Chương 28: Kết giao bằng hữu

Con Đường Bá Chủ

Chương 28: Kết giao bằng hữu

Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bên trong Quân Lâm Khách Sạn. Một đình viện nhỏ được xây giữa hồ, tựa như đóa sen giữa dòng nước, toát lên vẻ thanh nhã, thoáng đãng. Làn nước trong veo có thể nhìn rõ một thế giới thiên nhiên thu nhỏ bên dưới, với đủ loại cá rực rỡ sắc màu và những rạn san hô vô cùng bắt mắt.
Thế nhưng, tất cả cảnh vật lúc này dường như chỉ là phông nền cho bóng lưng đang ngồi trong đình viện. Dù chỉ là bóng lưng kiều diễm xuất chúng ấy, Lạc Nam vẫn hơi thất thần ngắm nhìn dáng vẻ uyển chuyển của Tần Mộng Ảnh. Mặc dù gương mặt nàng xấu xí, nhưng không hiểu sao toàn thân nàng lại tỏa ra một vẻ thần thái như có thể hút lấy linh hồn người khác.
Hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, Lạc Nam thong thả bước đến. Tiểu nhị cũng rất biết ý, cúi người rồi rời đi.
Dường như nghe thấy tiếng bước chân, nữ tử trong đình viện vén lọn tóc mai đen dài óng ả, rồi xoay người nhìn lại.
“Ồ!” Nàng bất ngờ hơi hé miệng nhỏ. Trước mặt nàng là một thiếu niên toàn thân vận áo trắng ôm sát cơ thể thon dài săn chắc, mái tóc dài tung bay trong gió, không hề gò bó. Gương mặt anh tuấn với một con mắt bạc trắng ẩn chứa vầng trăng khuyết đầy vẻ tà dị. Điều đáng tiếc nhất có lẽ là con mắt trái của hắn trống rỗng như một hố đen, nhưng điều đó lại tạo nên một vẻ tiêu điều càng thêm cuốn hút.
Trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, Tần Mộng Ảnh lịch sự đứng dậy tiếp đón.
Lạc Nam lúc này cũng đánh giá nàng ở khoảng cách gần. Vẫn là gương mặt xấu xí quen thuộc ấy, thế nhưng cơ thể mê người kia lại tỏa ra mùi hương thơm ngát như một đóa hồng kiêu ngạo.
Trong lòng, hắn thầm thưởng thức hành động lịch sự đứng lên đón khách của nàng. Phải biết Tần Mộng Ảnh là một cường giả Luyện Hư Kỳ, là tồn tại ngang hàng với gia chủ của một gia tộc như Lạc Phá Lôi, vậy mà lại khách sáo với một tiểu tử chỉ mới Kim Đan kỳ như hắn. Lòng dạ nàng rộng rãi như trời biển.
Thật là một kỳ nữ!
“Mời công tử ngồi,” Tần Mộng Ảnh chỉ vào bộ bàn đá nhỏ trước mặt nói.
Âm thanh êm tai như dòng suối, mang theo một chút đạo vận khiến Lạc Nam hoảng hốt.
“Không hổ danh là cường giả Luyện Hư Kỳ, mỗi lời nói cử động đều mang theo một loại đạo vận,” Lạc Nam trong lòng thán phục, ngoài mặt lại tỏ vẻ bình thản ngồi xuống.
Hắn nhìn Tần Mộng Ảnh nói thẳng: “Không biết chủ khách sạn tìm tại hạ có việc gì?”
“Đừng khách sáo, cứ gọi ta là Mộng Ảnh là được. Không biết công tử xưng hô thế nào?” Nàng vẫn lịch sự từ tốn hỏi.
“Tại hạ Lạc Nam, Mộng Ảnh cứ gọi ta Tiểu Nam là được.” Nàng đã lịch sự như vậy, đương nhiên hắn cũng không thất lễ, ôn hòa đáp trả.
