Con Đường Bá Chủ
Chương 24: Hệ Thống Thăng Cấp
Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Keng, tu vi đã đạt Tam Đỉnh sơ kỳ, có muốn tiến hành thăng cấp hệ thống không?”
Lạc Nam vừa cất lệnh bài chữ Diễm vào thì âm thanh máy móc của hệ thống vang lên bên tai. Lúc này, hắn mới nhớ Kim Nhi từng nói rằng để hệ thống thăng cấp, ít nhất phải ngưng tụ Tam Đỉnh. Vốn dĩ Lạc Nam nghĩ sẽ mất rất lâu, nhưng không ngờ lần này cơ duyên lại đến bất ngờ.
Lạc Nam suy nghĩ, theo lời Kim Nhi, khi hệ thống thăng cấp sẽ có quà tặng kèm, chưa kể còn mở ra các công năng mới hỗ trợ hắn. Tuy nhiên, Lạc Nam không biết thời gian để hệ thống thăng cấp là bao lâu. Nếu quá dài, điều đó đồng nghĩa với việc trong khoảng thời gian đó hắn sẽ không có nhiệm vụ để làm.
Hơi trầm ngâm, Lạc Nam ra lệnh: “Mở thông tin của ta.”
“Keng”
Một màn sáng hiện ra trong đầu hắn:
Thông tin ký chủ:
Ký chủ: Lạc Nam
Linh Lực Tu Vi: Tam Đỉnh sơ kỳ (Tương ứng Kim Đan Hậu Kỳ tu sĩ)
Hồn Lực Tu Vi: Kim Đan sơ kỳ
Thể Lực Tu Vi: Tam Chuyển Sơ Kỳ
Công Pháp: Bất Hủ Diễn Sinh Kinh
Vũ Kỹ: Linh Quyền, Linh Đạn, Tứ Linh Vệ Hồn Thuật, Đất Mẹ Đưa Tang
Pháp bảo: Nhẫn Hắc Lâu, Linh Giới Châu, Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn
Kho đồ: Liệu thương đan x1, Lôi Hỏa Huyền Công, đan phương Ma Niệm Đan, Trận Pháp đồ lục, Băng Sát Kiếm.
Phần thưởng còn lại: Một lần ngẫu nhiên triệu hoán Địa Cấp vũ kỹ.
…
Nhìn vào thông tin của mình, Lạc Nam phát hiện có thêm một mục mới gọi là “Kho đồ”. Đây chẳng khác nào các vật phẩm hắn cất giữ nhưng chưa cần dùng đến. Mặc dù chúng thuộc nhiều loại khác nhau, tất cả đều được gom chung một chỗ, hiện đang nằm trong Nhẫn Hắc Lâu.
“Trước hết, hãy tiến hành triệu hoán Địa cấp Vũ Kỹ.” Lạc Nam không chút do dự ra lệnh. Trận chiến với Hàn Thanh khiến hắn nhận ra rằng so với con cháu các đại gia tộc, Vũ Kỹ của hắn quá ít ỏi. Nếu không sử dụng Dị Hỏa, có lẽ Lạc Nam sẽ phải tốn khá nhiều sức lực mới giết được Hàn Thanh, thậm chí còn phải dùng đến Hồn Lực.
“Keng, xác nhận ngẫu nhiên triệu hoán Địa Cấp Vũ Kỹ?” Hệ thống xác nhận.
“Đúng”
“Keng, bắt đầu tiến hành ngẫu nhiên triệu hoán, thời gian đếm ngược: 10, 9, 8…3…2…1.”
“Keng, chúc mừng ký chủ nhận được Địa Cấp Thượng Phẩm Vũ Kỹ: “Bát Quái Hồi Thiên Chưởng”, tạm thời thu vào không gian hệ thống.”
“Không tệ, đạt đến tận cấp bậc Thượng Phẩm.” Lạc Nam gật gù đắc ý, một khối ngọc hình Bát Quái hiện ra trên tay hắn.
Không chút do dự, Lạc Nam trích một giọt máu tươi nhỏ lên trung tâm Bát Quái. Hắn đang cực kỳ khát khao Vũ Kỹ.
Lúc này, Lạc Nam cũng hoàn toàn nắm rõ thông tin về môn vũ kỹ mới này.
“Bát Quái Hồi Thiên Chưởng
Địa Cấp Thượng Phẩm vũ kỹ
Nguồn gốc: Vũ Kỹ nổi danh của Thái Cực Lão Nhân.
