Chương 16: Phẩm cách và dũng khí

Con Đường Bá Chủ

Chương 16: Phẩm cách và dũng khí

Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lạc Nam đương nhiên không hề hay biết hai gã thanh niên gây sự với hắn đã bị giết. Lúc này, hắn vẫn thận trọng theo sau đoàn Thanh Miêu tiến sâu vào hang động, hay nói đúng hơn là theo sát Hồng Liên.
Nhìn cặp mông tròn trịa, căng đầy sau làn váy đỏ của nàng đung đưa theo mỗi bước chân, Lạc Nam ngứa tay, hận không thể tiến lên vỗ mạnh một cái.
“Tiểu Nam ca ca, mông của Hồng Liên tỷ tỷ đẹp lắm sao? Có cần ta giúp huynh vỗ một cái không?”
Một âm thanh non nớt nhưng đầy vẻ tinh nghịch khiến Lạc Nam giật thót mình.
“Tình Nhi muội đang nói gì vậy? Ta nghe không hiểu.”
Lạc Nam mặt dày vờ ngây ngô, trong lòng thầm mắng mình sức kiềm chế kém. Từ khi rời Yên Nhược Tuyết đã hai tháng trôi qua, hắn lại là thanh niên trẻ tuổi đang độ huyết khí dương cương, rất khó cưỡng lại vẻ quyến rũ của một nữ tử gợi cảm như Hồng Liên. Hắn âm thầm hít sâu một hơi, cố gắng lấy lại bình tĩnh.
Cát thúc giả vờ quay mặt sang nơi khác, làm như không thấy, không nghe, không bận tâm.
Còn Hồng Liên đang đi phía trước vẫn ung dung không chút phản ứng. Mặc dù với tu vi của nàng, cuộc đối thoại giữa hai người đương nhiên lọt vào tai, chỉ là nếu chú ý kỹ sẽ thấy khóe môi đỏ như lửa của nàng hơi nhếch lên đầy đắc ý.
“Hừm, Hồng Liên cô nương, tại sao lại hấp tấp chọn hang động này như vậy?” Nhận thấy bầu không khí hơi quái dị, Cát thúc ho khan lên tiếng phá vỡ sự lúng túng. Mặc dù Thanh Miêu đoàn lấy hắn làm người đứng đầu, nhưng hắn luôn tôn trọng đầy đủ các thành viên, chưa hề tỏ vẻ bề trên.
“Nơi đây có thứ tốt.” Hồng Liên thản nhiên nói, rồi vẫn uyển chuyển đi sâu vào bên trong.
“Ồ, nghe như Liên tỷ từng tới đây phải không?” Lạc Nam không nhịn được mở miệng thắc mắc, gương mặt vẫn ngây thơ vô số tội.
“Khanh khách, trực giác của nữ nhân.” Hồng Liên cười quyến rũ đáp, thân hình phía trước hơi rung lên.
Lạc Nam suýt sặc nước miếng trước câu trả lời của nàng. Hắn càng ngày càng cảm thấy nữ tử này có điều gì đó bí ẩn.
“Muội cũng là nữ nhân, sao lại không có trực giác?” Tình Nhi bĩu môi nhỏ lẩm bẩm nói.
Đám người vừa đi vừa trò chuyện, rất nhanh trước mặt bọn họ xuất hiện một cánh cửa bằng đồng đang đóng chặt. Cả bọn nhìn nhau gật đầu, Hồng Liên đưa tay mở cửa.
Cánh cửa vừa hé mở đã khiến không khí bên trong ùa ra, nhiệt độ nhanh chóng tăng lên.
Nóng rực.
Nóng một cách quá sức.
Đám người cuối cùng cũng chứng kiến cảnh tượng bên trong, cả bọn lập tức hít sâu một hơi.
Trước mặt bọn hắn là một căn phòng chứa biển lửa vô tận. Vô số ngọn lửa bùng cháy dữ dội như muốn nuốt chửng vạn vật. Thế nhưng, bằng một cách thần kỳ nào đó, biển lửa chỉ tồn tại bên trong căn phòng, không hề tràn ra ngoài khỏi cánh cửa đồng dù chỉ một chút.
“Lại là một loại trận pháp, tên là “Ly Hỏa trận”. Loại trận này có thể cách ly hỏa diễm.” Hồng Liên lên tiếng giải thích.
Lạc Nam lại một lần nữa bất ngờ trước kiến thức uyên bác của nữ nhân tên Hồng Liên trước mặt.
“Trong tình huống có trận pháp cách ly nhưng nhiệt độ bên trong tỏa ra lại khủng khiếp đến vậy, đủ thấy hỏa diễm bên trong cực kỳ mạnh mẽ.” Đám người sắc mặt ngưng trọng, nghĩ đến vấn đề mấu chốt.
