Con Đường Bá Chủ
Chương 25: Đa Bảo Các
Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhìn thiếu niên vẻ mặt lanh lợi đang nói không ngừng, Lạc Nam giơ tay ra hiệu hắn dừng lại.
Thiếu niên kia cũng rất khôn ngoan, biết ý khách, lập tức ngậm miệng lại, tỏ vẻ lắng nghe.
“Ngươi tên là gì?” Lạc Nam lúc này mở miệng hỏi.
“Tiểu nhân Trần Giang, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, chỉ với hai mươi Hạ Phẩm Linh Thạch…” Trần Giang tự tin vỗ vỗ lồng ngực.
Lạc Nam nhìn Trần Giang, lại bắt đầu đánh giá các nơi bên đường. Hắn thấy hầu hết các tu sĩ đang bán hàng đều dùng Linh Thạch làm tiền tệ, mà Lạc Nam lúc này không một xu dính túi. Hơi suy nghĩ một chút, hắn liền hỏi Trần Giang:
“Tại thành trì này, nơi nào chuyên thu mua xác của yêu thú?”
Trần Giang giật mình, thiếu niên này trông không giống lính đánh thuê chuyên săn yêu thú chút nào. Nhưng vì đối phương đã hỏi, hắn vẫn gật đầu đáp lời:
“Xác yêu thú ngoài việc dùng làm trang bị, vũ khí còn có thể làm nguyên liệu chính cho các tửu lâu, nên rất dễ bán. Nhưng ở Linh Vũ Thành, cửa hàng giao dịch lớn và uy tín nhất là chi nhánh của Đa Bảo Các, công tử có thể đến đó.”
“Chi nhánh?” Lạc Nam tò mò, một chi nhánh của Đa Bảo Các lại là cửa tiệm lớn nhất của một thành trì có hàng triệu dân, quả thật không hề đơn giản.
“Công tử không biết Đa Bảo Các sao?” Trần Giang vẻ mặt kỳ lạ hỏi.
“Hỏi thì trả lời, thắc mắc nhiều làm gì?” Lạc Nam hơi không hài lòng, nhíu mày.
“Vâng vâng, Đa Bảo Các là thế lực thương nghiệp lớn nhất Băng Thiên Đại Lục. Bọn họ không tham gia tranh đấu hay gây thù oán trong thiên hạ, ngược lại an phận làm thương nhân, uy tín cực kỳ cao. Sản nghiệp của họ hầu như trải rộng khắp thiên hạ, bất cứ thành trì lớn nào cũng đều có chi nhánh của Đa Bảo Các.”
“Đối với Đa Bảo Các thì chúng sinh đều bình đẳng, chỉ cần ngươi có đủ tiền và vật phẩm cần bán, không quan trọng thân phận ngươi là ai.”
“Đương nhiên thực lực của bọn họ mạnh mẽ vô cùng, quan hệ lại rộng rãi khắp thiên hạ, dù là thế lực Cửu Cấp cũng không dám tùy tiện đắc tội với họ.”
Lạc Nam càng nghe càng thích thú, lẩm bẩm nói nhỏ: “Hết Thánh Linh Học Phủ lại đến Đa Bảo Các, toàn là những thế lực đáng sợ.”
Với thân phận phế vật ở Lạc gia trước đây, đương nhiên Lạc Nam không hề biết những thông tin này.
Hắn tò mò hỏi tiếp: “Ngoài Thánh Linh Học Phủ hay Đa Bảo Các, còn thế lực nào mạnh mẽ nhưng không xen vào tranh đấu nữa không?”
Trần Giang lập tức đáp lời, vẻ mặt ngưỡng mộ nói: “Còn Thiên Cơ Điện, họ là thế lực bí ẩn nhất, không xuất hiện công khai trên đại lục. Tiểu nhân không biết tình huống cụ thể, nhưng chỉ biết mỗi người xuất thân từ Thiên Cơ Điện đều thần cơ diệu toán, có thể nhìn thấu quá khứ vị lai.”
“So với trên thông thiên văn, dưới tường địa lý như ngươi còn lợi hại hơn sao?” Lạc Nam giả vờ kinh ngạc thốt lên.
