Con Đường Bá Chủ
Chương 35: Tam Đỉnh Trung Kỳ
Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Việc được mời tham dự Đại Điển của Bách Hoa Môn khiến hai cô gái không khỏi bất ngờ. Khoảng cách địa lý giữa hai thế lực quá xa, các nàng vốn nghĩ chỉ có thể gặp Yên Nhược Tuyết khi cùng gia nhập Thánh Linh Học Phủ. Không ngờ cơ hội lại đến sớm như vậy, khiến tâm trạng các nàng nhất thời phức tạp vô cùng.
“Diễm gia chúng ta dường như ít giao thiệp với Bách Hoa Môn, sao lần này lại được mời vậy ạ?” Diễm Hồng Liên tỉnh táo hỏi, đầy vẻ thắc mắc.
“Vài năm trước, cung chủ Bách Hoa Môn đã thay đổi. Cung chủ mới nhậm chức là một bằng hữu cũ của ta,” Diễm Nguyệt Kỳ tiếp lời giải thích.
“Đại Điển Thánh Nữ lần này được Bách Hoa Môn vô cùng coi trọng, bởi vì ba vị thánh nữ sắp tới sẽ đại diện cho vô số đệ tử Bách Hoa Môn tiến vào Thánh Linh Học Phủ để học tập.”
“Ồ, xem ra đây cũng là một cách để Bách Hoa Môn giới thiệu ba vị thánh nữ mới với toàn đại lục,” Diễm Điệp Tình lanh lợi nói.
“Có thể nói là vậy. Được rồi, các con hãy thu xếp đi, nửa tháng sau chúng ta sẽ xuất phát. Mặc dù Diễm gia ta cách Bách Hoa Môn khá xa, nhưng có Trận pháp Truyền Tống sẽ giải quyết được vấn đề đó. Hãy ổn định tu vi cho tốt, đừng để Diễm gia mất mặt!”
Diễm Nguyệt Kỳ nói xong liền quay người rời đi, nhưng trong giọng nói của nàng rõ ràng ẩn chứa sự quan tâm.
“Xem ra mẫu thân vẫn còn giận.”
Hai cô gái liếc nhìn nhau, nở nụ cười khổ. Các nàng cũng hiểu, với thân phận Luyện Hư Kỳ của mẫu thân, không thể hạ mình tham dự đại lễ của một thế lực Thất Cấp. Việc để hai vị công chúa Diễm gia tham dự vừa không quá long trọng, lại không làm mất đi lễ nghĩa với Bách Hoa Môn, xét cả tình và lý đều vô cùng thích hợp.
Nghĩ đến cảnh sắp gặp người phụ nữ đầu tiên của hắn, hai cô gái liếc nhìn nhau, thấy ánh mắt đối phương tràn đầy ý chí chiến đấu, rồi đồng thanh nói:
“Không thể để nàng xem thường!”
...
Linh Vũ Thành
Trong Phủ thành chủ.
Một nam tử trung niên cao lớn, mặc lục bào, gương mặt uy nghiêm đang ngồi trong phòng khách.
Hắn chính là Mộc Hoành, thành chủ Linh Vũ Thành, trưởng lão ngoại môn của thế lực tu chân Thất Cấp Mộc Thiên Tông, một cường giả cấp bậc Hóa Thần Kỳ.
Bất kỳ thân phận nào của hắn cũng đủ khiến người khác phải ngưỡng mộ, địa vị cao quý tột bậc. Tại Linh Vũ Thành, hắn có thể nói là hô mưa gọi gió, quyền uy ngút trời.
Thế nhưng, giờ phút này Mộc Hoành lại mang vẻ mặt dữ tợn, hai mắt đỏ ngầu vì tức giận. Hắn nhìn sang một thiếu niên tóc trắng đang quỳ gối với vẻ mặt ủy khuất, rồi giận dữ hét lên:
“Thằng nghịch tử, xem ngươi đã làm cái trò gì vậy?”
Hắn vừa mắng chửi vừa chỉ tay về một hướng.
