Chương 32: Ra tay chấn động

Con Đường Bá Chủ

Chương 32: Ra tay chấn động

Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhìn hai thân thể tàn tạ như giẻ rách bị đập nện liên tục, hàng vạn người đều cảm thấy thót tim. Họ khó mà tưởng tượng được Liệt Diễm Điểu, vốn dĩ hung hăng, oai vệ với ngọn lửa bao trùm toàn thân, lại có ngày bị một thiếu niên hành hạ thê thảm đến vậy.
Lạc Nam tuy thích dùng bạo lực nhưng chưa đến mức hành hạ kẻ địch như vậy, nhưng nghĩ đến việc đồng loại của hai con yêu thú này từng đánh trọng thương Tố Mai của hắn, lửa giận trong lòng lại bùng lên, hắn quyết phải hành hạ chúng cho hả dạ.
Liệt Diễm Điểu vốn là yêu thú hung tàn, tính tình nóng nảy và quyết liệt. Bị Lạc Nam liên tục hành hạ khiến chúng trở nên điên cuồng. Sau nhiều lần vùng vẫy mà vẫn không thoát được, ánh mắt hai con Liệt Diễm Điểu đỏ ngầu, hằn đầy tơ máu, lộ rõ ý muốn đồng quy vu tận cùng Lạc Nam.
QUÉC QUÁT
Sau hai tiếng kêu đầy oán hận và sát khí, hai thân thể Liệt Diễm Điểu nhanh chóng phình to như bong bóng, nhiệt độ không khí trong đấu trường cũng tăng vọt.
“Không hay rồi, chúng nó muốn tự bạo!” Kim Nhi lớn tiếng nhắc nhở trong đầu Lạc Nam.
Mắt Lạc Nam co rụt lại. Tự bạo là hình thức kích nổ toàn bộ Linh Lực trong cơ thể, tạo ra uy lực kinh khủng khôn cùng. Kẻ thi triển tự bạo sẽ phải vỡ nát toàn thân, dù chết cũng muốn kéo theo kẻ thù chôn cùng.
Hai con Liệt Diễm Điểu đã hoàn toàn điên cuồng, hận ý của chúng đối với Lạc Nam đã ngưng tụ thành thực chất, dù có chết cũng phải kéo hắn theo làm đệm lưng.
Trên khán đài, các tu sĩ cũng có kiến thức, chứng kiến thân thể Liệt Diễm Điểu nhanh chóng phình to, vô số người đều lộ vẻ mặt nghiêm trọng bàn tán. Đấu trường có trận pháp bảo vệ, nên việc tự bạo sẽ không ảnh hưởng đến họ, cả đám bắt đầu sôi nổi bình luận:
“Liệt Diễm Điểu quả không hổ danh hung tàn.”
“Thể Tu e rằng cũng phải chịu thiệt thòi lớn.”
“Đúng vậy, dù là Thể Tu e rằng cũng sẽ bị trọng thương.”
Vẻ mặt xinh đẹp của Lý Trúc Loan sau tấm màn che hơi tái nhợt, trong lòng dâng lên nỗi lo lắng khó hiểu, nàng lẩm bẩm nói:
“Mình sao thế này? Sao lại lo lắng cho người này chứ?”
“Chắc chắn là không muốn một nhân loại chết trước mặt mình, đúng vậy, chắc chắn là như vậy.”
Lý Trúc Loan tự tìm cho mình một cái cớ hoàn hảo, nhưng trong lòng lại vô cùng rối bời.
“Hahaha, tốt nhất là bị trọng thương sắp chết đi! Các ngươi chuẩn bị bắt hắn về!” Mộc Kiêu hưng phấn cười ha hả, tưởng tượng đến cảnh bắt được Lạc Nam để hắn giao ra thân pháp bất phàm, liền quay sang ra lệnh cho thuộc hạ.
“Vâng!” Hai nam tử mặc đồ đen khom người tuân lệnh, nhìn chằm chằm Lạc Nam.
Mọi chuyện nghe kể thì dài nhưng thực ra diễn ra chỉ trong chớp mắt, từ lúc Liệt Diễm Điểu bắt đầu tự bạo cho đến giờ chỉ mới thoáng qua.
Lúc này Lạc Nam muốn chạy cũng không còn kịp, vội vứt hai thân thể tơi tả của chúng xuống đất, miệng nhanh chóng niệm khẩu quyết. Chân phải hắn dẫm mạnh xuống mặt đất, lấy đó làm trụ cột, toàn bộ thân thể bắt đầu xoay tròn, hai bàn tay liên tục tạo chưởng ấn đánh ra bốn phương tám hướng xung quanh.
