Chương 44: Long khí - Tiên khí

Con Đường Bá Chủ

Chương 44: Long khí - Tiên khí

Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong Linh Giới Châu. Hai thân thể trần trụi vẫn dính chặt lấy nhau, sắc mặt Lạc Nam đã tái nhợt đi vì hao tổn hồn lực, còn thân thể mềm mại, đầy đặn bên dưới hắn thì đã dần ấm áp trở lại. Gương mặt tuyệt mỹ vốn nhăn nhó vì đau đớn, giờ cũng dần giãn ra.
Hít. Hắn mở mắt bạc trắng, ngắm nhìn gương mặt vốn tái nhợt, nay đã hồng hào trở lại một chút, đến cả đôi môi cũng ửng hồng. Đôi mắt đẹp nhắm nghiền an ổn, giai nhân như chìm vào giấc ngủ sâu.
Lạc Nam yếu ớt mỉm cười hài lòng. Với hồn lực thậm chí còn chưa đạt Nguyên Anh như hắn, đương nhiên không thể trị liệu dứt điểm cho nàng chỉ trong một lần, nhưng dù sao cơn nguy hiểm đã qua, tạm thời nàng không còn lo lắng về tính mạng nữa.
Cảm nhận hồn lực bản thân đã tiêu hao chín phần mười, Lạc Nam rút hồn lực về cơ thể. Hắn mệt mỏi nằm đè lên thân thể mát lạnh, mềm mại như chăn bông của nàng.
Dương vật vẫn cắm chặt bên trong nơi thầm kín mê người của nàng. Nhìn thấy hai bầu vú to tròn, căng mọng của nàng, Lạc Nam há miệng ngậm lấy một bên, hai tay ôm lấy vòng eo thon uyển chuyển.
Chụt chụt. Như một đứa trẻ, miệng mút bầu vú đầy sữa, Lạc Nam mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.
...
Sau một giấc ngủ dài, hắn thoải mái mở mắt, lập tức cảm nhận có thứ gì đó vừa ấm áp vừa mềm mại quấn lấy thân thể mình.
Chỉ thấy một chiếc đuôi rắn to dài màu trắng tinh xảo đang mềm mại quấn lấy hắn và Cơ Băng. Những cơ thịt trên thân rắn phập phồng xoa bóp từng chỗ trên thân thể cả hai người, thảo nào lần này hắn ngủ lại thoải mái đến thế.
Đưa mắt nhìn lên, chỉ thấy phần thân trên của đuôi rắn là một giai nhân thánh thiện hiện ra, bộ ngực trần vươn cao ngạo nghễ của nàng, đang dịu dàng, tình cảm nhìn hắn.
Dùng tay vuốt ve đuôi rắn nhẹ nhàng, Lạc Nam mỉm cười hỏi: “Nàng có thể ở trạng thái nhân thú này bao lâu?”
Bạch Tố Mai vuốt mái tóc dài, nhoẻn miệng cười đáp: “Chỉ cần chàng thích, bao lâu cũng được.”
“Nàng lại đây!” Lạc Nam dịu dàng gọi.
Bạch Tố Mai vâng lời, uyển chuyển trườn tới đối diện với hắn.
Lạc Nam rút ra nhục côn cứng cáp của mình, đặt Cơ Băng vẫn trần truồng an ổn xuống giường nệm. Có hắn ổn định thương thế, nàng đã không còn cần nằm trên giường ngọc nữa.
Làm xong, hắn quay sang ôm lấy vòng eo rắn chắc của Tố Mai, nhìn gương mặt đã ửng hồng động tình của nàng, khàn giọng nói: “Đuôi nàng mặc dù rất tuyệt, nhưng bây giờ ta muốn yêu cơ thể nàng, chân càng cần thiết hơn.”
