Con Đường Bá Chủ
Chương 15: Ma Niệm Đan
Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Âm thanh gào thét mang theo vẻ hoảng sợ của Dương Lợi và Trần Lâm khiến nhóm người sắp bước vào động phủ chợt dừng bước. Rõ ràng là không ai muốn mạo hiểm tính mạng để cứu hai kẻ đó.
Im lặng một lúc, tiếng chiến đấu vang vọng cùng tiếng kêu cứu của hai thiếu niên trẻ tuổi vẫn tiếp tục vọng ra từ bên trong động phủ.
“Cùng nhau tiến vào!”
Lâm Hải trầm giọng nói với tất cả mọi người. Dù sao cũng đã cất công đến đây, dù có phải liều mạng cũng phải vào thăm dò bên trong động phủ.
“Phú quý cầu hung hiểm!” Cát thúc cũng cắn răng nói. Cả nhóm gật đầu, cẩn trọng tiến vào.
Lạc Nam theo sát Tình Nhi và Hồng Liên, vì trong số những người ở đây, chỉ có hai nàng mới khiến hắn phải xem trọng.
Mà lúc này, đám người rốt cuộc cũng chứng kiến cảnh tượng bên trong.
Động phủ rộng lớn không thấy điểm cuối, như thể thông suốt với toàn bộ ngọn núi phía sau, tối tăm và mịt mờ vô cùng.
Hai thiếu niên trẻ tuổi đang chật vật chiến đấu với năm kẻ có làn da xanh, hình dáng giống người nhưng đôi mắt vô hồn, hàm răng sắc nhọn, toàn thân chỉ còn da bọc xương, khiến Lạc Nam liên tưởng đến một từ ngữ chỉ có ở kiếp trước của hắn: Zombie.
Không sai, hình dạng năm kẻ quái dị đang chiến đấu cùng Dương Lợi và Trần Lâm y hệt Zombie trong kiếp trước. Tuy nhiên, đám zombie này cao lớn vô cùng, con thấp nhất cũng cao khoảng 2 mét.
“Mau giúp đỡ đi, đám quái vật này đánh không chết!”
Dương Lợi thở hổn hển nói, một cánh tay của hắn đã bị xé nát, trông thê thảm vô cùng. Hắn liều mạng thi triển Băng hệ vũ kỹ nhưng hoàn toàn không thể làm tổn thương bất kỳ kẻ nào trong số năm tên quái vật này.
Mà Trần Lâm cũng không khá hơn là bao. Mặc dù chân tay còn nguyên vẹn nhưng sắc mặt tái nhợt, thân thể đầy vết cào, quần áo rách nát.
“Đây rốt cuộc là tình huống gì vậy?” Lạc Nam cùng đám người thất kinh thắc mắc.
“Đó là Ma Niệm Đan, một loại đan dược hạ phẩm cấp Tứ.” Âm thanh Kim Nhi vang lên trong đầu Lạc Nam. Không đợi Lạc Nam hỏi thêm, nàng lập tức giải thích:
“Ma Niệm Đan là một loại đan dược có thể điều khiển thi thể người chết theo ý niệm của người Luyện đan. Mà năm tên này khi còn sống chính là Thể Tu, việc chúng có nhục thân cường đại là điều hiển nhiên.”
“Thật tà môn! Chủ nhân động phủ này rốt cuộc là ai? Lại có thể giết chết năm tên Thể Tu, rồi sau đó dùng đan dược này để biến chúng thành những con chó giữ cửa cho động phủ của mình.” Lạc Nam âm thầm suy đoán trong lòng.
“Dựa theo cường độ của những thi thể này, khi còn sống, chúng ít nhất cũng là Thể Tu sơ kỳ Tam Chuyển.” Kim Nhi tiếp tục cung cấp kiến thức cho Lạc Nam.
Lạc Nam âm thầm gật đầu. Thể Tu sĩ được chia thành chín cấp, từ Nhất Chuyển đến Cửu Chuyển. Mỗi Chuyển lại chia thành bốn giai đoạn: sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ, và viên mãn.
Thực lực của Thể Tu mạnh mẽ không kém gì Linh tu, sức phòng ngự biến thái của họ khiến vô số tu sĩ phải đau đầu.