“Phòng Ngự Địa Cấp Vũ Kỹ- Bát Quái Hồi Thiên Chưởng”
OÀNH
Cùng lúc đó, thân thể hai con Liệt Diễm Điểu cuối cùng cũng nổ tung, một âm thanh chấn động màng nhĩ vang vọng khắp Linh Vũ Thành khiến vô số người hoảng sợ. Ngọn lửa hình nấm nhanh chóng bao phủ toàn bộ đấu trường, hỏa diễm như muốn nuốt chửng cả trời đất.
Nếu chỉ đối mặt với hỏa diễm, sở hữu Dị Hỏa như Lạc Nam hoàn toàn có thể thoải mái ra vào, thậm chí nuốt gọn ngọn lửa. Nhưng đối mặt với việc hai con Liệt Diễm Điểu lấy sinh mệnh làm cái giá lớn để tự bạo, Linh lực dồn nén toàn thân chúng nổ tung, uy lực không thua gì một đòn toàn lực từ Nguyên Anh Hậu Kỳ cường giả.
Lạc Nam không dám chủ quan, liền thi triển Bát Quái Hồi Thiên Chưởng để phòng ngự.
Bên ngoài đấu trường, vô số người chỉ thấy khói lửa và bụi đất mịt mù che lấp hoàn toàn, không ít người lắc đầu tiếc nuối cho số phận ngắn ngủi của một thiên tài.
Đám thiên tài Hàn gia, Diễm gia cười đắc ý.
Lý Trúc Loan hai mắt đỏ bừng, trong lòng cảm thấy nhói lên một cách khó hiểu.
Nếu có cường giả Hóa Thần Kỳ ở đây, nhất định sẽ thấy thân ảnh thiếu niên đang xoay tròn cực nhanh trong biển lửa.
Chỉ thấy toàn thân Lạc Nam xoay tròn 360 độ nhanh như chớp, hai cánh tay liên tục đánh ra chưởng ấn ảo diệu trong lúc xoay, tạo thành một lớp năng lượng hình Bát Quái xoay quanh, bảo vệ thân thể hắn ở trung tâm vòng xoáy.
Hầu hết hỏa diễm và linh lực mạnh mẽ từ vụ tự bạo khi tiếp xúc với màn phòng ngự đang xoay tròn của Lạc Nam lập tức bị dội ngược trở lại.
Nếu nhìn kỹ, sẽ thấy màn năng lượng phòng ngự của Lạc Nam vẫn còn một vài lỗ hổng. Đây là do hắn chưa hoàn toàn thành thạo loại Vũ Kỹ này, khiến vài tia lửa vẫn len lỏi chen vào, làm y phục Lạc Nam vừa thay hơi bị rách nát.
Uy lực khủng bố của vụ tự bạo bắt đầu tiêu tán, bốn phía khán đài, mọi người đều trố mắt nhìn chằm chằm thân ảnh vừa xuất hiện.
Toàn bộ sàn đấu lúc này đã biến thành một thung lũng sâu hun hút, nhiệt độ và uy lực khủng bố từ vụ tự bạo của hai con yêu thú Tam giai hậu kỳ mang lại quá mức kinh người.
Ở trung tâm thung lũng, một gò đất nhỏ hình tròn hoàn mỹ vẫn sừng sững tồn tại. Trên gò đất đó, một thiếu niên đứng thẳng, áo bào đen hơi rách nát, đôi mắt bạc trắng tà dị, gương mặt bình tĩnh ung dung cùng khóe miệng hơi nhếch lên tạo nên một sức hút lạ kỳ.
ỰC
Tiếng nuốt nước bọt liên tiếp vang lên, vô số người dụi mắt, thậm chí có kẻ tự đấm vào mình xem có phải đang mơ hay không.
Mặc kệ đám khán giả nhìn mình như quái vật, Lạc Nam kiểm tra y phục quanh thân, hơi nhíu mày thầm nghĩ: “Xem ra cần tích cực rèn luyện Bát Quái Hồi Thiên Chưởng.”
Đây là loại vũ kỹ có khả năng phòng ngự tuyệt đối 360 độ, nếu thành thạo hoàn toàn sẽ không có chuyện lộ ra vài kẽ hở cho hỏa diễm chui vào đốt rách áo bào hắn đang mặc.
“Trời đất ơi, hắn còn là người sao?”
“Ôi trời ơi!”
“Rốt cuộc hắn đã làm cách nào?”
“Hai yêu thú cùng cấp tự bạo, ngay cả một cọng lông của hắn cũng không cháy.”
