Chương 42: Bắt đầu trị liệu

Con Đường Bá Chủ

Chương 42: Bắt đầu trị liệu

Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Muốn kết giao?” Lạc Nam hơi kinh ngạc nhìn hai biểu huynh muội trước mắt.
“Đúng vậy, chứng kiến huynh đài uy vũ vượt cấp chiến đấu, tiểu đệ vô cùng ngưỡng mộ, mong được cùng huynh bàn luận tu chân chi đạo.” Lý Lân chắp tay khiêm tốn nói.
Lý Trúc Loan đứng bên cạnh hắn, ngại ngùng vò vạt áo, thỉnh thoảng lại lén liếc nhìn Lạc Nam. Thấy hắn đang nắm tay hai nữ tử, trong đôi mắt xinh đẹp của nàng thoáng hiện lên một tia mất mát.
Lạc Nam vốn không phải người kiêu ngạo, thấy đối phương đã khách khí như vậy, hắn cũng khó lòng từ chối. Tuy nhiên, nghĩ đến Cơ Băng đang trong cơn nguy kịch, hắn trầm ngâm nói:
“Hiện tại tại hạ có việc gấp không tiện, nhưng ta đang ở Quân Lâm khách sạn. Hai vị nếu có thời gian rảnh, cứ đến tìm ta sau.”
Huynh muội Lý Lân nghe Lạc Nam nói vậy cũng không thất vọng, trái lại còn hớn hở ra mặt nói:
“Vậy thì tốt quá! Vừa hay chúng ta cũng đang cần tìm chỗ ở, tiện thể đến Quân Lâm khách sạn thuê phòng luôn. Trước hết sẽ thu xếp một số thứ, dự định ngày mai sẽ chuyển đến.”
“Tốt lắm, vậy chúng ta xin phép về trước, hẹn gặp lại!” Lạc Nam gật đầu cười chắp tay nói, rồi kéo hai nữ rời đi. Trần Giang vẫn lẽo đẽo theo sau.
Nhìn bóng lưng mấy người Lạc Nam gấp gáp rời đi, Lý Trúc Loan cắn môi, muốn nói gì đó nhưng lại không thốt nên lời.
Lý Lân nhìn biểu hiện của biểu muội mình, người mà hắn từng ngưỡng mộ, ra vẻ từng trải an ủi: “Cường giả mà, tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường. Biểu muội không cần quá buồn rầu, với nhan sắc của muội, nhất định sẽ được làm chính thê!”
“Phì, ngươi mới là chính thê! Cả nhà ngươi là chính thê!” Lý Trúc Loan hai má nóng bừng, mặt đỏ bừng đến tận mang tai, tức giận dậm chân mắng.
“Lý sư muội!” Một âm thanh ôn hòa chợt xen vào cuộc đối thoại của bọn họ.
Chỉ thấy một thiếu niên tóc xanh lục thong dong đi tới, gương mặt anh tuấn hướng về Lý Trúc Loan mừng rỡ nói: “Thật tốt quá, không ngờ lại gặp sư muội ở đây. Đấu giá hội có mua được đồ tốt không?”
“Ra mắt Mộc Hào sư huynh.” Lý Trúc Loan nhìn thấy thiếu chủ của Thiên Mộc Tông, cũng là đồng môn sư huynh của mình, lịch sự thi lễ nói. Trong lòng nàng thầm nghi hoặc tại sao kẻ này lại không tham dự Đấu giá hội.
Mặc dù nàng mới gia nhập Thiên Mộc Tông được ba năm, nhưng danh tiếng của vị sư huynh này có thể nói là vang dội như sấm bên tai, là thiên tài xuất sắc nhất của môn phái. Tuy nhiên, nàng lại không có hảo cảm với người này, vì ở tông môn, Lý Trúc Loan đã nghe không ít sư tỷ muội bị kẻ này phụ bạc tình cảm.
Hơn nữa, sư phụ nàng cũng thường xuyên căn dặn hạn chế qua lại với Mộc Hào. Vì thế, mặc dù cùng một tông môn nhưng cả hai rất ít khi gặp mặt, có thể nói là chỉ thoáng quen biết mà thôi.