“Ừ.” Bạch Tố Mai khẽ vâng lời, đuôi rắn lấp lánh ánh sáng, thoáng chốc đã trở về cặp chân dài đầy đặn trắng nõn. Giữa hai chân nàng là đóa hoa đã sớm ướt đẫm.
Không chần chừ nữa, Lạc Nam nâng lấy cái cằm trơn bóng của nàng, môi hắn áp lên đôi môi đỏ mọng như đóa hoa kiều diễm kia.
Ưm. Bạch Tố Mai hơi run rẩy, nàng lúc này đang động tình đến tột độ. Mỗi động tác của hắn đều như chất kích thích chết người đối với nàng. Nàng vòng tay ôm lấy vòng eo chắc khỏe của nam nhân, tựa bộ ngực đầy đặn của mình vào lồng ngực hắn, cái miệng nhỏ hé mở để lưỡi hắn tiến vào.
Mút lấy cái lưỡi trơn tuột, trao đổi thứ nước bọt ngọt ngào như cam lộ, Lạc Nam tham lam một tay siết chặt vòng eo nàng, như muốn dán chặt thân thể trơn bóng của nàng vào thân mình. Bàn tay khác đã tìm xuống giữa chân nàng, nơi trinh nguyên của xà nữ đang róc rách chảy nước.
Á, hừ, hừ. Bạch Tố Mai rên rỉ ư ư trong cổ họng, cảm nhận các ngón tay của nam nhân đang móc lấy nơi thầm kín, thỉnh thoảng hắn lại xoa nhẹ lên hạt ngọc khiến đầu óc nàng trống rỗng.
Mút lấy môi lưỡi nàng đến khi sưng đỏ, Lạc Nam mạnh bạo ép nàng xuống đệm, vùi đầu vào đôi gò thịt thơm ngát như đầy sữa. Một tay bóp lấy bầu sữa thành đủ loại hình dạng, tay kia đã sớm ướt đẫm nơi tiểu huyệt.
Bạch Tố Mai cắn chặt cánh môi, hai mắt mê ly khép hờ, thỉnh thoảng rên lên ư ử.
“Mau cho thiếp đi chàng ơi, ngứa, thiếp muốn lắm rồi!” Nàng thở hổn hển nói, mùi xuân thủy đã sớm lan tỏa khắp không gian, khung cảnh mê hồn.
“Đừng gấp bảo bối, ta muốn tận hưởng mỗi tấc da thịt trên người nàng.” Lạc Nam thích thú, hắn trườn lên hôn khắp gương mặt thiên thần của nàng, cái lưỡi liếm láp từng tấc da thịt, để lại nước bọt ướt đẫm.
Nhìn xương quai xanh của nàng tuyệt mỹ, hắn hôn cái cổ cao quý của nàng, mút lấy từng tấc da thịt, để lại vô vàn vết đỏ ửng.
“Hừ, chết thiếp, thèm chết mất, khó chịu chết mất, ư ưm.” Bạch Tố Mai rên rỉ trong vô thức, chất mật bên dưới như suối nguồn phun trào không ngừng. Nàng không nhịn được vươn tay nắm lấy tiểu huynh đệ của hắn, sục mạnh.
Hà hà. Lạc Nam cũng thở hổn hển. Nàng vừa thơm ngát vừa mềm mại, ngọt lịm. Từng giọt mồ hôi trên da thịt nàng bị hắn liếm sạch, khe nách trắng nõn, láng mịn cũng không buông tha. Hắn liếm láp khiến nàng nhột nhạt, rên lên oai oái.
Chỉ thấy thân thể trắng hồng ngày càng nhiều vết răng cắn, vết ửng đỏ.
Rốt cuộc tìm được cửa mình nàng. Nhìn dòng nước bên trong không ngừng chảy ra, hai cánh môi hé mở như mời gọi, Lạc Nam biết nàng động tình đã đến tột độ, nhưng hắn muốn thưởng thức cánh hoa này trước khi vùi dập nó.