“Là năm tên Thể Tu Tam Chuyển!” Hồng Liên kiến thức rộng rãi vô cùng, lập tức giải thích cho đám người, vì lúc này có ba tên zombie đã bắt đầu tiến về phía họ.
“Thể Tu sao? Đáng chết, thứ này thật khó đối phó!” Cát thúc cùng Lâm Hải cũng mắng một tiếng. Không ngờ nơi động phủ này lại gặp cùng lúc năm tên Thể Tu, mà lại là thi thể không biết đau đớn, thật sự rất khó dây dưa.
Tuy nhiên, không chút e ngại, cả nhóm bộc phát linh lực gia nhập cuộc chiến. Lúc này mà không đoàn kết thì chỉ có chết mà thôi.
Chỉ còn Lạc Nam và nha đầu Tình Nhi đứng ngoài xem cuộc vui.
“Ma Niệm Đan sao? Mẫu thân nói loại đan dược tà ma ngoại đạo này vô cùng thất đức, không ngờ lại có người luyện chế được.”
Tình Nhi ngây thơ lẩm bẩm trong miệng, khiến đôi mắt bạc trắng của Lạc Nam khẽ co lại.
Thân thế của nha đầu này tuyệt đối không tầm thường. Chỉ riêng việc nàng sở hữu hai loại linh căn đã đủ kinh người, giờ đây kiến thức của nàng cũng thuộc hàng khủng, khiến Lạc Nam bắt đầu cảm thấy tò mò về nàng.
Lạc Nam tuyệt đối không tin một nha đầu có thân phận bất phàm như nàng lại cả gan vào rừng rậm thám hiểm mà không có bất kỳ thủ đoạn bảo vệ nào. Rất có thể còn có cường giả bí ẩn đang ẩn nấp đâu đó để bảo vệ nàng.
Nghĩ đến đây, hắn thở dài. Ban đầu, Lạc Nam từng có ý định dùng vũ lực để trấn áp Thanh Miêu đoàn, ép họ đưa hắn rời khỏi Sơn Mộc Lâm. Tuy nhiên, vì không muốn trở thành một kẻ ngang ngược, phách lối nên cuối cùng hắn đã từ bỏ ý định đó.
Hiện tại, Lạc Nam dám chắc rằng, nếu khi đó dùng vũ lực, người chịu thiệt thòi chỉ có thể là hắn. Ngoài Tình Nhi, Hồng Liên cũng là một người không thể xem thường.
Mà trong lúc Lạc Nam suy nghĩ thì tình hình chiến đấu đã đi đến hồi kết.
Trước sự liên thủ của một nhóm người, dù năm tên zombie có trâu bò đến đâu cũng không thể chịu đựng nổi, huống chi chúng chỉ chiến đấu theo bản năng, hoàn toàn không có ý thức, bại trận là chuyện sớm muộn.
Một lát sau, cả năm xác zombie đều bị chia năm xẻ bảy, nằm rải rác trên mặt đất. Chúng không có một giọt máu nào, cứ như năm khối gỗ mục đã hết hạn sử dụng bị chặt ra làm củi.
Trên người vài thành viên Sa Hải đoàn đều dính vài vết cào, nhưng chỉ là vết thương ngoài da không đáng chú ý.
Chỉ đáng thương hai thanh niên trẻ tuổi hấp tấp kia, hiện tại trên người đều trọng thương, ngay cả khả năng đi tiếp cũng không còn.
Chứng kiến đám người Cát thúc cùng Lâm Hải dự định đi tiếp vào động, Dương Lợi ra vẻ đáng thương nói:
“Đợi chúng ta chữa thương xong rồi đi tiếp có được không?!”
Đám người Sa Hải đoàn làm ngơ, hoàn toàn không để tâm đến hắn.
“Thương thế của các ngươi quá nghiêm trọng, tốt nhất là nên rời khỏi đây. Tiện thể đưa Tiểu Nam ra khỏi Sơn Mộc Lâm, nhận 20 linh thạch hạ phẩm từ hắn.”
Cát thúc mang theo ý tốt nói. Hắn cũng không thể vì hai đồng bọn tạm thời hợp tác mà từ bỏ những thứ hấp dẫn bên trong động phủ.