“Vị này là?” Mộc Hào nhìn Lý Lân dò hỏi. Nhìn người này đi cùng sư muội của mình, trong mắt hắn lóe lên một tia dữ tợn rất khó phát giác.
“Đây là biểu ca của ta, Lý Lân.” Lý Trúc Loan lên tiếng giới thiệu nói.
“Tiểu tử Lý Lân ra mắt Mộc thiếu chủ. Tại hạ nghe danh thiếu chủ, ngưỡng mộ đã lâu.” Lý Lân lúc này hai mắt sáng lên, cúi người hướng Mộc Hào lấy lòng nói. Hiển nhiên, với thân phận thiếu chủ của một thế lực Thất Cấp như đối phương, thật đáng để hắn nịnh bợ.
“Ồ, Lý huynh đệ là thân nhân của sư muội, vậy chẳng khác nào thân nhân của ta. Xin đừng khách khí.” Lời nói của Mộc Hào khiến Lý Lân đầy mặt vui mừng, định tiếp tục lôi kéo làm quen, trong lòng thầm nghĩ phải cố gắng thân thiết với vị thiếu chủ Thiên Mộc Tông này.
Lý Trúc Loan trong lòng đang rối bời vì chuyện của Lạc Nam, không có chút hứng thú nào với Mộc Hào. Nàng hơi thi lễ nói: “Sư huynh cứ tiếp tục thong thả, huynh muội chúng ta có việc gấp cần giải quyết.”
Nói xong, nàng xoay người kéo Lý Lân định rời đi.
“Biểu muội làm gì thế? Khó khăn lắm mới có cơ hội hàn huyên cùng thiếu tông chủ, làm sao có thể thất lễ như vậy?” Lý Lân cau mày trách cứ, một mặt xu nịnh nhìn Mộc Hào, trong lòng thầm so sánh hắn với Lạc Nam.
“Hừ, ngươi cứ đi mà hàn huyên! Ta thật sự có việc.” Lý Trúc Loan trong lòng thất vọng về tên biểu ca này, rõ ràng hắn hám tài ra mặt. Nghĩ đến đây, nàng không biết tên này có thật tâm muốn kết giao bằng hữu với Tiểu Nam công tử hay không nữa.
Nhìn bộ dạng kiên quyết của Lý Trúc Loan, Mộc Hào trong lòng phẫn nộ, thầm mắng “tiện nhân”, nhưng ngoài mặt vẫn ra vẻ không sao, ôn hòa nói:
“Nếu sư muội có việc, ta cũng không làm phiền nữa. Bất quá, sư huynh vừa đến Linh Vũ Thành, còn chưa có nơi tá túc, hy vọng được sư muội chỉ điểm!”
“Vậy sao? Thật tốt quá! Chúng ta vốn định chuyển đến Quân Lâm khách sạn, thiếu chủ không ngại có thể cùng đi đến đó.” Lý Lân hớn hở mừng rỡ lôi kéo.
Lý Trúc Loan cau mày, tên này đúng là hết thuốc chữa. Nàng giậm chân nhỏ nhắn, lập tức rời đi.
“Không thành vấn đề, chúng ta đi cùng nhau!” Mộc Hào ánh mắt lóe lên, ôn hòa cười nói.
...
“Ngươi thật có tiếng tăm nha, được tiểu mỹ nhân tìm đến tận cửa, thật đáng ngưỡng mộ.” Tần Mộng Ảnh nhéo hông Lạc Nam. Với ánh mắt của nàng, đương nhiên nhận ra thiếu nữ tên Lý Trúc Loan kia có hảo cảm với hắn.
“Nàng mau đưa ta về khách sạn! Tình huống của Cơ Băng gấp lắm rồi.” Lạc Nam trong lòng cười khổ đánh trống lảng. Hắn cũng không ảo tưởng đến mức nghĩ người ta vừa gặp mặt đã thích mình, chắc chỉ đơn thuần là ngưỡng mộ thực lực của hắn mà thôi.
“Hừ, Tố Mai bám chặt lấy tỷ!” Tần Mộng Ảnh cũng biết cứu người quan trọng, nàng nhìn Bạch Tố Mai ra hiệu, rồi nắm lấy tay Lạc Nam, linh lực toàn thân vận chuyển.
