Chương 20: Diễm Gia Lão Ẩu

Con Đường Bá Chủ

Chương 20: Diễm Gia Lão Ẩu

Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Ta giúp nàng, cùng luyện hóa nó nhé?"
Hồng Liên trợn tròn mắt. Ngay cả nàng, một Nguyên Anh Kỳ, còn phải liều mạng với tâm lý dữ nhiều lành ít khi luyện hóa Dị Hỏa, vậy mà Lạc Nam, một Kim Đan, lại dám nói sẽ cùng nàng luyện hóa. Làm sao nàng có thể không bất ngờ?
Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của nàng, Lạc Nam nhéo nhẹ má nàng, cười cười khẳng định:
“Quá trình mặc dù có thể hơi gian nan, nhưng cam đoan sẽ thành công.”
Nhìn vẻ mặt tự tin của Lạc Nam, Hồng Liên bất giác tin tưởng hắn một cách kỳ lạ, gật mạnh đầu. Dị Hỏa có công dụng quá lớn đối với nàng, không chỉ giúp tăng cường chiến lực một cách đáng kể mà tu vi cũng sẽ tăng tiến.
Linh lực cuồn cuộn bao bọc lấy bàn tay, nàng đưa tay muốn bắt lấy Tử Tâm Phần Không Viêm đang lơ lửng.
“Á!”
Một luồng hơi nóng kinh khủng ập tới ngay khi nàng vừa tiếp cận ngọn lửa tím ấy. Hồng Liên không thể không rụt tay về, dù vậy, vài lớp da non trên bàn tay đã bị bỏng rát, bong tróc vì sức nóng khủng khiếp.
“Ngốc!” Lạc Nam đau lòng mắng yêu, vuốt ve bàn tay mềm mại đã bị thương của nàng rồi đưa lên miệng thổi phù phù.
Nhìn bộ dáng ân cần của hắn, Hồng Liên cười tươi rói, cảm thấy tỷ muội mình giao cho người đàn ông này cũng là quyết định không tệ.
Chợt Lạc Nam bế phốc nàng dậy, tìm ngay nơi riêng tư đang ửng đỏ giữa hai chân nàng, dương vật cứng rắn mạnh mẽ sấn vào, lấp đầy hoàn toàn bên trong, cả gốc lẫn ngọn.
“Ư! Đồ lưu manh! Chàng làm gì thế?” Hồng Liên run lên bần bật, bị tấn công bất ngờ khiến nàng vừa sung sướng vừa đau nhói.
“Kết hợp cùng một chỗ, cùng nhau luyện hóa nó.” Lạc Nam giải thích một câu, cúi đầu xuống khóa chặt đôi môi đỏ mọng.
Chụt chụt!
Vừa nuốt lấy lưỡi nàng như để đánh lạc hướng, Lạc Nam cùng lúc vận chuyển hai loại linh căn, Thổ hệ và Thủy hệ cấp tốc bao phủ cánh tay hắn, không chút do dự dứt khoát chộp lấy Tử Tâm Phần Không Viêm đang lơ lửng.
Nóng!
Cực nóng!
Khi vừa chạm đến Dị Hỏa, cánh tay Lạc Nam lập tức bùng cháy dữ dội. Hai lớp linh lực bảo vệ mỏng manh như tờ giấy bị xuyên thủng, da thịt nhanh chóng bị thiêu rụi, lộ ra xương cốt trắng hếu bên trong cánh tay.
RỪ!
Cắn chặt răng chịu đựng cơn đau ập đến, Lạc Nam bất ngờ rời môi Hồng Liên, há mở miệng rộng một hơi nuốt toàn bộ Tử Tâm Phần Không Viêm vào bụng.
AAAA!
Hồng Liên vừa kịp hoàn hồn thì Lạc Nam đã nhanh chóng làm xong tất cả. Chứng kiến hắn nuốt Dị Hỏa khủng khiếp vào bụng, nàng la hét thất thanh, nước mắt lưng tròng:
“Tiểu Lạc, chàng làm gì? Chàng điên rồi sao?”
Lạc Nam không thể trả lời nàng. Thân thể Lạc Nam cấp tốc bành trướng, da thịt đỏ bừng như sắp nổ tung. Hỏa diễm như muốn tàn phá toàn bộ cơ thể hắn, rất nhanh sau đó đã có hỏa diễm trào ra ngoài qua lỗ chân lông, hắn lúc này trông như một người lửa.