“Ta khinh! Hai người chúng ta có công thăm dò động phủ, các ngươi không thể bỏ rơi chúng ta!”
Trần Lâm nghiến răng nghiến lợi hét lớn.
“Hừ, rõ ràng là hai ngươi bị lòng tham che mắt, vội vàng xông vào động phủ, đừng có nói nghe hay như vậy!” Một tên thành viên Sa Hải đoàn hừ lạnh nói.
Sắc mặt hai thiếu niên trẻ tuổi lập tức khó coi, vì đối phương nói trúng tim đen nên không tiện phản bác.
“Được được, chúng ta rời đi. Tuy nhiên, bên trong không biết còn bao nhiêu hiểm nguy, hy vọng các ngươi 'thượng lộ' thuận lợi!”
Trần Lâm nghiến răng, cố ý nhấn mạnh hai từ “thượng lộ”.
“Còn tiểu tử ngươi cứ tiếp tục đi theo bọn họ làm vật hy sinh đi, chúng ta không rảnh dẫn ngươi rời khỏi Sơn Mộc Lâm.”
Dương Lợi hướng về Lạc Nam cười lạnh nói. Không biết vì sao hắn luôn chán ghét Lạc Nam. Nhìn vẻ mặt bình tĩnh như nắm giữ mọi thứ trong tay của Lạc Nam khiến hắn phẫn nộ vô cùng.
“Đa tạ đã quan tâm.” Lạc Nam mỉm cười, vẻ mặt vô tội của hắn khiến hai thiếu niên trẻ tuổi càng thêm căm tức.
“Khanh khách, chúng ta tiếp tục thôi.”
Hồng Liên ngáp một cái đầy nhàm chán. Do đứng cạnh Lạc Nam, hương thơm từ miệng nàng thoảng vào mũi hắn, khiến “tiểu huynh đệ” bên dưới của hắn khẽ có phản ứng.
“Tiểu Nam, ngươi thật sự muốn đi theo chúng ta sao?” Cát thúc lại hỏi, giọng điệu mang theo ý nhắc nhở, hy vọng hắn đừng đùa giỡn với mạng sống của mình.
“Ta tin tưởng Tình Nhi sẽ bảo vệ ta, đa tạ Cát thúc đã quan tâm.” Lạc Nam cảm nhận được suy nghĩ của Cát thúc, trong lòng ấm áp, cười nói.
“Hì hì, đúng vậy, có Tình Nhi bảo vệ Tiểu Nam ca ca mà.” Tình Nhi vẫn dáng vẻ hồn nhiên nhí nhảnh, cười hì hì nói.
Đám người lắc đầu ngán ngẩm, đúng là hai đứa nghé con không sợ cọp, cũng không định nhắc nhở bọn họ nữa.
Chỉ có Hồng Liên là nhìn Tình Nhi đầy suy tư, rồi chuyển sang nhìn Lạc Nam, khóe môi đỏ như lửa khẽ nhếch lên nở nụ cười thần bí.
...
Đám người tiếp tục tiến sâu vào bên trong. Đi được một lúc không gặp phải bất kỳ thứ gì tấn công, tuy nhiên lúc này trước mặt xuất hiện thêm hai cửa động khác, hiển nhiên động phủ đến đây đã chia thành hai lối rẽ.
Mà bên cạnh hai cửa động, có hai trụ đá nhỏ, đặt hai mảnh da dê hơi ố vàng, trên đó ghi vài loại văn tự.
Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn – Thấu Thị Vạn Lý.
Trong quá trình di chuyển, Lạc Nam đã sớm dùng kỹ năng mắt phải của mình. Hắn đã phát hiện ra hai mảnh da dê trước cả đám người. Trên đó lần lượt là hai loại Hoàng cấp vũ kỹ. Lạc Nam suy đoán đây có thể là phần thưởng mà chủ nhân động phủ ban tặng khi vượt qua năm tên zombie.
