Có Thể Kết Hôn Trước - Ninh Viễn
Chương 42: Nàng không chỉ khen người khác, giờ còn biết nũng nịu...
Có Thể Kết Hôn Trước - Ninh Viễn thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vừa đăng Weibo xong, điện thoại của Lâu Mịch đã bắt đầu rung liên hồi, những thông báo và bình luận đổ về liên tục khiến máy gần như phát nổ.
"Ai da, quên tắt thông báo rồi."
Trì Lẫm tò mò: "Cho em xem mọi người nói gì đi."
"Gấp gì chứ, về đến nhà gia nãi rồi xem cũng chưa muộn." Lâu Mịch thiết lập địa điểm, khởi động xe lên đường.
"Nhưng mà..." Trì Lẫm thật sự tò mò không biết cư dân mạng sẽ bàn tán thế nào về mình.
Chính hành động này của Lâu Mịch càng khiến hai người trở nên nổi bật hơn.
"Thôi được, trước nói cho chị thành tích các môn gần đây đi. Còn chỗ nào chưa hiểu? Bài tập hôm trước chị cho em làm sai mấy câu?"
Không rõ Lâu Mịch cố ý chuyển chủ đề hay quả thật coi trọng việc học hơn, lúc này gương mặt nàng nghiêm túc hẳn, hoàn toàn như một "phụ huynh" đang giám sát con cái.
"Làm xong rồi ạ."
"Đưa đây chị xem nào. Nghe lời thì chị cho em xem bình luận."
Trì Lẫm nhìn vẻ mặt thong dong tự tin của Lâu Mịch, vừa tức vừa buồn cười, trong lòng chửi thầm không ngớt. Nhưng không còn cách nào khác, đành ngoan ngoãn lấy điện thoại ra, mở file bài tập đã làm.
Lâu Mịch cầm lấy, chiếu nội dung bài tập lên không trung, tỉ mỉ kiểm tra từng câu, từng lỗi một...
Trước đây, Lâu Mịch từng kèm em học tiếng Anh. Kiến thức ngôn ngữ học xong thì lâu quên, hơn nữa Trì Lẫm hoàn toàn không có nền tảng, nên việc Lâu Mịch hỗ trợ cũng không uổng công.
Văn học, Lịch sử, Chính trị chủ yếu dựa vào ghi nhớ, cần sự chăm chỉ của bản thân Trì Lẫm.
Toán học, Địa lý thì lại buộc Lâu Mịch phải lật lại cả núi kiến thức cũ, "vào trận" lại từ đầu.
Dạo này Lâu Mịch bận rộn tối mắt, nhưng vẫn cố gắng dành thời gian tìm lại sách giáo khoa điện tử và ghi chú cũ trên đám mây, ôn lại kiến thức thời cấp ba một lượt. Vì vậy, khi xem những bài sai, nàng hiểu rõ nguyên nhân ngay lập tức.
Trên đường về nhà gia nãi, Lâu Mịch kiên nhẫn phân tích từng bài tập sai cùng Trì Lẫm.
Thấy dáng vẻ nghiêm túc của nàng, Trì Lẫm cũng không tiện nhắc đến chuyện khác, đành tập trung toàn bộ tâm trí vào đề bài.
Hai người chìm đắm trong bầu không khí học tập, còn thế giới mạng thì đang dậy sóng.
Weibo mà Lâu Mịch đăng nửa tiếng trước, lượt chia sẻ và bình luận đã vượt mốc mười nghìn.
Chỉ cần nhấn F5, con số lại nhảy vọt như mưa rào.
Tới bãi đậu xe của chung cư nhà gia nãi, những bài tập sai cũng đã được phân tích xong. Trì Lẫm thúc giục Lâu Mịch nhanh lên, mở điện thoại ra xem.
"Sốt ruột thì em tự follow tài khoản chị mà xem đi."
Lâu Mịch vẫn cố tình trêu chọc, tận hưởng cảnh Trì Lẫm năn nỉ đủ kiểu:
"Em có biết chị đăng ở đâu đâu!"
Trì Lẫm với "Internet", thứ sản phẩm đặc biệt của thời đại này, vẫn chưa quen thuộc lắm.
Hiện tại, nàng chỉ biết cách tìm kiếm thông tin cần thiết. Còn lại, với nàng, internet vẫn là một thế giới vô tận, nàng không biết Lâu Mịch đã đăng ảnh hai người ở đâu.