“Á, sướng, thiếp muốn bay lên, Á!” Nơi tiểu huyệt chật hẹp, một vật thể linh hoạt chọc ngoáy, liếm láp từng thớ thịt mẫn cảm, khiến Bạch Tố Mai như muốn lên tiên. Nàng rùng mình dữ dội, cầu xin nói: “Chơi Tố Mai đi chủ nhân, chơi thiếp đi chàng, hung hăng làm thiếp!”
Lạc Nam yêu thương mút hạt thịt ngọc thêm một cái thật mạnh, đặt nhục côn đã sớm cương cứng đến cực hạn ngay giữa khe thịt.
Tách hai môi thịt để lộ lỗ nhỏ mê người, Lạc Nam thúc mạnh, chướng ngại mỏng manh rất nhanh tan vỡ.
Ót. “Á, vào rồi, hừ, thiếp cảm nhận được chàng rồi!” Bạch Tố Mai rên rỉ, hổn hển thở dốc nói.
Cơn khoái cảm cực hạn áp chế hoàn toàn đau đớn khi bị phá thân. Mặc cho máu hồng lan tràn, Bạch Tố Mai hai chân kẹp chặt lấy hông nam nhân, hy vọng hắn sẽ đánh sâu vào.
Lạc Nam lúc này cũng mụ mị cả đầu óc. Bên trong nàng như một hang động nhỏ dạng xoắn ốc, không ngừng quấn lấy tiểu huynh đệ của hắn đòi hỏi, dường như muốn hút hết tất cả bên trong.
Cúi đầu liếm láp vành tai tinh xảo của nàng, Lạc Nam hổn hển nói: “Ngoan, ta vừa chơi nàng, vừa luyện song tu công pháp, nàng cố gắng phối hợp!”
“Vâng, chơi thiếp đi, ưm ưm.”
Lạc Nam bắt đầu nhấp nhẹ, trong đầu ghi nhớ phương thức vận chuyển Long Tiên Thánh Điển. Bên trong đan điền, dương khí thông qua nơi kết hợp tiến vào cơ thể nàng, quấn quýt cùng âm khí của nàng.
Hai loại âm dương nhị khí kết hợp lưu chuyển liên tục. Từ thân thể hắn đi qua nàng, lại từ người nàng qua hắn, loáng thoáng có thể nhìn thấy hư ảnh một tiên nữ có cự long vờn quanh, lúc ẩn lúc hiện.
Linh khí trong Linh Giới Châu điên cuồng vận động, chúng nhao nhao tiến đến nơi hai bộ phận sinh dục chặt chẽ kết hợp, tiến vào thân thể của cả hai, hiệu quả vượt xa tụ linh trận.
Các loại linh khí nhanh chóng bị ba tôn đại đỉnh trong đan điền chia nhau thôn phệ sạch sẽ, hiển nhiên ba tôn quái vật này sức ăn thật quá lớn.
Mà bên trong cơ thể Bạch Tố Mai, nàng rõ ràng cảm nhận được tinh thần lực của mình vừa gia tăng rất nhỏ.
Bạch bạch bạch. Lạc Nam ngày càng gia tăng tốc độ, hai tay ôm lấy eo thon của nàng. Côn thịt cứng cáp ra vào nơi cánh môi, khiến chúng không ngừng co giãn.
Bạch Tố Mai uyển chuyển lắc lư vòng eo nghênh đón.
“Thiếp sướng, hừ, chàng chạm sâu quá, sướng thật!” Rên rỉ nỉ non, má đào ửng hồng. Lại được linh khí bồi bổ, không có một chút mỏi mệt. Cảm nhận thứ đó của chủ nhân chạm đến đáy tử cung, nàng như muốn lên tiên xuống tử.
“Bảo bối, ta cũng sướng, của nàng khít quá làm ta phát điên!” Lạc Nam bóp bầu sữa căng tròn khen ngợi.
