Con Đường Bá Chủ
Chương 21: Diễm Tâm Đỉnh
Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không gian bao trùm bởi làn hỏa diễm màu tím. Thiếu nữ nhỏ nhắn trần truồng yên lặng ngồi xếp bằng, vô số linh lực hệ Phong và Mộc cuộn quanh cơ thể, tạo thành một màn chắn bảo vệ nàng khỏi sức nóng kinh khủng của nơi đây.
Tình Nhi cuối cùng cũng đột phá, chính thức trở thành cường giả Kim Đan Sơ Kỳ.
Phải biết rằng trên mảnh đại lục này, một Kim Đan Kỳ đã có thể tự mình thành lập một thế lực cấp ba, vậy mà thiếu nữ mới 14 tuổi này đã đạt đến tầng thứ đó.
Thiên phú kinh người đến mức không cần phải bàn cãi. Thiên tài số một Lạc gia là Lạc Vũ, dù 15 tuổi đã đột phá Kim Đan, nhưng so với nàng vẫn kém một bậc.
Tình Nhi mở đôi mắt đen láy, vươn bàn tay nhỏ nhắn xuống giữa hai chân, nhẹ nhàng xoa nắn “cánh hoa hồng nhỏ” nay đã bình phục. Mặt nàng ửng đỏ, cái miệng nhỏ khẽ gắt gỏng:
“Hừ, làm người ta đau đến thế, ta sẽ cho ngươi biết tay.”
Hai thân ảnh bên trong ngọn lửa tím ngày càng sáng rực, khí tức hùng hậu tỏa ra. Ngọn lửa tím cũng dần trở nên dịu ngoan, như đang vuốt ve đôi nam nữ bên trong.
Diễm Điệp Tình khẽ thất thần. Mới thời gian trước, nàng vẫn là một nữ hài tử ngây thơ vui vẻ, vậy mà chớp mắt đã trở thành người đàn bà của hắn. Mọi chuyện cứ như một giấc mơ, nhưng nàng không hề oán hận, trái lại trong lòng còn có chút ngọt ngào.
“Cũng sắp rồi…” Tình Nhi khẽ thủ thỉ, đôi mắt ngập tràn chờ mong nhìn hai thân ảnh đang từ từ mở mắt.
...
Đan điền Lạc Nam chấn động mạnh. Một quái vật khác đã hình thành bên trong hắn, cùng Linh Thổ và Huyền Thủy Đỉnh tạo thành thế chân vạc.
Tuy nhiên, cái đỉnh khổng lồ mới hình thành này thật sự rất lớn, lớn gấp vài lần Huyền Thủy Đỉnh. Lạc Nam lúc này mới nhận ra, đẳng cấp vật phẩm “tụ đỉnh” càng cao, khi thành hình sẽ càng lớn.
Trong đan điền của hắn, một đại đỉnh mới hình thành tỏa ra khí thế hừng hực, như muốn thiêu đốt trời đất. Toàn thân nó được ngưng tụ từ hỏa diễm tím đậm, vô số hỏa hệ linh khí trong thiên địa được nó nuốt vào phun ra, điên cuồng chuyển hóa thành hỏa linh lực cho Lạc Nam.
“Gọi ngươi là Diễm Tâm Đỉnh đi, Diễm đồng thời cũng là họ của cả hai nàng,” Lạc Nam nhếch miệng thầm nghĩ.
Tu vi của hắn đương nhiên cũng tăng lên đáng kể. Tam Đỉnh hoàn toàn không thua kém một tu sĩ Kim Đan Hậu Kỳ.
Phải biết rằng, tu vi càng cao thì tốc độ tu luyện càng chậm. Một Kim Đan bình thường muốn đột phá từ Sơ Kỳ lên Hậu Kỳ, dù có thiên phú cực cao và sở hữu hai loại linh căn, cũng phải mất ít nhất vài năm. Vậy mà chỉ trong gần ba tháng, Lạc Nam dù không tu luyện theo cách truyền thống, nhưng thực lực và tốc độ tu luyện đều vượt xa.
Sự đáng sợ của Cấm Kỵ công pháp có thể thấy rõ qua điều này.
“Keng, hoàn thành Thành Tựu, thu được một lần ngẫu nhiên triệu hoán Vũ Kỹ Địa Cấp.”