"Weibo đó, em cũng không biết Weibo là gì á? Thật giả vậy trời?"
Weibo? Trì Lẫm hình như có nghe qua. Chủ cũ trước kia từng có một tài khoản chuyên dùng để "phát điên".
Lâu Mịch trêu vừa đủ, nếu tiếp tục sợ Trì Lẫm sẽ xấu hổ mà nổi giận.
Nàng mở khu bình luận, hai người cùng xem.
Ban đầu, những bình luận vẫn nằm trong dự đoán của Lâu Mịch:
"500 năm mới đăng một bài, Lâu tỷ tỷ cuối cùng cũng lên Weibo! Cả thiên hạ vui mừng! Ai ngờ Lâu tỷ còn nhớ mật khẩu chứ!"
"Một phát Weibo liền rải cẩu lương, thao tác quá đỉnh."
"A a a a Lâu tỷ tỷ nhìn em đây! Em là Nam Phong 1008 đây!"
"Bình luận kia có điên không? Cao Lầu Mịch Tuyết còn nói rõ đây là muội muội, sao vẫn khăng khăng nói rải cẩu lương?"
"Lâu chủ có biết Lâu tỷ nhà ngươi xuất hiện ở Tam Trung Nam Hồ, suýt phá nát trường học, chỉ vì nổi giận bảo vệ cái 'muội muội' này không?"
Sau đó, fan càng lúc càng mất kiểm soát, nội dung bắt đầu trở nên quá đà:
"Là tỷ tỷ sát thương quá mạnh hay bạn gái bùng nổ quá mức? Chúng ta rửa mắt chờ đợi [đầu chó][đầu chó]."
"Tớ thật muốn lên tiếng đây. Cao Lầu Mịch Tuyết từng dẫn một người mới đi Tuyết Vực giết quái, còn đặc biệt phô trương, không thèm tránh ai. Nếu tớ nhớ không nhầm, đó là lần đầu tiên Lâu tỷ dẫn người ngoài đội đi Tuyết Vực đúng không? Lúc đó có cả nhóm đồn đoán người mới này là ai, có thể khiến Lâu tỷ tự tay dẫn đi. Kết nối lại... Chẳng lẽ chính là muội muội này?"
"Vậy CP Tuyết Đồ Ăn có thể khởi động chính thức rồi?"
(*) Lâu Mịch (Tuyết) x Trì Lẫm (fan chưa biết tên, nhưng chắc chắn sẽ bị ăn)
😊
Hoặc có thể là chơi chữ, vì từ "廪" cũng đọc là Lẫm, nhưng nghĩa là kho lương thực. Nên tên CP vẫn là "Tuyết Lẫm", nhưng mình vẫn gọi là Tuyết Đồ Ăn cho vui.
"Mẹ ơi? Tinh anh ngự tỷ với tiên nữ loli ngọt ngào, đúng kiểu CP tớ thích nhất!"
"Các bạn bình tĩnh chút được không? Bịa chuyện linh tinh gì vậy? Cao Lầu Mịch Tuyết là ai, nàng có thể để ý đến một học sinh cấp ba sao?"
Tới đây, Lâu Mịch "Khụ" một tiếng, giải thích với Trì Lẫm:
"Em biết đấy, cư dân mạng thích đùa thôi."
Trì Lẫm hỏi: "Vậy lần trước trong game, mọi người cười nhạo 'thái kê' là em thật hả chị?"
Lâu Mịch: "Này..."
"Thái kê là gì ạ?"
Lâu Mịch: "Kia..."
"CP là gì ạ?"
Lâu Mịch im lặng.
"Thôi, đừng xem bình luận nữa, lên lầu đi, cả nhà đang đợi mình rồi."
Nàng định thu điện thoại lại, Trì Lẫm nhanh như cắt giật lấy, quay lưng lại tiếp tục xem.
Lâu Mịch: "Ê, tiểu vương bát đản, em thô bạo quá nha!"
Trì Lẫm không để ý, miệt mài lướt xuống.
Trọng tâm bình luận đã chuyển sang việc Cao Lầu Mịch Tuyết và "muội muội từ trên trời rơi xuống" liệu có đang yêu nhau hay không?