“Ừm, hừm, Chủ nhân, thiếp cảm nhận được dương khí của chàng và âm khí của thiếp hình như có sự chuyển biến.” Bạch Tố Mai dịu dàng thả lỏng toàn thân, để mặc nam nhân chinh chiến, đôi mắt đẹp mê ly nói.
“Ừ, đó là diệu dụng của Long Tiên Thánh Điển tầng thứ nhất, Long Tiên Nhị Khí.” Lạc Nam nhéo nhéo nhũ hoa trên ngực nàng cười nói: “Dương khí của ta trong quá trình song tu sẽ chuyển đổi thành Long khí, mà âm khí của nàng sẽ dần chuyển thành Tiên khí.”
“Thật sự?” Bạch Tố Mai kinh ngạc che miệng. Thảo nào dù nàng và hắn thỏa sức kết hợp hồi lâu, nhưng ngoài sung sướng ra, chẳng có một chút mệt mỏi nào. Trái lại, thần thái của Lạc Nam ngày càng sáng sủa, mang theo một khí chất uy vũ khiến nàng muốn thuần phục dưới thân hắn.
Tương tự, ở phía đối diện, Lạc Nam ngắm nhìn da dẻ Bạch Tố Mai ngày càng kiều diễm. Nhan sắc vốn dĩ tuyệt mỹ nay có thêm một chút tiên vận, giống như một tiên nữ hạ phàm, càng thêm có sức hấp dẫn.
Như bị kích thích trước dung nhan của nàng, Lạc Nam bắt đầu gia tốc.
Bạch Bạch Bạch. Âm thanh da thịt liên tục vang lên. Hai thân người trần truồng như cây liền cành, nam nhân thoải mái rong ruổi, còn nữ nhân như bạch tuộc quấn chặt lấy, hình tượng dâm mỹ đến tột cùng.
“Không ngờ lại có thể trực tiếp hình thành Long Tiên Nhị Khí. Mặc dù chỉ mới ở trạng thái nguyên thủy nhất, nhưng chỉ cần công tử không ngừng song tu, ngày sau trong cơ thể chỉ sợ sẽ có thêm một tôn Long Đỉnh. Mà nữ nhân của hắn ngày sau tỷ lệ hòa hợp cùng Tiên giới đạt đến cực hạn, lợi ích mang lại thực sự rất nhiều.”
Bên trong thân thể Lạc Nam, Kim Nhi quan sát hai loại khí chất đang chậm chạp chuyển biến, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ hưng phấn nói.
Mà Lạc Nam cũng hưng phấn không kém. Hắn phát hiện tốc độ thu nạp linh lực của mình và Tố Mai quả thật nhanh đến tột độ. Ngày sau nếu một trong hai bị thương, chỉ cần cùng đối phương song tu thì tốc độ hồi phục gia tăng lên rất nhiều.
Long Tiên Thánh Điển a, quả nhiên không khiến ta thất vọng.
Nghĩ tới đây, Lạc Nam càng thêm ra sức cày cấy mảnh ruộng lầy lội của nàng. Hắn nâng hai chân thon dài của nàng lên, khép chúng lại sát vào nhau, khe thịt càng thêm chặt khít.
“Ưm, đâm cho tới bến đi chàng, đừng thương tiếc thiếp, sướng!” Bạch Tố Mai thở dốc, chỉ muốn mãi mãi kết hợp cùng hắn. Vòng eo thon không xương liên tục vặn vẹo.
“Hừ, nàng tiểu dâm xà, xem ta thu thập nàng thế nào đây!” Lạc Nam ngả người nằm xuống bên cạnh nàng, để nàng nằm nghiêng người ôm chặt lấy hắn. Một lần nữa bá đạo cướp lấy môi đỏ, cái lưỡi đảo quanh khắp miệng nhỏ của nàng, cùng cái lưỡi đinh hương dây dưa quấn quýt.