Tiếng hệ thống khiến Lạc Nam lộ vẻ cổ quái. Đúng là bánh ngon từ trên trời rơi xuống! Dị Hỏa hình thành vô số năm, là kỳ vật trong trời đất. Không ngờ lần đầu luyện hóa nó lại nhận được Thành Tựu từ hệ thống.
Hài lòng nhếch miệng cười, Lạc Nam đặt tay lên một cánh tay trắng mịn, trơn mềm đang vuốt ve má hắn.
Diễm Hồng Liên cũng tỉnh lại cùng hắn. Đôi mắt to tròn ướt át, nhu tình nhìn nam nhân của mình. Nàng vẫn trần truồng, để lộ thân thể quyến rũ mê hoặc. Việc trở thành đàn bà khiến nàng càng thêm hấp dẫn: làn da căng bóng đầy co giãn, bầu ngực căng tròn vểnh cao, đôi đùi thon dài kẹp chặt. Đặc biệt, lúc này có một ngọn lửa tím vờn quanh thân thể nàng, càng tăng thêm vẻ ma mị, cuốn hút.
Mà tu vi của nàng cũng đột phá Nguyên Anh Trung Kỳ, sắp tiến lên Hậu Kỳ.
Lạc Nam làm sao có thể nhịn được?
Ý niệm vừa động, ngọn lửa tím khủng bố xung quanh đã nhanh chóng thu hồi vào cơ thể hai người, cứ như vốn dĩ nó là của vợ chồng bọn hắn vậy.
Ngọn lửa biến mất, để lộ hai thân thể đang quấn chặt lấy nhau. Nơi tư mật vẫn gắn kết chặt chẽ, chưa từng tách rời.
Cảm nhận “u cốc” ẩm ướt, ấm nồng vô hạn, Lạc Nam ôm lấy tấm lưng trơn bóng của nàng, bắt đầu mạnh mẽ chuyển động.
Phạch, phạch, phạch.
“Hừ, nhẹ một chút, lưu manh này,” Hồng Liên ôm chặt cổ nam nhân, mặc hắn ra vào, nàng rên rỉ khẽ hừ nói.
“Hừ, bảo bối, trở thành Thể Tu khiến nàng càng thêm mê người rồi. Da thịt săn chắc co giãn không nói, ngay cả bên trong cũng chặt khít vô cùng,” Lạc Nam khàn khàn nói. Yêu tinh này của hắn quả thật là vưu vật.
“Hừm, ư, thiếp và chàng dưới sự rèn luyện của dị hỏa đã trở thành Tam Chuyển Thể Tu, thân thể đương nhiên có sự khác biệt,” Hồng Liên thở hừ hừ, vừa lắc lắc vòng eo phối hợp động tác của hắn.
Lạc Nam cảm thấy chưa đủ, đỡ nàng đứng dậy, vác một chân nàng lên vai. “Cái lỗ mê người” hiện ra trước mắt, hắn nhìn “tiểu huynh đệ” của mình hung hăng xâm chiếm nàng.
“Á! Chết thiếp! Sướng quá chàng ơi! Vừa tỉnh lại đã ‘làm’ người ta rồi!” Hồng Liên cảm thấy thân thể như con thuyền lênh đênh trên sóng. Việc trở thành Thể Tu khiến thân thể nàng ngày càng mẫn cảm, nước từ bên trong đã phun tràn khắp hạ thể hai người.
“Hừ, hai ngươi có xem ai ra gì hay không?”
Một âm thanh bất mãn vang lên khiến Lạc Nam dừng nhịp. Chỉ thấy Tình Nhi đã phùng mang trợn má, hung hăng đi tới.
“Tình Nhi của ta.” Lạc Nam tạm dừng hoạt động, bế Hồng Liên lên tay, bước lại đón nàng. Trong lòng hắn mang theo một tia áy náy. Nàng cũng là nữ nhân của hắn, lại bị hắn nhất thời xem nhẹ. Trải qua sinh tử khi luyện hóa Dị Hỏa cùng Hồng Liên, tình cảm bọn hắn gắn bó khăng khít hơn cả sinh mạng, nên việc này cũng khó trách hắn.
Nhìn nam nhân vẫn còn “cắm” bên trong tỷ tỷ, lại nhìn tỷ tỷ một mặt sung sướng, Tình Nhi chợt cảm thấy ủy khuất, nước mắt lưng tròng.
