Chương 27: Mị Ảnh Tiêu Dao Bộ

Con Đường Bá Chủ

Chương 27: Mị Ảnh Tiêu Dao Bộ

Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lạc Nam nhìn thân thể trần trụi và đôi mắt trong sáng, thánh thiện của nàng. Trong lòng hắn không một chút dục vọng, chỉ có cảm giác thân tình ấm áp lan tỏa.
Hắn đưa tay vuốt mái tóc bạc trắng của nàng, mỉm cười dịu dàng hỏi:
“Nàng đã sống ở Sơn Mộc Lâm từ bé sao?”
Bạch Tố Mai khẽ đảo mắt suy nghĩ, nàng lắc lắc cái đầu nhỏ rồi nhẹ giọng đáp:
“Thiếp chỉ nhớ là từ khi có nhận thức đến nay đã sống ở nơi đó, còn có phải từ bé hay không thì không rõ ràng lắm.”
Hắn thương yêu nựng gò má mịn màng của nàng, Lạc Nam khẳng định:
“Sau này ta sẽ mang nàng đi khắp thế gian, cùng ta chinh phục mảnh thiên địa này!”
“Vâng, thiếp sẽ đi đến bất kỳ đâu, chỉ cần nơi đó có chàng, chủ nhân của thiếp.” Bạch Tố Mai tựa đầu vào lồng ngực rắn chắc, thỏa mãn nhắm mắt lại.
Vô thanh thắng hữu thanh (im lặng hơn vạn lời nói).
Hai trái tim như cùng một nhịp đập. Chợt Bạch Tố Mai ngước đầu, ngây thơ nhìn hắn dò hỏi:
“Có thứ gì cứ đâm vào thiếp vậy?”
Nói rồi, không đợi Lạc Nam phản ứng, bàn tay mềm mại thon thả của nàng đã nắm lấy cây gậy thịt nóng hổi đang cương cứng kia, tò mò vuốt ve, bóp nhẹ.
Lạc Nam hít sâu một hơi, cảm giác thoải mái đến mức không nói nên lời. Tuy nhiên, nhìn vẻ mặt ngây thơ, thánh thiện của nàng, Lạc Nam đè nén dục vọng, thầm nghĩ sau này cần từ từ dạy dỗ nàng, nhìn nàng thuần khiết như vậy hắn không nỡ ra tay.
“Muốn xem thứ đó sao?” Lạc Nam vuốt ve mái tóc mềm như mây của nàng, dịu dàng hỏi.
“Ưm, cảm giác thật thú vị.” Tay nàng vẫn luồn trong quần hắn, ngây thơ đáp lời.
Trước vẻ mặt tò mò đáng yêu của Bạch Tố Mai, một “quái vật” lớn vừa dài vừa cứng với những đường gân hơi dữ tợn xuất hiện, mà bàn tay nàng vẫn đang nắm lấy nó.
“Nó là gì?” Bạch Tố Mai hơi đỏ mặt, hàng mi trắng khẽ run rẩy. Hoóc môn nam tính mạnh mẽ từ “thứ đó” truyền ra khiến tim nàng đập thình thịch.
“Là bảo bối của ta, cũng là bảo bối của nàng.” Lạc Nam hơi trêu chọc nói.
“Bảo bối của thiếp sao?” Bạch Tố Mai chớp chớp đôi mắt.
“Đúng vậy, cũng như nơi này của nàng cũng là bảo bối của ta.” Lạc Nam tinh nghịch mỉm cười, bàn tay đã nhẹ nhàng đặt lên gò mu trắng muốt, khẽ vuốt ve.
“Ưm, ư... là dùng để giao phối sao?” Bạch Tố Mai thân thể khẽ run, nũng nịu hỏi khiến Lạc Nam suýt sặc nước bọt.
Hắn dở khóc dở cười gật đầu:
“Đúng vậy! Là thứ ta dùng để sinh tiểu xà cùng nàng.”
Bạch Tố Mai hai mắt mở to, gò má ửng hồng như quả đào mật. Lúc này, dù nàng ngây thơ nhưng vẫn hiểu được ý hắn muốn truyền tải, miệng nhỏ khẽ đáp:
“Vâng.”
Nhìn bộ dạng đáng yêu đến mức không ai sánh bằng của nàng, Lạc Nam cưng chiều tìm đến đôi môi đỏ hồng ướt át, dịu dàng ngậm lấy.
“Ưm, ưm,” “Chụt chụt.”
Môi nàng thơm quá, lại mềm mại như nhung. Lạc Nam quấn lấy hai cánh môi, mút lấy môi trên một lát rồi lại tìm đến môi dưới của nàng. Bạch Tố Mai toàn thân run lẩy bẩy, bộ ngực no đầy phập phồng theo từng hơi thở, đứng im mặc hắn nhấm nháp đôi môi như hoa của mình.
