưỡng chế kéo cậu qua cạnh xe: “Tối nay cậu không nên ra ngoài.”
Mạnh Xế Chử cầm ô của Thời Lưu, mở cửa xe ra: “Cởi áo mưa ra, ngồi vào.”
Cửa xe mở toang vừa khéo chắn gió. Thời Lưu đành cởi từng chiếc cúc trên bộ áo mưa màu xanh cồng kềnh lằng nhằng ngay trước mặt Mạnh Xế Chử. Đây là áo mưa bạn cùng phòng cậu thường mặc khi lái xe máy điện.
Cởi áo mưa ra, bên trong là ống quần xắn lên tận quá đầu gối, hai bắp chân trắng muốt. Áo sơ mi trắng thấm ướt dính ở cổ. Cái áo mưa này bị dột à?
Cậu cuộn áo mưa lại, nhét tạm xuống gầm ghế.
Mạnh Xế Chử ấn nhẹ phần gáy ướt lạnh cóng tái nhợt của cậu: “Không nhận lời quen tôi thì đừng hòng về nữa.”
Thấy bánh hoa hồng mới làm được xách tay bay về, Thời Lưu cong khóe môi: “Ăn xong rồi tôi nhận lời anh vậy.”
Dầm mưa tốn năng lượng, dễ đói.
Thời Lưu trèo vào xe, bóc mở hộp. Tuy đã nguội nhưng bánh hoa hồng vẫn giữ được mùi thơm đặc trưng mới nướng lúc vừa ra lò ban sáng.
Bánh nhà này vỏ giòn, nướng xém thơm. Nhân hạt và hoa tươi bên trong là dạng nhân khô, rơi lả tả những vụn ngọt ngào.
Mạnh Xế Chử cất ô. Đằng nào cũng đã ướt sũng, anh ta vòng qua cất hết ô và áo mưa vào cốp, tránh để ghế sau ẩm ướt lép nhép dính vào bắp chân Thời Lưu.
Điều hòa lạnh được chuyển sang chế độ khô để hong quần áo. Thời Lưu vừa ăn, Mạnh Xế Chử vừa cởi cúc áo sơ mi của cậu.
Thời Lưu tránh né: “Anh làm thế tôi ăn lại rơi vãi lung tung đấy.”
Mạnh Xế Chử: “Cứ tự nhiên, đằng nào cậu cũng có phải dọn đâu.”
Thời Lưu bị cởi mất cái áo đẫm nước ở cổ, phải níu giữ chiếc quần. Cậu không muốn làm rung xe ngay bên ngoài khuôn viên trường đâu.
“Ăn xong chưa?” Mạnh Xế Chử dỡ quần áo dự phòng của mình trong túi xách, lấy áo sơ mi mặc cho Thời Lưu.
Thời Lưu phủi vụn trên tay: “Ăn no rồi, quần anh cũng ướt kìa, thay cái khác đi.”
Mạnh Xế Chử: “Có qua có lại.”
Thời Lưu nghĩ ngợi, tháo thắt lưng giúp anh ta, kéo khóa xuống, yên ắng giây lát rồi hỏi: “Anh là người h*m m**n mạnh lắm à?”
Mạnh Xế Chử: “Hồi trước thì không phải.”
Thời Lưu: “Mình phải tiến triển nhanh đến mức này ư?”
Mạnh Xế Chử cắn răng: “Hẳn một năm rồi còn gì.”
Thời Lưu: “…” Anh tự phát biểu xem nửa năm đầu có tính không?
“Thôi được, một năm.”
Mạnh Xế Chử: “Làm vợ tôi nhé.”
Thời Lưu: “Làm bạn trai trước đã.”
Mạnh Xế Chử nhấn mạnh: “Mình quen nhau nhờ xem mắt, hơn nữa còn có phụ huynh góp mặt, tức là hướng đến kết hôn.”
Thời Lưu: “Phụ huynh?”
Mạnh Xế Chử: “Tôi ngồi xem chương trình mai mối chung với mẹ tôi, mẹ tôi thích cậu lắm. Ba mẹ cậu không xem chương trình cậu làm biên kịch à?”
Thời Lưu: “…Có xem.”
Mạnh Xế Chử: “Chứng tỏ phụ huynh hai bên đều chứng kiến cả rồi.”
Thời Lưu hừm hừm một tiếng: “Phụ huynh không hề đồng ý cho anh luồn tay vào áo tôi ngay bây giờ đâu nhé. Ghế trước của anh còn hai vệ sĩ kìa.”
Tuy ở giữa có tấm chắn, không nhìn hay nghe thấy tình hình đằng sau, nhưng thế này hơi kỳ, tác phong nhà giàu hoang dại quá, cậu không chịu nổi.
Mạnh Xế Chử: “Ồ, quên mất.”
Thời Lưu thơm lên khóe môi anh ta, chuyển giao chút ít mùi thơm hoa hồng: “Mình đổi chỗ khác đi.”
Mạnh Xế Chử: “Được.”
—
💬 Lời tác giả:
—— Hết tuyến truyện Thời Lưu ——