Con Đường Bá Chủ
Chương 41: Tỷ muội song sinh
Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Không được!” Tần Mộng Ảnh đứng dậy hét lớn, nhìn người áo đen trừng mắt đầy hung dữ nói: “Ngươi điên rồi? Có biết khế ước Đồng Sinh Cộng Tử có ý nghĩa gì không?”
Người áo đen không cam lòng yếu thế, nghiến răng: “Đương nhiên là biết, nếu không phải vì thân nhân của mình, sao ta phải ký kết loại khế ước đó?”
Lạc Nam không hiểu ra sao, hỏi Kim Nhi.
“Đồng Sinh Cộng Tử là loại khế ước có tính ràng buộc cực cao, phải do hai bên tự nguyện thực hiện, sau khi ký kết, chỉ cần một người chết đi, người kia cũng chết theo, có thể nói là hai mạng sống gắn liền với nhau.” Kim Nhi luyên thuyên giải đáp.
Lạc Nam giật mình, hắn và người áo đen chỉ mới gặp mặt lần đầu, không ngờ đối phương lại có ý nghĩ quyết liệt như vậy.
Tuy nhiên, trong lòng Lạc Nam vô cùng khâm phục, vì thân nhân của mình mà ngay cả sự an nguy bản thân cũng kéo vào, tại tu chân giới này quả thật vô cùng hiếm có.
Mà lúc này, Tần Mộng Ảnh và người áo đen đã có dấu hiệu sắp bộc phát khí thế, cả hai trừng mắt nhìn nhau, linh lực trong cơ thể tùy thời có thể bùng nổ.
Lạc Nam thầm kêu không ổn, kéo cánh tay Tần Mộng Ảnh ôn hòa nhưng chân thành nói: “Nếu đặt trường hợp nàng là người bị thương, ta cũng sẵn sàng dùng tính mạng đặt cược nếu người khác có thể cứu nàng.”
Tần Mộng Ảnh trong lòng mềm nhũn, thu hồi khí thế, quay đầu nhìn hắn nhíu mày nói: “Ngươi đã quyết định? Có biết Đồng Sinh Cộng Tử có ý nghĩa thế nào chứ?”
Lạc Nam gật đầu, nhìn người áo đen thán phục: “Vì biết nên ta mới bằng lòng ký loại khế ước này, có thể vì thân nhân của mình hy sinh lớn như vậy, tại hạ rất khâm phục.”
Nghe Lạc Nam chân thành nói, ánh mắt người áo đen hơi thay đổi, tuy nhiên vẫn hừ nói: “Hừ, đừng tưởng nói hay như vậy, hai năm sau nếu muội muội ta xảy ra chuyện không may, ta lập tức tự bạo để kéo ngươi chết cùng.”
Lạc Nam cười khổ gật đầu, đây chính là nguyên nhân người này muốn ký khế ước với hắn, tuy nhiên mạng sống gắn liền với một cường giả Luyện Hư Kỳ thì xét thế nào cũng không hề lỗ.
“Muội muội ngươi?” Bạch Tố Mai chú ý đến lời nói của người áo đen, lên tiếng hỏi.
“Không sai, đạt Tam giai hậu kỳ đã có thể hóa hình, lại ký kết khế ước với người này, haha xem ra nếu ta tự bạo sẽ kéo theo cả hai mạng.” Người áo đen đánh giá Bạch Tố Mai rồi lên tiếng nói.
“Được rồi, ít nhất tại hạ có quyền biết người sắp Đồng Sinh Cộng Tử với mình là ai đúng chứ?” Lạc Nam trêu chọc nói.
“Hừ.”
Người áo đen ngạo mạn hừ một tiếng, trước ánh mắt của mấy người Lạc Nam, tháo ra áo choàng và mặt nạ.
Chợt ánh mắt mấy người đều xuất hiện vẻ kinh ngạc và thán phục.
Tóc mượt mà như thác nước, mắt phượng, môi đỏ, làn da trắng như tuyết, nữ tử này chỉ mặc trang phục cung đình màu lam bình thường nhưng vẻ đẹp tạo cho người khác cảm giác như muốn nghẹt thở.
Gương mặt cực kỳ xinh đẹp lại toát lên vẻ lạnh lùng như muốn cự tuyệt mọi người từ xa, càng khiến nàng ta cao quý, thanh nhã, tựa tiên nữ giáng trần, đôi mắt lạnh lùng, kiêu ngạo nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một tia ấm áp.
“Lại xuất hiện tiên nữ sao?” Trần Giang thất thần lẩm bẩm, mà Tần Mộng Ảnh cũng hơi ngạc nhiên nhìn mỹ nhân nhìn qua trạc tuổi với mình này.