Công dụng: Phòng ngự loại hình Vũ Kỹ, có thể đánh bật tất cả công kích của đối thủ cùng cấp ở mọi góc độ.”
Lạc Nam hít một hơi khí lạnh, thầm nghĩ: “Con mẹ nó, cái này cũng quá bá đạo đi!” Nó có thể phòng ngự tuyệt đối trong cùng cấp bậc. Nói cách khác, chỉ cần không gặp phải kẻ địch có tu vi cao hơn, thì dù bị hàng trăm hàng ngàn tu sĩ cùng cấp vây công, vẫn không thể phá vỡ phòng ngự của hắn.
Lạc Nam hưng phấn cười lớn, quyết định lập tức rời khỏi Sơn Mộc Lâm đã thay đổi. Hắn phải tranh thủ luyện tập Hồi Thiên Bát Quái Chưởng, đồng thời một trong Tứ Linh Vệ Hồn Thuật - Phượng Hoàng Vệ cũng cần được luyện tập. Việc ngưng tụ Diễm Tâm đỉnh đã giúp Lạc Nam đủ điều kiện tu luyện nó.
Ngoài Thổ Hùng, hiện tại sắp có thêm Hỏa Phượng.
“Được rồi, hệ thống bắt đầu thăng cấp đi.” Lạc Nam nhân cơ hội tu luyện, đồng thời cho phép hệ thống thăng cấp.
“Keng, hệ thống bắt đầu thăng cấp, thời gian đếm ngược: 12 ngày.”
“Thật đáng mong chờ.” Lạc Nam mỉm cười lẩm bẩm, xoay người tiếp tục tiến sâu vào Sơn Mộc Lâm.
…..
Linh Vũ Thành
Linh Vũ Thành là một thành trì của nhân loại nằm ở phía Nam Băng Thiên Đại Lục, là một trong số các thành trì phụ thuộc vào thế lực tu chân Thất Cấp Mộc Thiên Tông. Tường thành cao hàng chục trượng, kéo dài liên miên bất tận, nhân khẩu lên đến hàng triệu. Trong thành, các thế lực hỗn tạp như cá rồng, đa dạng đủ loại. Nơi đây lại nằm gần rừng rậm lớn Sơn Mộc Lâm, nên có vô số tu sĩ kết thành đoàn đội đi săn bắt yêu thú cũng như tôi luyện bản thân.
Thành chủ Linh Vũ Thành nghe nói là một vị trưởng lão ngoại môn của Mộc Thiên Tông, chuyên quản lý các sự vụ bên ngoài môn phái. Ông ta có tu vi Hóa Thần sơ kỳ, tại toàn bộ Linh Vũ Thành có quyền uy vô thượng, tựa như một vị hoàng đế chốn nhân gian.
Trên đường lớn trong thành, lúc này một thiếu niên có vẻ ngoài lanh lợi, đôi mắt hèn mọn liên tục đảo quanh. Cái lưỡi thỉnh thoảng liếm khóe miệng, trông cực kỳ gian xảo. Gia hỏa này tên là Trần Giang, là một tu sĩ Luyện Khí Hậu Kỳ. Bản lĩnh của hắn tuy không có bao nhiêu, nhưng lại là một chuyên gia nghe ngóng vô số các loại tin tức bát quái trong thành, sau đó tìm cách đầu cơ trục lợi.
Lúc này, một bóng người vừa xuất hiện ở cửa thành, lọt vào tầm ngắm của Trần Giang. Đó là một thiếu niên toàn thân mặc áo bào đen viền tím bó sát cơ thể cân đối, săn chắc, cao 1m8. Mái tóc dài đen xõa tung bay tùy ý, diện mạo anh tuấn kết hợp với đôi mắt bạc trắng và một con mắt nhắm chặt, trông tà dị vô cùng.
Người này không hề tầm thường.
Trần Giang lập tức đưa ra đánh giá. Với tu sĩ, việc tu luyện các loại đồng thuật khiến con mắt đổi màu là chuyện bình thường. Nhưng với kinh nghiệm lâu năm, Trần Giang nhận ra thiếu niên này không hề đơn giản. Bởi lẽ, khi nhìn qua, đối phương giống như một người bình thường, không hề có chút khí tức nào. Hơn nữa, dáng vẻ đối phương bình tĩnh, thong dong như đang dạo chơi phố phường, không chút nào khiếp sợ trước khí thế hùng vĩ của Linh Vũ Thành. Ngược lại, trong con mắt bạc trắng tà dị của hắn còn hiện lên một tia thú vị, mong muốn chinh phục.