Vèo.
Ba thân ảnh biến mất trên đường cái. Trần Giang ngơ ngác cười khổ, đành phải cuốc bộ trở về. Tuy nhiên, nghĩ đến Thổ Sư Thuẫn lần này được công tử mua cho, trong lòng hắn lại đắc ý, miệng huýt sáo vi vu.
Trong Quân Lâm khách sạn, Lạc Nam và Tố Mai đã cùng lúc tiến vào Linh Giới Châu. Tần Mộng Ảnh cũng biết bên trong sắp xảy ra chuyện gì nên đỏ mặt, không thèm vào.
Bạch Tố Mai mặc dù gấp gáp muốn giao phối cùng công tử, nhưng nghĩ đến tình huống của Cơ Băng nên nàng ngoan ngoãn đứng im một bên.
Lạc Nam cưng chiều vuốt ve gương mặt nàng, rồi mới bước đến giường ngọc đã được thu vào trước đó.
Trên giường ngọc, giai nhân với gương mặt tuyệt trần y hệt Cơ Nhã vẫn yên tĩnh nằm đó. Một cường giả Hóa Thần Viên Mãn như nàng vẫn không thể chịu nổi vết thương linh hồn nghiêm trọng đến vậy.
Lạc Nam cũng không ngần ngại, quyết đoán cởi bỏ bộ cung trang xanh biếc trên người nàng.
Từng tất da thịt từ từ hiện ra. Lạc Nam chỉ có thể dùng từ “Tuyệt hảo” để hình dung nàng. Hắn hít sâu một hơi, rồi bỏ luôn chiếc yếm đào cùng tiểu khố thơm ngát.
Làn da thịt mềm mại như mỡ, đôi gò bông đào tròn trịa cao vút. Quanh hai hạt đỏ xinh trên đỉnh đồi là hai vầng hồng nhuận tròn vo khéo léo. Bụng nhỏ trơn nhẵn được cái rốn mê người tô điểm. Đôi chân ngọc thon dài đầy đặn khép hờ, giữa là tiểu huyệt động xuân quang vô hạn, bên trên có một chùm cỏ nhỏ được cắt tỉa gọn gàng sạch sẽ. Chân tay nhỏ nhắn xinh xắn, hoàn mỹ đến cực điểm.
Bộ ngực phập phồng theo từng nhịp thở. Cơ Băng vẫn hai mắt khép chặt, đương nhiên không biết bản thân đang bị “kẻ gian” lột trần.
Nhìn ngắm ngọc thể mê người của giai nhân thoáng chốc, Lạc Nam ý niệm vừa động, một khối ngọc bội trang nghiêm xuất hiện. Bên trên điêu khắc một vị tiên nữ trần như nhộng, nhưng xung quanh nàng có một cự long hùng dũng uốn lượn bao phủ, che lấp toàn bộ cảnh xuân, cao quý đến cực điểm.
“Long Tiên Thánh Điển à, hy vọng không để ta thất vọng.”
Lạc Nam cắn đầu lưỡi, một ngụm tiên huyết phun lên ngọc bội. Vô vàn thông tin kinh hãi tràn vào não hắn.
“A!” Lạc Nam bất chợt thét thảm.
“Chủ nhân!” Bạch Tố Mai lo lắng đến cực điểm, vội vàng ôm hắn vào lòng ngực.
Lạc Nam ôm đầu gầm thét. Lượng thông tin nhận được lần này quá khủng bố, quá ảo diệu, khiến toàn bộ linh hồn hắn đau nhức kịch liệt, như có hàng vạn mũi kim đang trực tiếp may vá tin tức vào trí nhớ của mình.
Tuy nhiên, mặc dù đau đớn, nhưng vẫn còn thua xa lần khảo nghiệm của Bất Hủ Diễn Sinh Kinh. Ít nhất lần này hắn còn có thể gầm thét.
Một lát sau, thân thể ướt đẫm mồ hôi, Lạc Nam chật vật đứng dậy. Tuy nhiên, hai mắt hắn lúc này hưng phấn đến cực độ, một mặt mừng rỡ như điên, thậm chí đau đớn dường như đã tan biến.
Hiển nhiên Long Tiên Thánh Điển quá đỗi thần kỳ, khiến hắn phấn khích đến vậy.
