Cố Tổng Tài Cưng Chiều Thư Ký Trưởng Tận Trời
Chương 47: Bị vây ép
Cố Tổng Tài Cưng Chiều Thư Ký Trưởng Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tám giờ hai mươi, vừa tấp xe vào cổng công ty, Tô Hi đã choáng váng trước cảnh tượng hỗn loạn trước mắt.
Một tốp phóng viên mang theo camera, tụm năm tụm ba chặn kín lối ra vào trụ sở G.A Quốc tế. Năm sáu vệ sĩ đứng nghiêm chỉnh chắn ngang cửa, không để ai qua lại. Các phóng viên cầm micro liên tục quay đầu nhìn xung quanh. Tô Hi đứng sững cả nửa phút, hoàn toàn không hiểu chuyện gì xảy ra.
Vừa mở cửa xe bước xuống, trong đám phóng viên bỗng có ba bốn cô gái quay đầu nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ, ánh mắt quét khắp gương mặt cô. Bỗng nhiên, một giọng nữ sắc lạnh hét to: “Chính là cô ta!”
Ngay lập tức, toàn bộ tốp phóng viên như bừng tỉnh, ào ạt xông về phía Tô Hi.
Xe và người bị vây chặt như nêm. Tô Hi hoàn toàn bối rối, không biết trời đất gì nữa.
“Tiểu thư, có phải vì cô mà tiên sinh Cố Thám hủy hôn với tiểu thư Thương không?”
“Tiểu thư, tin tức sáng nay là thật sao? Có phải cô đã xen ngang vào tình cảm giữa tiên sinh Cố Thám và tiểu thư Thương không?”
“Chúng tôi có thể hiểu là… cô là tiểu tam phải không?”
“Nói gì đi chứ!”
…
Một loạt câu hỏi sắc bén như mũi dao, từng chiếc micro dí sát vào miệng cô, tiếng người ồn ào như vỡ chợ, tất cả như muốn dồn ép Tô Hi vào đường cùng. Nào là tiểu tam, nào là hủy hôn… Cô đứng sững tại chỗ, như bị sét đánh. Có ai có thể nói cho cô biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?
“Tiểu thư không dám mở miệng, chẳng lẽ là vì cảm thấy tội lỗi à?”
Không phải không dám nói, mà là hoàn toàn không biết nói gì…
“Dám làm không dám nhận sao?”
Đúng là lòng dạ đàn bà độc ác. Thấy Tô Hi đờ đẫn, các nữ phóng viên càng hung hăng truy vấn. Cô mím môi không nói, thành thật mà nói… Cô thực sự không biết nên phản ứng thế nào.
...
Tầng 39 tòa nhà G.A Quốc tế, văn phòng tổng giám đốc.
Cố Thám đứng trước cửa sổ, khoanh tay trước ngực, đôi mắt đen nhánh nheo lại, lạnh lùng nhìn đám đông tụ tập trước cổng công ty. Môi mím chặt, anh hoàn toàn không có ý định ra tay giải cứu cô.
Trên bàn trà phía sau, tờ báo sáng vẫn đặt yên vị. Tin tức lớn trang nhất chính là bức ảnh chụp trộm: một chiếc xe thể thao màu đen đậu trước một khu chung cư, trong xe, một nam một nữ đối diện nhau, ánh mắt đắm đuối. Không ai khác, chính là Cố Thám và Tô Hi.
“Tặc tặc!”
Một người đàn ông mặc sơ mi trắng nhấp một ngụm rượu vang, hương rượu nồng đậm, vị rượu đầy đặn. Anh ta bĩu môi: “Rượu ngon thật đấy!”
Cố Thám quay người, không thèm liếc mắt nhìn hắn, ngồi xuống ghế sofa.
“Cố tam, chỉ riêng văn phòng của cậu mà đã có nhiều rượu ngon thế này, chắc hầm rượu nhà cậu là thiên đường luôn ấy nhỉ? Khi nào mời tôi đến nhà làm khách đi, cho tôi thưởng thức chút mỹ vị trần gian…”
An Hy Diêu vừa xoay ly rượu, vừa cười hề hề.
“Hy Diêu, sáng sớm đến công ty tôi, có chuyện gì?” Hai tay dài duỗi lười biếng trên thành ghế, Cố Thám vắt chéo chân, thần thái ung dung.
An Hy Diêu đặt ly rượu xuống, cầm lấy tờ báo, mắt chăm chú nhìn bức ảnh thật lâu rồi mới hỏi: “Cô ấy chính là Tô Hi?”
Nghe đến cái tên đó, ánh mắt Cố Thám khẽ xao động, rồi lập tức trở lại bình tĩnh: “Ừ.”
“Nhìn nghiêng cũng khá đẹp đấy.” An Hy Diêu sờ cằm, trong mắt lấp lánh hứng thú – đúng là mỹ nhân!
“Đẹp thì sao, chỉ là bình hoa thôi!”