Hồng Liên biết hắn làm vậy là vì nàng. Hắn biết luyện hóa Dị Hỏa sẽ phải chịu nỗi đau đớn như địa ngục tra tấn, vì thế đã giành trước một bước nuốt lấy Dị Hỏa.
Bên dưới, nơi tư mật vẫn đang kết hợp chặt chẽ cùng Lạc Nam. Trái tim Hồng Liên tràn ngập cảm động. Nàng cũng bắt đầu bị Dị Hỏa ảnh hưởng, liền ôm chặt lấy thân thể trần truồng đang bành trướng của Lạc Nam, muốn cùng hắn chịu đựng đau đớn do Dị Hỏa mang lại.
Thế nhưng nàng chỉ cảm thấy toàn thân nóng ran mà thôi, vì Dị Hỏa lúc này vẫn đang bận rộn chống lại hai tồn tại trong cơ thể Lạc Nam.
Bên trong đan điền, Linh Thổ và Huyền Thủy, hai đỉnh lớn, điên cuồng chuyển động, vô số linh lực tỏa ra muốn trấn áp đóa Dị Hỏa vừa xuất hiện.
Tử Tâm Phần Không Viêm dường như bị chọc giận, nó cấp tốc bành trướng, vô số linh lực hỏa diễm màu tím sinh ra. Nhiệt độ khiến không gian xung quanh càng lúc càng rung chuyển dữ dội.
Lạc Nam lúc này toàn thân đã bị thiêu cháy, hỏa diễm vẫn cuồn cuộn nhưng ý thức hắn vẫn bình tĩnh dị thường. Nhìn Hồng Liên ôm chặt mình, hỏa diễm khủng khiếp đã thiêu đốt sang cơ thể trần truồng của nàng, làn da trắng mịn dần sưng vù, da thịt cháy rát. Hắn khó nhọc mở miệng, thở dốc kịch liệt nói:
“Vận chuyển công pháp của nàng, chúng ta cùng luyện hóa nó!”
Hồng Liên gật đầu trong vô thức. Lúc này nàng đau đớn đến mức không muốn sống nữa. Nhiệt độ khủng khiếp như muốn nuốt chửng toàn bộ thân thể nàng. Hồng Liên nhận ra ý tưởng luyện hóa Dị Hỏa của mình ngây thơ đến mức nào. Nếu không có Lạc Nam, e rằng vừa nuốt Dị Hỏa vào người nàng đã lập tức bị nổ tung mà chết rồi.
Hai thân thể trần truồng quấn chặt lấy nhau, toàn thân họ đã đầm đìa máu tươi. Hai mái tóc đã sớm bị thiêu đốt thành tro bụi, lộ ra hai cái đầu trọc lóc trông vừa buồn cười vừa thê thảm. Giờ phút này, hai gương mặt kề sát nhau, mắt nhìn đối phương tràn ngập tình cảm như muốn hòa quyện cùng nhau.
Khuôn mặt Lạc Nam nở nụ cười thỏa mãn hơi dữ tợn, cái miệng rộng tìm đến môi nàng, rất nhanh bắt đầu quấn quýt. Bên dưới, dương vật cứng ngắc cũng cấp tốc ra vào.
Vừa bị hỏa diễm thiêu đốt, vừa trải qua khoái lạc thân mật, đây có lẽ là trải nghiệm khó quên nhất trong đời của Diễm Hồng Liên và Lạc Nam.
“Ư HỪ HỪ HỪ!” Nàng rên rỉ đau đớn trong thống khổ và sung sướng. Ngọn lửa hừng hực vẫn không ngừng lại. Thế nhưng, chỉ cần hắn vẫn ôm chặt nàng, nàng không hề sợ hãi.
Da thịt cả hai bắt đầu biến mất, chỉ còn trơ lại xương cốt ghê rợn. Thế nhưng, nơi tư mật như được một lực lượng thần bí nào đó bảo vệ, vẫn kịch liệt khăng khít ma sát lấy nhau.
“Bất Hủ Diễn Sinh Kinh – Tụ Đỉnh!” Lạc Nam trong lòng gầm thét.
Mà Hồng Liên theo bản năng cũng bắt đầu vận chuyển công pháp của riêng nàng.
ẦM!
Vô số kinh văn cổ xưa ầm ầm vang vọng bên trong thân thể. Đối diện với uy thế của Cấm Kỵ công pháp, Tử Tâm Phần Không Viêm dường như sợ hãi đến cực hạn, nó vừa run rẩy lại vừa điên cuồng gia tăng cường độ hỏa diễm, như một cách tự bảo vệ mình, khiến nhiệt độ trong phòng ngày càng khủng khiếp.
