Chương 36: Đấu giá bắt đầu

Con Đường Bá Chủ

Chương 36: Đấu giá bắt đầu

Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Công tử, công tử, người có ở trong đó không?”
Cốc Cốc
Lạc Nam và Tố Mai vừa bước vào phòng thì nghe tiếng gõ cửa cùng giọng nói hối hả của Trần Giang vọng vào từ bên ngoài.
Mỉm cười nắm lấy bàn tay nhỏ của Tố Mai, hắn mở cửa bước ra ngoài.
“Công…” Lời Trần Giang còn chưa dứt, hắn đã trố mắt kinh ngạc khi thấy một nữ nhân áo trắng như từ cổ tích bước ra đứng cạnh Lạc Nam. Đôi mắt hắn trợn tròn, miệng há hốc, lập tức lắp bắp lẩm bẩm: “Tiên nữ, tiên nữ hạ phàm, ta thấy tiên nữ rồi!”
Trần Giang xin thề với trời, cả đời này hắn chưa từng thấy nữ tử nào xinh đẹp đến vậy. Không, hai từ xinh đẹp cũng không đủ để hình dung nàng. Bạch Tố Mai toát lên vẻ cao quý khiến hắn không dám nhìn thẳng, vội vàng dời mắt đi, sợ ánh nhìn hèn mọn của mình sẽ làm vấy bẩn nàng.
“Hừ, mau gọi thiếu phu nhân!” Lạc Nam vừa tức giận vừa buồn cười, đá vào mông hắn một cái.
“Tiểu tử tham kiến thiếu phu nhân.” Trần Giang vẫn còn ngơ ngác, theo bản năng nói ra lời đó. Hắn nằm mơ cũng không ngờ bên cạnh công tử lại đột ngột xuất hiện một vị tiên tử như vậy, mà theo cách xưng hô công tử muốn hắn gọi, nàng rõ ràng là nữ nhân của công tử.
“Hi hi, hắn là thuộc hạ của chàng sao?” Bạch Tố Mai che miệng cười khẽ, nghe Lạc Nam giới thiệu mình, nàng hạnh phúc nép vào người hắn.
“À phải rồi, công tử, còn hai giờ nữa là đến giờ đấu giá, Mộng Ảnh tiểu thư đang chờ người.” Trần Giang cố gắng trấn tĩnh lại, nhớ ra việc chính cần bẩm báo.
“Mộng Ảnh tiểu thư?” Lạc Nam nhìn Trần Giang với vẻ mặt kỳ quái. Tên này gọi hắn là công tử, nhưng lại gọi Tần Mộng Ảnh là tiểu thư, chẳng phải điều đó có nghĩa là…
“Là nàng muốn ta gọi như vậy.” Trần Giang lúng túng giải thích, hắn cũng không hiểu vì sao một người cao cao tại thượng như Tần Mộng Ảnh lại đột ngột có yêu cầu đó.
“Được rồi, lập tức xuất phát.” Lạc Nam gật đầu, không tra hỏi thêm.
Một bóng lưng mê người lại xuất hiện trong tầm mắt. Hôm nay nàng mặc bộ cung trang màu tím trơn nhẵn, càng làm nổi bật những đường cong quyến rũ của cơ thể mỹ miều.
Nghe tiếng bước chân, Tần Mộng Ảnh quay đầu lại. Ánh mắt nàng chợt lóe lên, đầy thâm ý nhìn chằm chằm nữ tử áo trắng.
Hôm nay Tần Mộng Ảnh dùng một tấm lụa mỏng che mặt, tạo cho người ta cảm giác mơ màng.
“Đây là vị tiên tử phương nào? Tiểu Nam, ngươi còn không giới thiệu?” Đợi đám người Lạc Nam đến gần, Tần Mộng Ảnh liếc xéo hắn rồi hỏi.
Nghe thấy giọng điệu khác thường của nàng, Lạc Nam cũng không suy nghĩ nhiều, hắn cười gật đầu nói:
“Nàng là Bạch Tố Mai, một trong những nữ nhân của ta.”