Theo ngọc bội truyền thừa, Lạc Nam biết được Long Tiên Thánh Điển gồm nhiều tầng khác nhau. Tuy nhiên, với thực lực hiện tại, hắn chỉ miễn cưỡng tu luyện được tầng thứ nhất.
Hơn nữa, công pháp này có thể thông qua quá trình giao hợp để truyền thụ cho bạn tình khác giới.
“Tố Mai, cởi y phục cho ta.” Lạc Nam nhìn nàng ôn hòa nói. Hắn muốn trải nghiệm cảm giác được nữ nhân của mình hầu hạ, chăm sóc.
“Vâng.” Bạch Tố Mai nhoẻn miệng cười xinh đẹp. Đôi tay tinh xảo như ngọc tỉ mỉ lột từng lớp y phục trên thân nam nhân. Chứng kiến từng múi cơ cường tráng dần dần xuất hiện, hô hấp nàng trở nên dồn dập, hai mắt mê ly.
Lạc Nam cũng không rảnh rỗi, hắn ôn nhu cởi bỏ Tiên Lữ Tình Duyên Y trên người nàng. Thân thể thánh khiết đến cực hạn lại xuất hiện, bộ ngực run rẩy đong đưa trước mặt, cùng chùm cỏ nhỏ trắng bạc che phủ dâm huyệt đang rỉ nước...
Lạc Nam đưa tay vuốt ve hai mép khe thịt, lại xoa nhẹ bầu tròn của nàng, cười trêu: “Thèm không, bảo bối?”
“Ưm, thiếp động dục rồi.” Bạch Tố Mai rên khe khẽ. Xà yêu có tính dâm cực mạnh, dù bề ngoài thánh khiết thì điều đó vẫn không thay đổi.
“Hiện tại ưu tiên cho người bệnh, sẽ sủng hạnh nàng sau.” Lạc Nam cúi đầu mút nhẹ đôi môi đỏ như an ủi, rồi tiến về giường ngọc.
Hắn cúi người bế thân thể trần truồng của Cơ Băng. Cảm nhận làn da thịt mát lạnh của nàng, Lạc Nam thoải mái hừ một tiếng.
Giường ngọc là một huyền cấp pháp bảo có thể ôn dưỡng linh hồn, nhưng công dụng không quá lớn. Lạc Nam không đành lòng để tấm lưng trần trắng mịn của nàng nằm trên thứ cứng cáp đó.
Đặt Cơ Băng lên chiếc nệm mềm mại lần trước Trần Giang mua sắm, Lạc Nam đỡ nàng ngồi trong lòng mình. Hắn tách đôi môi tái nhợt nhưng thơm ngát của nàng ra, cái lưỡi cấp tốc tiến vào. Hai tay hắn cũng không nhàn rỗi, một tay xoa bóp bầu ngực tròn, se se nhéo nhéo cái núm nhỏ xinh, tay còn lại đã tìm đến hạt le mê người trêu chọc.
Đối với trường hợp của Cơ Băng, Lạc Nam biết không thể ôn hòa từ tốn. Hắn phải nhanh chóng kích thích để nàng động tình trong thời gian ngắn nhất, sau đó mới tiến hành chữa trị.
Vì thế, Lạc Nam đẩy nhanh tốc độ, miệng nút lưỡi nàng chùn chụt. Đôi gò thơm mềm mại được nắn bóp, bàn tay còn lại thám hiểm u cốc nhầy nhụa...
Bạch Tố Mai sao có thể chịu được tình cảnh dâm mỹ này? Nàng trườn mình lên giường, áp bộ ngực căng đầy của mình vào lưng nam nhân. Cái lưỡi thơm tho liếm láp vành tai hắn, bàn tay nhỏ nhắn tìm đến tiểu huynh đệ gân guốc của Lạc Nam vuốt ve.
Hít.
Lạc Nam sung sướng trước sự phục vụ của giai nhân, càng thêm ra sức kích thích Cơ Băng trong lòng ngực.
Tuy nhiên, dù bàn tay ở dưới của hắn đã hơi ướt, nhưng u cốc vẫn chưa hé miệng. “Con hàng” của hắn thì quá to, chưa thể tiến vào.