Trần Giang mặt đỏ ửng, hận không thể tìm một cái lỗ để chui xuống, lúng túng cười hì hì đáp: “Tiểu nhân sao có thể so với bọn họ, công tử chê cười rồi.”
“Được rồi, đưa ta đến Đa Bảo Các đi.” Lạc Nam cũng không tiếp tục trêu chọc hắn nữa, nghiêm túc nói.
...
Đánh giá cơ ngơi hiện ra trước mắt, Lạc Nam chỉ có thể thốt lên hai từ: “Xa hoa.”
Chỉ thấy một tòa đại điện năm tầng cao sừng sững vượt mây, ngang nhiên đứng trước đường cái. Toàn bộ được xây bằng Kim Thạch, một loại vật liệu còn quý hơn cả Hoàng Kim. Diện tích của Đa Bảo Các còn lớn hơn rất nhiều so với toàn bộ một sân vận động ở đời trước. Bên trong và bên ngoài vô số tu sĩ ra vào tấp nập, không khí vô cùng náo nhiệt. Tuy số lượng tu sĩ khổng lồ như vậy nhưng tất cả đều tuân thủ quy củ, không thấy ai dám gây sự.
“Quả nhiên là một thế lực lớn.” Lạc Nam cảm thán nói. Hắn chứng kiến có vài tu sĩ dường như là cừu nhân, nhìn nhau chằm chằm, thậm chí hận không thể xé nát đối phương. Nhưng vì quy củ của Đa Bảo Các mà họ chỉ có thể câm hận nhìn nhau, hoàn toàn không có dấu hiệu động thủ.
“Công tử, chúng ta tiến vào.” Trần Giang hào hứng nói. Hắn rất thích vào Đa Bảo Các, mặc dù không đủ khả năng mua sắm nhưng được ngắm nhìn vô số bảo bối cũng không tệ.
“Được.” Lạc Nam gật đầu, cùng Trần Giang bước đến đại môn.
Hai bên đại môn, hai thiếu nữ chân dài xinh tươi như hoa, mặc váy đỏ, lập tức khom người, cung kính tươi cười nói:
“Hoan nghênh quý khách.”
Hoàn toàn lịch sự, trang nhã, tự nhiên, không có một chút đánh giá hay xem thường nào, dù Trần Giang chỉ là một tu sĩ Luyện Khí kỳ, mà hai nàng lại là cấp bậc Trúc Cơ sơ kỳ.
Lạc Nam âm thầm gật đầu, chỉ riêng thái độ chào đón khách đã khiến Lạc Nam có thiện cảm với Đa Bảo Các hơn một bậc.
Bước vào đại môn, đập vào mắt Lạc Nam là một đại sảnh rộng rãi gấp khoảng hai lần sân bóng đá. Vô số lồng kính trưng bày vật phẩm theo từng khu vực riêng biệt, có đan dược, có công pháp, có vũ khí,... Mỗi khu vực lại có một đại hán tu vi Trúc Cơ Kỳ Viên Mãn bảo vệ. Ở giữa đại sảnh còn có một cầu thang lớn được khảm nạm ngọc thạch quý hiếm dẫn đến lầu hai.
“Linh khí nơi này thật nồng nặc!” Lạc Nam cảm nhận sự xa hoa ở đây, mở miệng khen ngợi.
“Đa Bảo Các ở mỗi nơi đều được xây dựng trên linh mạch, linh khí dồi dào cũng là một trong những yếu tố thu hút khách của họ.” Trần Giang cũng đồng tình nói.
“Hai vị thiếu gia, không biết có cần giúp đỡ?” Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên. Chỉ thấy một mỹ phụ tuổi chừng ba mươi, gương mặt tràn ngập quyến rũ, mặc sườn xám màu tím để lộ đôi chân trắng nõn thon dài, đang ung dung tiến đến. Khóe môi đỏ thắm tươi cười niềm nở, mày liễu lả lướt, mắt như ngọc thạch, bộ ngực tròn đầy khẽ rung theo từng nhịp bước.
Ực.
Trần Giang nuốt khan một tiếng, hai mắt nổi hình trái tim, nhìn chằm chằm mỹ phụ.