Trong trí nhớ của nàng hầu như không biết đối phương là ai, rất có thể xuất thân từ đại lục khác, tuy nhiên cũng không dò hỏi.
“Có thể ký kết khế ước với mỹ nhân cũng không tồi.” Lạc Nam nhếch môi cười hỏi: “Ta gọi Lạc Nam, nàng tên là gì?”
Nữ tử hơi nhíu mày, tuy nhiên vẫn lạnh lùng đáp: “Cơ Nhã.”
“Ta cần xem xét tình huống muội muội nàng trước khi ký khế ước.” Lạc Nam đề nghị, hắn sợ đối phương bị thương nặng hơn dự kiến của mình.
“Không thành vấn đề.” Cơ Nhã hơi gật đầu, nàng vừa lật tay, trong căn phòng lập tức xuất hiện một chiếc giường ngọc lớn.
Bên trên là một nữ tử có dung mạo y hệt Cơ Nhã, thậm chí tuổi tác cũng không chênh lệch là bao, chỉ là gương mặt tuyệt mỹ lúc này tái nhợt, lông mày nhíu chặt khiến người ta xót xa.
“Các nàng là tỷ muội sinh đôi?” Lạc Nam hơi đánh giá nữ nhân sắp tới của mình trên giường ngọc, trong mắt xuất hiện vẻ nhu hòa, nhớ lại tình huống khi đó của Yên Nhược Tuyết, cũng khá giống bây giờ.
“Không sai, tên nàng gọi Cơ Băng.” Cơ Nhã âu yếm vuốt ve mái tóc của muội muội, nhìn sang Lạc Nam lạnh lùng nói: “Hai năm sau, khi sự việc kết thúc, hy vọng ngươi có thể cắt đứt quan hệ với muội muội ta.”
Lạc Nam cau mày, trừng mắt nhìn nàng tự tin đầy uy thế nói: “Một ngày thuộc về ta, cả đời là nữ nhân của ta, huống hồ dù ngươi có là tỷ tỷ nàng cũng không thể thay nàng quyết định!”
Cơ Nhã giận dữ, tuy nhiên nghĩ đến tình huống nguy kịch của muội muội, nàng thở dài, hương thơm thoảng qua nói: “Lúc đó nếu muội muội chấp nhận ngươi, ta cũng không có ý kiến, tuy nhiên nếu nàng không muốn, ta mong ngươi không bám lấy nàng.”
“Không thành vấn đề.” Lạc Nam tự tin nói, hắn cũng không tin hai năm thời gian mình không thể đoạt trái tim người phụ nữ.
“Có thể ký khế ước chưa?” Cơ Nhã lạnh lùng hỏi, nhìn thiếu niên này tự tin như chắc chắn sẽ có được muội muội khiến nàng khó chịu.
Lạc Nam gật đầu.
Cơ Nhã cũng không chần chờ, tay ngọc kết ấn pháp huyền ảo, theo đôi môi tuyệt mỹ của nàng không ngừng niệm khẩu quyết trang nghiêm, chợt giữa trán trơn bóng bay ra một tia hồn phách nhỏ, có hình dáng y hệt Cơ Nhã.
Linh hồn bản nguyên.
Đây là loại linh hồn quan trọng nhất của tu sĩ, mặc dù trước mắt Cơ Nhã chỉ điều động một tia, tuy nhiên nếu ở đây có người ra tay công kích nó cũng khiến nàng bị thương nặng.
Tuy nhiên với nhân phẩm của mấy người Lạc Nam đương nhiên sẽ không làm thế, chỉ thấy Lạc Nam cũng điều khiển một tia linh hồn bản nguyên của mình xuất hiện, lơ lửng trên không bắt đầu hòa nhập với tia linh hồn của Cơ Nhã.
Hai tia linh hồn chậm rãi hòa vào nhau, hai người đồng thanh nói: “Ta Cơ Nhã – Lạc Nam, Đồng Sinh Cộng Tử.”
Nói xong, chỉ thấy hai luồng linh hồn đã trở thành một.
Mà Lạc Nam và Cơ Nhã trong lòng chợt sinh ra cảm giác kỳ lạ, như bản thân sở hữu hai sinh mệnh, thậm chí có thể cảm nhận được mơ hồ sự tồn tại của đối phương, vô cùng thần kỳ.
“Đã xong, ta chỉ có một thân nhân duy nhất là muội muội, nếu nàng xảy ra chuyện không may, ngươi chờ ta cùng chết đi.” Cơ Nhã gạt bỏ cảm giác kỳ quái trong lòng, lạnh lùng uy hiếp.