“Thích không?” Nhìn đôi môi kiều diễm đã hơi sưng đỏ, gương mặt thánh thiện của nàng chuyển sang màu hồng, Lạc Nam cười hỏi.
“Đó gọi là gì? Thật kỳ diệu.” Nàng vươn cái lưỡi ẩm ướt liếm liếm khóe môi. Nàng rất thích hành động vừa rồi của hắn, nó khiến nàng hấp thụ được hơi thở của hắn, khiến lòng nàng hưng phấn khó hiểu.
“Gọi là hôn, là một hành động biểu hiện tình cảm tuyệt vời.” Lạc Nam giải thích.
“Hôn sao? Thiếp rất thích được chàng hôn, chủ nhân của thiếp.” Bạch Tố Mai miệng phun hương lan, chân thành nói.
“Vẫn còn một cách hôn khác, nàng muốn thử không?” Lạc Nam hai tay ôm lấy eo nhỏ của nàng, kề trán hai người sát vào nhau, thì thầm nói.
“Mau cho thiếp!” Bạch Tố Mai vểnh môi, hơi ngẩng đầu chờ đợi.
“Vươn cái lưỡi nhỏ xinh của nàng ra nào!” Lạc Nam ngắm nhìn đôi môi kiều diễm, chờ đợi.
Bạch Tố Mai hé mở hai cánh môi, lộ ra hàm răng đều đặn trắng như sao trên trời, cái lưỡi hồng ẩm ướt dịch ngọt của nàng xuất hiện.
Lạc Nam không chần chờ, hé miệng ngậm lấy. “Chụt chụt chụt.”
Hai “con rắn” ướt át quấn chặt lấy nhau, cùng trao đổi nước miếng từ miệng đối phương. Lạc Nam ôn tồn chiếm hữu cái lưỡi của nàng một cách dịu dàng nhưng cũng đầy bá đạo. Nước bọt của nàng hầu như bị hắn hút sạch, cảm nhận “quỳnh tương ngọc dịch” đó khiến hắn mê say.
“Ưm, ưm.” Bạch Tố Mai khẽ rên rỉ, cảm nhận chủ nhân yêu thích cái lưỡi nhỏ của mình khiến nàng hạnh phúc.
Rất lâu sau, hai người mới tách ra.
Nhìn đôi mắt nàng khép hờ mê ly, bên dưới “hang động bí ẩn” hơi rỉ nước, Lạc Nam biết mình nên tạm dừng, nếu không hắn cũng sẽ mất kiểm soát mà đè nàng ra mất.
Hắn dịu dàng gạt đi giọt nước bọt còn đọng nơi khóe miệng giai nhân, an ủi nói:
“Nàng trước tiên hãy ổn định cảnh giới, thời gian của chúng ta còn rất dài.”
Bạch Tố Mai tuy còn luyến tiếc nụ hôn ướt át kia, nhưng nàng vừa hóa hình, tu vi cũng có gia tăng, cần bế quan một thời gian ngắn để vững chắc cảnh giới.
Yêu thú Tam Giai Hậu Kỳ.
Bạch Tố Mai từ Tam Giai Sơ Kỳ đã đột phá lên Hậu Kỳ, tương đương với tu sĩ Kim Đan Hậu Kỳ, thực lực không kém Lạc Nam.
Nhìn nàng trần trụi ngồi xếp bằng, Lạc Nam dự định ra ngoài mua vài bộ y phục cho nàng.
“Keng, Cửa Hàng May Mắn đổi mới!”
Âm thanh nhắc nhở từ hệ thống vang lên. Lạc Nam lúc này mới nhớ thời gian hệ thống tăng cấp đã qua một ngày, cũng vừa lúc Cửa Hàng May Mắn có sự thay đổi.
Hắn vội vàng mở cửa hàng ra, quả nhiên 5 loại vật phẩm hôm qua đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là 5 loại hoàn toàn mới xuất hiện, lần lượt là:
Huyền Cấp Sơ Kỳ Vũ Kỹ: Nhất Dương Chỉ - 500 Điểm Danh Vọng
Tiểu Na Di Phù: 300 Điểm Danh Vọng
Huyền Cấp Cực Phẩm Pháp Y: Tiên Lữ Tình Duyên Y – 1200 Điểm Danh Vọng
Địa Cấp Hạ Phẩm Thân Pháp: Thuấn Ảnh Bộ - 1800 Điểm Danh Vọng
Địa Cấp Thượng Phẩm Vũ Khí: Tinh Ngân Song Kiếm – 3000 Điểm Danh Vọng
Điểm Danh Vọng hiện có: 5120
Nhìn danh mục cửa hàng, Lạc Nam lập tức chú ý đến hai loại vật phẩm, hắn ấn vào xem kỹ càng thông tin:
Tiên Lữ Tình Duyên Y: Y phục màu trắng, gồm hai bộ cho nam và nữ. Bộ nữ siêu phàm thoát tục, bộ nam phóng khoáng tiêu sái, tự điều chỉnh cho vừa cơ thể người mặc, có tác dụng phòng ngự nhất định.