“Đ** mẹ nó, quá ảo diệu!”
Biển người cuối cùng cũng hoàn toàn bùng nổ. Họ đã kinh ngạc vì người này quá nhiều lần rồi, rốt cuộc đây là quái thai gì vậy?
“Hừ, đáng ghét, uổng công người ta lo lắng!” Lý Trúc Loan lầm bầm hừ nói, nhưng đôi mắt tràn ngập ý cười của nàng đã tố cáo nội tâm vui vẻ.
Nhìn thân ảnh Lạc Nam ngạo nghễ khắp trường đấu, Lý Lân cuối cùng cũng hạ quyết tâm thực hiện suy nghĩ trong đầu mình.
“Kẻ này nếu không có xung đột quá lớn, tuyệt đối không thể đắc tội!” Diễm Dương mặt mũi nghiêm trọng thầm nghĩ.
“Người này rốt cuộc là ai?” Hàn Minh và Hàn Liệt không ngừng đặt câu hỏi.
“Lại là một món pháp bảo phòng ngự kinh người nào đó!” Mộc Kiêu hai mắt ghen ghét như hóa thành thực chất, tham lam trào dâng trong lòng không cách nào kìm nén được. Hắn cho rằng Lạc Nam có thể thoát khỏi uy lực của tự bạo nhờ vào một loại pháp khí phi phàm nào đó.
Bất kể mọi suy nghĩ khác, âm thanh hệ thống đã vang lên bên tai Lạc Nam:
“Keng, hoàn thành nhiệm vụ [Không chùn bước], thu được một lần chỉ định Địa cấp vũ kỹ triệu hoán.”
Hài lòng gật đầu, không đợi người chủ trì trận đấu cất lời, Lạc Nam lập tức nói:
“Tại hạ muốn ngừng, không tiếp tục khiêu chiến nữa.”
Ngay khi hắn vừa dứt lời, một âm thanh bao phủ linh lực vang vọng một cách không hài hòa truyền đến:
“Tiểu Lạc huynh đệ kỳ tài ngút trời, tại hạ hy vọng được tiếp tục xem ngươi chiến đấu!”
Lạc Nam nhíu mày nhìn lại. Một thiếu niên tóc trắng mặc áo bào đang mang vẻ mong đợi nhìn hắn, nhưng một tia tham lam trong mắt đối phương dù cố gắng che giấu vẫn không thoát khỏi sự quán sát của Bạch Nguyệt Đoàn Hồn Nhãn.
“Là thiếu chủ Linh Vũ Thành, hắn vậy mà xuất hiện ư?”
“Không sai, đây là con trai của Mộc Hoành thành chủ, Mộc Kiêu.”
Trên khán đài, đa số đều là người dân Linh Vũ Thành nên đương nhiên nhận ra thân phận của hắn.
“Đúng vậy, tại hạ cũng muốn xem công tử thi đấu!” Hàn Minh chợt cười lớn tiếng nói, phụ họa Mộc Kiêu, hiển nhiên cũng muốn gây khó dễ cho Lạc Nam.
Lạc Nam quan sát hai kẻ này. Tuổi tác của họ có vẻ lớn hơn hắn một chút, tu vi cũng tạm được so với người cùng tuổi. Mộc Kiêu có tu vi Kim Đan Hậu Kỳ, Hàn Minh là Kim Đan trung kỳ. Hắn thản nhiên hỏi:
“Ta và các ngươi rất thân sao?”
“Ngươi!” Hai tên cùng lúc nghẹn lời. Với thân phận của bọn hắn, người khác muốn kết giao còn không kịp, không ngờ tiểu tử này lại không biết điều như vậy, trong lòng thầm hận.
“Hì hì.” Nhìn vẻ mặt nghẹn lời của hai kẻ ngốc, Lý Trúc Loan không nhịn được che miệng cười khúc khích.
“Qua hai trận chiến khốc liệt, tại hạ đã mệt mỏi vô cùng. Về phần tiếp tục khiêu chiến thì đã lực bất tòng tâm rồi.” Lạc Nam tiếp tục than vãn.
“Phì!”
Hàng vạn người lập tức thầm khinh bỉ một tiếng. Nhìn tiểu tử kia vẫn còn sinh long hoạt hổ thế kia, chỗ nào giống mệt mỏi chứ? Nhưng đó là quyền tự do của đối phương, họ cũng chẳng có cách nào.
“Được rồi, Tiểu Nam công tử quyết định kết thúc khiêu chiến, mời công tử đến đại sảnh nhận số Linh Thạch theo thỏa thuận, các vị thắng cược cũng có thể đến quầy nhận Linh thạch.”
