Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán
Chương 76: Thời Lưu (2)
Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mạnh Xế Chử khựng lại một lát: “Chất liệu vòng tay không quan trọng. Tình yêu vốn dĩ là một sự thôi thúc nguyên thủy, khoa học không thể tạo ra tình yêu.”
Thời Lưu, người từng viết về những mối tình nhân tạo, không thể không cãi lại: “Vậy mặt tôi cũng có hàm lượng công nghệ cao đấy chứ —— ai ui!”
Mạnh Xế Chử đưa tay vuốt nhẹ một lượt, từ xương lông mày đến sống mũi rồi đến xương hàm cao thẳng, đường nét mượt mà, làn da trắng nõn mỏng manh, “Sửa chỗ nào cơ?”
“Anh bấu kiểu đấy suýt nữa tôi phải về nhà máy bảo hành mất rồi.” Thời Lưu hất tay anh ta ra, cảm giác như mặt mình còn vương dấu vân tay của thủ phạm. Cậu sải bước dài xuống xe, “Nếu anh đòi đến xem mắt, anh xem chương trình thì cũng biết rồi, 90% đều thất bại cả, tạm biệt nhé.”
Mạnh Xế Chử: “Tôi có thể tài trợ cho chương trình của cậu.”
Thời Lưu: “Tôi đi thực tập làm công ăn lương thôi, anh thích tài trợ ai thì cứ tự nhiên.”
Biết đâu Mạnh Xế Chử miệng nói tài trợ, rồi tối tổng đạo diễn lại lôi cậu đi nhậu cùng, thế thì đúng là hại cậu rồi.
Mạnh Xế Chử: “Không phải mẫu người lý tưởng của cậu là giám đốc có thể nâng đỡ công việc cho cậu à?”
Thời Lưu: “Chỉ vướng mỗi chuyện giới tính thôi.”
Hai chân chạm đất, Thời Lưu liếc qua hai bên, thấy vệ sĩ mặc vest đen đứng đó, cậu thử tiến thêm một bước thăm dò.
Không bị cản trở, khuôn viên trường vẫn rất an toàn.
Thời Lưu lập tức vắt chân lên cổ chạy thục mạng về kí túc, trà sữa trong bụng cứ ọc ạch, sắp trào ra đến nơi.
Cậu vịn vào thành giường thở hồng hộc, anh cả kiệt sức thò đầu ra khỏi giường: “Mười Sáu, có chó đuổi theo mày hả?”
(*Thời Lưu đọc đồng âm với Thập Lục = 16)
Thời Lưu: “Suýt chết, một con chó đen to dẫn theo hai con chó đen nhỏ, tí nữa thì bị cắn trúng chân rồi.”
Anh cả: “Có phải chó hoang không? Để tao kiến nghị với bảo vệ trường!”
Phòng kí túc của họ xếp thứ tự theo độ tuổi: anh cả, anh Tư, anh Bảy, Mười Sáu. Rõ ràng chỉ có 4 người mà nghe cứ như đang ở trong một căn phòng lớn chung của 16 người.
Gọi là 16 người cũng không sai, vì cả phòng mỗi người đều có 4 tài khoản phụ kiếm thêm thu nhập bên ngoài. Các huynh ấy toàn chọn viết dạng nhân vật anh hùng mạnh mẽ, nhưng Thời Lưu lại khác, tài khoản phụ của cậu thường liên quan đến những câu chuyện tình yêu phức tạp, đầy trắc trở giữa nam và nam.
Mạnh Xế Chử vừa mở miệng là cậu đã đoán được ngay cái ý đồ đen tối trong đầu anh ta, chỉ tội người này không hề ngốc, biết cách che đậy thành tình yêu sét đánh.
Chỉ có ma mới tin một người lái Rolls-Royce ra ngoài kèm hai vệ sĩ sẵn sàng bắt cóc sinh viên bất cứ lúc nào lại đi xem chương trình mai mối ở nhà.
Cái tên họ Mạnh đó muốn bao nuôi cậu, cậu thừa nhận ở Học viện Sân khấu việc này phổ biến thôi nhưng Thời Lưu vẫn giữ vững chút khí khái, không muốn kiếm cơm bằng nhan sắc mà phải bằng tài năng.
Đâu đến nỗi chết đói mà phải đi bán thân làm gì. Ngược lại, Thời Lưu đã là tay viết có tiếng trên mạng từ lâu, cuộc sống dư dả. Trước mắt, ý tưởng của cậu là muốn biến những con chữ thành hình ảnh, ví dụ như phim ảnh hoặc truyện tranh, tự tay chuyển thể tiểu thuyết của mình.
Do kỹ thuật diễn xuất lẫn nhan sắc của giới phim ảnh ngày một đi xuống, Thời Lưu nghiêng về hướng làm truyện tranh hoặc hoạt hình hơn.