"Mọi người bình tĩnh, tớ có bằng chứng đây."
Một cư dân mạng nhiệt tình đăng hai tấm ảnh: một của Lâu Mịch, một của Trì Lẫm.
"Các bạn để ý xem, tiên nữ muội muội đeo nhẫn ở cổ, còn Lâu tỷ đeo nhẫn ở ngón áp út tay trái —— nhẫn đôi! Một cái vàng hồng, một cái bạch kim."
"...Ngón áp út tay trái? Đã kết hôn rồi sao?! Ba mẹ còn chưa cưới mà Lâu tỷ đã vội vậy hả?!"
"Trời đất quỷ thần ơi... Chủ thớt tinh mắt quá..."
"Tớ có bạn học lớp 11 trường Tam Trung Nam Hồ, xác nhận chuyện đeo nhẫn đôi là thật. Trường cấm đeo trang sức, nhưng muội muội giấu nhẫn trong cổ áo, không đeo tay nhưng nhất quyết không tháo. Lâu tỷ thì đeo công khai, lần nào đến trường đón người cũng cố tình giơ tay khoe, hận không thể cho cả thế giới thấy."
"Muốn cả thế giới biết mình đang yêu?"
"Lâu tỷ nhà ta là loại sủng muội cuồng ma vậy sao? Nàng không phải straight từ trong bụng mẹ sao?"
"Ghen tị phát khóc... Lâu tỷ của tớ, ôi ôi... Lâu tỷ có người yêu rồi, mà không phải là tớ."
"Thú thật, đổi người khác tớ không chấp nhận được, nhưng tiên nữ muội muội này thì tớ đồng ý."
Lâu Mịch thấy Trì Lẫm vẫn không quay lại, không biết nàng đang xem gì, liền vỗ vai:
"Chị bảo đừng xem nữa, có gì hay đâu, trả điện thoại cho chị, lên lầu đi."
Trì Lẫm chậm rãi quay người, trả điện thoại lại.
Lâu Mịch thấy lạ, sao đột nhiên nghe lời vậy?
Lại thấy Trì Lẫm đỏ mặt, ánh mắt lúng túng:
"Em... em đại khái hiểu CP là gì rồi. Họ nghĩ chị em mình là người yêu."
"Ừ, bình thường thôi."
"...Bình thường sao? Chúng ta không phải tỷ muội sao?"
Lâu Mịch nghe thấy giọng phủ nhận dứt khoát, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác mâu thuẫn mơ hồ về cái gọi là "tỷ muội", liền hỏi lại:
"Chúng ta... có phải không?"
Trì Lẫm cảm nhận được điều gì đó bất thường trong giọng nói ấy, lập tức im lặng.
Bản thân mình thể hiện ra bao nhiêu khác biệt, Lâu Mịch trong lòng rõ như ban ngày.
Nàng khóa điện thoại, mở cửa xe bước xuống.
Trì Lẫm lặng lẽ đi theo, hai người cùng tiến về thang máy.
Không gian thang máy im lặng đến mức như đang trôi giữa vũ trụ.
Lâu Mịch tự cười mình nhỏ nhen, vì chuyện vớ vẩn này mà khó chịu.
Hơn nữa Trì Lẫm chỉ là đứa trẻ, không thích bị lôi vào những đồn đoán linh tinh, phản ứng bình thường là chuyện dễ hiểu...
Tại sao lại giận nàng?
Lâu Mịch muốn xin lỗi, nhưng nàng vốn khó nói lời xin lỗi.
Đặc biệt là với người nhỏ tuổi hơn, nàng cần thời gian để chuẩn bị tâm lý.
Cửa thang mở, Lâu Mịch bước ra trước, Trì Lẫm vẫn im lặng theo sau.
Đang định bấm chuông, Lâu Mịch bỗng cảm thấy vạt áo bị kéo nhẹ.
"Tỷ tỷ..." Trì Lẫm ánh mắt trong veo, pha chút ủy khuất, bàn tay nhỏ nửa giấu trong tay áo lông vũ, chỉ lộ những đầu ngón tay hồng hào, nhẹ nắm vạt áo nàng, giọng nhỏ nhẹ như tiếng mèo con,
"Đừng giận em nữa được không? Em không nên giật điện thoại, càng không nên xem lung tung. Em sai rồi."
Lâu Mịch: "..."