Tinh Ngân Song Kiếm: Rèn đúc từ nguyên liệu Tứ Giai Ngân Tinh Thạch, gồm hai thanh kiếm một bộ, thích hợp cho tu sĩ chủ tu Tinh Thần hệ.
Hai mắt Lạc Nam lập tức tỏa sáng. Hai thứ này như dành riêng cho bọn hắn vậy. Hắn đang đau đầu tìm y phục cho Tố Mai thì cửa hàng lại xuất hiện bộ đồ đôi Tiên Lữ Tình Duyên, chưa kể Tinh Ngân Song Kiếm rõ ràng cực kỳ thích hợp với nàng.
Đối với người phụ nữ của mình, Lạc Nam đương nhiên không hề keo kiệt, hắn dứt khoát chọn mua.
“Keng, thành công mua sắm Tiên Lữ Tình Duyên Y!”
“Keng, thành công mua sắm Tinh Ngân Song Kiếm!”
“Keng, tạm thời tồn trữ vào không gian hệ thống!”
“Lập tức lấy ra!” Lạc Nam ý niệm vừa động, chỉ thấy hai bộ y phục và hai thanh trường kiếm màu trắng xuất hiện trước mặt.
Đánh giá Tiên Lữ Tình Duyên, quả nhiên đúng như miêu tả. Bàn tay sờ vào mềm mại, dễ chịu. Y phục của nam nhìn hào hiệp nhưng toát ra vẻ phong lưu tiêu sái, còn của nữ thì thanh nhã thoát tục, không quá kín đáo mà cũng không hề phô trương, hài hòa đến cực điểm.
Dù là một kẻ thích trang phục đen như Lạc Nam, hắn vẫn không nhịn được mà thay bộ Tiên Lữ Tình Duyên dành cho nam lên người. Cảm giác không chút nào gò bó, như vừa may đo riêng cho hắn, hắn hài lòng gật đầu.
Đánh giá Tinh Ngân Song Kiếm, chỉ thấy hai thanh kiếm giống y như đúc, kết cấu nhẹ nhàng linh hoạt, lưỡi kiếm sắc bén phát sáng nhàn nhạt, thân kiếm mỏng manh như cành liễu. Điều khác biệt là chuôi kiếm nhỏ nhắn có khắc hoa văn đặc biệt tạo thành một chữ “Ngân”, thanh còn lại thì khắc chữ “Tinh”. Quả là một tuyệt phẩm bảo kiếm ra đời dành cho nữ tử.
Hài lòng gật đầu, hắn kiểm tra lại Điểm Danh Vọng, thấy còn không đến một phần ba. Lạc Nam nhếch miệng cười, thứ này quả thật không tệ, sau này hắn sẽ cố gắng kiếm nhiều hơn một chút.
Hắn đem bộ Tiên Lữ Tình Duyên nữ y cùng Tinh Ngân Song Kiếm đặt cạnh Bạch Tố Mai đang ngồi xếp bằng, dịu dàng hôn nhẹ lên trán nàng.
Ý niệm vừa động, hắn rời khỏi Linh Giới Châu.
...
Lạc Nam thoáng đánh giá căn phòng thuê được. Không gian rộng rãi tầm 50 mét vuông, một chiếc giường lớn thơm ngát nằm mười người vẫn ổn. Sàn nhà được lót ngọc thạch quý giá, trần nhà khảm thủy tinh với vài chiếc đèn pha lê sáng lấp lánh. Điều đặc biệt nhất là Linh Khí nơi này nồng đậm gấp đôi bên ngoài, hiển nhiên có lắp đặt tụ linh trận để cung cấp cho việc tu luyện.
“Xem ra cần tìm nội thất trang trí Linh Giới Châu.” Lạc Nam lóe lên ý nghĩ. Mặc dù hắn ít khi tiến vào nhưng Linh Giới Châu xem như ngôi nhà di động, cứ để trống rỗng mãi cũng không hay cho lắm.
“Ngày mai nhờ tiểu tử Trần Giang tìm giúp vài món nội thất.” Lạc Nam thầm quyết định, lúc này lại mở hệ thống ra.
Nhìn thấy trong Cửa Hàng May Mắn có bán Địa Cấp Thân Pháp Thuấn Ảnh Bộ, Lạc Nam nhếch miệng cười rồi bỏ qua.