Gần đây cậu đang tìm người hợp tác cho bộ truyện tranh “Vua tôi bề nổi”, nhưng chưa thấy ai phù hợp.
Trước khi ngủ, Thời Lưu soi gương. Lực tay của tên này mạnh thật, xem ra dục vọng phải mãnh liệt lắm.
…
Mạnh Xế Chử thất bại trở về, gặp phải tiếng cười của cô Chương.
Muốn gặp mặt thì ít nhất cũng phải đặt nhà hàng cao cấp chứ, bắt người ta lên xe mà đàm phán thì còn ra thể thống gì.
Năm Mạnh Xế Chử 2 tuổi, cô Chương ly hôn với bố Mạnh. Mạnh Xế Chử lớn lên cạnh ông nội, ông cụ chỉ dạy Mạnh Xế Chử muốn có gì thì phải đoạt lấy một cách nhanh chóng, mạnh mẽ, dứt khoát, chứ nào có dạy cách yêu đương.
“Lần đầu xem mắt thất bại là chuyện thường. Nhiệm vụ cần thiết hiện giờ là tham khảo để biết mọi người xem mắt như thế nào đã.” Cô Chương chọn tuyển tập những tập mai mối thành công, rủ con trai cùng xem.
Theo dõi một hồi xong, Mạnh Xế Chử bảo: “Họ toàn chọn nhau vì xe máy điện của ê-kíp tặng thôi.”
Nhưng cậu ấy lại không cần xe máy điện.
Cô Chương: “Thôi vậy, con có xem cũng chẳng hiểu. Tóm lại, con phải hàm súc một chút, đừng dọa người ta.”
“Hàm súc?”
Anh ta không rõ khái niệm hàm súc, nhưng lại am hiểu sơ qua cách mai phục.
Lúc này, Mạnh Xế Chử đã tìm hiểu được danh tính thật của Thời Lưu. Trước mắt, việc gấp rút nhất là phải thành lập một nhà xuất bản, mua hết các bản quyền của Thời Lưu.
Tập đoàn Mạnh Nguyên cũng phân bổ các mảng kinh doanh trong lĩnh vực văn hóa giải trí, chỉ tội đang thoi thóp, ngắc ngoải. Mạnh Xế Chử chưa từng coi trọng, nhưng đã đến lúc vực dậy rồi đây.
Anh ta đem công ty con là Văn hóa giải trí Giang Phong ra chấn chỉnh, xác định chiến lược phát triển, bồi dưỡng các nhà văn, biên kịch, xây dựng thương hiệu tác phẩm, bắt đầu từ dự án nhỏ nhưng chất lượng, nâng cấp đội ngũ nhân viên.
Mạnh Xế Chử triệu tập cuộc họp giao việc, tuyển chọn thân tín sang làm giám đốc Văn hóa giải trí Giang Phong.
Những năm gần đây, tiếng nói của anh ta ở công ty dần dà lấn át bố mình. Những khía cạnh quy mô nhỏ như Giang Phong thì hoàn toàn nằm trong tay anh ta.
Ngoài Mạnh Tư Trình im lặng thờ ơ đang ngồi bên tay trái anh ta, tất cả mọi người đều tán thành nhiệt liệt với kế hoạch của Mạnh Xế Chử.
“Cậu hai có gì muốn nói không?” Mạnh Xế Chử nghiêng đầu, trông sang cậu em họ, sinh viên năm nhất, bị cô chú bắt đến công ty để rèn luyện đây.
Mạnh Tư Trình: “Không có.”
Mạnh Xế Chử: “Được, vậy tiếp theo chúng ta thảo luận chi tiết hơn về kế hoạch. Quản lý Ngô, cậu đã có ý tưởng gì rồi?”
Quản lý Ngô trả lời: “Việc đầu tiên cần làm là ký hợp đồng với một số nhà văn và biên kịch tiềm năng. Đây là danh sách tôi đã tổng hợp ạ.”
Mạnh Tư Trình lơ đãng liếc qua bản danh sách, trông thấy cái tên đứng đầu là Thạch Lựu (Thời Lưu), đằng sau đính kèm thêm sơ yếu lý lịch và tác phẩm.
Cuộc họp khá nhàm chán, Mạnh Tư Trình lấy cớ đi vệ sinh để ra ngoài hít thở không khí.
Hồi bé Mạnh Xế Chử suýt bị bắt cóc, vậy nên ông nội rất thương anh ta, sắp xếp thêm hai vệ sĩ theo kèm.
Hôm nay Mạnh Tư Trình chỉ trông thấy một người ở cửa phòng họp, cậu ta không bận tâm lắm, xuất phát thẳng đến sân bay để về thành phố Kinh đi học tiếp. Lúc đi ngang qua cổng nam của Học viện Sân khấu thành phố Hải thì tình cờ bắt gặp vệ sĩ còn lại đang đứng đợi ở đó.