Lạc Nam cũng phát hiện có vài người chú ý đến hắn, nhưng lúc này hắn không rảnh để ý đến đối phương, bởi âm thanh hệ thống đã một lần nữa vang lên bên tai:
“Keng, Bá Chủ hệ thống thăng cấp thành công, đạt đến đẳng cấp 2.”
“Keng, tặng thưởng một Lễ Bao Tiến Cấp.”
“Keng, mở ra công năng mới Cửa Hàng May Mắn - Điểm Danh Vọng.”
“Kim Nhi!” Lạc Nam gọi thầm trong lòng.
“Có thưa công tử.” Kim Nhi từ trong người Lạc Nam chui ra, lơ lửng bên cạnh hắn. Dù trên đường phố tấp nập tu sĩ qua lại nhưng không ai thấy nàng.
“Giải thích các chức năng mới đi nào.” Lạc Nam ôn tồn nói. Hiện tại hắn đang đi trên đường, không thể phân tâm tự tìm hiểu, để Kim Nhi giải thích sẽ nhanh chóng hơn.
“Như công tử đã biết, Cửa Hàng May Mắn là một loại dịch vụ chuyên bán hàng cho công tử. Hàng hóa có thể là Vũ Kỹ, Công Pháp, đan dược, vũ khí, phù lục, trứng sủng vật, thiên tài địa bảo… Đương nhiên, đẳng cấp cũng có sự phân chia, tùy vào chất lượng sản phẩm mà giá cả cũng có sự khác nhau.”
“Cửa Hàng May Mắn hiện tại chỉ ở cấp 1, hàng hóa được bán bên trong sẽ dao động từ Huyền Cấp đến Linh Cấp.”
“Không có Hoàng Cấp sao?” Lạc Nam tò mò chen ngang hỏi.
“Thứ đó quá rác rưởi, hệ thống chướng mắt.” Kim Nhi bình thản nói.
Khóe miệng Lạc Nam co giật, chỉ nghe Kim Nhi nói tiếp:
“Mỗi ngày, Cửa Hàng May Mắn chỉ bán 5 loại vật phẩm. Dù công tử có mua hay không, chúng cũng sẽ tự động thay thế bằng các vật phẩm khác vào ngày tiếp theo.”
“Đương nhiên, công tử cũng có thể bỏ chi phí ra để thay thế các loại vật phẩm mà không cần chờ đến ngày tiếp theo.”
Lạc Nam gật đầu hiểu rõ. Cửa Hàng May Mắn hoạt động không khác nhiều so với một số game online đời trước là mấy. Việc có vật phẩm tốt để mua hay không hoàn toàn dựa vào vận khí. Đương nhiên, đôi khi có vật phẩm ngon xuất hiện nhưng ngươi lại không có tiền thì cũng đành chịu.
“Mở Cửa Hàng May Mắn.” Lạc Nam âm thầm ra lệnh cho hệ thống.
Keng
Một màn sáng nhỏ đột ngột hiện ra trước mặt Lạc Nam. Bên trên có thông tin cũng như giá cả của năm loại vật phẩm được bán trong hôm nay.
1. Trung cấp Liệu Thương Đan: Cung cấp lượng lớn linh khí, chữa trị thương thế cho tu sĩ dưới Hóa Thần ngay lập tức (không thể trị linh hồn) – Giá bán: 100 Điểm Danh Vọng.
2. Băng Linh Bạo: Huyền Cấp hạ phẩm vũ kỹ: – giá bán: 800 điểm danh vọng.
3. Toái Địa Thương: Huyền Cấp Trung phẩm vũ khí– giá bán: 1000 điểm danh vọng.
4. Mộc Linh Thảo: Tam giai trung phẩm linh dược – giá bán: 1000 điểm danh vọng.
5. Cổ Mộ Kiếm Pháp: Địa giai hạ phẩm công pháp – giá bán: 2500 điểm danh vọng.
Lạc Nam đánh giá năm loại vật phẩm hôm nay, cảm thấy trước mắt ngoài Liệu Thương Đan ra, những thứ khác không có sức hấp dẫn quá lớn đối với hắn. Ngay cả Địa Cấp công pháp cũng không đủ để hắn để mắt tới. Hắn hơi chau mày hỏi:
“Điểm danh vọng kiếm bằng cách nào đây?”
Kim Nhi trực tiếp giải thích:
“Đương nhiên là làm các loại nhiệm vụ, hoàn thành các thành tựu. Ngoài ra, chỉ cần công tử tạo dựng được danh tiếng, để người khác biết đến tên tuổi của mình cũng có thể kiếm được Điểm Danh Vọng.”