“Sai rồi, từ bây giờ nàng không chỉ có muội muội là thân nhân nữa, mà Tố Mai, Mộng Ảnh và ta sẽ là thân nhân của các nàng.” Lạc Nam nhìn Cơ Nhã, lại nhìn Cơ Băng dịu dàng nói.
Cơ Nhã trong lòng run lên, lạnh lùng nói: “Bớt nói khoác đi, đưa ngươi thứ này.”
Chỉ thấy nàng ném một chiếc vòng tay cho Lạc Nam xong nói tiếp: “Nó có thể chứa đựng người sống, để dễ dàng mang theo muội muội ta.”
Lạc Nam cười lắc đầu ném trả lại cho nàng nói: “Ta cũng có loại đồ này, nàng không cần lo xa.”
Cơ Nhã hơi ngạc nhiên, tuy nhiên vẫn gật đầu.
Không khí lại rơi vào im lặng...
“Được rồi, cũng nên hoàn thành lời hứa.” Cơ Nhã bất ngờ mở miệng nói, lại đeo lên mặt nạ, khoác vào áo choàng, âu yếm vuốt ve gương mặt tái nhợt của muội muội, lúc này đẩy cửa ra ngoài.
Lạc Nam lúc này mới quay sang ngắm nhìn mỹ nữ trên giường ngọc, lẩm bẩm nói khẽ: “Cơ Băng, nàng cố chịu thêm một chút!”
Nói xong thu nàng và giường ngọc vào Linh Giới Châu.
Mà bên ngoài, người còn lại cũng không nhiều, bọn hắn muốn biết kết cục của kiếm pháp Thiên cấp sẽ vào tay ai.
Cửa phòng số 4 mở ra, vẫn là người thần bí áo choàng đen ấy.
“Thí chủ hẳn là nhận thức rồi chứ? Tiểu tử kia rõ ràng nói khoác lác mà thôi.” Phàm Không lập tức lên tiếng nói.
Người áo đen gật đầu, khàn khàn nói: “Hắn mặc dù nói khoác, tuy nhiên Bạch Liên Hoa của ngươi cũng không đáp ứng được yêu cầu của ta, xem ra Đồng Tâm Kiếm Pháp không có duyên với buổi đấu giá lần này.”
Thành Bích nghe vậy cũng tiếc nuối thở dài, nàng xinh đẹp mỉm cười tuyên bố: “Buổi đấu giá lần này chính thức khép lại, Đa Bảo Các chân thành cảm ơn các vị quan khách nhiệt tình tham dự.”
Đám người còn lại nghe vậy cũng thở dài đứng dậy rời đi, không quên lưu luyến nhìn chằm chằm bộ kiếm pháp.
Thành Bích thấy vậy lập tức đem nó thu hồi, mang đến đưa cho người áo đen.
Thấy tình cảnh này, Phàm Không cùng Huyết Thường cũng kìm nén lòng tham, phóng lên không trung rời đi, tuy nhiên vẫn không quên liếc nhìn phòng số 4 một cách đầy ác ý, hiển nhiên chưa từ bỏ ý đồ.
Thành Bích thấy đám người Lạc Nam chưa rời đi, thông minh như nàng sao có thể không nhìn ra manh mối, nhìn người áo đen truyền âm nói: “Chúc mừng Nhã tiểu thư, xem ra đã có cách cứu Băng tiểu thư rồi!”
Cơ Nhã trong lòng im lặng, ngay cả nàng cũng dính vào thật không biết là tốt hay xấu, gật đầu truyền âm nói: “Lần này đa tạ tiểu thư nhà các ngươi, Cơ Nhã ta lại thiếu nàng một ân tình.”
“Thánh nữ rất vui khi được giúp ngươi.” Thành Bích lắc đầu nói tiếp: “Hơn nữa lần này danh tiếng Đa Bảo Các lại càng vang xa, lẽ ra là chúng ta phải cảm tạ Nhã tiểu thư mới đúng.”
Nhìn rõ tình cảnh bên ngoài, Lạc Nam âm thầm cảm kích Cơ Nhã, nàng phủ nhận việc hắn có thể cứu chữa linh hồn trước mặt đám người rõ ràng là một cách bảo vệ hắn, dù là việc hắn là Hồn tu hay sắp sở hữu kiếm pháp Thiên cấp thật quá nguy hiểm nếu để lộ ra ngoài.
Tần Mộng Ảnh cảm nhận được tất cả khách đã rời đi, ra hiệu Lạc Nam và đám người có thể ra ngoài.