Nói xong, hắn không để ý đến ánh mắt khác thường của nàng, quay sang Bạch Tố Mai cười nói:
“Tố Mai, đây là bằng hữu của ta, nàng có thể gọi là Mộng Ảnh tỷ.”
Bạch Tố Mai ôn nhu gật đầu, vuốt ve lọn tóc, nhìn Tần Mộng Ảnh rồi ôn tồn nói: “Tố Mai ra mắt Mộng Ảnh tỷ.”
Với nhãn lực của Tần Mộng Ảnh, làm sao có thể không nhận ra bản thể của Tố Mai? Hơn nữa, nàng còn nhận ra khế ước chủ tớ giữa hai người, rõ ràng Lạc Nam đã trở thành sinh mệnh của nữ yêu tên Tố Mai này.
Nghĩ đến đây, Tần Mộng Ảnh ôn nhu cười, kéo tay Bạch Tố Mai cực kỳ thân thiết nói: “Muội muội thật xinh đẹp, đúng là phúc khí cho tên ngốc này!”
Vốn dĩ Tần Mộng Ảnh cảm thấy tu vi của Lạc Nam đã tiến bộ, biết hắn đã thành công luyện hóa Chân Thổ mà mình tặng, định mở miệng chúc mừng. Tuy nhiên, sự xuất hiện của Tố Mai khiến nàng lười để ý đến hắn.
Lạc Nam xấu hổ vuốt mũi, đi phía sau hai người các nàng.
Còn Trần Giang thì chính thức trở thành cái đuôi lẽo đẽo theo sau bọn họ.
Đa Bảo Các. Mặc dù không phải lần đầu đến nơi này, nhưng mỗi lần Lạc Nam đều phải cảm thán mức độ xa hoa của nó. Hôm nay, nơi đây tấp nập gấp nghìn lần ngày thường, vô số tu sĩ phi hành trên không, các loại pháp bảo, tọa kỵ đa dạng không kể xiết, hiển nhiên đều đến tham gia Đấu giá hội.
Cứ vài hơi thở lại có một đội khoảng trăm người, toàn thân bao phủ khôi giáp lấp lánh, đi tuần xung quanh, giải quyết các vấn đề xung đột cũng như mất trật tự. Tu vi của bọn họ đều ở mức Kim Đan kỳ trở lên.
“Đó là Hộ Kim Vệ, một lực lượng tinh nhuệ của Đa Bảo Các dùng để duy trì an ninh trong các dịp quan trọng.” Tần Mộng Ảnh lên tiếng giải thích.
Bạch Tố Mai cảm thấy mọi thứ đều mới lạ, nàng nhìn đông nhìn tây, bộ dạng hết sức đáng yêu.
Lúc này, Bạch Tố Mai cũng được Tần Mộng Ảnh dùng khăn che lại gương mặt thiên thần, tránh những phiền phức không đáng có.
Mặc dù vậy, vẫn liên tục có vô số ánh mắt nhìn chằm chằm hai người các nàng, hiển nhiên thân thể hoàn mỹ và khí chất đặc biệt rất khó để che giấu.
Chưa kể, một cặp Tiên Lữ Tình Duyên Y mà nàng và Lạc Nam đang mặc, vừa nhìn đã toát lên vẻ cao quý thoát tục, chẳng khác nào một đôi thần tiên quyến lữ, muốn người khác không chú ý cũng rất khó.
Mà Lạc Nam cũng cảm nhận được thỉnh thoảng có vài nữ tử nhìn lén hắn, hiển nhiên danh tiếng tại Đấu Thú Trường đã truyền ra, khiến tên này cũng có chút gọi là máu mặt.
“Kính chào quý khách, xin vui lòng cho kiểm tra thiệp mời. Người có thiệp mời có thể mang theo một người đồng hành.” Hai vị nữ tử xinh đẹp mặc sườn xám đứng ngay lối vào, chú ý đến trang phục Tố Mai đang mặc, trong mắt lóe lên một tia hâm mộ, nhưng vẫn lịch sự cung kính.