Nhìn theo hướng hắn chỉ, chỉ thấy một nam tử áo đen đã mất hết tứ chi, nằm hấp hối trên mặt đất. Linh lực của một tu sĩ Nguyên Anh Kỳ vẫn không thể khép lại vết thương trên người hắn, máu tươi chảy ròng ròng, sắc mặt tái nhợt, hiển nhiên đã trở thành một phế nhân thực sự.
Người này tên Mộc Ưng, là tâm phúc dưới trướng Mộc Hoành, lòng trung thành tuyệt đối, rất được Mộc Hoành coi trọng.
Nhưng hắn không ngờ Mộc Ưng lại nghe lời nhi tử Mộc Kiêu của hắn, thông đồng làm bậy, dẫn đến thân tàn ma dại. Điều này cũng đồng nghĩa với việc Mộc Hoành đã mất đi một tâm phúc đắc lực.
Hắn sao có thể không tức giận được chứ?
Bốp!
Một cái tát giáng xuống, khiến mặt Mộc Kiêu sưng húp, hai cái răng gãy rụng.
Nhìn bộ dạng thảm hại của con trai, Mộc Hoành nghiến răng nói từng chữ một:
“Giỏi, giỏi lắm! Quân Lâm Khách Sạn ngay cả ta cũng không dám dây vào, không ngờ con trai ta lại dám sai người đến đó hung hăng càn quấy. Ngươi thật giỏi!”
Nghe phụ thân mắng chửi, Mộc Kiêu hai mắt co rụt lại. Hắn từ nhỏ đã có thiên phú phi phàm, sở hữu hai loại Mộc và Băng Linh Căn, rất được phụ thân cưng chiều, lại còn được trưởng lão Mộc Thiên Tông hứa hẹn sẽ thu làm đệ tử trong tương lai. Vì thế, hắn luôn coi trời bằng vung, ghen ghét bất kỳ ai có thiên phú cao hơn mình.
Mộc Kiêu ở Linh Vũ Thành có thể nói là hoành hành bá đạo, ai gặp hắn cũng phải nể ba phần. Lần này, hắn vô tình chứng kiến Lạc Nam mạnh mẽ, nảy sinh lòng tham muốn cướp đoạt thân pháp của đối phương nên đã sai Mộc Ưng ra tay.
“Con thật không ngờ Quân Lâm Khách Sạn lại có cường giả như vậy, phụ thân tại sao không nói cho con biết sớm?” Mộc Kiêu không phục nói. Nhìn thảm trạng của Mộc Ưng khiến hắn run lẩy bẩy, bởi nếu người ra tay với Lạc Nam không phải Mộc Ưng mà là hắn, e rằng kết cục cũng không khác là bao.
“Nói cho ngươi biết ư?” Mộc Hoành giận quá hóa cười, dữ tợn nói:
“Nói cho ngươi biết rằng ta đường đường là thành chủ, lại bị một nữ tử chiếm đất mở khách sạn, một đồng thuế má cũng không chịu nộp, mà ta lại chỉ có thể tươi cười lấy lòng đối phương sao?”
“Chuyện đó có gì đáng tự hào mà nói ra?”
Mộc Hoành hét lớn, tiếp tục mắng chửi:
“Lão tử từng dạy ngươi phải làm người khiêm tốn, núi cao còn có núi khác cao hơn, không thể xem thường người trong thiên hạ. Những lời đó có lọt vào tai ngươi không vậy?”
“Ngươi tham lam đồ của người khác thì cũng thôi đi, nhưng muốn cướp đoạt thì ra tay sạch sẽ một chút chứ. Tại sao lại ngu xuẩn đến mức sai Mộc Ưng chặn đường cướp người giữa thanh thiên bạch nhật?”
“Não ngươi bị chó tha rồi sao?” Mộc Hoành càng chửi càng tức giận, đoạn quay sang Mộc Ưng đang tàn phế mà rống lên:
“Còn có ngươi nữa, chuyện như vậy mà cũng nghe theo lời hắn làm càn, không hề hỏi ý ta một tiếng!”
BÙM!
Mộc Hoành một chưởng đánh xuống, không giữ lại chút tu vi Hóa Thần nào. Mộc Ưng vốn đã tàn phế, lập tức nổ tung thành thịt vụn, chết không toàn thây.