Bạch Tố Mai bên dưới vừa được lấp đầy, bên trên vừa bị bịt kín, chỉ có thể rên lên ư ử trong cổ họng. Nơi âm đạo đã sớm lầy lội, không chịu nổi.
“Nàng ra nước thật nhiều, ta thật muốn thưởng thức chúng.” Lạc Nam tách môi, cho nàng cơ hội nói chuyện.
“Không, đừng! Chàng rút nó ra là thiếp chết mất!” Bạch Tố Mai hai chân kẹp chặt hông hắn, sợ hắn rút côn thịt ra khỏi nàng, kiều hừ, nỉ non nói.
“Vậy thay đổi tư thế, ta cho nàng chơi thoải mái.” Lạc Nam nằm ngửa xuống nệm, cho nàng ngồi trên tiểu huynh đệ đang cao đầu ngạo nghễ.
“Ừm, thiếp thích tư thế này.” Bạch Tố Mai rên rỉ, như một nữ kỵ sĩ phi ngựa trên thảo nguyên vô tận. Cặp mông thịt căng tròn của nàng dập lên dập xuống, hai mép môi liên tục mở ra khép vào, nuốt trọn toàn bộ nhục côn của nam nhân từ gốc đến ngọn.
Nhìn hai bầu sữa của nàng nảy tưng tưng, Lạc Nam vươn tay nắm lấy, xoa xoa nhũ hoa cương cứng đó.
“Ưm hừ, sướng quá, thiếp hình như sắp tiết thân, Á!” Bạch Tố Mai thần kinh căng đến tột độ, đổ gục lên người nam nhân, cái eo vẫn không ngừng chuyển động.
“Ngoan, chờ một chút ta ra cùng nàng.” Lạc Nam xoay người ngồi dậy, bắt nàng quỳ gối chổng mông.
Ở vị trí này, hắn nhìn rõ hai cái lỗ mê người của nàng. Bên trên u cốc là một hang động cực nhỏ có nếp gấp hồng sẫm, cuốn hút đến tột cùng.
Lạc Nam phập một phát, đâm thẳng vào tiểu dâm huyệt của nàng. Chưa dừng lại ở đó, hắn dùng ngón trỏ quẹt lấy dâm thủy trơn tuột, nhắm ngay lỗ mê người còn lại, từ từ đút vào.
“Á, chàng giết thiếp rồi, Á sướng, thiếp sướng!” Bạch Tố Mai run rẩy kịch liệt, hai lỗ mẫn cảm bị lấp đầy, nàng thật sự như muốn lên tiên xuống tử.
Bạch Bạch Bạch. Lạc Nam cảm giác thằng nhỏ đã sắp bắn ra. Hắn ra sức chạy nước rút, từng cú nhấp đều đánh sâu vào trong cơ thể mỹ nữ. Trước ánh mắt dâm mị của nàng, cái lưỡi nhỏ lè ra, nước dãi chảy dài trên mép.
Các vách thịt ngày càng co bóp kịch liệt, như muốn bóp nát kẻ xâm phạm nó.
“Á, chết thiếp rồi, chàng khi dễ thiếp rồi, huhu!” Tiên âm xen lẫn tiếng khóc lớn của mỹ nữ vang vọng không gian.
“Ta cũng ra, cho nàng tất cả này, hự!” Nam nhân gầm lên mạnh mẽ, mang theo kiêu ngạo khi chinh phục con mồi.
Sau vài chục cú nhấp mạnh mẽ cuối cùng, Bạch Tố Mai rốt cuộc đạt đến đỉnh điểm. Một luồng nước ấm nóng bao trùm lấy tiểu Lạc Nam, hắn cũng gồng mình, bắn mạnh vô số giống nòi vào nơi sâu thẳm nhất của nàng.
Nhìn Bạch Tố Mai gương mặt ngây dại, hai mắt đẹp thấm đẫm nước mắt, Lạc Nam để mặc cơn sướng toàn thân bao phủ đầu óc, để mặc nhục bổng trong người nàng, hắn trườn lên ôm nàng, gục xuống nệm.
