Chương 31: Sự Bá Đạo Của Thể Tu

Con Đường Bá Chủ

Chương 31: Sự Bá Đạo Của Thể Tu

Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhìn hàng vạn người hưng phấn hò hét, Lạc Nam thầm lắc đầu. Lần này hắn đã dùng không ít thủ đoạn, tin rằng sẽ có kẻ hữu tâm chú ý đến mình. Lạc Nam không muốn bại lộ quá nhiều, bởi giữ lại những chiêu thức phòng thân không bao giờ là thừa thãi.
“Keng, phát động chi nhánh nhiệm vụ [Không Chùn Bước], phần thưởng một lần chỉ định triệu hoán Địa cấp Vũ Kỹ, thất bại khấu trừ 3000 Điểm danh vọng”
Nhiệm vụ chú thích: “Tiếp tục khiêu chiến, dùng thực lực nghiền ép tiếp tục chấn nhiếp bát phương”
Ngay lúc hắn định từ chối khiêu chiến thì tiếng hệ thống lại vang lên.
“Phải nghiền ép sao?”
Sắc mặt Lạc Nam hơi khó coi. Chết tiệt, hệ thống lúc nào cũng muốn làm khó hắn, nhưng phần thưởng lần này có thể chỉ định triệu hoán, quả thật vô cùng hấp dẫn.
Hít sâu một hơi, hắn mở Cửa Hàng May Mắn. Sau khi mua Tiên Lữ Tình Duyên Y và Tinh Ngân Song Kiếm, vẫn còn ba vật phẩm trong ngày chưa dùng hết. Lần này, Lạc Nam muốn mua Tiểu Na Di Phù để đề phòng mọi tình huống.
Điểm danh vọng: 11200
Nhìn số điểm danh vọng đang có, hai mắt Lạc Nam sáng rực, mọi phiền muộn vừa rồi đều tan biến. Hắn hài lòng thầm nghĩ:
“Quả thật không tệ, trực tiếp thu được lượng lớn Điểm Danh Vọng”
Mặc dù khi sử dụng Na Di Phù có xác suất nguy hiểm trong quá trình truyền tống, nhưng vào những thời khắc then chốt, không chừng nó sẽ phát huy hiệu quả phi phàm. Lạc Nam quyết định mua.
“Keng, thành công mua sắm Tiểu Na Di Phù, trừ 300 Điểm Danh Vọng”
Tính toán đâu ra đấy, hắn hướng lên bốn phía khán đài, bình thản nhưng đầy bá khí nói:
“Thích thì chiến”
Vô số khán giả nghe được lời hắn nói, cả đám hưng phấn reo hò, trong lòng thầm quyết định lần này phải đặt cược cho Lạc Nam để gỡ lại vốn.
Tại một góc khán đài, thiếu niên tóc bạc vẫn tham lam nhìn Lạc Nam chằm chằm, vừa ghen ghét lại xen lẫn đố kỵ. Hắn khẽ ra hiệu, một nam tử áo đen cung kính đi đến.
“Sắp xếp kẻ này đấu với Phi hành chiến thú, khi nào hắn bị thương hấp hối thì mang đến cho ta”.
Thiếu niên tóc bạc ra lệnh khiến nam tử áo đen đổ mồ hôi lạnh. Hắn nhìn Lạc Nam bằng ánh mắt đồng tình, bởi phải biết rằng tu sĩ chưa đạt Nguyên Anh kỳ không thể bay, gặp phải chiến thú hệ phi hành thì hoàn toàn bất lợi.
“Tuân lệnh Mộc Kiêu thiếu gia”
Tuy nhiên, thiếu niên tóc trắng tên Mộc Kiêu này chính là con trai thành chủ Linh Vũ thành, người đứng sau Đấu Thú Trường, và là ngoại môn trưởng lão của Thiên Mộc Tông. Thân phận hắn cao quý, lại thêm được thành chủ cưng chiều nên muốn gì được nấy.