“Hì hì, đây chính là trực giác của nữ nhân sao, Hồng Liên tỷ tỷ?” Tình Nhi nghịch ngợm lè lưỡi cười nói, mặc dù đang trêu chọc Hồng Liên nhưng vẫn mang vẻ đáng yêu.
Cốc.
Hồng Liên cốc nhẹ lên đầu nàng, lắc đầu cười nói: “Nha đầu biết cái gì, đây chỉ là một loại khảo nghiệm khác của chủ nhân động phủ mà thôi.”
“Đúng vậy, đã là khảo nghiệm nhất định sẽ có cách phá giải.” Cát thúc cũng lên tiếng đồng ý.
“Kim Nhi, có cách vượt qua khảo nghiệm này không?” Lạc Nam âm thầm hỏi.
“Cách đương nhiên là có, hơn nữa cũng rất đơn giản, nhưng công tử cần phải dựa vào chính mình, ta sẽ không hỗ trợ.”
Kim Nhi mang theo một tia áy náy nói. Quyền hạn của nàng chỉ giới hạn ở việc cung cấp kiến thức cho Lạc Nam mà thôi, các loại khảo nghiệm như thế này cần chính bản thân hắn phải thể hiện.
“Không sao đâu, ta đã sai rồi!” Lạc Nam nhận lỗi. Câu nói của Kim Nhi chẳng khác nào một quả tạ nặng nề đánh thức hắn. Bản thân hắn gần đây quá mức ỷ lại vào nàng, điều này đối với một kẻ muốn trở thành Bá chủ như hắn không hề tốt chút nào.
Lấy lại bình tĩnh, Lạc Nam mở ra Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn, quan sát kỹ lưỡng tình hình bên trong.
Một lúc lâu sau, hắn nhíu chặt lông mày, bởi vì dù quan sát kỹ lưỡng đến đâu, thì mọi ngóc ngách bên trong căn phòng đều là lửa, chỉ có lửa. Hỏa diễm cuồn cuộn không ngừng, cũng chẳng có một nơi nào dù là nhỏ nhất để đặt chân.
Cát thúc và hai nữ tử cũng nghiêm túc trầm tư. Bọn họ không có khả năng quan sát tinh tường như Lạc Nam, tuy nhiên vẫn nhận ra đây rõ ràng là một tình huống khó nhằn.
“Có lẽ cũng nên dừng lại ở đây.”
Cát thúc đột nhiên mỉm cười nói. Hắn là người hào sảng, cầm lên được thì buông xuống được. Nhận ra bản thân đối mặt với tình huống trước mắt hoàn toàn không có cách nào, hắn quyết định từ bỏ. Dù sao thì lần này không những hoàn thành nhiệm vụ mà còn đạt được một bộ Linh Quyền vũ kỹ Hoàng cấp Trung Phẩm, như vậy đã rất không tệ rồi.
“Tiểu Nam, dù ngươi đã che giấu nhưng ta vẫn nhận ra ngươi không hề đơn giản. Cát thúc hy vọng ngươi có thể cùng các nàng vượt qua khảo nghiệm.” Hắn quay sang Lạc Nam cười nói, đưa tay vỗ vỗ vai Lạc Nam như động viên.
“Hai người các ngươi thân phận cũng không hề tầm thường, hy vọng hai người thay ta đưa Tiểu Nam rời khỏi Sơn Mộc Lâm. Về phần bộ Linh Quyền vũ kỹ Hoàng cấp, ta nghĩ các ngươi có lẽ sẽ chướng mắt, nên ta cũng không xấu hổ mà lấy ra, haha.” Cát thúc lại tươi cười tiếp tục quay người nhìn hai nữ tử dặn dò.
“Vâng, Cát thúc, huynh đi thong thả.”
Nhìn nam nhân có hàm râu quai nón đầy đặn, Lạc Nam cùng nhị nữ lễ phép nói. Trong mắt họ hiện lên một tia kính trọng. Nếu nói về thực lực, có lẽ Cát thúc không sánh bằng bất kỳ ai trong số họ nếu chiến đấu, tuy nhiên cách làm người của hắn lại khiến ba người kính trọng vô cùng, coi hắn như một trưởng bối.
Nhất là Lạc Nam, Cát thúc khiến hắn nhớ lại cha nuôi kiếp trước của mình.
Lời hứa ngàn vàng, tự do phóng khoáng.