“Tiến hành triệu hoán ngẫu nhiên Linh Cấp Thân Pháp đi!” Vẫn còn thừa phần thưởng này từ Gói Quà Tiến Cấp, Lạc Nam quyết định sử dụng luôn cho “nóng”.
Thân Pháp là một loại kỹ năng gia tăng tốc độ di chuyển cho tu sĩ, so với Khinh Công trong phim kiếm hiệp thì chỉ hơn chứ không kém.
“Keng, tiến hành triệu hoán Linh Cấp Thân Pháp?”
“Đúng!”
“Keng, bắt đầu đếm ngược: 21... 20... 19... 3... 2... 1!”
“Keng, chúc mừng ký chủ nhận được Linh Cấp Cực Phẩm Thân Pháp: Mị Ảnh Tiêu Dao Bộ!”
“Con bà nó sướng, hahaha!” Lạc Nam cười to đắc ý. Tố Mai quả nhiên là phúc tinh của hắn, từ khi có nàng vận khí trở nên tốt vô cùng, vậy mà lại rút ra được hàng Cực Phẩm, trực tiếp trở thành thứ có cấp bậc cao thứ nhì trong số các thủ đoạn của Lạc Nam, chỉ trừ Cấm Kỵ công pháp Bất Hủ Diễn Sinh Kinh.
Không kịp chờ đợi, Lạc Nam lập tức nhỏ máu vào một mảnh ngọc trông hư vô phiêu miểu, lúc ẩn lúc hiện trên tay. Mảnh ngọc này dường như đang di động một cách quỷ dị vô cùng.
Thông tin về Thân Pháp này cũng lập tức xuất hiện trong đầu Lạc Nam.
“Mị Ảnh Tiêu Dao Bộ
Đẳng cấp: Linh Cấp Cực Phẩm
Nguồn gốc: ???
Công dụng: Tới như quỷ mị, rời như ảo ảnh, bộ pháp tiêu dao tự tại trong đất trời, tốc độ gia tăng gấp nhiều lần tùy đẳng cấp người sử dụng.”
Mặc dù đã đoán trước Linh Cấp Cực Phẩm không tầm thường, nhưng sự khủng bố của nó vẫn khiến Lạc Nam hưng phấn tặc lưỡi. Thậm chí nguồn gốc của nó Lạc Nam còn chưa đủ quyền hạn để biết được.
Theo thông tin đầy đủ, Mị Ảnh Tiêu Dao Bộ gồm 3 tầng khác nhau. Với tu vi hiện tại của Lạc Nam, hắn chỉ có thể luyện thành tầng thứ nhất: Mị Ảnh. Tuy nhiên, dù là tầng thứ nhất nhưng cũng đủ để tốc độ của hắn nhanh gấp 3 lần tu sĩ cùng cấp rồi.
Nghĩ đến Bát Quái Hồi Thiên Chưởng còn chưa hoàn toàn thành thạo, cộng thêm Thân Pháp vừa mới đạt được, Lạc Nam đã không nhịn được, lập tức đứng dậy muốn ra ngoài luyện tập.
Vừa rời khỏi phòng, tiểu nhị hôm qua cùng Trần Giang với vẻ mặt gian xảo hấp tấp đi tới, nhìn hướng đi rõ ràng là đang muốn đến phòng hắn.
“Tiểu Nam công tử, bà chủ muốn gặp ngài một lát, không biết có phiền không ạ?” Tiểu nhị cung kính mở miệng nói trước.
“Tần Mộng Ảnh muốn gặp ta?” Lạc Nam nghi hoặc. Một bà chủ bí ẩn có tu vi từ Luyện Hư kỳ trở lên muốn tìm hắn, sao có thể bình thản được.
“Chủ muốn cùng công tử hỏi thăm một số chuyện mà thôi ạ.” Tiểu nhị một mặt năn nỉ.
“Được rồi.” Lạc Nam trầm ngâm. Dù sao người ta cũng là đại năng Luyện Hư kỳ đường đường chính chính, hẳn sẽ không làm khó hắn.
Hắn quay sang nhìn Trần Giang, mở miệng nói:
“Đây là 30 Thượng Phẩm Linh Thạch, đi mua giúp ta một số nội thất trang trí nhà cửa sang trọng.”
Trần Giang tuy nghi hoặc không biết công tử muốn mua nội thất làm gì, nhưng nhìn số Linh Thạch lấp lánh trên tay, hắn vui mừng muốn ngất. Nội thất dù sang trọng đến đâu thì cũng không tới cái giá này, hiển nhiên còn lại bao nhiêu công tử sẽ thưởng cho hắn.
“Vâng!” Trần Giang tự tin vỗ vỗ lồng ngực, nhanh nhảu chạy ra ngoài.
Nhìn bóng lưng gia hỏa không nghiêm túc này, Lạc Nam lắc đầu rồi theo tiểu nhị rời đi.