Lạc Nam cũng thầm cảm thán đối phương thật quyến rũ, nhưng so ra vẫn kém nữ nhân của hắn vài bậc. Cái nàng vượt trội hơn là sự thành thục của người từng trải, điều này vài năm nữa nữ nhân của hắn cũng sẽ có, thậm chí còn vượt qua nàng rất nhiều.
Lạc Nam ung dung bình thản mở miệng hỏi: “Không biết nàng là ai?”
“Thiếp thân tên là Thành Bích, là chấp sự của Đa Bảo Các. Không biết hai vị công tử có cần mua sắm gì không?”
Mỹ phụ thấy Lạc Nam bình thản nhìn mình, nàng cũng nhìn lại đôi mắt bạc trắng của hắn. Chợt đôi mắt đẹp hơi co lại, đường đường là một Nguyên Anh Kỳ như nàng lại có cảm giác bị đôi mắt này nhìn thấu. Điều này khiến nàng âm thầm xem trọng thiếu niên này hơn một bậc.
“Thì ra là Thành Bích chấp sự. Tại hạ muốn bán chút đồ, không biết thủ tục thế nào?” Lạc Nam từ tốn nói.
Thành Bích vừa dẫn đường cho Lạc Nam và Trần Giang, vừa hỏi thăm: “Không biết công tử muốn bán thứ gì?”
“Chỉ là một số xác yêu thú thôi.” Lạc Nam vẫn ung dung không vội.
Trong mắt Thành Bích thoáng qua một tia thất vọng, nhưng rất nhanh nàng lại vui vẻ trở lại như chưa từng có gì. Trong lòng nàng thầm nghĩ, thi thể yêu thú mặc dù không tệ, nhưng nhìn thiếu niên này trẻ tuổi như vậy, chắc cũng không thể săn giết yêu thú cấp cao, số lượng chắc cũng không nhiều. Thật uổng công mình đi một chuyến.
Với thân phận của nàng, bình thường sẽ không đứng ra tiếp đón tân khách, đây là việc của thị nữ. Nhưng vì chú ý đến đôi mắt tà dị của Lạc Nam, cộng thêm việc không thể nhìn thấu khí tức của hắn, nên nàng mới tò mò tiếp cận.
Lạc Nam theo nàng dừng chân ở một căn phòng giao dịch lớn. Bên trong còn có hai lão già đang tỉ mỉ say mê quan sát các loại vật phẩm, hiển nhiên là đang định giá.
“Được rồi, không biết công tử định bán thi thể loại yêu thú nào?” Thành Bích hé môi đỏ mọng, nói tiếp:
“Thông thường, thi thể yêu thú Nhất giai có giá năm mươi hạ phẩm linh thạch, Nhị giai có giá một trăm hạ phẩm linh thạch. Yêu thú Tam giai do đã hình thành yêu đan nên giá cao hơn nhiều, năm trăm hạ phẩm linh thạch.”
Nói đến đây, Thành Bích dừng lại. Vì yêu thú Tứ giai trở lên thực lực đã không kém gì nàng, nàng không tin thiếu niên trước mặt có thể giết được yêu thú Tứ giai.
Lạc Nam nhìn sang Trần Giang, về giá cả những thứ này hắn thật sự không rành.
Trần Giang hiểu ý gật đầu. Giá này rẻ hơn so với thị trường một chút, nhưng vì chất lượng phục vụ của Đa Bảo Các quá tốt nên có thể chấp nhận.
“Được rồi, ta đồng ý giá này, các vị xem xét rồi thanh toán đi.” Lạc Nam hướng Thành Bích gật đầu, Nhẫn Hắc Lâu hơi lóe lên.
Trước ánh mắt trợn tròn của Thành Bích và Trần Giang, từng cỗ thi thể yêu thú khác nhau lần lượt xuất hiện, đủ mọi chủng loại từ Nhất giai đến Tam giai. Đến khi số lượng thi thể chất thành một ngọn núi nhỏ trong căn phòng, thậm chí hai lão già đang giám định vật phẩm cũng bị thu hút sự chú ý.