Trong lòng Tần Mộng Ảnh dâng lên một tia nghi hoặc. Trong phạm vi vạn dặm phía Nam Băng Thiên Đại Lục hoàn toàn không có gia tộc nào họ Lạc, chẳng lẽ hắn nói dối? Thế nhưng, nàng đường đường là Luyện Hư Kỳ, tu vi cao hơn hắn rất nhiều, nếu hắn thật sự nói dối thì không thể thoát khỏi mắt nàng. Nàng rõ ràng cảm nhận được thiếu niên này thật sự nói thật.
Gạt bỏ nghi hoặc trong lòng, nàng ôn nhu mở miệng.
“Lần này mạo muội tìm đến công tử, chẳng qua là Mộng Ảnh cảm thấy công tử khác xa so với những người thường gặp khác, muốn được kết giao bằng hữu với ngươi!”
“Kết giao?” Lạc Nam hơi bất ngờ trước câu trả lời của nàng. Với thân phận của nàng, muốn tìm bằng hữu e rằng người khác cầu còn không được.
Dường như hiểu thắc mắc của Lạc Nam, nàng vuốt nhẹ mái tóc, mở miệng chân thành nói:
“Mộng Ảnh rất thích kết giao bằng hữu khắp bốn bể. Ta mở khách sạn không phải để kiếm tiền, mục đích chủ yếu là để giao lưu rộng rãi các mối quan hệ trong thiên hạ mà thôi. Thế nhưng, bằng hữu tìm được đa phần chỉ toàn nữ nhân, nam nhân khinh ghét dung mạo xấu xí của ta thì nhiều vô kể, chỉ có công tử là khác biệt.”
Lạc Nam gật đầu, trong lòng hiểu phần nào nỗi khổ của nàng. Tại đại lục này, những nữ tử tu chân do linh khí sung túc và tạp chất trong cơ thể luôn được bài trừ nên phần lớn đều có dung mạo dễ nhìn. Nữ nhân có diện mạo xấu xí như Tần Mộng Ảnh càng ít hơn, bị khinh thường là điều dễ hiểu.
Mà hắn thì khác. Xuất thân từ Trái Đất, hắn đã chứng kiến không ít nữ nhân, bất kể mặt mũi hay lòng dạ, đều xấu xí đến không kể xiết. Đương nhiên, hắn sẽ không vì dung mạo mà khinh thường nàng.
Lạc Nam có thể cảm nhận cái nàng muốn tìm là một bằng hữu thật tâm, vai vế ngang hàng, chứ không phải những người khúm núm, thấp thỏm lo sợ trước thực lực khủng bố của nàng.
Nghĩ đến đây, trong lòng dâng lên một nỗi thương tiếc. Hắn đưa tay về phía nàng, cười chân thành nói: “Vậy ta rất hân hạnh được làm bằng hữu của Mộng Ảnh.”
Cảm nhận giọng điệu ấm áp của thiếu niên, Tần Mộng Ảnh nhoẻn miệng rộng cười tươi rói nói:
“Đồng ý!” Đồng thời, nàng vươn bàn tay tinh xảo như ngọc nắm lấy tay hắn.
Nắm lấy bàn tay mát lạnh, mềm mại, thơm ngát, Lạc Nam thật không nỡ buông tay. Thế nhưng, đã thật tâm xem nàng là bằng hữu, hắn sẽ không có suy nghĩ khác.
Mỉm cười nhìn nhau, rồi buông tay.
“Tiểu Lạc hình như vừa đến Linh Vũ Thành đúng không?” Tần Mộng Ảnh tự nhiên bắt chuyện.
Lạc Nam gật đầu đáp: “Ta là một tán tu, không môn không phái, lần này tiện đường đến Linh Vũ Thành.”
“Không biết định dừng chân nơi này bao lâu?” Tần Mộng Ảnh hơi tiếc nuối dò hỏi.