Nghĩ đến đây, nam tử mặc hắc y xoay người rời đi để an bài. Hắn nghĩ Lạc Nam lần này coi như xong rồi, bởi trong quá khứ, không ít thiên tài Linh Vũ Thành bị Mộc Kiêu nhắm tới đều có kết cục thê thảm.
QUÉT QUÉT
Vài hơi thở sau, một tòa trận pháp lại được giải trừ, một cái lồng sắt khổng lồ xuất hiện trên khán đài. Cùng lúc đó, hai âm thanh bén nhọn, nóng nảy vang lên.
Hai con ác điểu toàn thân phủ kín hỏa diễm đỏ rực thoát ra. Chúng nhanh chóng bay lên cao, lượn quanh đỉnh đầu Lạc Nam như chuẩn bị săn mồi.
Chứng kiến hai con yêu thú biết bay, vô số khán giả nhao nhao chửi ầm lên:
“Ta xxx con mẹ nó, lần này lại là hai cái biết bay yêu thú”
“Haizz đây rõ ràng làm khó Tiểu Lạc công tử”
“Chẳng phải sao? Hắn chỉ mới Kim Đan, còn chưa thể bay được, lại phải đấu với hai con quái vật trên không kia.”
“Kèo này khó, rốt cuộc cược thế nào đây?”
Không ít người nhao nhao thở dài. Lạc Nam có thiên phú khủng bố thì ai cũng biết, tuy nhiên dù thiên tài đến mấy cũng không thể bay khi chưa đạt Nguyên Anh kỳ. Kèo này làm sao mà đấu được?
Lúc này, sắc mặt Lạc Nam có vài phần cổ quái nhìn hai con quái vật đang bay lượn trên không. Toàn thân chúng nó được hỏa diễm bao phủ, bề ngoài hung tợn, rõ ràng là cùng loại với yêu thú lần trước vây công Tố Mai khi nàng còn là Bạch Tinh Xà.
Liệt Diễm Điểu – Hai con đều có tu vi Tam giai Hậu kỳ.
“Cũng thật là coi trọng ta quá rồi,” Lạc Nam thầm cảm thán. Đấu Thú Trường nghĩ thế nào lại xếp một kẻ bề ngoài là Kim Đan trung kỳ như hắn đấu với yêu thú biết bay, thật buồn cười đến cực điểm.
Lạc Nam đương nhiên không biết thiếu chủ Linh Vũ Thành Mộc Kiêu đã nhắm vào hắn và bắt đầu sử dụng thủ đoạn thâm độc.
“Ta tin tưởng công tử,” Trần Giang cầm trên tay số lớn Linh Thạch vừa thắng cược, cắn răng tiếp tục đặt toàn bộ vào Lạc Nam.
Quéc Quéc
Hai con Liệt Diễm Điểu rốt cuộc không nhịn được, từ trên cao lao mạnh xuống. Cái mỏ nhọn như gọng kìm, phủ đầy ánh lửa, nhắm thẳng vào Lạc Nam.
“Hừ, ngu ngốc,” Lạc Nam cười lạnh. Ở trên cao hắn tạm thời chưa có cách đối phó, không ngờ chúng lại chủ động bay xuống.
Rống
Thổ Hùng gầm thét vang động, chỉ thấy hai cánh tay cứng cáp của nó nhanh chóng vung lên.
Bụp bụp
Âm thanh hài hòa vang lên, chỉ thấy hai cái mỏ bén nhọn lần lượt bị Thổ Hùng dùng hai tay nắm chặt.
Xèo xèo.
Hỏa diễm dữ dội điên cuồng thiêu đốt hai nắm tay Thổ Hùng, nhưng Linh Thổ Đỉnh vẫn không ngừng gia trì khiến nó không hề hấn gì.