Bên ngoài, Diễm Điệp Tình không biết từ lúc nào đã tỉnh lại. Nàng nhìn nam nhân và tỷ tỷ của mình đang kịch liệt chống chọi bên trong hỏa diễm. Thân thể cả hai đã bị thiêu đốt chỉ còn một nửa. Nhiệt độ khủng khiếp tỏa ra khiến thân thể trần truồng nhỏ nhắn của nàng đỏ bừng, mồ hôi tuôn ra như suối.
Tình Nhi cắn chặt môi, máu tươi từ miệng nàng chảy ra. Mỗi lần hai người bên trong ngọn lửa rên rỉ là mỗi lần trái tim nàng như bị cắt xé, nỗi đau đớn này khiến nàng hít thở không thông.
“Luyện cho ta!”
Từ bên trong hỏa diễm, Tình Nhi nghe được âm thanh gầm thét của hai người. Nước mắt lăn dài trên má vì đau lòng. Ngọn lửa ngày càng lớn, đã gần lan tỏa đến vị trí của nàng.
Tình Nhi biết mình không thể giúp gì được cho hai người. Nàng không có Hỏa hệ linh căn, không thể luyện hóa hỏa diễm. Nén đau đớn trong lòng ngực, nàng bắt đầu lùi ra thật xa. Điều duy nhất nàng có thể làm lúc này là bảo vệ bản thân không để hỏa diễm ảnh hưởng.
Thời gian dần dần trôi qua, ngọn hỏa diễm vẫn bừng bừng như hỏa long đang rầm rú, lâu lâu lại có cột lửa bắn thẳng lên cao, khiến căn phòng có trận pháp gia trì vô cùng kiên cố có dấu hiệu nứt vỡ.
Một hỏa cầu màu tím đang hừng hực thiêu đốt, cỗ lực lượng hủy diệt bên trong truyền ra khiến không gian quanh nó đều vặn vẹo, méo mó.
Bên trong hỏa cầu mơ hồ có thể nhìn thấy hai bóng người quấn chặt lấy nhau. Hai luồng khí tức đang tăng trưởng từng chút một.
Sau thời gian dài chống chọi hỏa diễm, Lạc Nam và Hồng Liên đã bắt đầu thích nghi với đau đớn do Tử Tâm Phần Không Viêm mang lại. Thân thể bọn họ bị thiêu đốt cuồn cuộn, rồi lại nhanh chóng lành lại dưới sự hỗ trợ của linh lực. Mỗi lần da thịt mới được sinh ra, cường độ thân thể lại gia tăng thêm một chút, sau đó lại nhanh chóng bị đốt trụi, rồi lại dần dần được sinh ra. Vòng tuần hoàn cứ thế lặp đi lặp lại, khiến cường độ thân thể dưới sự rèn luyện khắc nghiệt của ngọn lửa từ từ tăng lên.
Cả hai đồng thời trở thành Thể Tu.
Bên trong đan điền Lạc Nam, một vật thể mới lạ lại dần dần được ngưng tụ từ vô biên vô tận linh lực do Dị Hỏa mang lại.
Mà Viêm Hỏa của Hỏa Hồng Liên cũng dần dần biến đổi. Linh lực vốn dĩ có màu đỏ rực của nàng đang dần chuyển sang màu tím.
Thân thể và linh lực của cả hai không ngừng gia tăng bên trong ngọn lửa.
Tình Nhi cũng không hề rảnh rỗi. Dù chỉ ở mép ngoài, nhưng trước sức nóng khủng khiếp từ Dị Hỏa, Tình Nhi lại khôn khéo vận dụng linh lực để đối kháng với nó. Nhờ vậy, cường độ linh lực của nàng tinh thuần không ít, đang dần dần tăng lên. Bên trong đan điền, linh lực cấp tốc vận chuyển, trong quá trình hình thành một viên đan dược nhỏ màu hoàng kim, nàng bắt đầu đột phá Kim Đan kỳ.
Không thể không nói tâm trí Tình Nhi vô cùng thông minh lanh lợi. Sức nóng khủng khiếp của Dị Hỏa trong căn phòng đã bị nàng tận dụng thành môi trường rèn luyện tuyệt hảo.
Thời gian cứ thế chậm rãi trôi qua, ba người như lâm vào trạng thái ngủ say, không hề có một chút động tĩnh. Tuy nhiên, ba luồng khí tức ngày một dào dạt, biểu hiện trạng thái của họ không ngừng được cải thiện.