"Từ giờ chị bảo em không làm gì, em sẽ không làm."
Lâu Mịch gật đầu nghiêm túc, véo nhẹ đầu nàng, nghiêm mặt:
"Thật ra chị không giận em. Không sao cả, vào nhà thôi."
Trì Lẫm cười ngọt ngào.
Với Trì Lẫm, Lâu Mịch luôn tỏ vẻ nghiêm nghị như trưởng bối. Nhưng vừa quay lưng, trong lòng lập tức gào thét ——
Mẹ ơi, đáng yêu quá đi!
Tiểu yêu tinh này sao có thể đáng yêu đến thế!
Rõ ràng không phải lỗi của nàng mà còn chủ động xin lỗi, định làm tim ai nổ tung đây?
Trì Lẫm vừa dùng tuyệt chiêu đáng yêu nhất để xin tha, mà Lâu Mịch vẫn tỏ ra không vui.
Lâu Mịch còn khó hống hơn cả Bệ Hạ.
Trì Lẫm bước theo Lâu Mịch vào nhà, trong lòng tính toán nên làm gì để xoa dịu tâm trạng chị.
Tất cả đều xuất phát từ bản năng, không mục đích, không toan tính.
Nàng thậm chí chẳng tự hỏi tại sao lại để ý đến cảm xúc của Lâu Mịch đến vậy.
Là nãi nãi ra mở cửa.
Vừa mở cửa, Lâu Mịch lao vào ôm chầm lấy bà:
"Nãi nãi, Mịch Mịch nhớ bà chết mất! Bà có nhớ Mịch Mịch không?"
"Nhớ, nhớ chứ." Nãi nãi véo véo Lâu Mịch, rồi dời hết sự chú ý sang Trì Lẫm phía sau, mở rộng tay ôm chầm lấy:
"Lẫm Lẫm cũng đến rồi! Trời lạnh thế này mà mặc ít vậy có lạnh không? Ôi trời, mặt nhỏ đều đỏ cả rồi. Mau vào trong, sưởi ấm ngay!"
Lâu Mịch: "Nãi nãi, bà nói với con có ba từ, với Trì Lẫm ba mươi từ chưa dứt..."
Nãi nãi một tay ôm Trì Lẫm, một tay vỗ nhẹ Lâu Mịch: "Cái này mà so à? Đều là cháu bà cả mà. Thôi, hai đứa vào đi."
Lâu Lực Hành mặc áo lông đen, quanh năm đi chân đất, nghe tiếng các nàng liền bước ra, tay cầm chày cán bột:
"Chờ các con lâu rồi. Sao giờ mới tới? Ban nãy còn định cho hai đứa cùng gói sủi cảo nữa cơ."
Lâu Mịch nhìn tay đầy bột của hắn, ngạc nhiên: "Anh còn biết gói sủi cảo à?"
Lâu Lực Hành: "Học hai tiếng là xong."
Nãi nãi: "Còn kiêu à? Thế hệ các con, kể cả Mịch Mịch, bị trí tuệ nhân tạo nuông chiều lười biếng, sủi cảo cũng không biết gói, còn gọi là người Trung Quốc được sao?"
Lâu Mịch cười xoa vai bà: "Không sao, người Trung Quốc không biết gói thì robot do Trung Quốc sản xuất biết gói là được."
Nãi nãi vẫn ôm chặt Trì Lẫm, như sợ buông ra là nàng biến mất.
"Ai da, robot gói sủi cảo lạnh lùng làm sao ngon bằng! Thôi, Mịch Mịch đừng làm phiền, lên sofa ngồi chờ ăn đi."
Thấy nãi nãi đuổi mình đi mà giữ chặt Trì Lẫm, Lâu Mịch hỏi:
"Bà định mang Trì Lẫm đi đâu?"
"Ta mang Lẫm Lẫm đi đâu được, trước tiên cho nàng sưởi ấm đã. Con làm tỷ tỷ cũng không nhắc muội mặc ấm. Mặc ít thế này, lạnh bệnh thì sao? Sắp lên lớp 12 rồi."
Nãi nãi thương Lâu Mịch như con cháu ruột, nên mới nói chuyện thân mật với Trì Lẫm như vậy.
Lâu Mịch hiểu ý, "ồ" một tiếng, đùa:
"Chẳng qua hát một đoạn Đan Châu kịch, Lẫm Lẫm đã thành báu vật cả nhà rồi."
