Vô số đêm dài trằn trọc, tâm can như bị sâu bọ gặm nhấm, tôi buộc phải đối mặt với một sự thật kinh hoàng: mình đã yêu Thẩm Kiến Thanh, thiếu niên người Miêu lạnh lùng, tuấn mỹ ấy. Dù cậu ta luôn miệng bảo, "Tôi không hề hạ cổ." *** Mọi bất hạnh đều bắt nguồn từ chuyến du lịch tự lái định mệnh ấy. Giữa dòng người tấp nập của thôn Miêu, tôi thoáng thấy một góc áo trường bào xanh lam lướt qua — và đó là lần đầu tiên tôi chạm mặt Thẩm Kiến Thanh. Cậu thiếu niên ấy, lạnh lùng như một con rắn độc ẩn mình trong bóng tối, với ánh mắt tham lam khiến tôi rợn sống lưng. Tôi đâu ngờ, từ khoảnh khắc ấy, mình đã vĩnh viễn không thể rời khỏi nơi đây. Trong đời, tôi đã ba lần đối mặt với chén cổ của Thẩm Kiến Thanh. Lần đầu, tôi chỉ tay vào chiếc chén đặt dưới cửa sổ nhà sàn, nửa đùa nửa thật hỏi: "Thẩm Kiến Thanh, đây là cổ của cậu đấy à?" Cậu thiếu niên người Miêu đứng lặng trong bóng tối ẩm thấp, trang sức bạc trên người lấp lánh phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo. "Lý Ngộ Trạch," cậu ta đáp, giọng bằng phẳng, "tôi không hạ cổ." Lần thứ hai, tôi bị giam cầm trong vòng tay gầy gò nhưng mạnh mẽ của thiếu niên, khóe mắt vô thức liếc thấy chiếc chén cổ đen như mực. Tôi khẽ hỏi: "Thẩm Kiến Thanh, cậu... có hạ cổ không?" Cậu ta kề sát tai tôi, hơi thở ẩm ướt, dính dính lướt qua: "Lý Ngộ Trạch, em sẽ không hạ cổ đâu." Lần thứ ba, rất lâu sau này. Với đôi tay run rẩy, tôi chậm rãi, từng chút một, mở nắp chén cổ đen kịt ấy ra… *** **Thể loại:** Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Niên hạ, Cường thủ hào đoạt, Ngôi thứ nhất, Mỹ công. **Nhân vật:** * **Công:** Đẹp đến điên dại, chiếm hữu tột cùng (Thẩm Kiến Thanh) * **Thụ:** Tỉnh táo, ôn hòa nhưng ẩn chứa quật cường (Lý Ngộ Trạch) **Lưu ý:** * Truyện kể theo ngôi thứ nhất. * Có yếu tố cưỡng ép tình cảm (Cường thủ hào đoạt). * Mọi thiết lập về văn hóa, địa lý chỉ mang tính hư cấu phục vụ cốt truyện, không áp dụng vào thực tế.