Mộc Kiêu run lẩy bẩy, đây là lần đầu tiên hắn thấy phụ thân tức giận đến mức này, ngay cả tâm phúc đã theo hầu nhiều năm cũng nói giết là giết.
“Hừ, phế vật thì giữ lại làm gì?” Mộc Hoành cười lạnh. Lần này hắn muốn giết gà dọa khỉ, chấn nhiếp toàn bộ phủ thành chủ một phen.
Quả nhiên, thần thức dò xét một vòng, hắn cảm nhận được đám người hầu trong nhà đang run lẩy bẩy, sợ hãi tột độ.
“Hức, phụ thân, hài nhi biết sai rồi, chỉ là thiếu niên kia có quá nhiều bí mật, nếu chúng ta đoạt được...” Mộc Kiêu cố gắng lấy lại bình tĩnh. Dù sao hắn cũng là thiên tài, mà Mộc Hoành lại chỉ có mình hắn là con trai, hắn không sợ đối phương sẽ giết mình.
“Ngu xuẩn! Kẻ kia trẻ tuổi hơn ngươi, bản lĩnh lại kinh người như vậy, còn có chủ nhân Quân Lâm Khách Sạn chống lưng. Ngươi có tin là hắn không có bối cảnh mạnh mẽ không?” Mộc Hoành dùng ngữ điệu giáo huấn nói.
Mộc Kiêu suy nghĩ lời phụ thân, chợt bừng tỉnh gật đầu. Hắn đã bị lòng tham đánh mất lý trí, không kịp suy nghĩ sâu xa như vậy. Hiện tại ngẫm lại lời phụ thân, mồ hôi lạnh toát ra đầy lưng.
“Có câu biết người biết ta. Ngươi ngay cả thân phận của kẻ kia cũng chưa điều tra được, lại dám động thủ, quả thật còn quá non nớt!” Mộc Hoành dù giận dữ vẫn cố gắng dạy bảo. Dù sao thì hắn cũng chỉ có một đứa con trai này, không dạy hắn thì dạy ai?
“Ngươi làm gì Kiêu Nhi đó?”
Âm thanh giận dữ chua chát của một nữ nhân vang lên. Một mỹ phụ nhanh chóng chạy đến đỡ Mộc Kiêu đứng dậy, trừng mắt nhìn Mộc Hoành mà hét lớn.
“Mẫu thân!” Mộc Kiêu như tìm được chỗ dựa, vùi đầu vào lòng mẫu thân làm nũng.
“Hừ, con hư tại mẹ quả không sai!” Mộc Hoành nhìn cảnh này hừ lạnh. Rõ ràng đây là cơ hội tốt để giáo huấn nhi tử, lại bị nữ nhân này phá hỏng.
“Ngươi nói gì đó? Nhi tử của ngươi bị ức hiếp, thuộc hạ bị phế bỏ, mà ngươi lại ở đây trách chúng ta? Ngươi có còn là nam nhân không?” Mỹ phụ gào thét chửi bới.
“Cút! Nếu người kia tức giận, đừng nói ta chỉ là một thành chủ nhỏ nhoi, dù là Mộc Thiên Tông cũng không chịu nổi đâu!” Mộc Hoành hét ầm lên, gương mặt tức giận đỏ bừng.
“Cái gì?” Mỹ phụ im bặt, sắc mặt hơi tái nhợt, khó khăn mở miệng hỏi. Hơn ai hết, nàng biết Mộc Thiên Tông lợi hại đến mức nào, vậy mà lại không chịu nổi cơn giận của nữ nhân kia. Nàng ta rốt cuộc là ai?
“Hai người cút vào trong cho ta! Trong ba tháng tới không được bước ra khỏi nhà nửa bước, đích thân ta sẽ giám sát!” Mộc Hoành dứt khoát nói với vợ con.
Biết mình lần này đuối lý, mỹ phụ cũng không dám làm càn nữa, liền lôi kéo con trai vào nhà an ủi.
Ngồi một mình hồi lâu, sự tức giận trong lòng Mộc Hoành dần giảm bớt. Hắn nhàn nhạt gọi: “Mộc Hổ!”
“Có thuộc hạ!” Một nam tử to lớn, lưng hùm vai gấu đi tới, tu vi Nguyên Anh Hậu Kỳ.