Mạnh Xế Chử chưa nghèo đến mức có hai vệ sĩ cũng phải chia nhau ra làm việc, chứng tỏ nhân vật mà vệ sĩ đang chờ đây vô cùng quan trọng với Mạnh Xế Chử.
Mạnh Tư Trình lập tức bật ứng dụng bản đồ lên kiểm tra, tòa nhà nằm ở phía này chính là viện Văn học sân khấu.
Hình như hồ sơ của người đứng đầu danh sách cậu ta vừa đọc đó chính là sinh viên năm ba khoa này.
Cậu ta lờ mờ nhận ra nguyên do cho sự chú trọng đột ngột của Mạnh Xế Chử với văn hóa giải trí – mục đích của anh ta không phải chấn hưng văn hóa mà là nâng đỡ một người nào đó, đội ngũ sẽ chỉ tập trung vào một người duy nhất mà thôi.
“Chú tài xế ơi, đoạn tới quay đầu lại đi chú ạ, cháu sực nhớ ra còn việc chưa làm.”
Đằng nào cũng nâng đỡ rồi, đính kèm thêm vợ mình thì có sao đâu?
…
Dạo này Thời Lưu liên tục gặp may. Đầu tiên, có nhà xuất bản trả trước khoản nhuận bút hơn 100 nghìn tệ để ký hợp đồng kịch bản truyện tranh của cậu. Tiếp đó, bên nhà xuất bản phát hiện ra một họa sĩ tên “Đào Lông” có phong cách vô cùng phù hợp với truyện, có thể thấu hiểu hoàn hảo những khung cảnh mà cậu muốn thể hiện, thực sự chỉ tiếc là chưa gặp nhau sớm hơn.
Nhà xuất bản rất tử tế, biên tập cũng không giục giã tiến độ. Vậy nên Thời Lưu và Tống Hề Đào vẫn vừa sáng tác vừa đi học bình thường, thời gian thong thả vừa đủ, còn được hưởng thụ cuộc sống đại học.
Thời Lưu cũng có ý giữ tốc độ từ tốn, kỳ công mới tỉ mỉ, cậu biết Tống Hề Đào vừa mới lên năm nhất, lịch học bận rộn.
Truyện tranh tạo hiệu ứng rất tốt, lượng người hâm mộ của Thời Lưu và Tống Hề Đào tăng vùn vụt nhờ hình tượng cặp đôi song sát hai anh đẹp trai.
Nửa năm sau, Thời Lưu và Tống Hề Đào bàn bạc với nhau, cùng ký hợp đồng quản lý ở nhà xuất bản, để họ phụ trách kết nối thương mại.
[Biên tập: Sau này chúng ta sẽ là đối tác thân thiết nhất! Thạch Lựu, sếp bên tôi muốn mời cậu một bữa cơm ở nhà hàng trên không!!!]
Thời Lưu: “Đào cũng đến à?”
[Biên tập: Họa sĩ Đào không có thời gian, cậu đại diện cho cậu ấy tham dự nhé!]
Thời Lưu biết nhà hàng trên không này, tầng trên cùng nối hai tòa cao ốc, sử dụng khung kính toàn diện, trên dưới, trái phải đều là kính.
Thời Lưu hơi sợ độ cao, nhưng vẫn cố gắng có mặt.
Không hiểu sao đối phương phải chọn cái môi trường chông chênh, hư ảo bốn phía như thế.
Phần phía dưới của nhà hàng trên không là tổ hợp kinh doanh bình thường, người qua lại tấp nập. Thời Lưu dừng chân ở sân thượng cách đó hai tầng, nheo mắt nhìn lên lối đi làm bằng kính. Một cơn gió thổi qua, cậu cảm giác con đường ấy cứ lung lay chao đảo, nhìn kỹ lại thì hóa ra là đài phun nước phía trên đỉnh đầu bị gió thổi bay nghiêng nghiêng.
Cậu leo lên, đứng giữa cầu thang. Tầm mắt cậu dừng lại ở chiếc bàn đã được đặt sẵn, sếp còn chưa đến, cậu chưa vào vội.
Vẫn có các khách khác đang dùng bữa, nhà hàng sang trọng nhưng thức ăn lại rất gần gũi. Món nướng chảo gang xèo xèo được bưng ngang qua trước mặt Thời Lưu, thu hút ánh nhìn của cậu.
“Cậu ơi, cho tôi gọi món với.” Thời Lưu gọi một nhân viên phục vụ.
“Vâng, anh ngồi bàn nào ạ?”
Thời Lưu chỉ vào chiếc bàn trống: “Bên kia.”