Cát thúc trước khi đi vẫn không quên dặn dò hai nữ đưa Lạc Nam rời khỏi Sơn Mộc Lâm. Hiển nhiên trong mắt hắn, đã hứa thì nhất định sẽ làm. Hai nữ có thể xem là thành viên tạm thời của Thanh Miêu đoàn, việc phân công hai nàng thay hắn làm việc cũng không sai nguyên tắc của hắn.
Nhìn bóng lưng Cát thúc dần khuất xa, Hồng Liên than thở nói: “Chỉ là một tán tu bình thường, lại có tấm lòng đáng quý đến thế. So với nhiều kẻ thân phận hiển hách, cao cao tại thượng, hắn tốt hơn gấp trăm lần.”
Lạc Nam gật đầu đồng cảm. Tại các gia tộc như Lạc gia, những người như Cát thúc hầu như không tồn tại.
“Được rồi, đệ cũng không cần giấu diếm. Chỉ có kẻ ngốc mới tin tưởng một tên Luyện Khí cảnh lại có thể tiêu dao tự tại bên trong Sơn Mộc Lâm như đệ.”
Hồng Liên liếc xéo Lạc Nam nói. Hiển nhiên mặc dù không biết cụ thể thực lực của hắn, nhưng có thể khẳng định hắn không yếu kém như vẻ bề ngoài.
Tình Nhi cũng quay mặt tò mò nhìn Lạc Nam, phồng mang trợn má như muốn nói: “Ngươi dám lừa gạt cô nãi nãi à!”
Hiển nhiên ngoài hai gã thanh niên ngông nghênh kia thì nàng cũng là kẻ ngốc không nhận ra hắn đang giấu diếm thực lực.
Lạc Nam cười cười, điều chỉnh lại khí tức tỏa ra ở mức Trúc Cơ viên mãn. Hắn cũng không có ý định bộc lộ toàn bộ thực lực tương đương Kim Đan kỳ của mình, dù sao thì hắn không thể tín nhiệm hai nữ 100% trong thời gian quen biết ngắn ngủi.
“Trúc Cơ viên mãn!” Hai nữ hơi hoảng hốt. Một thiếu niên trông chỉ mười sáu, mười bảy tuổi lại có tu vi như thế này, các nàng sao có thể không kinh ngạc?
“Được rồi, ta biết các nàng cũng có che giấu thực lực, nhưng hiện tại điều cần làm là nghĩ cách vượt qua ải này đi.” Lạc Nam từ tốn nói.
Nhị nữ cũng bình tĩnh lại, tiếp tục thăm dò căn phòng lửa.
“Dùng linh lực bảo hộ thân thể tiến vào được không?” Tình Nhi lên tiếng, đưa ra ý kiến.
“Biển lửa nhiệt độ khủng khiếp vô cùng, linh lực chúng ta chưa chắc đã bảo vệ được. Hơn nữa, bên trong rộng lớn vô cùng, linh lực sớm muộn cũng cạn kiệt, đến lúc đó chắc chắn sẽ chết.”
Hồng Liên lắc đầu. Biện pháp như vậy nàng đã sớm nghĩ đến. Bản thân là người chủ tu Hỏa hệ linh lực như nàng cũng không dám dại dột tiến vào, vì dựa vào nhiệt độ tỏa ra thì ngọn lửa bên trong mạnh hơn nàng rất nhiều.
Lạc Nam vẫn luôn trầm mặc đột nhiên nghiêm túc nói: “Hai nàng có thể tin tưởng ta không?”
“Ngươi có cách sao?” Hai nữ lập tức quay sang nhìn hắn.
“Không dám chắc 100%, nhưng đã lỡ đến đây rồi ta không muốn về tay không.”
Lạc Nam bình tĩnh nói. Hắn xem trọng tình bạn nên đồng ý chia sẻ với hai nàng. Bọn họ quen biết nhau thời gian không dài, hắn đương nhiên sẽ không ngây thơ tin rằng các nàng sẽ tín nhiệm hắn vô điều kiện.
“Có thể thử một lần.” Hai nữ liếc nhau, đồng thanh nói.
Thế nhưng một lúc sau, sắc mặt hai nàng cứng lại, đôi mắt đẹp trợn tròn, hai đôi môi mê người hé mở, bởi vì Lạc Nam đã một thân một mình dứt khoát tiến vào biển lửa.
Rất nhanh, bóng lưng hắn đã bị biển lửa vô tận bao phủ, không còn một chút âm thanh nào.
Mà hai nữ nhận ra, Lạc Nam hoàn toàn tự nhiên tiến vào như đang đi dạo, thậm chí không dùng bất cứ lực lượng nào để bảo vệ cơ thể.
Hắn điên rồi sao?