An Hy Diêu nhướng mày nhìn anh một cái thật sâu, kinh ngạc thốt lên: “Yo! Cố tam thiếu của chúng ta sao nói năng chua chát vậy chứ?” Hắn vờ bịt mũi, tỏ vẻ ghét bỏ.
Cố Thám lạnh lùng liếc hắn một cái, chẳng buồn đáp.
An Hy Diêu thả tờ báo xuống, vẻ phách lối trên mặt cũng thu lại, thay vào đó là vẻ nghiêm túc lạ thường: “Cố Diệu trở về rồi.”
“Tôi biết.”
“Cậu định làm gì?”
Làm gì ư? “Hắn tự dâng đến cửa, vậy thì lấy mạng hắn, thế thôi.” Ngón tay gõ nhịp trên thành ghế, ánh mắt Cố Thám càng thêm lạnh lẽo, hơi thở ngập tràn sát khí. Giết hắn – đó là suy nghĩ duy nhất hiện tại.
An Hy Diêu chậm rãi bước đến cửa sổ, bóng dáng cao ráo dưới ánh ban mai càng thêm nổi bật. Dáng vẻ vốn nên tao nhã lại toát ra vài phần tà khí: “Không đơn giản như vậy đâu. Theo những gì chúng ta theo dõi mấy năm nay, muốn đối phó với hắn… không dễ.”
“Người còn chưa đặt chân về nước đã tặng cậu một món quà lớn. Cố tam, ngọc đá cùng tan, giữa hai người chỉ có thể sống một! Tôi không muốn phải đi nhặt xác cậu, nên trận này… cậu nhất định phải thắng!” Tay hắn siết chặt trong túi quần, trên gương mặt quý phái nhưng hơi âm u kia thấp thoáng vẻ độc ác.
Từ trên cao nhìn xuống con đường phồn hoa bên dưới, ánh mắt An Hy Diêu sắc lạnh như loài rắn độc. Cố Thám tiến đến bên cạnh, hai người cao lớn đứng song song, một đen một trắng, như hắc bạch song sát!
“Đương nhiên rồi.”
“Mười bốn năm trước hắn thua tôi. Mười bốn năm sau, hắn vẫn chỉ là kẻ bại dưới tay tôi!” Trên độ cao hơn trăm mét, giọng nói của Cố Thám sắc lạnh như dao, ánh mắt mang theo thù hận tuyên thệ – nhất định phải giẫm hắn dưới chân!
Ánh mắt An Hy Diêu quét một vòng xuống phía dưới, thấy người con gái bị vây kín không thấy rõ mặt, bỗng nhiên cười khẽ: “Cố tam, công chúa gặp nạn rồi đó, hoàng tử không tính ra tay cứu giá à?”
“Hừ! Mặc kệ cô ta sống chết!” Đã không có hứng thú với anh, thì anh việc gì phải tự rước nhục đến để bị cô ta khinh thường?
An Hy Diêu nhìn anh bằng ánh mắt buồn cười, miệng thì nói không quan tâm sống chết, nhưng ánh mắt lại gắt gao không rời khỏi hình bóng kia, lo lắng trong mắt cũng không hề che giấu – thật sự thú vị…
“Không đi à? Vậy để tôi xuống cứu công chúa nha~ Cậu biết đấy, tôi mê gái đẹp lắm…” Hai chữ “gái đẹp” còn chưa nói xong thì đã bị Cố Thám phất tay ngăn lại.
An Hy Diêu nhướng mày đầy hứng thú, muốn xem thử người này có cúi đầu trước tình yêu không.
Không có cảnh tượng như trong phim lãng mạn, cũng không có màn gọi điện dọa dẫm tòa soạn báo nếu không rút lui sẽ bị phong sát. Anh chỉ đơn giản…
“Lôi Ưng. Có người gây rối ở cổng công ty, cưỡng ép bắt nhân viên của tôi, cậu mang người đến xử lý đi.”
“Xử lý thế nào?”
“Đừng đánh chết cũng đừng đánh tàn, đánh cho trọng thương là được! … Còn phụ nữ thì nhẹ tay một chút, tát miệng là được!”
…
An Hy Diêu chậm rãi quay đầu nhìn Cố Thám, người vừa lạnh nhạt nói ra những lời đó, khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, vẻ mặt khó tin: “Cậu… cậu kêu Lôi Ưng đích thân đi xử lý?” Ngay cả phụ nữ cũng không tha…
“Không ổn sao?” Cố Thám hỏi lại như chuyện đương nhiên.
“Cái này…” Lôi Ưng là sát thủ hàng đầu của Viêm Môn đó, mà hắn lại đích thân xuất mã… An Hy Diêu liếc xuống đám phóng viên vẫn còn ngơ ngác vây lấy Tô Hi, thầm niệm một câu A Di Đà Phật. Theo tiêu chuẩn “đánh trọng thương” của Cố Thám, thì ít nhất cũng phải nằm liệt giường vài tuần rồi…