Bên ngoài động phủ, không có bức tường nào không lọt gió. Tin tức về động phủ cũng vì một lý do nào đó đã truyền ra ngoài, khiến vô số tu sĩ có tham vọng tìm đến, mong muốn "húp một chén canh".
Chỉ là tình huống lúc này hết sức kỳ quặc: một lão ẩu toàn thân áo đen, mặt mũi nhăn nheo, đang an tĩnh ngồi trước cửa động phủ. Vô số tu sĩ tìm đến đều bị nàng chặn trước cửa, mặt mày ngưng trọng nhìn chằm chằm lão ẩu, không dám xen vào.
Lão ẩu toàn thân bình thường không gợn sóng, cứ như một phàm nhân đang ngồi đó, vậy mà lại khiến quần hùng toát mồ hôi hột.
“Vị tiền bối này, động phủ vô chủ là của người hữu duyên. Ngươi cũng không thể độc chiếm, khác nào không xem quần hùng nơi đây vào mắt?”
Rốt cuộc, một nam tử trung niên mặc áo trắng cẩn trọng lên tiếng nói, toàn thân bộc phát tu vi Kim Đan Hậu Kỳ. Hắn vô cùng khôn khéo, kéo toàn bộ quần hùng vào lời nói của mình. Cho dù lão ẩu này bất phàm cũng không dám đắc tội với tất cả những người ở đây. Phải biết rằng những người này ngư long hỗn tạp, xuất thân từ rất nhiều thế lực, gộp lại cùng nhau cũng rất đáng gờm.
“Đúng, làm người không thể bá đạo như vậy.”
“Chuẩn rồi, lão bà bà mau ly khai, hậu bối chúng ta không muốn khó dễ ngươi.”
“Tiền bối mau rời đi, động phủ là người hữu duyên đạt được.”
Lập tức có vô số âm thanh ủng hộ nam tử áo trắng vang lên, hiển nhiên muốn hợp tác bức lùi lão ẩu.
“Lão thân không thích giết chóc, động phủ đã có tiểu thư nhà ta tiến vào, các vị mau rời đi thôi.” Lão ẩu quét mắt một vòng nhìn xung quanh, không nhanh không chậm mở miệng nói.
“Hừ, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, chúng ta nể mặt ngươi là tiền bối mới khách sáo với ngươi.” Nam tử áo trắng thấy lão ẩu không xem lời nói của hắn ra gì, tức giận gầm thét nói. Một tay linh lực cấp tốc ngưng tụ, Kim hệ nguyên tố hình thành một chưởng ấn màu vàng, đánh về phía lão ẩu.
“Kim Linh Chưởng!”
Đây là một Huyền cấp hạ phẩm vũ kỹ, lại do Kim Đan hậu kỳ phát ra, uy lực không thể xem thường. Vô số tu sĩ xung quanh lùi về một bước.
Trước chưởng ấn mạnh mẽ công tới, lão ẩu vẫn ung dung bình thản. Đôi mắt đục ngầu như có hỏa diễm đang lóe lên, nhìn về phía chưởng ấn.
XÈO XÈO!
Chưởng ấn cấp tốc bị hòa tan. Âm thanh xèo xèo truyền ra khiến vô số tu sĩ như nín thở. Kim Linh Chưởng chưa kịp chạm đến người lão ẩu đã tiêu tán trong thiên địa.
Tĩnh!
Hoàn toàn yên tĩnh!
Vô số tu sĩ hít một hơi. Có thể chỉ với một ánh mắt hóa giải công kích của Kim Đan hậu kỳ, khiến bọn họ khiếp đảm không dám hó hé.
Một số tu sĩ hơi có đầu óc không nói hai lời, xoay người rời đi.
Lão ẩu luôn miệng nói tiểu thư của nàng đã vào động phủ, đó là nhân vật nào? Lại khiến một cường giả khủng khiếp như lão ẩu phải đi theo bảo vệ? Bọn họ có chọc nổi người như vậy sao?
“Là ta nhất thời hồ đồ, đắc tội tiền bối, xin được cáo lui.” Nam tử áo trắng sắc mặt tái nhợt, mồ hôi đầm đìa kín cẩn chắp tay nói.
Lão ẩu liếc nhìn hắn, không nhanh không chậm mở miệng: “Nếu tu vi ta không bằng ngươi, e rằng hiện tại ngươi đã trở thành một cỗ thi thể. Muốn giết người thì phải có giác ngộ bị giết.”