“Mang 1000 Cực Phẩm linh thạch đến Quân Lâm khách sạn để bồi tội, nói đích thân ta xin lỗi lão bản Mộng Ảnh.” Mộc Hoành hạ lệnh.
“Tuân lệnh, thưa thành chủ!” Mộc Hổ khom người rồi rời đi.
Nhìn bóng lưng Mộc Hổ rời đi, sắc mặt Mộc Hoành vô cùng khó coi. Thuộc hạ bị giết, mà hắn lại phải lo sợ người ra tay tiếp tục trách tội, thậm chí còn phải dâng quà cáp xin lỗi. Cảm giác này thật không dễ chịu chút nào.
Nhưng hắn cũng hết cách. Ở thế giới này, kẻ mạnh chính là lẽ phải. Mộc Hoành nhờ hiểu rõ đạo lý này, biết ai là người nên đụng vào, ai là người nên nịnh bợ, mới có thể leo đến vị trí như ngày hôm nay.
“Thiếu niên kia rốt cuộc là ai đây?” Mộc Hoành lẩm bẩm. Bản thân hắn cũng đã thông qua trận pháp để xem lại biểu hiện của thiếu niên kia tại Đấu Thú Trường. Với kiến thức của một Hóa Thần Kỳ, hắn có thể nhìn ra nhiều điều mà người khác không biết được.
Thiếu niên trẻ tuổi tên Tiểu Nam này là thiên tài khủng bố nhất mà hắn từng chứng kiến, ngay cả Thiếu chủ Thiên Mộc Tông so sánh cũng không thể sánh bằng. Điều đó càng khiến hắn kiêng kỵ Lạc Nam, hay nói đúng hơn là sự tồn tại đằng sau kẻ này.
“Có thể bồi dưỡng ra thiên tài như vậy, sẽ là một tồn tại khủng bố đến mức nào đây?” Lúc này, trong đầu Mộc Hoành chỉ toàn những suy nghĩ đó, cả phòng khách chỉ còn một mình hắn chìm vào trầm mặc.
...
Đấu giá hội ngày một đến gần, không khí tại Linh Vũ Thành ngày càng sôi nổi. Vô số cường giả từ bốn phương tám hướng kéo nhau về tham dự, các thế lực lớn nhỏ cũng lần lượt xuất hiện. Mặc dù chưa biết có thể đấu giá được thứ gì tốt hay không, nhưng bọn họ vẫn sẵn sàng bỏ thời gian đến tham dự.
Tất cả chỉ vì hai chữ “Thiên Cấp”. Thông tin về việc đấu giá lần này sẽ có vật phẩm Thiên Cấp đã truyền khắp thiên hạ. Không chỉ các thế lực ở phía Nam đại lục, mà thấp thoáng còn có thể nhìn thấy đệ tử của các môn phái xa xôi khác kéo theo trưởng bối đến để mở mang tầm mắt.
Vật phẩm Thiên Cấp, mỗi một thứ đều vô cùng hiếm có, uy lực mà nó mang lại thì khỏi phải nói là kinh khủng.
Các thế lực Bát Cấp sở dĩ có thể xưng bá một phương, ngoài việc thực lực cốt lõi cường đại, thì hầu như mỗi nhà đều sở hữu một loại pháp bảo hoặc công pháp Thiên Cấp.
Có thể nói, Thiên Cấp là căn cơ vững chắc của một thế lực. Rất nhiều gia tộc, môn phái thậm chí ngay cả vật phẩm Địa Cấp cũng không có, đừng nói gì đến Thiên Cấp.
Đó cũng là lý do quy mô của đấu giá hội lần này vượt xa những năm về trước.
Bên trong Linh Giới Châu,
Mặc kệ bầu không khí ngày càng nóng lên bên ngoài, hai thân ảnh vẫn yên tĩnh ngồi xếp bằng. Linh lực dồi dào gấp ba lần so với bên ngoài bao phủ lấy bọn họ. Cảnh giới của nữ tử đã hoàn toàn ổn định, còn khí tức của nam tử thì đang từng chút một tăng lên.