Âm thanh của người chủ trì truyền ra, Mộc Kiêu thầm hận nhưng không dám nói gì. Quy định tại Đấu Thú Trường do đích thân phụ thân hắn là Mộc Hoành đặt ra, hắn không dám có ý kiến gì, càng không dám phá vỡ quy tắc đó.
Lạc Nam gật đầu, thầm nghĩ xem ra Đấu Thú Trường cũng không tệ, rồi xoay người tiến về đại sảnh.
Nhìn bóng lưng thiếu niên ung dung rời đi, vô số người thầm cảm thán. Tên của kẻ này e rằng sẽ nhanh chóng bao phủ Linh Vũ Thành, trở thành thiên kiêu được mọi nhà săn đón. Đương nhiên không thiếu kẻ thua cược nặng nề nghiến răng nghiến lợi cùng đám người thắng cược hào hứng tiến về quầy nhận Linh thạch.
“Chúc mừng công tử chấn nhiếp bát phương, ta vô cùng ngưỡng mộ!” Thập Tam Tỷ lắc mông uốn éo đi tới, cái lưỡi liếm liếm đôi môi than thở nói, đôi mắt tò mò thỉnh thoảng lén nhìn hạ thân hắn.
“May mắn mà thôi.” Lạc Nam cười nhạt đáp.
“Dựa theo ước định, công tử nhận được 70% tiền hoa hồng từ tiền đặt cược của toàn bộ người tham dự, tổng cộng chín vạn hai hạ phẩm linh thạch, đổi thành Cực Phẩm linh thạch vừa đủ 920 viên.” Thập Tam Tỷ cười tươi đưa sang một túi linh thạch. Lần này Đấu Thú Trường cũng kiếm được không ít.
“Không thành vấn đề.” Lạc Nam đưa tay thu lấy túi linh thạch, cũng không kiểm tra mà lập tức cất đi.
“Hy vọng lần sau công tử sẽ tiếp tục đến, còn nhiều yêu thú hùng mạnh đang chờ ngươi chinh phục.” Thập Tam Tỷ liếm môi, chợt kề sát tai hắn thỏ thẻ: “Đương nhiên ta cũng chờ công tử đến chinh phục.”
Lạc Nam cười cười không nói gì, xoay người bước đi. Thập Tam Tỷ có diện mạo nóng bỏng, lại mang phong thái đặc biệt, nhưng hiện tại trong lòng Lạc Nam chỉ nôn nóng về khách sạn kiểm kê tài sản, tiện thể triệu hoán vũ kỹ mới, nào có thời gian để ý đến nàng?
Mà Lạc Nam rời đi không lâu, chỉ thấy hai người trẻ tuổi nam nữ vừa lúc chạy đến. Thanh niên nhìn quanh không thấy bóng dáng Lạc Nam, thất vọng lắc đầu.
“Biểu ca, huynh tìm hắn làm gì thế?” Lý Trúc Loan tuy hai mắt vẫn đảo quanh tìm kiếm thân ảnh người kia, nhưng vẫn giả vờ ngây ngô hỏi.
“Đương nhiên là kết giao. Một nhân vật như vậy nếu có thể làm bằng hữu thì nhất định rất tuyệt.” Lý Lân đường hoàng nói. Trong lòng hắn đã thầm quyết định buông bỏ tình cảm ngưỡng mộ dành cho biểu muội mình.
Hiện tại Lý Trúc Loan vẫn mang khăn che mặt, nhưng hơn ai hết Lý Lân biết biểu muội của mình xinh đẹp đến nhường nào. Khi chứng kiến sự mạnh mẽ khủng bố của Lạc Nam, Lý Lân lập tức suy đoán sau lưng hắn nhất định có thế lực kinh người chống lưng. Nếu có thể kết giao một nhân vật như vậy thì đối với mình trăm lợi mà không hại.
Hắn cũng là một người từng trải trong tình trường, nhận ra biểu muội của mình rõ ràng đã động lòng với thiếu niên kia. Nếu Lý Lân hắn đứng ra mai mối tác hợp thành công, lợi ích nhận về sẽ cực lớn. Hắn cũng không tin khi được chứng kiến vẻ đẹp của Lý Trúc Loan, thiếu niên kia sẽ từ chối.
Lý Lân hắn là người biết tiến biết lùi. Lý Trúc Loan chỉ xem hắn như huynh trưởng không hơn không kém. Biết kiếp này mình và biểu muội khó thành đại sự, hắn quyết định cắt đứt tình cảm chôn giấu trong lòng, đứng ra làm ông tơ bà nguyệt cho bọn họ.