“Chúc mừng công tử sắp sở hữu một bộ kiếm pháp Thiên cấp.” Thành Bích cười hì hì nhìn mấy người Lạc Nam nói.
“Nhờ phúc Thành Bích chấp sự.” Lạc Nam cũng lịch sự chắp tay.
“Cầm lấy!” Cơ Nhã ném Đồng Tâm Kiếm Điển cho Lạc Nam như lời đã hứa, nàng lạnh lùng nói: “Hy vọng lần sau gặp lại muội muội ta đã khỏe mạnh.”
Nói xong, thân hình bước vào hư không, nàng cũng không thể chỉ đặt tất cả niềm tin vào Lạc Nam, phải tìm thêm các loại linh thảo chữa trị hồn lực đề phòng sự cố ngoài ý muốn.
Nhìn bóng lưng cùng chiếc áo choàng rộng thùng thình dần biến mất, Lạc Nam cười khổ lẩm bẩm: “Lạnh lùng như băng vậy, nàng phải gọi Cơ Băng mới đúng.”
“Khành khạch, vô số thanh niên tuấn kiệt tại Hải Châu Đại Lục mến mộ nàng cuồng nhiệt, nàng thậm chí ngay cả mắt cũng không thèm liếc, nay lại cùng công tử trò chuyện, việc này nếu truyền ra chỉ e công tử sẽ trở thành kẻ thù chung của Hải Châu Đại Lục.” Thành Bích cười khiến bộ ngực đầy đặn phập phồng run rẩy.
“Nàng đến từ Hải Châu Đại Lục?” Lạc Nam bỏ qua chủ đề đám thiên tài kia, hắn quan tâm xuất thân của nàng.
“Đúng vậy, tỷ muội các nàng xuất thân nơi đó.” Thành Bích khẳng định.
Lạc Nam gật đầu, cũng không hỏi thêm, sau này đợi Cơ Băng khỏe lại hỏi nàng cũng được.
“Vậy chúng ta xin cáo từ rồi, thay ta hỏi thăm sức khỏe tiểu thư ngươi.” Tần Mộng Ảnh hướng Thành Bích thản nhiên nói.
“Khành khạch, tin tưởng tiểu thư nhà ta rất hứng thú với Tiểu Nam công tử nha.” Thành Bích cười trêu nói.
“Hừ, cẩn thận nàng bị tên tiểu tử này bỏ bùa mê.” Tần Mộng Ảnh nhéo hông Lạc Nam nghiến răng, hiển nhiên còn đôi chút bất mãn việc hắn sắp có được Cơ Băng.
“Hắn? Khành khạch, nếu hắn có bản lĩnh thì cứ thử xem.” Thành Bích liếc Lạc Nam thách thức ưỡn ngực.
“Nghe nói mấy người các ngươi là của hồi môn đi theo tiểu thư, cẩn thận tất cả đều rơi vào nanh vuốt của hắn.” Tần Mộng Ảnh hừ lạnh.
Thành Bích hơi đỏ mặt, quả thật các nàng theo Thánh nữ Đa Bảo Các từ nhỏ, nếu nàng lấy ai các nàng cũng phải theo kèm, nghĩ đến đây Thành Bích liếc ngang liếc dọc đánh giá Lạc Nam.
“Chúng ta đi thôi Tố Mai.” Lạc Nam mặc kệ hai nữ nhân này, nắm bàn tay trắng mịn của Tố Mai rời khỏi.
...
Bên ngoài Đa Bảo Các, thân ảnh mấy người Lạc Nam cùng lúc xuất hiện.
“Hử?”
Tần Mộng Ảnh chợt nhíu mày ngẩng đầu như nhìn xuyên không gian, nàng cười lạnh lẩm bẩm: “Còn chưa từ bỏ ý đồ? Quả thật xem ta là quả hồng mềm sao.”
Nghe nàng nói, sắc mặt Lạc Nam trầm xuống, nhìn Mộng Ảnh hỏi: “Là Huyết Thường hay Phàm Không?”
“Cả hai tên.” Tần Mộng Ảnh nhoẻn miệng cười.
Lạc Nam kéo tay nàng, bình tĩnh nói: “Bọn chúng nhắm vào ta, ta có cách an toàn rời đi, nàng không cần mạo hiểm!”
Tần Mộng Ảnh tự tin nhếch môi, uy thế nói: “Nhân tiện muốn thử một chút uy lực Lôi Hỏa Huyền Công, hai tên này rất thích hợp, hơn nữa bọn chúng nhắm vào ngươi chẳng lẽ không phải nhắm vào ta sao?”