“Keng, nhận được 10 điểm danh vọng, 10 điểm danh vọng, 10 điểm danh vọng.” Hệ thống nhắc nhở, hiển nhiên Lạc Nam đã khiến mấy người trầm trồ, nên mới có được điểm danh vọng.
Lạc Nam lập tức tắt chức năng thông báo điểm danh vọng của hệ thống, vì âm thanh nhắc nhở liên tục vang bên tai khiến hắn thấy phiền phức.
“Ực, trời ơi, rốt cuộc phải giết bao nhiêu yêu thú mới có được số này chứ?” Trần Giang ngơ ngác lẩm bẩm, gương mặt như gặp quỷ nhìn Lạc Nam.
“Không biết công tử xưng hô thế nào? Số lượng thi thể là bao nhiêu?”
Thành Bích nghiêm túc nhìn Lạc Nam. Muốn giết số lượng yêu thú như vậy, bản thân nàng cũng làm được nhưng phải tiêu tốn khá nhiều thời gian. Quan trọng nhất là Lạc Nam chỉ mới mười sáu tuổi mà thôi.
“Thành Bích chấp sự cứ gọi ta là Tiểu Nam. Về phần số lượng thi thể, làm phiền các vị kiểm kê rồi thanh toán, tại hạ tin tưởng uy tín của Đa Bảo Các.”
Lạc Nam ôn tồn nói, hắn đang rất cần Linh Thạch hộ thân để dễ bề hành tẩu. Số lượng thi thể yêu thú có được trong khoảng thời gian rèn luyện vũ kỹ điên cuồng tại Sơn Mộc Lâm, đến ngay cả hắn cũng không biết mình đã tìm bao nhiêu yêu thú để luyện tập rồi giết chết chúng.
“Được rồi, làm phiền hai vị.” Thành Bích nói với hai lão già, hai lão lập tức gật đầu tiến lên kiểm tra.
“Bẩm chấp sự đại nhân, thi thể yêu thú Nhất giai có một trăm sáu mươi chín cỗ, thi thể yêu thú Nhị giai có chín mươi sáu cỗ, thi thể yêu thú Tam giai gồm mười bốn cỗ.” Sau một canh giờ kiểm kê, một lão già đứng lên bẩm báo.
“Vâng, của công tử tất cả là hai mươi sáu ngàn bốn trăm hạ phẩm linh thạch. Công tử có muốn đổi sang thượng phẩm hay cực phẩm linh thạch không?” Thành Bích cũng hơi giật mình trước số lượng thi thể yêu thú, lập tức định giá tiền.
“Một thượng phẩm linh thạch tương ứng một trăm hạ phẩm linh thạch, một cực phẩm linh thạch tương ứng một ngàn hạ phẩm linh thạch.” Kim Nhi giải thích trong đầu Lạc Nam.
Lạc Nam gật đầu, mở miệng nói: “Vậy đổi sang Thượng Phẩm linh thạch đi, hai trăm sáu mươi viên thượng phẩm linh thạch cùng bốn trăm hạ phẩm linh thạch.”
“Không thành vấn đề.” Thành Bích đích thân giao một túi nhỏ chứa Linh Thạch cho Lạc Nam. Hắn cũng không kiểm tra mà lập tức thu vào Nhẫn Hắc Lâu.
Chứng kiến hành động của Lạc Nam, trong mắt Thành Bích lóe lên một tia thiện cảm, nàng ôn hòa nói: “Không biết công tử còn cần gì nữa không?”
Lạc Nam im lặng không nói, bất ngờ quay sang đánh ngất xỉu Trần Giang trước ánh mắt ngạc nhiên của ba người Thành Bích. Lúc này, hắn từ tốn nói:
“Không biết Đa Bảo Các có giữ bí mật thông tin của khách hàng hay không?”
“Đương nhiên là bảo mật, đó là tôn chỉ làm ăn của Đa Bảo Các từ trước đến nay.”
Thành Bích khẽ cong môi đỏ nói, hiển nhiên không hài lòng việc Lạc Nam nghi ngờ chữ tín của họ.
“Ta muốn bán thứ này.” Lạc Nam lúc này cũng không ngần ngại, một thanh kiếm mỏng manh liền xuất hiện.