Hoàng cấp trung phẩm vũ kỹ: Linh Quyền
Hoàng cấp trung phẩm vũ kỹ: Linh Đạn
Với một kẻ toàn tu Huyền Cấp cực phẩm vũ kỹ trở lên như Lạc Nam, cộng với hồn lực dồi dào, việc ghi nhớ nội dung trên hai tấm da dê chỉ diễn ra trong phút chốc. Lạc Nam đã hoàn toàn biết cách tu luyện hai loại Hoàng cấp vũ kỹ này trước khi đám người kịp phát hiện.
“Là hai loại Hoàng cấp trung phẩm vũ kỹ!” Đoàn trưởng Sa Hải đoàn Lâm Hải cầm mảnh da dê, sắc mặt hơi vui vẻ. Với những người không có thế lực lớn chống lưng như bọn họ, Hoàng cấp trung phẩm đã là rất tốt rồi.
“Được rồi, các ngươi một quyển, chúng ta một quyển nhé?” Cát thúc cũng khá động tâm, mở miệng yêu cầu.
“Đã nói chia sáu bốn, ngươi phải bù thêm 20 linh thạch hạ phẩm.” Lâm Hải hơi suy nghĩ, ra giá nói.
“Không thành vấn đề.” Cát thúc lập tức đưa một túi nhỏ cho Sa Hải, nhận lấy tấm da dê có ghi cách tu luyện Linh Quyền.
“Động phủ có hai con đường, ta nghĩ chúng ta nên tách ra thì hơn. Ai nhận được gì phải xem vận khí.” Sa Hải trầm ngâm nói.
“Cứ quyết định như vậy đi.”
Hồng Liên lúc này tự quyết định nói, rồi xoay người bước vào một cửa động. Ba người Lạc Nam bất đắc dĩ đành đi theo.
“Lão đại, sao chúng ta không...?”
Nhìn bóng lưng Thanh Miêu đoàn, một tên thành viên bộc phát sát khí nói, cánh tay đưa ngang cổ làm động tác cắt cổ.
“Lão Cát thực lực không thua ta, nữ nhân Hồng Liên kia cũng rất mạnh mẽ. Dù chúng ta có giết bọn họ cũng phải trả giá thê thảm.” Lâm Hải trầm giọng nói. Hắn cũng muốn giết người diệt khẩu, chỉ là thực lực không cho phép mà thôi.
“Yên tâm đi, bọn họ mang theo hai cái vướng víu Luyện Khí kỳ, nhất định sẽ không có kết quả tốt đâu.” Lão tam Sa Hải đoàn âm dương quái khí nói.
“Được rồi, chúng ta cũng đi thôi.”
Lâm Hải ra lệnh, hướng về cửa hang còn lại bước vào.
...
Bên ngoài động phủ, cặp đôi thiếu niên trẻ tuổi Dương Lợi, Trần Lâm lúc này đã khôi phục một phần thực lực, miễn cưỡng di chuyển bình thường.
“Bỏ qua đơn giản vậy sao?” Dương Lợi oán hận hỏi Trần Lâm.
“Hừ, ăn không được thì phá cho hỏng! Sao có thể dễ dàng để bọn họ 'ngư ông đắc lợi' chứ?” Trần Lâm hận nghiến răng.
“Lập tức phát tán tin tức về động phủ này ra ngoài, tốt nhất là khiến càng nhiều người biết càng tốt.” Dương Lợi hai mắt oán độc nói.
Trần Lâm cũng cười một cách âm trầm. Để càng nhiều người biết về động phủ, sẽ càng có nhiều cường giả đến tranh giành. Với tu vi của đám người Cát thúc, cái chết là điều không thể nghi ngờ.
Haizzz...
Một tiếng thở dài nặng nề vang lên khiến hai tên lập tức giật mình, đồng thanh hét lớn:
“Kẻ nào?!”
“Haiz, còn trẻ tuổi mà đã độc ác như vậy. Lão thân làm sao có thể để các ngươi phá hỏng lần rèn luyện hiếm hoi của tiểu thư chứ?”
BÙM!
Âm thanh vừa dứt, chỉ thấy thân thể hai thiếu niên trẻ tuổi lập tức nổ tung trong không khí, ngay cả một mảnh thịt vụn cũng không còn sót lại.
Mà người ra tay từ đầu đến cuối vẫn không hề lộ diện.
...