Bạch Tố Mai mở đôi mắt đẹp, cảm nhận tu vi của mình đã hoàn toàn vững chắc ở Tam giai Hậu Kỳ yêu thú. Nàng hài lòng mỉm cười, nụ cười đẹp không sao tả xiết, rồi vuốt mái tóc dài, ngẩng đầu tìm kiếm bóng dáng nam nhân kia.
Chỉ thấy đối diện nàng không xa, một nam tử áo trắng đang nhắm chặt đôi mắt tu luyện. Gương mặt anh tuấn nghiêm túc dị thường của hắn có một sức hấp dẫn cực mạnh đối với phái nữ.
Không phải chủ nhân của nàng thì là ai chứ?
Vô hạn yêu thương nhìn ngắm chủ nhân mình trong thoáng chốc, Bạch Tố Mai lúc này mới phát hiện một bộ y phục thánh khiết cao quý, nhìn qua rõ ràng là một đôi với y phục trên người chủ nhân. Bên cạnh nó là một cặp song kiếm lấp lánh như sao trời, cuốn hút nàng mãnh liệt.
Tiên Lữ Tình Duyên Y
Tinh Ngân Song Kiếm
Trái tim nhỏ bé của nàng run lên. Hai thứ này như sinh ra là dành cho nàng vậy. Nàng đưa cánh tay nhỏ bé cầm lấy, một luồng khí tức thân thiết bao trùm toàn bộ cơ thể.
Quay sang nhìn Lạc Nam, Bạch Tố Mai trong lòng như được nếm mật ngọt, má đào ửng hồng vì hạnh phúc. Nàng thủ thỉ nói nhỏ:
“Tặng cho thiếp sao, chủ nhân!”
Ngoài miệng hỏi vậy nhưng nàng đã xoay người đứng dậy. Bộ ngực đầy đặn trắng muốt run rẩy theo từng động tác. Tiên Lữ Tình Duyên che phủ lấy thân thể hoàn mỹ của nàng. Tay phải cầm Ngân Kiếm, tay trái cầm Tinh Kiếm, nàng trông hệt như một nữ vệ thần trong thần thoại.
Cao quý đến cực điểm.
Bạch Tố Mai múa song kiếm, từng luồng kiếm ảnh tung bay, âm thanh vùn vụt sắc bén sẵn sàng chém hết mọi chướng ngại.
Hồi lâu sau, nàng dừng lại, rồi tiếp tục ngồi xuống ngắm nhìn thiếu niên. Bạch Tố Mai cảm thấy cả đời cứ mãi như thế này cũng không biết chán.
Ba ngày sau đó…
Một luồng khí tức mạnh mẽ bao phủ toàn bộ Linh Giới Châu. Bên trong đan điền của Lạc Nam, Linh Thổ Đỉnh vốn có kích thước nhỏ nhất, lúc này đã không kém gì Huyền Thủy Đỉnh, thậm chí còn to hơn một chút.
Khí tức mà Lạc Nam phát ra đã tiếp cận Nguyên Anh Kỳ. Mặc dù chưa chính thức sánh bằng, nhưng hắn tin tưởng bản thân sẽ không e ngại bất kỳ tu sĩ Nguyên Anh nào.
Hắn đã tiến vào Tam Đỉnh Trung Kỳ.
Khối Chân Thổ được Tần Mộng Ảnh tặng đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của nó. Đẳng cấp Thổ linh lực của Lạc Nam lúc này đã không kém gì Thủy linh lực.
Lạc Nam mở đôi mắt đang nhắm chặt, tia sáng kinh người bên trong lóe lên rồi biến mất. Cảm nhận thực lực bản thân tiến bộ, hắn hài lòng nhếch môi.
Một thân ảnh chợt nhào vào lồng ngực hắn. Cảm nhận sự mềm mại, ấm áp, đầy đặn bao phủ cùng hương thơm bát ngát, Lạc Nam mỉm cười thỏa mãn. Bàn tay hắn nâng cằm giai nhân, ngắm nhìn gương mặt tuyệt mỹ của nàng.
Bạch Tố Mai vốn dĩ hạnh phúc tràn ngập trong lòng, sao có thể nhịn được? Nàng nhón chân, đôi môi đỏ mọng thơm ngát áp vào môi chủ nhân, cái lưỡi mềm mại chủ động vươn ra đòi hỏi.