Hắn tách môi khỏi cái miệng ngọt ngào tuyệt mỹ, cúi người xuống tìm tiểu huyệt mê người kia.
Đỏ hồng, sạch sẽ, mềm mại.
Như một đóa hoa e lệ khép kín, tràn đầy mùi hương đặc trưng của nữ tử khiến Lạc Nam xao xuyến.
Không chần chờ, cái lưỡi liếm nhẹ hạt nhỏ trên hai cánh hoa.
“Hừm, ừm.” Giai nhân kiều hừ một tiếng, xen lẫn đau đớn nơi linh hồn.
Lạc Nam trong lòng tê rần, hận không thể lập tức trị liệu cho nàng. Hắn vừa bú liếm đóa hoa thơm ngát vừa nhìn Tố Mai ôn hòa nói: “Nàng hôn Cơ Băng giúp ta, xoa ngực nàng ấy mạnh vào.”
Bạch Tố Mai hiểu ý, nàng kê đôi môi đỏ mộng ướt át của mình vào khuôn miệng mát lạnh đó.
Chụt chụt.
Hai cái lưỡi nhỏ quấn chặt lấy nhau, hai vị tuyệt sắc giai nhân môi hòa môi, một cảnh tượng đủ sức cám dỗ bất kỳ nam nhân nào trong thiên hạ.
Bàn tay tinh xảo khéo léo của Tố Mai cũng xoa nắn bầu ngực của nữ tử kia, không hề thua kém của chính nàng.
Lạc Nam chứng kiến cảnh tượng này như muốn nổ tung, chỉ hận không thể đè hai nàng ra sủng hạnh ngay lập tức.
Cái lưỡi tách hai mép môi thịt, chen vào cửa động ấm áp chật hẹp.
Hương vị nữ nhân trinh trắng tuyệt vời làm sao! Hắn say sưa bú mút, và dịch thể của Cơ Băng cũng róc rách chảy ra.
Chợt, một luồng nước ấm bắn thẳng vào mặt hắn.
Lạc Nam hai mắt trợn tròn, nuốt hết làn dịch thể, hắn ngẩng đầu nhìn lên.
“Chủ nhân, nàng nhạy cảm ở vùng nách nha. Thiếp liếm nhẹ đã run rẩy cả người rồi.” Bạch Tố Mai cười nói, khuôn mặt hồng hào đầy dâm mỹ.
Lạc Nam sắc mặt cổ quái. Quả thật gương mặt Cơ Băng lúc này loáng thoáng có một tia sung sướng. Hắn chồm đầu lên hôn nhẹ vào khe nách nàng.
“Ưm, hừ.” Cơ Băng hừ một tiếng, làn da càng thêm đỏ ửng.
Lạc Nam vui mừng, hít hương thơm mát lạnh từ thân thể nữ tử. Như phát hiện tân đại lục, hắn liếm láp khắp vùng da mềm dưới cánh tay nàng.
Cơ Băng run rẩy càng thêm kịch liệt. Bên dưới, dâm thủy đã sớm ướt đẫm giường đệm.
Lạc Nam cười khổ, thầm nghĩ: sớm biết vị trí đó của nàng nhạy cảm như vậy thì tốt rồi. Hắn nhìn Bạch Tố Mai khích lệ: “Bảo bối, làm tốt lắm!”
“Để thiếp bú cho chàng!” Bạch Tố Mai hai mắt mê ly. Biết Lạc Nam sắp chinh phạt Cơ Băng, nhìn “nhục côn” còn chưa thỏa mãn của hắn, nàng mở miệng đề nghị.
“Chỉ được 'dâm' trước mặt ta, biết không?” Lạc Nam nhéo nhéo mặt nàng. Tố Mai của hắn không hổ là xà yêu, ngày càng dâm đãng.
“Thiếp chỉ thuộc về chủ nhân, cũng chỉ 'dâm' trước mặt chủ nhân. Trong mắt người khác, thiếp là tiên tử.” Bạch Tố Mai hơi thở như hoa lan, liếm môi nói.
Cái miệng nhỏ nhắn đã mở ra, ngậm lấy thứ cứng cáp nhất của chủ nhân mình, bắt đầu liếm láp.