Lạc Nam chứng kiến nàng như vậy, trong lòng tê rần. Hắn hôn lên trán Hồng Liên một cái, lúc này “tiểu huynh đệ” mới rút ra. Hắn chạy lại ôm thân thể nhỏ nhắn kia vào lòng ngực.
“Hừ, làm gì thế? Làm gì?” Tình Nhi giận dỗi nói, tay chân quơ quào muốn đẩy hắn ra.
Cảm giác nàng giả vờ nghịch ngợm, Lạc Nam bế gọn nàng lên kiểu công chúa, xoay một vòng, rồi mới đánh giá nàng nói:
“Tiểu bảo bối, đừng giận dỗi. Không tệ, đã đột phá Kim Đan.”
“Hừ, đương nhiên rồi, còn cần ngươi khen sao?” Tình Nhi vẫn chưa hết giận.
Lạc Nam chứng kiến vẻ đáng yêu của nàng, lại nhìn thân thể dễ thương đang trần truồng. Hắn bất ngờ cúi đầu tìm đến đôi môi xinh xắn.
Ưm...
Tình Nhi hơi kháng cự cho có lệ. Rất nhanh, cái lưỡi nhỏ bị cuốn lấy, tứ chi đu bám vào người nam nhân, mặc cho hắn cướp lấy “hương tân ngọc dịch”.
Chụt chụt...
Lạc Nam vừa nút lưỡi nhỏ, tay hắn tìm xuống “nơi mới nhú dễ thương” của nàng, dịu dàng xoa nắn, thỉnh thoảng ngắt lấy “hạt đậu đỏ”.
Ưm ưm...
Tình Nhi đắm chìm trong tình yêu và khát vọng. Bàn tay nhỏ nhắn cũng lần mò xuống bắt lấy “cây gậy dài cương cứng nóng hổi”. Nàng thầm giật mình, rất khó tin thứ to lớn này lại có thể “cho vào” của mình và tỷ tỷ.
Bị Tình Nhi vuốt ve “côn thịt”, Lạc Nam kích thích dữ dội. Hắn hôn đến khi đôi môi nhỏ hơi sưng đỏ mới tách ra.
Nhìn đôi mắt nhỏ xinh ngập nước của nàng, lại vuốt mái tóc ngắn hơi rối, hắn khẽ thủ thỉ bên tai nàng: “Ủy khuất cho nàng rồi, ta xin lỗi!”
Tình Nhi đôi mắt đỏ bừng rướm lệ, cảm thấy chỉ cần có câu nói của nam nhân này, những cực khổ thời gian qua không đáng để nhắc đến.
“Xú nha đầu, có nam nhân là quên mất tỷ tỷ rồi!” Hồng Liên cưng chiều nhéo tai muội muội.
“Hừ, không biết ai mới đúng đây?” Tình Nhi bĩu môi, nhưng vẫn đưa tay vuốt ve gương mặt tuyệt mỹ của tỷ tỷ. Hiển nhiên, thời gian qua nàng đã lo lắng không ít.
Lạc Nam lại vòng tay kéo Hồng Liên vào ngực, ôm hai thân thể thơm ngát, mịn màng. Cảm nhận hai bộ ngực lớn nhỏ áp sát thân thể, hắn tươi cười rạng rỡ, chân thành nói:
“Có vợ như hai nàng, còn cầu gì hơn nữa?”
“Phì, ai là vợ ngươi chứ?” Tình Nhi gắt giọng, nhưng bàn tay nhỏ vẫn ôm chặt hắn.
“Haha, tỷ tỷ nàng đã ‘bán đứng’ nàng, gả nàng cho ta luôn rồi!” Lạc Nam cười lớn nói, không quên vỗ mông Hồng Liên một cái bốp, như muốn nàng xác nhận.
Hồng Liên đỏ mặt trước ánh mắt dò xét của muội muội. Không ngờ tỷ muội mình là nữ thần trong mắt vô số nam nhân, lại rơi vào “ma trảo” của tiểu nam nhân có lai lịch chưa rõ ràng này.
“Được rồi, đến lúc nói chuyện chính sự.” Lạc Nam đỡ hai nữ ngồi xuống.
“Chuyện gì hệ trọng lắm sao?” Hai nàng bĩu môi.