“Nếu được thiếu niên Tiểu Lạc kia thưởng thức, thành công nhận được ân tình của hắn, thậm chí trở thành anh rể hắn, tương lai Lý Lân ta muốn nữ nhân nào mà không có chứ?”
Lý Lân tự mãn thầm nghĩ, rồi quay sang nhìn biểu muội nghiêm trang nói:
“Xem ra lần này không may, thời gian chúng ta ở Linh Vũ thành còn dài, sẽ có cơ hội gặp vị huynh đệ kia.”
Lý Trúc Loan cắn môi, nghĩ đến việc sẽ gặp thiếu niên tà mị kia khiến trái tim nhỏ của nàng hơi đập mạnh. Nàng không biết đó là cảm giác kỳ lạ gì, chỉ có thể gật gật đầu.
“Công tử, lần này đánh cược tổng cộng thắng được 500 Cực Phẩm Linh Thạch!” Trần Giang kích động run lẩy bẩy nói, cầm túi Linh Thạch trên tay khiến hắn không thể nào bình tĩnh.
“Không tồi, lần này tổng cộng tất cả tại Đấu Thú Trường thu được 1420 Cực Phẩm Linh Thạch.”
Lạc Nam cảm thán nói. Cờ bạc bán mạng quả là con đường làm giàu nhanh nhất. Bán Băng Sát Kiếm chỉ được 80 Cực Phẩm Linh Thạch, vậy mà trong một ngày đi cờ bạc đã kiếm được gấp nhiều lần.
“Đó là do công tử lợi hại nha, gặp người khác e rằng ngay cả mạng cũng không còn đâu.” Trần Giang lập tức vuốt mông ngựa nịnh nọt.
“Được rồi, tiểu tử ngươi bớt nịnh hót đi. Lần này ngươi có công, đợi đến Đấu Giá Hội thích thứ gì cứ nói với ta!” Lạc Nam thu hồi linh thạch, cười mắng nói.
Trần Giang cười hề hề. Thông minh lanh lợi như hắn thừa biết với tu vi của mình mà giữ số lượng lớn Linh Thạch trong người thì quá mức nguy hiểm, vì thế cũng không khách sáo mà gật đầu.
Về đến gần cửa Quân Lâm Khách Sạn, một nam tử trung niên có tu vi Nguyên Anh Trung Kỳ bình thản tiến đến. Hiển nhiên hắn đã chờ đợi sẵn, nhìn Lạc Nam trầm giọng nói:
“Thiếu gia nhà ta muốn gặp tiểu huynh đệ một lát, ta nghĩ ngươi nên nể mặt.”
“Thiếu gia nhà ngươi? Kẻ nào?” Lạc Nam nhíu mày hỏi, đôi mắt màu bạc nhìn thẳng.
Nam tử trung niên hơi hoảng hốt, nhưng lập tức định thần lại, cười lạnh nói:
“Theo ta thì biết, ít kẻ nào tại Linh Vũ Thành dám không nể mặt thiếu gia nhà ta.”
“Con chó nào nuôi! Ngươi dám uy hiếp ta?” Lạc Nam động sát niệm. Một Nguyên Anh Trung Kỳ hoàn toàn không lọt nổi vào mắt hắn.
“Ngươi không đi ta đành động thủ thôi!” Trong mắt nam tử trung niên lóe lên một tia dữ tợn, khí tức Nguyên Anh trung kỳ bộc phát khiến đám tu sĩ gần đó hoảng hốt lùi xa.
Sát niệm của Lạc Nam càng mãnh liệt. Khí tức Nguyên Anh như làn gió không đủ gãi ngứa cho hắn. Linh lực cơ thể đã bắt đầu vận chuyển, trong lúc hắn định tấn công thì dị biến nảy sinh.
“Con chó nào dám cản lối ngay cửa khách sạn nhà ta?” Âm thanh chất vấn của một nữ tử từ Quân Lâm Khách Sạn nhàn nhạt truyền ra, trực tiếp bao phủ nam tử trung niên.
AAAAAAAAAA
Âm thanh hét thảm kinh thiên động địa vang lên. Trước ánh mắt kinh hoàng của vô số người trên đường cái, đường đường là một Nguyên Anh Trung Kỳ cường giả mà tứ chi nổ tung, huyết thịt be bét khắp người, máu tươi trong miệng phun ra xối xả, thê thảm lăn lộn trên đất.
“Là chó phải có giác ngộ của chó, lăn về gặp chủ đi!”
Âm thanh của nữ tử vẫn từ tốn như vừa đánh ngã một con kiến, khiến vô số người rùng mình.
...