“Nếu công tử để người khác biết đến tên mình, mỗi người sẽ nhận được 1 điểm danh vọng. Tùy theo mức độ danh tiếng mà thu được danh vọng nhiều hay ít. Ví dụ, nếu công tử chỉ làm người khác trầm trồ, sẽ nhận được 10 điểm; nếu làm một người ghen ghét đố kỵ, sẽ nhận được 100 điểm; hoặc để người khác khâm phục từ đáy lòng, cũng nhận được 100 điểm.”
“Nói tóm lại, công tử càng làm ra chuyện lớn thì điểm danh vọng nhận được sẽ càng nhiều.”
“Ví dụ như tên Hàn Thanh ghen ghét đố kỵ ta, ta sẽ nhận được 100 điểm sao?” Lạc Nam nghi hoặc.
“Hàn Thanh căm hận công tử, mức độ vượt xa ghen ghét, nên công tử sẽ nhận được 300 điểm.” Kim Nhi thản nhiên nói.
Khóe miệng Lạc Nam co quắp. Chẳng phải đây là muốn hắn đi kéo thù hận sao? Mặc dù có thể kiếm danh vọng bằng cách khiến người khác khâm phục, nhưng nhìn thế nào cũng thấy việc khiến người khác ghen ghét dễ hơn hẳn so với việc khiến họ khâm phục.
Tuy nhiên, qua lời của Kim Nhi, Lạc Nam cũng đã biết sơ lược cách tìm kiếm điểm danh vọng. Còn việc để người khác thán phục hay căm ghét hắn thì còn phải tùy theo trường hợp.
“Được rồi, mở Lễ Bao Tiến Cấp luôn đi.”
Lạc Nam vừa ra lệnh, vừa thong thả ngắm nhìn đường phố xung quanh. Các tòa nhà phần lớn được xây từ gỗ, hương thơm tự nhiên thanh thoát vô cùng. Thỉnh thoảng xuất hiện vài căn lầu các, sơn trang rộng lớn, thậm chí cả tháp cao, với kiến trúc cao nhã mà hùng vĩ. Hai bên ven đường có phàm nhân buôn bán, cũng có tu sĩ bày hàng, quả thật muôn màu muôn vẻ.
Không có xi măng, đồ nhựa hay các loại hóa chất, thảo nào linh khí lại nồng đậm đến mức có thể tu luyện như vậy.
“Keng, mở ra Lễ Bao Tiến Cấp thành công.”
“Keng, ký chủ nhận được 5000 điểm danh vọng.”
“Keng, nhận được một lần ngẫu nhiên triệu hoán Linh cấp Thân Pháp.”
“Hết rồi sao?” Lạc Nam hỏi. So với Lễ Bao Tân Thủ trực tiếp cho quà khủng là Cấm Kỵ công pháp, thì Lễ Bao Tiến Cấp quả thật không đủ để hắn để mắt tới, mặc dù Linh cấp Thân Pháp hoàn toàn không tệ.
“Công tử à, đây chỉ là một lần thăng cấp mà thôi, đương nhiên không thể so với việc Hệ thống lần đầu nhận chủ.” Kim Nhi phồng má nói, hiển nhiên Lạc Nam hơi tham lam.
“Nói cũng phải.” Lạc Nam cười lắc đầu, nghĩ lại Linh Cấp Thân Pháp ngay cả thế lực Bát Cấp như Lạc gia cũng không có, mình không thể quá tham lam.
“Vị thiếu gia đây, vừa nhìn tướng mạo đã biết là tuyệt đỉnh thiên kiêu. Chắc hẳn đây là lần đầu tiên thiếu gia đến Linh Vũ Thành. Tiểu nhân đây từ nhỏ đến lớn sống ở nơi này, ngay cả việc thành chủ một ngày đi đại tiện bao nhiêu lần cũng nắm rõ trong lòng bàn tay. Chỉ cần 20 viên Hạ Phẩm Linh Thạch, thiếu gia muốn biết điều gì cũng có thể.”
P/s: Pháp khí, vũ khí, vũ kỹ, linh thảo, Linh Thạch… đều được phân thành 4 cấp độ: Hạ Phẩm, Trung Phẩm, Thượng Phẩm, Cực Phẩm. Ở các chương đầu, ta quên mất cấp Thượng Phẩm nên chỉ chia thành 3 cấp, mong mọi người thông cảm nhé!!!