Lạc Nam nhớ đến tấm thẻ hoàng kim mà vị nữ Chấp sự Đa Bảo Các tên Thành Bích đã đưa cho hắn, lúc này lấy ra đưa hai nữ tử xem xét.
Còn Tần Mộng Ảnh cũng thong thả lấy ra một tấm thẻ sáng lấp lánh màu đen tuyền, đưa đến trước mặt hai nữ.
Nhìn tấm thẻ đen tuyền trên tay Tần Mộng Ảnh, gương mặt hai nữ tiếp tân chợt biến sắc. Cả hai khom người sát đất, đồng thanh nói:
“Xin ra mắt đại nhân, là chúng ta chậm trễ. Đại nhân có thể mang bao nhiêu người vào tùy ý, gian phòng bậc nhất tại đấu giá hội đã được chuẩn bị sẵn sàng.”
“Được rồi, còn không mau tiến vào!” Tần Mộng Ảnh huýt đám người Lạc Nam một tiếng, không thèm để ý đến thiệp mời hoàng kim của hắn, thong dong bước vào.
Đám người Lạc Nam sững sờ, trước mặt Tần Mộng Ảnh, bọn họ hơi lộ vẻ quê mùa, nhưng vẫn ngoan ngoãn theo sau nàng.
Cảnh tượng này cũng khiến vô số quan khách gần đó chứng kiến. Một đám người vẻ mặt khiếp sợ nhìn nhau, nghị luận ầm ĩ:
“Nữ nhân áo tím kia là ai vậy? Dù là thành chủ đích thân đến cũng không có đãi ngộ như vậy!”
“Tấm thẻ màu đen kia là cái gì? Sao lại khác biệt với thiệp mời của chúng ta đến vậy?”
“Hừ, kiến thức hạn hẹp! Đó là Hắc Tinh Tạp, một loại thẻ cực VIP của Đa Bảo Các.”
“Đúng rồi, nghe nói chỉ những người có thân phận bất phàm, lại từng làm ăn lớn với Đa Bảo Các mới được cấp thẻ này.”
“Ta cũng nghe sư phụ nói qua, cả Băng Thiên Đại Lục ức vạn cường giả, không quá trăm vị có được loại thẻ này, không ngờ hôm nay lại may mắn diện kiến.”
“Lát nữa đấu giá, tuyệt đối phải nhường nhịn nữ nhân kia một chút. Nhân vật như vậy chúng ta không thể chọc nổi!”
Nghe đám người nghị luận, một âm thanh không mấy hài hòa truyền đến:
“Hừ, có gì quý giá chứ? Gia chủ nhà ta cũng có thứ đó!”
Nhìn theo hướng âm thanh, chỉ thấy ba người từ tốn tiến đến, gồm hai già một trẻ, toàn thân đỏ rực trang phục, hỏa hệ linh lực nóng nảy vô cùng.
“Là người Diễm gia!”
Đám người nhận ra thân phận ba người này, cũng đồng ý với lời nói của hắn. Với thân phận của Diễm gia chủ, có Hắc Tinh Tạp cũng không phải chuyện lạ.
Nhìn đám đông với vẻ mặt khiếp sợ, Diễm Dương trong lòng đắc ý, ngoài mặt tỏ vẻ thong dong cùng Diễm Huy và một ông lão tóc trắng bước vào đại môn.
Ông lão tóc trắng này chính là trưởng bối đi theo bảo vệ hai thiên tài của gia tộc, Lục trưởng lão Diễm gia – Diễm Phong, có tu vi Hóa Thần Trung Kỳ.
Bọn họ bước vào không bao lâu, lại có ba người khác tiến đến. Vẫn là tổ hợp hai trẻ một già, nam thì anh tuấn bất phàm, nữ thì che mặt chỉ để lộ đôi mắt to tròn lanh lợi, nhưng thân thể uyển chuyển lả lướt lại không che giấu được, hấp dẫn ánh nhìn dò xét của kha khá tu sĩ xung quanh.