“Đương nhiên rồi, các nàng đã là người của ta, phải hiểu rõ về đối phương mới ‘thuận vợ thuận chồng’ được.” Lạc Nam nghiêm túc gật đầu.
Thấy Lạc Nam nghiêm túc, hai nữ cũng không cười đùa nữa, bắt đầu giới thiệu về bản thân.
Qua lời nói của hai nàng, hắn biết được hai nữ là con gái của nữ gia chủ Diễm gia, một trong các gia tộc Bát Cấp trên đại lục. Diễm gia tinh thông Hỏa thuộc tính, địa vị hoàn toàn không kém Lạc gia, thậm chí mạnh hơn một chút, vì vốn dĩ Hỏa khắc Băng.
Tuy nhiên, hai gia tộc có phạm vi hoạt động quá xa nhau, nên không xảy ra xung đột.
Lạc Nam cũng nghiêm túc kể cho hai nàng về quá khứ của hắn, y như khi hắn kể với Yên Nhược Tuyết. Đã là nữ nhân của mình, Lạc Nam sẽ không ngần ngại chia sẻ cùng hai nàng.
Hai nữ nghe xong vô cùng cảm động, ôn nhu vuốt ve con mắt còn trống rỗng của hắn. Họ cũng không thương tâm như Yên Nhược Tuyết lúc đầu, dù sao thì hiện tại hắn đã có mắt.
Tuy nhiên, hận ý với Lạc gia đã được hai nàng ghi vào trong lòng. Dám ức hiếp nam nhân của hai nàng, đương nhiên không thể bỏ qua được.
“Hừ, Yên Nhược Tuyết có đẹp không?” An ủi ôn nhu xong, bắt đầu là “tiết mục” khiến Lạc Nam cười khổ.
“Đẹp, cũng giống hai nàng vậy, đều là bảo bối của ta.” Lạc Nam ôn nhu đáp. Thời đại này cũng không có khái niệm một vợ một chồng, trái lại, nhiều nữ cường giả có rất nhiều nam sủng cũng là chuyện bình thường.
Lạc Nam không hy vọng nữ nhân của mình không hợp nhau, nên hắn sẽ cố gắng dành tình cảm cho các nàng.
“Hừ, hai năm sau tại Thánh Linh Học Phủ, phải thật tốt mà ‘ra mắt’ vị tỷ tỷ này.” Tình Nhi vẫn chưa cam lòng hừ hừ nói.
Trái lại, Hồng Liên chỉ bình thản cười cười. Xuất thân từ gia tộc lớn, nàng quá hiểu việc nam nhân “tam thê tứ thiếp” là bình thường, nam nhân càng có bản lĩnh thì giai nhân ba ngàn cũng không phải chuyện hiếm lạ.
Lạc Nam của các nàng bình thường sao?
Trước đó đã thấy hắn sử dụng Thổ và Thủy Linh căn, hiện tại lại có thêm dị hỏa như nàng, tức là người đàn ông của các nàng có ba loại linh căn.
16 tuổi Kim Đan Hậu Kỳ, Tam Chuyển Thể Tu, ba loại Linh Căn.
Tại Băng Thiên Đại Lục, ai dám tranh phong?
Nghĩ tới đây, Hồng Liên trong lòng ngọt ngào, dựa sát vào ngực hắn hơn, cái miệng thơm khẽ mở, thở gấp liên tục.
Lạc Nam mặc dù vừa nói chuyện với các nàng nhưng tay cũng không rảnh rỗi.
Một tay hắn xoa nắn vòng một đầy đặn của Hồng Liên, tay kia lại xoa nhẹ “u cốc non nớt” của Tình Nhi, khiến hai nàng má đào ửng đỏ, chất mật lại róc rách tràn ra.
“Hai vị hiền thê, căn phòng này e rằng sau này khó quay trở lại, chúng ta cũng nên để lại kỷ niệm đáng nhớ.”
Nói xong, không đợi hai nữ đồng ý, “côn thịt” đã “phập” vào sâu trong người Tình Nhi, cái miệng lại tìm đến vị trí bí ẩn của Hồng Liên, ôn nhu liếm láp.
Âm thanh yêu kiều và tiếng thở dốc nặng nề tiếp tục vang lên trong căn phòng bí mật.