Nói xong, nàng từ từ nâng lên cánh tay khô gầy, một luồng hỏa diễm cấp tốc hình thành.
Nam tử áo trắng sắc mặt đại biến, hai chân bùng phát kim quang, vận dụng thân pháp chạy trốn như điên.
“Viêm Hỏa Chưởng!”
Âm thanh nhàn nhạt từ miệng lão ẩu truyền ra.
Hỏa diễm điên cuồng bá đạo, như khóa chặt thân ảnh nam tử áo trắng. Mặc kệ hắn trốn chạy đến nơi nào, vẫn một mực đuổi theo.
Xèo!
Rốt cuộc thân thể nam tử áo trắng bị chưởng ấn hỏa diễm tiếp cận, một tiếng xèo vang lên, mùi thịt nướng lan tỏa ra xung quanh. Một mảnh tro vụ theo đó bay trong làn gió.
“ỰC!”
Tiếng nuốt nước bọt của vô số tu sĩ vang lên. Bọn hắn mặt mày cứng đờ, miệng há hốc như trứng vịt nhìn đường đường một Kim Đan Hậu Kỳ đơn giản bị thiêu thành tro bụi.
“Ông trời của ta, đó là Viêm Hỏa!” Một tu sĩ có kiến thức bất phàm lên tiếng nói, ánh mắt nhìn lão ẩu tràn ngập hoảng sợ.
“Cái gì? Là Viêm Hỏa?”
“Viêm Hỏa? Đây không phải loại hỏa diễm đặc trưng của gia tộc kia sao?”
Đám người nghị luận xôn xao, thân thể không tự chủ lùi lại vô số bước. Một số người nhát gan bắt đầu điên cuồng chạy trốn.
Lúc này, một thanh niên trông chừng 18, 19 tuổi, diện mạo anh tuấn, thân mặc lam y, mái tóc màu xanh tung bay trong gió. Hắn không khiếp sợ như những người khác, trái lại kính cẩn bước đến, từ tốn mở miệng nói:
“Không biết vị tiền bối nào của Diễm gia, tiểu tử Hàn Thanh xin ra mắt tiền bối.”
“Hàn? Người Hàn gia sao? Không tệ, 18 tuổi đã đạt Kim Đan hậu kỳ.” Lão ẩu thoáng gật đầu. Hàn gia là một thất cấp gia tộc, lãnh thổ gần với Diễm gia nên xem như có quen biết.
“Không biết lần này là vị thiên tài nào của Diễm gia ra ngoài rèn luyện?” Hàn Thanh lên tiếng giả vờ dò hỏi. Thật ra trong lòng hắn đã sớm biết, có thể để một vị cường giả trên cấp Hóa Thần như lão ẩu hộ tống thì chỉ có thể là một trong hai vị tiểu thư kia mà thôi.
“Không liên quan đến ngươi, mau rời đi.” Lão ẩu bình thản nói. Dù là người của Thất cấp thế lực cũng không khiến nàng phải khách khí.
“Tiểu tử cáo lui.” Hàn Thanh chắp tay nói, đồng thời thong dong rời đi, chỉ là thỉnh thoảng vẫn liếc nhìn về động phủ, ánh mắt mang theo vẻ điên cuồng ái mộ.
Hai vị tiểu thư Diễm gia, bất cứ ai cũng có thể là tình nhân trong mộng của vô số người, đương nhiên bản thân hắn cũng không ngoại lệ.
“Nếu có thể lọt vào mắt hai nàng…” Hàn Thanh nghĩ đến đây, toàn thân kích động hưng phấn kịch liệt.
“Trời ạ! Người của Hàn gia cũng bị đuổi đi sao?” Một tên tu sĩ ngơ ngác hỏi.
“Ngu ngốc! Vị tiền bối kia sử dụng Viêm Hỏa, đó là hỏa diễm đặc trưng của người Diễm gia, Bát cấp tu chân thế lực. Chúng ta mau cút đi, nếu không mạng nhỏ không còn đâu!” Đồng bạn bên cạnh vừa chửi hắn, vừa nắm lỗ tai hắn kéo đi.
“Trời ạ, mau rời, mau rời đi!”
Chỉ trong thoáng chốc, trước cửa động phủ hoàn toàn yên tĩnh.
Nhìn cửa động trống rỗng, hai mắt đục ngầu của lão ẩu áo đen hiện lên một tia lo lắng, trong miệng lẩm bẩm chỉ một mình nàng nghe được:
“Với thiên phú của hai vị tiểu thư, sao có thể lâu đến vậy?”