Lạc Nam cười gằn tàn nhẫn. Hắn phát hiện mình rất thích công kích thô bạo, nghiền ép đối thủ. Hai nắm tay cầm chặt, hắn làm động tác đập chúng vào nhau.
BÀNH BẠCH
BÀNH BẠCH
BÀNH BẠCH
Hai con Liệt Diễm Điểu bị nắm mỏ, toàn thân chúng đập mạnh vào nhau. Cặp mắt bọn chúng ngày càng đỏ bừng, căm giận Thổ Hùng đến cực điểm.
Thổ Hùng không có trí tuệ, đương nhiên không cảm nhận được gì, vẫn điên cuồng va đập thân thể hai con Liệt Diễm Điểu cành cạch, khiến vô số khán giả toát mồ hôi hột.
Cuối cùng, một con Liệt Diễm Điểu trở nên cuồng bạo dị thường. Vô số hỏa diễm nhanh chóng ngưng tụ trên thân thể nó rồi đột ngột nổ tung.
Trước uy lực mạnh mẽ bất ngờ, Thổ Hùng nhanh chóng tiêu tán, nhưng rất nhanh lại được Linh Thổ Đỉnh ngưng tụ trở lại.
Lúc này, hai con Liệt Diễm Điểu nhân cơ hội đã thoát khỏi bàn tay khóa chặt của đối thủ.
Lạc Nam tiến hành quan sát. Con Liệt Diễm Điểu vừa nổ tung hỏa diễm toàn thân kia lúc này đã bắt đầu thấm mệt, ngọn lửa trên người trở nên dập dờn, dường như có thể tắt bất cứ lúc nào.
Dưới sự quan sát bá đạo của Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn, điểm yếu của chúng hiện ra rõ ràng: loài chim này sức công kích mạnh nhưng khả năng phòng ngự lại yếu kém vô cùng.
“Đáng chết!” Mộc Kiêu nghiến răng nói. Hắn không ngờ Liệt Diễm Điểu lại ngu ngốc như vậy, dám tiếp cận công kích Lạc Nam.
Biết không thể cận chiến với đối thủ mạnh mẽ, hai con Liệt Diễm Điểu nhanh chóng bay lên cao. Cái mỏ sắc lẹm bắt đầu ngưng tụ từng quả cầu hỏa diễm, xả như bom xuống đầu Lạc Nam.
Từng quả cầu chứa hỏa linh lực mạnh bạo như cơn mưa lớn ầm ầm rơi xuống.
Chứng kiến tình huống này, hai mắt Lạc Nam hiện lên một tia hài hước, mặc kệ từng viên hỏa bom dội thẳng lên người.
Ầm ầm đùng
Âm thanh chấn thiên liên tục vang lên, đấu trường run rẩy nhè nhẹ. Các quả cầu lửa rơi đúng vào thân ảnh thiếu niên cao gầy ấy.
“Tiểu Nam, mau tránh!”.
“Hắn muốn chết sao?”.
“Sợ quá chết đứng luôn rồi?”.
Lại là các âm thanh hỗn tạp chen chúc xuất hiện. Nơi Lạc Nam đứng đã hình thành một hố to, khói bụi tràn ngập.
Vài hơi thở sau, khói bụi tản đi, cả khán đài lại tiếp tục chứng kiến thân ảnh thiếu niên ngạo nghễ đứng thẳng chắp tay. Chỉ là lúc này hắn toàn thân trần trụi, lộ ra thân thể chắc khỏe, cứng rắn hoàn mỹ đến cực điểm. Bên dưới bụng, tiểu huynh đệ gân guốc vươn cao, khiến vô số nam nhân xấu hổ, còn hàng loạt nữ nhân thì hai mắt tỏa sáng nhìn chằm chằm.
“Ôi trời, mắc cỡ chết mất, tên này sao lại có thể như vậy chứ?” Lý Trúc Loan hai má đỏ bừng, che mặt nói. Chỉ là nơi các ngón tay thon dài hé ra khe hở để lén lút quan sát, bên dưới âm đạo non nớt của nàng chợt rỉ nước.