Bốn mắt nhìn nhau, chợt hai nàng cắn chặt răng ngọc, nhắm mắt, nhảy mạnh vào.
Bên trong căn phòng, Lạc Nam mỉm cười đắc ý: “Thì ra là thế, quả nhiên đúng như ta suy đoán, haha!”
Lúc đầu khi quan sát căn phòng hồi lâu, Lạc Nam đã phát hiện điều đáng chú ý: Chủ nhân động phủ này muốn khảo nghiệm người tiến vào, không có lý do nào mà hắn lại thiết lập một biển lửa không có kẽ hở như vậy. Đó rõ ràng là đoạn tuyệt đường sống của người khác chứ chẳng phải khảo nghiệm. Vì vậy, khả năng cao nhất đó là biển lửa này không hề tồn tại. Có can đảm xác minh điều đó là thật hay không thì phải dựa vào chính người tiến vào rồi.
Hai thân ảnh nữ tử cũng xuất hiện bên cạnh hắn, với vẻ mặt thán phục.
“Tất cả chỉ là ảo trận. Cửa ải này là dùng để thử thách lòng can đảm và quyết đoán.” Hồng Liên tán thán.
Tình Nhi cũng đồng cảm gật đầu. Ngây thơ như nàng lúc này cũng nhận ra biển lửa vô tận và hơi nóng kinh khủng tỏa ra từ cửa phòng hoàn toàn là một loại ảo trận cao thâm, nhằm đánh lạc hướng người khác.
“Đệ thật can đảm. Dù người khác có đoán được như đệ, nhưng sợ rằng không có can đảm tiến vào, thậm chí ngay cả linh lực hộ thân cũng không thèm dùng.” Hồng Liên tò mò nhìn Lạc Nam đầy thán phục.
“Hai nàng cũng can đảm đấy thôi? Ta điên, các nàng cũng dám điên cùng ta cơ mà!”
Lạc Nam mỉm cười. Sau khi thành công tiến vào, Kim Nhi đã cho biết bên trong căn phòng này chứa một loại trận pháp khác. Nếu sử dụng linh lực hộ thân sẽ kích nổ, khiến người vào trong trọng thương. Cũng may Lạc Nam và hai nàng đều đủ can đảm, nên không ai dùng linh lực.
“Chủ nhân động phủ này rốt cuộc là ai? Ma Niệm Đan và các loại trận pháp đều không hề đơn giản, chẳng lẽ là một gã Đan Trận song tu hay sao?” Tình Nhi nêu lên thắc mắc.
“Muội đi mà hỏi hắn.” Lạc Nam gương mặt nghiêm túc, cánh tay giơ lên chỉ về một phía.
Hai nữ lúc này hướng theo tay hắn nhìn sang, chợt hai nàng hít sâu một hơi. Hai bộ ngực, một to một vừa, nhanh chóng phập phồng.
Tại trung ương căn phòng, vô số trân quý ngọc thạch được khảm nạm, tạo thành một vòng tròn lớn. Một tòa Bảo tọa sừng sững ở trung tâm, như long ỷ của một đế vương.
Mà bên trên bảo tọa, một bộ hài cốt cổ xưa uy nghiêm đang an vị. Hắn đầu đội Tử Kim Quan, thân khoác Hoàng Bào. Dù đã chết đi nhưng phong thái không khác gì một Đế vương bệ nghễ chúng sinh.
Điều đáng nói là, hai cánh tay của hắn đang đặt trên hai bên đùi.
Bàn tay phải đeo một chiếc nhẫn Hắc sắc hình đầu lâu, lại cầm nắm một thanh quyền trượng chống xuống mặt đất. Đỉnh quyền trượng lập lòe Lôi Đình chi lực, phát ra âm thanh xì xèo.
Bên trên bàn tay trái, một ngọn lửa nhỏ Tử Sắc có hình dạng như một trái tim đang nhảy nhót bập bùng, lơ lửng trên bàn tay đang xòe ra của hắn.
Mặc dù không cảm nhận được nguy hiểm từ ngọn lửa phát ra...
Nhưng...
Lạc Nam và nhị nữ lúc này ánh mắt đều co rút lại, nhìn chằm chằm ngọn lửa nhỏ màu tím trông như trái tim đó, gương mặt vô cùng ngưng trọng.
Bởi vì... Bọn hắn chứng kiến không gian xung quanh ngọn lửa nhỏ luôn ở trạng thái vặn vẹo, run rẩy... Sức nóng khủng khiếp làm xao động cả không gian...
Mà lúc này, âm thanh chứa một tia kích động của Kim Nhi cũng truyền vào tai Lạc Nam: “Dị Hỏa – Tử Tâm Phần Không Viêm!”