“Không biết lần này huynh đài kia có đến không?”
Lý Lân nhìn quanh dáo dác, miệng lẩm bẩm. Gần đây hắn nhận được thông tin một Nguyên Anh Kỳ muốn gây khó dễ cho vị thiếu niên kia, kết quả bị cường giả thần bí trong Quân Lâm Khách Sạn một câu phế bỏ tứ chi. Điều đó càng làm hắn thêm kiên định phải ôm chặt bắp đùi Tiểu Nam công tử.
Thử hỏi, một thiếu niên có cường giả khủng bố như vậy bảo vệ, liệu có bối cảnh nhỏ sao?
“Hừ, tìm làm gì chứ, tất cả tùy duyên thôi.” Lý Trúc Loan không hài lòng nói. Nàng thấy biểu ca mình gần đây trở nên kỳ quái, đối với nàng thì khách sáo phi thường, lại thường tìm tòi thông tin về thiếu niên kia, bộ dạng còn gấp gáp hơn cả nàng.
Chẳng lẽ hắn thật lòng ngưỡng mộ người kia đến thế? Thật lòng muốn kết tri âm ư?
Mà nàng gần đây cũng không hiểu nổi bản thân, thường hay tưởng nhớ bộ dạng thô bạo nhưng tiêu sái của người nào đó trên sàn đấu. Nhờ hắn mà nàng còn thắng cược lượng lớn Linh Thạch, đặc biệt là “tiểu huynh đệ” hùng dũng oai vệ vươn cao kia, mỗi lần nhớ đến, bên dưới nàng lại róc rách nước.
Nơi đấu giá được bố trí tại tầng ba của Đa Bảo Các. Cả một tầng rộng lớn hơn sân vận động đều được dùng làm không gian tổ chức Đấu giá hội. Đám người Lạc Nam chỉ thấy đã có vô số ghế ngồi được sắp xếp ngăn nắp thành hình xoắn ốc, ở giữa trung tâm không gian là một sân khấu lộng lẫy.
Gần trung tâm sân khấu có khoảng chục căn phòng bố trí xen kẽ lẫn nhau, lại không che khuất tầm nhìn của khán giả ở các ghế.
“Mời các vị khách quý vào phòng đặc biệt.” Một thanh niên phục vụ anh tuấn lịch sự khom người nói. Hiển nhiên, với việc sở hữu Hắc Tinh Tạp, Tần Mộng Ảnh có đãi ngộ đặc biệt.
Đi theo thanh niên phục vụ, đám người Lạc Nam tiến vào một căn phòng số bốn trong số các căn phòng đó. Bên trong đã đầy đủ tiện nghi cùng trà thơm đợi sẵn. Bọn họ ngạc nhiên phát hiện từ bên trong căn phòng trong suốt có thể hoàn toàn quan sát cảnh tượng bên ngoài, mà người bên ngoài bị trận pháp cản trở không thể dò xét tình huống bên trong.
Đám người ngồi xuống ghế nệm. Tần Mộng Ảnh hài lòng gật đầu hỏi người phục vụ: “Lần này dự kiến có bao nhiêu Hắc Tinh Tạp xuất hiện?”
“Tính luôn tiểu thư, đã có bốn vị quý khách sở hữu Hắc Tinh Tạp xuất hiện.” Người phục vụ khom người kính cẩn đáp. Mỗi một vị sở hữu Hắc Tinh Tạp đều có thân phận bất phàm, hắn đương nhiên không dám thất lễ.
“Ồ, lần này đấu giá mời bao nhiêu khách?” Lạc Nam tấm tắc cảm thán sự uy tín trong làm ăn của Đa Bảo Các, rồi hỏi.
“Bẩm công tử, tổng cộng một vạn hai ngàn khách mời.” Thanh niên phục vụ vẫn kính cẩn.
“Được rồi, ngươi có thể lui.” Tần Mộng Ảnh xua tay.
“Vâng, cần gì cứ gọi tiểu nhân.” Người phục vụ khom người cáo từ.