Lạc Nam sao có thể phụ lòng nàng? Hắn ôn nhu mút lấy hương tân ngọc dịch, bàn tay vuốt ve bắp đùi thon mịn màng của nàng. Làn da mát lạnh của Bạch Tố Mai khiến hắn thư thái vô hạn.
Mà Bạch Tố Mai dường như có kinh nghiệm. Nàng hừ nhẹ một tiếng đầy mị hoặc, bàn tay thon thả đã thò vào quần nam tử, nắm lấy dương căn đã cương cứng của hắn mà vuốt ve lên xuống.
Hít!
Lạc Nam hít sâu. Bàn tay nàng quá tinh xảo khéo léo, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve lên xuống đã khiến dục hỏa của hắn bùng phát. Tuy nhiên, nghĩ đến Đấu giá hội sẽ diễn ra trong ngày hôm nay, Lạc Nam tạm thời đè nén dục vọng xuống.
Hắn tách môi ra khỏi môi nàng, nhìn đôi môi kiều diễm ửng đỏ ướt đẫm. Lạc Nam nghịch ngợm cho ngón tay vào miệng nhỏ của nàng, trêu chọc cái lưỡi thơm tho trơn tuột.
“Chủ nhân, thiếp muốn cùng chàng giao phối!”
Bạch Tố Mai thở hổn hển nói. Bên dưới, bộ phận sinh dục của nàng đã sớm tràn đầy xuân thủy. Bản thể của nàng là Xà Yêu, dục tính cực mạnh, dù bộ dạng nhân loại có thánh khiết đến đâu thì bản năng vẫn không thay đổi.
“Ngoan nào! Ta sẽ cho nàng, nhưng không phải lúc này,” Lạc Nam cưng chiều vuốt ve mái tóc trắng muốt như dòng suối, ôn nhu nói.
“Khi nào ạ?” Bạch Tố Mai cong môi mong chờ hỏi.
“Ta sẽ mang nàng ra ngoài tham dự Đấu giá hội. Sau khi trở về, chúng ta sẽ cùng nhau,” Lạc Nam rút ngón tay ra khỏi miệng nàng, ngón tay ấm nồng và ướt đẫm.
“Vâng, tất cả nghe lời chàng,” Bạch Tố Mai ngoan ngoãn gật đầu. Nàng từ nhỏ sống ở Sơn Mộc Lâm, đối với thế giới nhân loại bên ngoài vô cùng xa lạ.
“Tố Mai của ta thật đẹp,” Lạc Nam lúc này mới có dịp quan sát kỹ càng. Bạch Tố Mai thân mặc Huyền Cấp Y Phục Tiên Lữ Tình Duyên, càng tôn lên vẻ cao quý lại tràn ngập quyến rũ.
Nhìn Tinh Ngân Song Kiếm nằm trên mặt đất, Lạc Nam nhặt lên đưa cho nàng hỏi: “Thích không?”
“Thích lắm ạ, thiếp có cảm giác rất thân cận với nó,” Bạch Tố Mai hạnh phúc tiếp nhận, vuốt ve thân kiếm.
“Nàng hãy tiến hành nhận chủ đi. Sắp tới ta sẽ tìm thêm một bộ Kiếm Pháp phù hợp với nàng,” Lạc Nam hơi suy nghĩ nói. Bạch Tố Mai mặc dù có thể dùng Tinh Ngân Song Kiếm làm vũ khí, nhưng thiếu Kiếm Pháp nên uy lực cũng không quá mạnh.
“Vâng,” Bạch Tố Mai đối với Lạc Nam nói gì nghe nấy, lập tức nhỏ máu lên thân kiếm, tiến hành nhận chủ.
Ý niệm của nàng vừa động, chỉ thấy hai thanh song kiếm cấp tốc rút ngắn lại vừa vặn, rồi treo bên hông nàng.
Lạc Nam hài lòng gật đầu cười. Hắn rất thích tạo hình giống một vị Kiếm tiên tử này của nàng.
Kéo lấy tay Bạch Tố Mai, ý niệm vừa động, cả hai cùng lúc rời khỏi Linh Giới Châu.