Lạc Nam trong lòng cảm động, không nhịn được nữa ôm thân thể quyến rũ của nàng vào lòng, không ngần ngại hôn lên đôi môi nàng.
Ưm
Tần Mộng Ảnh bất ngờ trừng mắt, miệng vô thức hé mở, để đầu lưỡi Lạc Nam tiến vào.
Chụt chụt.
Lạc Nam mút lấy chiếc lưỡi mềm mại và ướt át của nàng giữa thanh thiên bạch nhật.
Khác xa vẻ ngoài không đẹp mắt, miệng Tần Mộng Ảnh vừa thơm vừa ngọt, như trái táo chín mọng ở thời kỳ ngon nhất.
Nước miếng cả hai bắt đầu chảy dài, Lạc Nam cố gắng nuốt xuống tất cả nhưng không thể, nàng như một nguồn suối bất tận vậy.
Trần Giang một mặt ngưỡng mộ công tử như thần thánh.
Tố Mai lúc này đeo khăn che mặt, thầm nghĩ phải nhanh chóng được gần gũi chủ nhân.
Bên trong Đa Bảo Các, Thành Bích vừa che miệng vừa dùng một loại pháp bảo ghi lại cảnh tượng tình tứ này, không biết vì sao mà nàng lại có chút ngưỡng mộ nữ nhân kia.
“Ừm, được rồi, bỏ ra.” Tần Mộng Ảnh thở hổn hển, cảm giác hai luồng khí thế kia ngày một gần hơn khiến nàng không thể tiếp tục tận hưởng hương vị ngọt ngào.
“Hừ, vô liêm sỉ, giữa ban ngày ban mặt còn ra thể thống gì, chết đi cho đỡ chướng mắt.” Âm thanh của Huyết Thường mang theo vô tận sát khí.
“Hai vị thí chủ tà dâm thông thiên, phật thần công phẫn, mời theo bần tăng về chùa siêu độ đi.” Phàm Không vẫn giữ vẻ đạo mạo như cũ, tuy nhiên chưởng lực vẫn không chút ngần ngại vỗ xuống.
“Hừ, đến hay lắm.” Tần Mộng Ảnh vận chuyển linh lực, hai tay điều động Lôi và Hỏa, chuẩn bị nghênh chiến.
“Dừng tay!” Hai âm thanh hùng hậu đột ngột vang lên, hai bàn tay gầy guộc chợt xuyên thủng không gian, bóp nát chiêu tấn công vừa đến.
Chỉ thấy hai vị cường giả Luyện Hư Kỳ của Đa Bảo Các xuất hiện, một ông lão trong đó quát lớn: “Muốn tranh đấu thì rời khỏi Linh Vũ Thành, nơi đây có Đa Bảo Các che chở!”
Chiến đấu của cường giả Luyện Hư Kỳ hủy thiên diệt địa, một tòa Linh Vũ Thành hoàn toàn không thể chịu nổi.
Vừa kết thúc đấu giá nếu để thành trì này xảy ra đại chiến chẳng khác nào làm mất mặt Đa Bảo Các, chỉ e sau đó các thành trì khác sẽ không còn tin tưởng Đa Bảo Các nữa.
Hiểu rõ đạo lý này, Huyết Thường và Phàm Không cũng dừng lại công kích, không nói lời nào ẩn mình vào hư không, đương nhiên không dễ dàng từ bỏ như vậy.
Mà Tần Mộng Ảnh cũng thầm kêu đáng tiếc, từ đầu nàng đã luôn ẩn giấu khí tức của mình, muốn thừa cơ bắt gọn hai kẻ này, tuy nhiên có sự can thiệp của Đa Bảo Các cũng chẳng thể làm gì.
Sắc mặt Lạc Nam khó coi, tuy nhiên cũng không nói lời nào, kéo tay Tần Mộng Ảnh cùng Tố Mai muốn quay về khách sạn.
“Vị huynh đệ này xin dừng bước.”
Chợt một âm thanh thân thiết vang lên khiến Lạc Nam quay lại nhìn, chỉ thấy một thiếu niên khá anh tuấn cùng một thiếu nữ mang khăn che mặt, trông có vẻ hơi ngại ngùng tiến đến.
“Hai vị có việc gì?” Lạc Nam nghi hoặc, hai người này vừa nhìn đã biết thân phận bất phàm, nhất là nữ tử, mặc dù mang khăn che mặt nhưng khí chất cao quý và thân hình thanh nhã hoàn toàn không thể che giấu.
“Tại hạ Lý Lân, đây là biểu muội Lý Trúc Loan, chúng ta ngưỡng mộ công tử từ trận Đấu Thú, thành tâm mong được kết giao!”