“Không ngờ đã xuất hiện ba người, xem ra sức hấp dẫn của Thiên cấp thật sự quá lớn.”
Tần Mộng Ảnh cảm thán. Quân Lâm Khách Sạn của nàng cũng là một kiện Thiên Cấp pháp bảo loại hình kiến trúc, hơn ai hết nàng hiểu những lợi ích khổng lồ mà hai chữ Thiên Cấp mang lại.
“Ta cũng không có ý định cạnh tranh Thiên Cấp, tùy vào vận may xem có thứ nào thích hợp hay không mà thôi.” Lạc Nam mỉm cười. Sở hữu hệ thống, hắn cũng không quá quan trọng việc tranh đoạt, được thì mua, không thì thôi vậy.
“Hừ, ngay cả Lôi Hỏa Huyền Công cũng tiện tay cho ta, Tiểu Nam, xem ra gia tài của ngươi không nhỏ đâu!” Tần Mộng Ảnh kiều hừ nói.
“Ta còn thứ khác định tặng nàng.” Lạc Nam cười thần bí nói.
“Hả? Đâu? Cái gì?” Tần Mộng Ảnh hai mắt sáng lên, chỉ cần là đồ hắn tặng, nàng sẽ không từ chối.
“Bí mật.” Lạc Nam nhếch miệng cười xấu xa, tạm thời không có ý định giao cho nàng.
“Ai mà thèm!” Tần Mộng Ảnh lập tức thay đổi thái độ.
Bạch Tố Mai nhìn chủ nhân và Mộng Ảnh tỷ tỷ giống một đôi tình nhân cãi cọ, hai mắt cong thành nguyệt nha, khóe môi mỉm cười xinh đẹp vô hạn.
Trong lúc bọn họ đùa giỡn, hàng vạn ghế ngồi cũng dần chật kín. Cũng lần lượt có người được mời vào phòng VIP, mỗi lần đều sẽ dẫn đến sự thán phục từ vô số người xung quanh.
“Hắn không phải đang ở trong phòng VIP sao?”
Lý Lân có vẻ mặt không mấy dễ chịu. Nơi đây mặc dù đông đúc nhưng với tu sĩ Kim Đan, việc quan sát cũng không khó. Hắn tìm mãi không thấy thân ảnh Lạc Nam, chỉ có các căn phòng dành cho khách VIP mới ngăn cản được sự dò xét từ bên ngoài.
“Nói không chừng hắn không tham gia đâu.” Lý Trúc Loan nghĩ đến việc không còn gặp thiếu niên kia khiến sắc mặt nàng hơi ảm đạm.
“Không có khả năng! Với thân phận của hắn, sao có thể bỏ qua sự kiện long trọng này?” Lý Lân phản bác.
“Ngươi biết thân phận của hắn sao?” Lý Trúc Loan nghi hoặc.
“Ta đoán.” Lý Lân bình tĩnh đáp trả khiến Lý Trúc Loan giận nghiến răng. Nàng thật không hiểu tên biểu ca này nghĩ gì trong đầu.
Phía sau bọn họ, một lão già khóe mặt hơi co giật, không biết hai tên tiểu bối nhà mình đang nói về ai. Hắn chính là một vị trưởng lão của Lý gia, một Nguyên Anh Viên Mãn tu sĩ.
Cách bọn họ không xa, Hàn Liệt và Hàn Minh mặt mày ủ rũ, đang vẻ mặt tội nghiệp nhìn một bà lão lưng còng tóc xanh.
Hàn Liệt ấm ức nhận lỗi nói: “Tứ trưởng lão, là chúng ta nhất thời sơ suất, thua cược một lượng lớn Linh Thạch.”
Hàn Minh phụ họa: “Đúng vậy, kẻ kia thật sự là quái vật, khiêu chiến vượt cấp dễ như ăn cháo, chúng ta không lường trước được.”