Trì Lẫm vừa làm tổn thương Lâu Mịch, nay lại được nãi nãi ưu ái, trong lòng càng thấy lạnh hơn.
Lén nhìn lên Lâu Mịch, lại chạm ngay ánh mắt lạnh lẽo pha chút châm chọc.
Xong rồi.
Nàng nghĩ thầm: Lâu Mịch từng xông vào Tam Trung vì mình, bảo vệ mình trước bao người, một mình đối đầu Kỳ lão sư và Chủ nhiệm Giáo dục.
Nàng đáng lẽ phải báo ân, sao lại vô tình lấy oán trả ơn?
Không nên như vậy.
Lâu Mịch hoàn toàn không biết lòng Trì Lẫm đang dằn vặt. Nàng vui vẻ đi vào bếp, xem Lâu Lực Hành và Bành Tử Viện dưới sự thúc giục của gia gia vụng về gói sủi cảo.
Lâu Lực Hành cán bột bay tứ tung, Bành Tử Viện thì gói cái nào nứt cái đó.
Gia gia vừa xem vừa than: "Ai ngờ kỹ năng truyền thống như gói sủi cảo lại bị thế hệ các con chôn vùi... Huống chi là Đan Châu kịch. Thật đau lòng."
Lâu Lực Hành chêm: "Mua AI dạy hát, từ sáng tới khuya, ông mệt lả còn AI vẫn hăng hái."
Gia gia nổi giận, cầm chày cán bột đập vào mông con trai:
"AI! Cả ngày chỉ biết AI! Robot với con người sao giống nhau được?!"
Lâu Lực Hành kêu: "Ba, này đâu có... sao ba nói đánh là đánh!"
"Con trai ta, không đánh con thì đánh ai?"
Lâu Mịch cười nghiêng ngả: "Đáng đánh, đáng đánh. Ba ơi, cái miệng cà khịa này giống hệt con hồi nhỏ."
Lâu Lực Hành bị cha và con gái phối hợp tấn công, thêm hai tay đầy bột, mặt mũi như đất.
Cuối cùng, sủi cảo cũng xong. Từng bát nóng hổi được dọn lên bàn.
Trì Lẫm nhìn sủi cảo, cảm thấy thân thuộc.
Ở Đại Nguyên, món này cũng gọi là sủi cảo, cách gói và nhân giống hệt.
Lâu Mịch hỏi muốn ăn mấy cái, Trì Lẫm nhân cơ hội lấy lòng:
"Tỷ tỷ cho em bao nhiêu, em ăn bấy nhiêu."
Lâu Mịch véo mũi nàng: "Đáng yêu thế, có thiếu em đâu."
Trì Lẫm đỏ mặt, khẽ nói: "Đừng giận em nữa nha?"
Lâu Mịch mới sực tỉnh, thì ra tiểu ngốc này tưởng chị vẫn còn giận?
Thấy Trì Lẫm thật lòng lo lắng, Lâu Mịch hận không thể để nàng hiểu lầm mãi.
"Em nghĩ chị còn giận sao?"
Trì Lẫm kinh nghiệm hống người đầy mình, nhanh nhảu đáp:
"Tỷ tỷ làm sao nỡ giận em."
"Sao chị không nỡ?"
Trì Lẫm thấy nàng cười, biết hiểu lầm đã tan, cũng cười theo.
Cười xong, lại nghĩ đến Bệ Hạ.
Bệ Hạ vẫn chưa tìm thấy, nàng không chỉ khen người khác, giờ còn biết nũng nịu...
Ta sao có thể như vậy... Quá tội lỗi.
Nếu Bệ Hạ biết ta ân cần với người khác thế này, chắc sẽ đau lòng lắm.
Trì Lẫm mặt tối sầm, thất hồn lạc phách bưng bát sủi cảo nước ngồi đối diện Lâu Mịch.
Lâu Mịch thu hết biểu cảm ấy vào mắt, nhíu mày:
"Tâm trạng ủ dột cái gì thế? Nội tiết dậy thì bắt đầu loạn à?"
Sủi cảo ngon tuyệt. Điện thoại Lâu Mịch rung mạnh, không cần xem cũng biết nhóm WeChat đang rần rần.