Mùa đông là phải ăn các thứ nóng hổi.
[Biên tập: Ôi, xin lỗi cậu nhé Thời Lưu, sếp có việc đột xuất nên đến muộn. Sếp bảo cậu cứ gọi món thoải mái mà ăn trước, không cần chờ đâu.]
Thời Lưu trả lời: “Được.”
Món cậu gọi được mang lên rất nhanh, cậu bám sát theo sau nhân viên phục vụ đến tận bàn, kéo ghế ra ngồi vào chỗ. Cảm giác mềm nhũn ở chân mới đỡ hơn phần nào.
Đừng nhìn xuống dưới, chỉ ngắm cảnh ăn cơm thì chính ra cũng tạm ổn.
Thời Lưu thích thú ăn bít tết, bỗng dưng ghế đối diện được kéo ra, một giám đốc ngồi xuống.
“Xin lỗi, tôi đến muộn mất.”
Giọng nghe quen quen, Thời Lưu vội ngẩng phắt đầu lên, trông thấy gương mặt đã sắp sửa bị lãng quên.
Ơ đùa, huynh à, nửa năm rồi mà còn xác chết vùng dậy ư!
Mạnh Xế Chử: “Tôi rất xin lỗi vì đã hẹn cậu trên xe lần trước.”
Thời Lưu: “…” Đây là lý do để anh chuyển từ phòng kín sang phòng toàn kính à?
Chiếc xe sang đen ngòm còn có thể chạy một mạch về thẳng kí túc, bây giờ thì hoàn toàn chẳng dám nhúc nhích, không phân biệt được nguyên nhân hoảng hốt là vì sợ độ cao hay vì người đang ngồi trước mặt mình nữa.
“Xem mắt lại lần nữa nhé.” Tự dưng Mạnh Xế Chử lấy ra từ trong túi hai chiếc vòng đôi, “Chương trình của các cậu bảo vòng này để đeo trong khi xem mắt, sẽ giúp đề phòng trường hợp rung rinh mà chưa nhận ra.”
Bỗng Thời Lưu thoáng ngây ngẩn, vì ánh mắt không hề thay đổi sau nửa năm của đối phương.
Sao lại có người biến mất nửa năm, im ắng lặng lẽ giăng sẵn một cái bẫy.
Nói là nâng đỡ sự nghiệp của cậu, thế là thật sự nâng đỡ sự nghiệp cho cậu.
Mạnh Xế Chử tranh thủ nắm lấy cổ tay thanh mảnh, trắng trẻo của Thời Lưu, đeo vào cho cậu.
Trong nháy mắt, nhịp tim của cả hai cùng tăng vọt.
Mạnh Xế Chử: “Tim cậu đập rất nhanh.”
Thời Lưu: “…Anh không biết đây là hiệu ứng cầu treo đó hả?”
Sao cái người này xảo quyệt thế, xem mắt mà còn ăn gian.
Mạnh Xế Chử tuyệt nhiên không thừa nhận: “Không tính là ăn gian.”
Thời Lưu: “Có tính, tôi hơi sợ độ cao.”
Mạnh Xế Chử ngỡ ra, lập tức nắm chặt lấy cổ tay cậu, truyền thêm sức mạnh vững vàng cho cậu qua lòng bàn tay: “Xin lỗi, chúng ta đổi chỗ khác nhé.”
Thời Lưu rút tay về: “Không cần thiết, món nướng của tôi đã được mang lên rồi.”
Mạnh Xế Chử thử quan sát biểu cảm của cậu, không có phản ứng sinh lý như mặt tái nhợt hay run rẩy, chắc chỉ là tâm lý hơi căng thẳng thôi.
“Vậy chúng ta ăn nhanh cho xong đã.” Mạnh Xế Chử gọi phục vụ, “Cho tôi món giống như thế.”
Thời Lưu cắm cúi ăn miếng thăn nội, cậu cũng muốn xem xem nhịp tim của mình nhanh đến mức nào đây.
Đợi khi có thể tách biệt rõ ràng giữa cảm giác rung rinh và hoảng hốt dưới ảnh hưởng từ hiệu ứng cầu treo, đảm bảo những cảnh tình cảm cậu viết sẽ tinh tế hơn nhiều.
Mạnh Xế Chử ăn tương đối nhanh, đúng là không hề lải nhải thừa thãi. Cả hai ngồi đối diện ăn thịt nướng chảo gang. Ăn xong, Mạnh Xế Chử duỗi tay về phía cậu: “Đi thôi.”
Thời Lưu được nắm tay rất chặt, dẫn từ lối đi bằng kính xuống cầu thang bê tông rồi mà trái tim vẫn cứ đập loạn nhịp.
Thôi rồi, để Mạnh Xế Chử gian lận thành công mất rồi.