Bà lão lưng còng tên Hàn U, là Tứ trưởng lão của Hàn gia, tu vi Hóa Thần Sơ Kỳ. Nàng cực kỳ tức giận hai tên hậu bối đã thua cược một lượng lớn Linh Thạch trước khi tham gia đấu giá. Nếu không phải đây là hai thiên tài của gia tộc, chỉ sợ nàng đã một tay bóp chết bọn họ.
Cưỡng ép kìm nén lửa giận dâng lên trong lòng, Hàn U khàn khàn nói: “Đợi đấu giá kết thúc, lão thân sẽ bẩm báo để gia chủ định đoạt.”
Hàn Minh và Hàn Liệt vẻ mặt khó coi nhìn nhau. Lần này nếu vì thua cược mà không đủ tiền cạnh tranh vật phẩm, bọn họ sẽ không có quả ngon để ăn.
Trong lúc đám người đang lo việc cá nhân, một thân ảnh mê người quyến rũ đã xuất hiện giữa trung tâm sân khấu. Chỉ thấy nàng một thân hồng sắc y phục, ngực nở mông cong, chân dài lả lướt, mái tóc dài búi lên sang trọng, đôi môi kiều diễm thoa son màu tím như trái nho chín mọng, mắt phượng ngập nước mê ly.
Toàn trường bỗng chốc trở nên an tĩnh rất nhiều, mọi ánh mắt đều nhìn chằm chằm nữ tử vừa xuất hiện giữa sân khấu.
“Là nàng sao?” Lạc Nam thầm nghĩ. Nữ nhân thành thục này chính là người giao dịch lần trước với hắn.
Thành Bích – Chấp sự Đa Bảo Các.
Thành Bích quyến rũ đảo mắt nhìn toàn trường, khóe mắt thỉnh thoảng liếc về căn phòng số bốn. Trong lòng nàng thầm cảm thán bản lĩnh của thiếu niên tên Tiểu Nam này. Nàng đã cho người âm thầm thu thập thông tin của hắn, biết rõ người này vừa tới Linh Vũ Thành không lâu, lại làm nên toàn chuyện không nhỏ.
Chấn nhiếp vạn người tại Đấu Thú Trường, gây thù với thiếu thành chủ, đặc biệt là có quan hệ mật thiết với nữ nhân kia. Tất cả đều khiến Thành Bích thập phần tò mò về hắn.
Tạm gác suy nghĩ trong đầu sang một bên, Thành Bích vận dụng linh lực, đôi môi mê người hé mở, thổ khí như lan thanh thoát nói:
“Kính chào chư vị quan khách. Tin tưởng không ít người nơi đây nhận thức tiểu nữ là chấp sự Đa Bảo Các, nhưng hôm nay tạm thời có thêm một thân phận khác.”
Dừng lại một chút, nàng che miệng cười khẽ, bộ ngực cự đại run run sau làn áo khiến không ít nam nhân nuốt nước bọt.
Chỉ nghe nàng nói tiếp: “Hôm nay, tiểu nữ tử hân hạnh chủ trì Đấu Giá Hội long trọng này, hy vọng các vị nể mặt.”
Nàng vừa dứt lời, hai luồng uy áp cực mạnh cấp tốc lan tỏa toàn bộ không gian phòng đấu giá. Hầu hết tu sĩ sắc mặt trắng bệch, cảm thấy linh lực toàn thân hơi run sợ, cả đám vẻ mặt đại biến thốt lên:
“Hai vị Luyện Hư kỳ cường giả!”
Hiển nhiên, đó là hai cường giả siêu cấp của Đa Bảo Các, muốn ra oai phủ đầu đề phòng có người gây sự hay nổi máu tham lam cướp đoạt vật phẩm.
Nhận ra ẩn ý của Đa Bảo Các, vô số người thay đổi tư thế, cả đám nghiêm chỉnh vô cùng.
Nhìn thấy tình cảnh này, Thành Bích mỉm cười hài lòng, nghiêm trang tuyên bố:
“Đấu Giá Hội định kỳ của Đa Bảo Các chính thức bắt đầu!”
.....