“Chờ Đa Bảo Các đấu giá hội kết thúc, ta sẽ rời khỏi,” Lạc Nam cũng không che giấu.
“Thì ra Tiểu Lạc ngươi cũng định tham gia đấu giá sao? Đến lúc đó chúng ta cùng đi!” Tần Mộng Ảnh hai mắt hơi sáng lên, mỉm cười nói.
“Không thành vấn đề,” Lạc Nam gật đầu đáp ứng.
“Lần này quy mô đấu giá của Đa Bảo Các rất lớn, đủ các loại trân phẩm quý hiếm, thậm chí nghe đồn có Thiên cấp vật phẩm xuất hiện. Nếu tài lực không đủ sẽ rất khó cạnh tranh.”
Tần Mộng Ảnh ra vẻ than thở nói, đồng thời gián tiếp cung cấp một chút tin tức cho Lạc Nam.
“Thiên cấp vật phẩm thật sự được bán ra sao?”
Lạc Nam giật mình. Bất kỳ đồ vật nào đạt đến Thiên cấp đều được xem như thần vật trấn tộc, điển hình là Thiên cấp võ kỹ [Lạc Nguyệt Băng Kinh] của Lạc gia. Lạc Nam hắn mặc dù có hệ thống phụ trợ, nhưng đồ vật Thiên cấp hắn nhận được chỉ duy nhất một cái Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn mà thôi, mà hiệu quả nó đem lại nghịch thiên cỡ nào thì không cần phải bàn cãi.
Lạc Nam thật sự khó tin sẽ có kẻ đem Thiên cấp đồ vật bán ra ngoài.
“Là sự thật. Tại phía Nam của Băng Thiên Đại Lục, đấu giá quy mô lớn thường được Đa Bảo Các cử hành ba năm một lần. Mỗi lần sẽ ngẫu nhiên chọn một thành trì làm địa điểm đấu giá, và lần này vừa lúc địa điểm là Linh Vũ Thành của chúng ta,” Tần Mộng Ảnh giải thích.
“Xem ra thời gian sắp tới, Linh Vũ Thành sẽ vô cùng náo nhiệt,” Lạc Nam nghiêm túc suy nghĩ.
“Đúng vậy, sắp tới Linh Vũ Thành sẽ quần anh hội tụ, vô số môn phái, gia tộc trong phạm vi phía Nam đại lục đều sẽ xuất hiện để chuẩn bị tham gia đấu giá,” Tần Mộng Ảnh cười nói, sắp tới khách sạn của nàng e rằng sẽ quá tải.
“Tài lực của Đa Bảo Các thật hùng hậu đến kinh người!”
Lạc Nam cảm thán. Chỉ một lần đấu giá lại khiến vô số thế lực phía Nam đại lục xuất động, đủ thấy uy tín của bọn họ.
“Đương nhiên rồi. Không những ở phía Nam mà các khu vực Đông, Tây, Bắc trên đại lục cũng có đấu giá định kỳ do Đa Bảo Các tổ chức, chẳng qua thời gian khác nhau mà thôi,” Tần Mộng Ảnh tán thành nói thêm.
“Mộng Ảnh, ngươi hiểu biết thật nhiều,” Lạc Nam nhìn nàng, có ý trêu chọc.
“Haha, chẳng qua ta thích nghe ngóng quan khách tá túc tại khách sạn kể lại mà thôi,” Tần Mộng Ảnh tỏ vẻ đương nhiên mà cười nói.
...
Rời khỏi đình viện của nàng, Lạc Nam kiểm tra số linh thạch đang có. Lần trước bán xác yêu thú và Băng Sát Kiếm khiến hắn thu hoạch không ít, nhưng chỉ bấy nhiêu đó tại đấu giá hội hoàn toàn không đủ để cạnh tranh, đừng nói đến chuyện tranh chấp Thiên cấp vật phẩm.