Siết chặt thân thể giai nhân vào lòng, vòng chân qua kẹp lấy nàng, Lạc Nam dịu dàng liếm láp mồ hôi cùng nước mắt trên gương mặt thiên thần ấy.
Mái tóc trắng bạc của Bạch Tố Mai đã sớm rối bời, nàng cũng mặc kệ áp mặt vào lồng ngực cường tráng của nam nhân. Nơi thầm kín thỉnh thoảng vẫn co thắt vài cái, loại cảm giác sung sướng tận linh hồn này quả thật khiến người ta say quên lối về.
Cũng vào thời điểm này, vô vàn linh lực thông qua hai bộ phận riêng tư truyền vào thân thể hai người. Cả hai lập tức cảm nhận tu vi của mình có bước tăng trưởng.
Mặc dù chưa đủ đột phá cảnh giới, nhưng Bạch Tố Mai biết ngày mình đột phá Tam Giai Viên Mãn đã không xa.
Riêng Lạc Nam chỉ có thể lắc đầu cười khổ. Ba tôn đại đỉnh như vòng xoáy vô tận, lượng lớn linh lực không đủ thỏa mãn chúng, tu vi chỉ có một bước tiến nhỏ mà thôi.
“Bất Hủ Diễn Sinh Kinh quả nhiên không phải dễ luyện như vậy. Trừ khi có kỳ vật trợ trận, bằng không con đường tu luyện của ta chỉ sợ sẽ còn gánh nặng đường xa.” Lạc Nam âm thầm cảm thán nói.
Bạch Tố Mai thỏa mãn ôm chặt chủ nhân của mình, đầu lưỡi nhỏ nghịch ngợm vươn ra liếm láp nhũ hoa hơi sẫm màu của hắn.
Bốp. Lạc Nam đánh vào mông nàng, khiến từng cơn sóng lớn hình thành. Trước sự khôi phục bá đạo của Long Tiên Thánh Điển, tiểu huynh đệ đã sớm lấy lại hùng phong, một lần nữa lấp đầy hang động.
“Á, thiếp còn đau, thôi nha chàng!” Bạch Tố Mai rùng mình cầu xin nói. Được song tu công pháp gia trì, nam nhân này quả thật mạnh mẽ đến tột độ.
Chụt. Hôn lên cái trán trơn bóng của nàng, Lạc Nam cười nói: “Khoan, đợi ta truyền khẩu quyết Long Tiên Thánh Điển cho nàng đã.”
“Sao lúc nãy chàng không truyền cho thiếp luôn?” Bạch Tố Mai nghi hoặc.
“Lúc nãy là lần đầu của nàng, ta muốn nàng tận hưởng một cách thỏa mãn nhất, không phải phân tâm vận chuyển công pháp.” Lạc Nam cưng chiều nhéo má nàng.
Bạch Tố Mai nhoẻn miệng cười hạnh phúc, lộ ra hàm răng như ngọc, tinh xảo, như thiên thần vậy.
Lạc Nam ngậm lấy môi nàng, bên dưới nhẹ nhàng chuyển động. Một tia linh hồn xâm nhập vào thân thể giai nhân, mang theo khẩu quyết công pháp. Bạch Tố Mai cũng hiểu ý, linh hồn hoàn toàn buông lỏng, tiếp nhận tin tức truyền vào.
Thật ra khi cùng Cơ Băng, Lạc Nam muốn toàn tâm trị liệu cho nàng nên không dùng đến công pháp song tu. Nếu không với cường độ yếu ớt của Cơ Băng, hắn có thể cưỡng ép khắc công pháp vào trí nhớ nàng.
Qua đó có thể thấy, hắn quả thật từng li từng tí đều quan tâm đến người đàn bà của mình, dù phải bỏ qua lợi ích tăng tiến tu vi của bản thân.
...