“Địa cấp pháp khí?” Thành Bích hai mắt sáng bừng lên, nhưng rất nhanh nàng nhận ra lai lịch của thanh kiếm này, môi thơm khẽ mở hỏi:
“Băng Sát Kiếm của Hàn gia?”
“Đúng vậy, không biết Đa Bảo Các có dám mua hay không?” Lạc Nam không giấu giếm, gật đầu. Thứ này là hắn đoạt được khi giết Hàn Thanh, tạm thời hắn không có nhu cầu sử dụng. Hơn nữa, mang theo bên người nói không chừng sẽ bị Hàn gia phát hiện, với thực lực hiện tại của hắn thì tạm thời không thể dây vào thế lực Thất Cấp.
“Có gì mà không dám? Chỉ có người không dám bán, chứ không có chuyện có thứ mà Đa Bảo Các chúng ta không dám mua!” Mỹ phụ Thành Bích ngạo nghễ ưỡn ngực nói, hai lão già cũng vẻ mặt vô cùng tự tin.
Không đợi Lạc Nam trả lời, Thành Bích trực tiếp nói: “Địa Cấp Pháp Khí có giá khá cao, Băng Sát Kiếm lại thích hợp với đại đa số tu sĩ trên Băng Thiên Đại Lục, nên chúng ta có thể mua với giá cao hơn một chút. Tám trăm Thượng Phẩm Linh Thạch, công tử thấy thế nào?”
“Lần này đổi ra tám mươi Cực Phẩm Linh thạch đi.” Lạc Nam hơi trầm ngâm nói, có nhiều mệnh giá Linh Thạch khác nhau cũng tiện sử dụng hơn.
Thành Bích cũng không nói nhiều, khẽ nhắm đôi mắt đẹp truyền âm. Chốc lát sau, một thị nữ xinh đẹp dịu dàng bước đến, trên tay cầm theo một nhẫn trữ vật. Nàng cung kính đưa cho Thành Bích rồi cúi chào Lạc Nam, sau đó mới bước ra ngoài.
“Bên trong vừa đủ tám mươi Cực Phẩm Linh Thạch, công tử mời kiểm tra.” Thành Bích đưa nhẫn cho Lạc Nam ôn nhu nói. Lạc Nam được xem như một khách hàng khá lớn trong tháng này của các nàng.
“Được rồi, tại hạ xin cáo từ, hẹn gặp lại lần sau.” Lạc Nam chắp tay, lôi kéo Trần Giang đang ngất xỉu, muốn rời đi.
“Khoan đã, công tử.” Thành Bích đột nhiên gọi lại.
Lạc Nam mang theo vẻ nghi hoặc nhìn nàng.
“Nửa tháng sau, Đa Bảo Các sẽ tổ chức một buổi đấu giá, hy vọng công tử có thể sắp xếp tham dự. Thiếp thân tin rằng sẽ không khiến người thất vọng.” Thành Bích trên tay đột nhiên xuất hiện một tấm vé mời hoàng kim, đưa vào tay Lạc Nam.
“Đa tạ rồi, tại hạ sẽ sắp xếp.” Lạc Nam cũng không từ chối, thu hồi thiệp mời. Lúc này, hắn mới xoay người kéo Trần Giang rời đi.
Chứng kiến bóng lưng thiếu niên áo đen thong dong bước đi, đôi mắt đẹp hiện lên vẻ hứng thú nồng đậm, nàng lẩm bẩm nói nhỏ:
“Hàn gia gần đây đang phát điên vì một thiên tài gia tộc có thân phận cao quý đột ngột mất tích, hồn bài cũng tan vỡ. Xem ra là Tiểu Nam đây đã ra tay.”
Nàng xoay người nói vào hư không: “Lưu ý mọi động tĩnh của thiếu niên này, có tình huống gì lập tức báo cho ta!”
“Tuân mệnh.”
Một âm thanh hư vô phiêu miểu kính cẩn vang lên.
Mà bên cạnh, hai lão già đã tiếp tục say mê giám định đống vật phẩm, dường như không nhìn không nghe thấy bất kỳ hành động nào của nàng.