Thời gian đấu giá chỉ còn nửa tháng, Lạc Nam cười khổ lắc đầu. Xem ra so với các thế lực lớn thì hắn nghèo rớt mồng tơi. Chỉ một tên hậu bối Hàn Thanh của Hàn gia đã sở hữu Địa cấp pháp bảo như Băng Sát Kiếm tùy thân, càng đừng nói chi cả một thế lực lớn.
“Công tử, công tử!” Âm thanh hớn hở truyền tới. Chỉ thấy tiểu tử Trần Giang hấp tấp chạy tới, đưa một túi nhỏ vào tay Lạc Nam.
Túi trữ vật, thứ này bên trong cũng có không gian, khá giống nhẫn trữ vật, thế nhưng đẳng cấp thấp hơn nhẫn trữ vật rất nhiều.
Tiếp nhận túi trữ vật, Lạc Nam dùng ý niệm quan sát bên trong. Chỉ thấy bên trong rộng cỡ một căn phòng nhỏ, có khá nhiều bàn ghế, giường nệm, chăn, gương... các loại vật phẩm nội thất được làm hoàn toàn bằng gỗ quý, điêu khắc hoa văn vô cùng tinh xảo.
“Không tệ, chi phí bao nhiêu?” Lạc Nam gật đầu hỏi.
“Tổng cộng 19 thượng phẩm linh thạch. Đều là đồ nội thất cao cấp nhất tại Linh Vũ Thành, ngay cả phủ thành chủ cũng dùng những thứ này,” Trần Giang vỗ lồng ngực lanh lợi đáp.
“Linh thạch còn lại ngươi cứ giữ lấy. Nghe nói tại Linh Vũ Thành có rất nhiều nhiệm vụ cho lính đánh thuê để tìm linh thạch?” Lạc Nam sắc mặt nghiêm túc hỏi.
“Công tử muốn kiếm linh thạch tham dự đấu giá?” Trần Giang rất lanh lợi, thông tin về buổi đấu giá đã được tuyên truyền rộng rãi, ai ai cũng biết.
Lạc Nam gật đầu.
“Nếu muốn tìm linh thạch nhanh chóng, tại Linh Vũ Thành có nơi rất thích hợp,” Trần Giang đảo mắt suy nghĩ rồi nói.
“Có rắm mau thả!” Lạc Nam không kiên nhẫn khoát tay.
“Là Đấu Thú Trường, thưa công tử,” Trần Giang sắc mặt hiếm thấy nghiêm trọng.
“Ồ, Đấu Thú Trường như thế nào?” Lạc Nam hứng thú hỏi.
“Đấu Thú Trường do phủ thành chủ thành lập. Ở đó có vô số yêu thú lợi hại, dữ tợn bị giam giữ. Người khiêu chiến chỉ cần đánh bại yêu thú cùng cấp hoặc cao hơn sẽ nhận được một lượng lớn linh thạch làm phần thưởng.”
“Ngoài ra còn có hình thức cá cược cho khán giả. Đương nhiên, nếu người khiêu chiến có tự tin vào bản thân, cũng có thể dùng tiền để đặt cược cho chính mình. Tùy vào đẳng cấp của người khiêu chiến và yêu thú mà tỷ lệ cá cược có sự khác biệt.”
Trần Giang luyên thuyên giải thích.
“Thú vị, mau đưa ta đến đó!” Lạc Nam nhếch miệng cười đầy hưng phấn. Vốn dĩ hắn muốn tiếp tục vào Sơn Mộc Lâm để rèn luyện võ kỹ, không ngờ lại xuất hiện Đấu Thú Trường vừa có thể rèn luyện, kiếm thêm linh thạch, ngoài ra còn có thể thu hoạch Điểm Danh Vọng. Đúng là một công ba việc!
“Không thành vấn đề.” Trần Giang vỗ ngực dẫn đường.
...