Lạc Nam bình thản lấy ra một bộ y phục màu đen khác khoác lên người. Thật ra, trong làn khói bụi, hắn đã lặng lẽ thu hồi Tiên Lữ Tình Duyên Y vào Nhẫn Hắc Lâu. Lạc Nam không muốn người khác biết ngay cả y phục hắn mặc cũng là bảo bối có thể phòng ngự.
Lúc này, sắc mặt Diễm Dương đã chuyển sang khiếp sợ đến cực hạn. Hơn ai hết, hắn rõ ràng tình huống mưa đạn lửa vừa rồi Lạc Nam không hề bố trí bất kỳ thủ đoạn phòng ngự nào.
Điều này chứng tỏ kẻ này có cường độ thân thể cứng rắn phi phàm.
“Hắn còn là một Thể Tu sao?” Diễm Dương khó khăn lẩm bẩm tự hỏi.
“Thể tu, người này rốt cuộc là ai?” Sắc mặt Hàn Minh khó coi.
“Linh Thể song tu, trên đại lục người như thế có thể đếm trên đầu ngón tay.” Lý Lân nuốt nước bọt, lấy lại bình tĩnh. Nhìn sang biểu muội vẫn chưa tan vẻ xấu hổ, hắn chợt nghĩ ra một kế hoạch khá điên cuồng, nếu thành công có thể mang lại lợi ích khổng lồ cho mình.
Thể Tu quá đỗi khó khăn. Muốn trở thành loại tu sĩ này, yêu cầu một tinh thần thép, nghị lực và khả năng chịu đựng khủng khiếp, chưa kể thời gian và tài nguyên cũng đòi hỏi cao hơn so với Linh tu.
Đó là lý do vì sao khi chứng kiến một thiếu niên trẻ tuổi như Lạc Nam lại là Kinh Thể song tu, khiến đám thiên tài ngạo mạn phải khiếp sợ.
“Không tệ,” Lạc Nam gật đầu. Tình huống vừa rồi hắn đương nhiên cố tình bộc lộ bản thân là Thể Tu, dù sao thì hắn không muốn bộc lộ việc có thể sử dụng thuộc tính khác. Muốn đánh bại hai con chim này, đành phải công khai thân phận Thể Tu.
Nhìn cặp Liệt Diễm Điểu đang e ngại nhìn mình trên không trung, Lạc Nam cười lạnh. Hai chân lấy đà đạp mạnh xuống mặt đất, hắn thót một cái đã nhảy cao vài chục trượng.
“Ông trời của ta, hắn vậy mà bay”
“Bay cái đầu ngươi, đó là nhảy”
“Thể tu thật khủng bố, dựa vào cường độ thân thể nhảy cao như vậy”
“Liệt Diễm Điểu không xong”
Vô số âm thanh cảm thán mang theo sự bội phục vang lên.
Quả nhiên, Liệt Diễm Điểu không ngờ Lạc Nam lại nhảy cao đến thế. Trong chớp mắt không kịp đề phòng, nó đã bị hắn bắt được hai chân. Tam chuyển luyện thể tu vi bộc phát, hắn kéo thân thể to lớn của nó từ trên cao xuống đất.
Mà Thổ Hùng sau lưng Lạc Nam cũng không chịu thua kém. Con Liệt Diễm Điểu còn lại rơi vào tay nó, cùng lúc bị kéo xuống.
Lạc Nam liếc nhìn Thổ Hùng, cả hai ăn ý nắm cổ Liệt Diễm Điểu, đập mạnh xuống sàn đấu.
Ầm ầm ầm ầm
Một người một gấu nắm hai con chim liên tục đập vào sàn đấu cứng rắn.
Hình ảnh đầy thô bạo và huyết tinh đến cực điểm.
Lại kích thích người xem một cách lạ thường.
...