Tạ Bất Ngư – thủ lĩnh nhóm bát quái – chắc chắn đang oanh tạc. Nếu nàng lên tiếng, sẽ bị tra hỏi suốt đêm về chuyện với Trì Lẫm.
Lâu Mịch đơn giản ném điện thoại vào túi, chuyên tâm ăn cơm.
Lâu Lực Hành và Bành Tử Viện bê từng chậu sủi cảo ra, trong phòng ấm áp chỉ mặc áo mỏng, hai người cũng đổ mồ hôi.
Lâu Mịch nghĩ đại khái ba, bốn tô là đủ. Chủ lực ăn trong nhà là nàng và Lâu Lực Hành, còn lại dạ dày chim sẻ.
Nhưng giờ sủi cảo chất cao như núi —— trọng điểm là ai đây?
"Ba, tối nay các ngài mượn dạ dày từ đâu vậy? Ăn cả đêm mới hết."
Lâu Lực Hành nhìn gia gia, gia gia cười thần bí.
Có âm mưu.
Leng keng —— leng keng ——
Chuông cửa vang, gia gia sai Lâu Lực Hành mở cửa.
"Đến rồi, tối nay sẽ náo nhiệt đây." Nãi nãi cười nheo mắt, nhìn Trì Lẫm.
Trì Lẫm vô thức nhìn Lâu Mịch, ánh mắt hỏi: "Sao lại thế này?"
Lâu Mịch nhún vai: "Chị cũng không biết."
Cửa mở, tiếng nói cười ồ ạt tràn vào, như cả đoàn du lịch đang đứng ngoài.
"Lâu rồi không gặp Tiểu Lâu, vẫn đẹp trai vậy."
"Tiểu Lâu? Không phải sắp 50 tuổi rồi sao?"
"Chăm chỉ tập luyện thật, bảo dưỡng tốt lắm."
"Không nói tưởng diễn viên điện ảnh, ha ha ha..."
Lâu Lực Hành cười hàm hậu, vừa nhận dép vừa chịu cảnh bị soi mói.
Lâu Mịch và Bành Tử Viện cũng ra giúp.
Nàng nhanh chóng nhận ra những ông bà này là bạn cũ, đồng nghiệp, hàng xóm của gia gia nãi nãi —— và có chung một sở thích: Đan Châu kịch.
Tất cả đều là diễn viên nghiệp dư đam mê kịch Đan Châu.
Lâu Mịch thì thầm với Lâu Lực Hành: "Xem này, bao lâu rồi anh chưa về nhà gia nãi em? Không ai nhận ra anh. Các bác xin chào, mang dép vào, trời lạnh nhớ giữ ấm."
Nàng hiểu ra ngay mục đích gia nãi gọi hai người về tối nay.
Hóa ra từ đầu, trong mắt nãi nãi chỉ có Trì Lẫm.
Nhóm diễn viên này không thân với Lâu Lực Hành, nhưng thấy Lâu Mịch liền quý như cháu ruột, hỏi han rôm rả, rõ ràng đã từng gặp nhiều lần.
Lâu Lực Hành ngậm ngùi, thua con gái mọi mặt.
Bành Tử Viện pha trà nóng đãi khách, ai cũng cảm ơn.
Phòng khách vốn rộng, giờ chật kín khoảng mười ba, mười bốn ông bà.
Mọi người đã để ý Trì Lẫm từ lâu, ánh mắt sáng rực:
"Lão Lâu, đây là Tiểu Lẫm – thiên tài Đan Châu kịch mà ông nói hả?"
Trì Lẫm lần lượt chào hỏi các bậc trưởng bối, thoáng chốc như trở về tuổi thơ.
Hồi nhỏ trong nhà thường có khách, ai cũng nghe đồn Trì phủ có thần đồng thông minh tuyệt đỉnh.
Dù chuyện khác không quan tâm, nhưng thần đồng thì nhất định phải gặp.
Nên mỗi lần Trì Lẫm đều bị phụ thân mang ra "triễn lãm tài hoa" —— đối câu, làm thơ, nhảy múa... nàng làm tốt tất.
Với nàng, "triễn lãm tài hoa" chẳng khác gì "biểu diễn tạp kỹ".
Không ngờ xuyên qua mấy trăm năm, vẫn không thoát khỏi vận mệnh bị gia trưởng xách ra trình diễn.