Chương 45: Đại Điển Thánh Nữ Bách Hoa Tông

Con Đường Bá Chủ

Chương 45: Đại Điển Thánh Nữ Bách Hoa Tông

Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phía Bắc Băng Thiên Đại Lục,
Nơi đây là một vùng đất rộng lớn, thảo nguyên bát ngát, trăm hoa đua nở, chim bay thú chạy vô số kể. Thiên nhiên hài hòa, linh khí thơm nồng, chẳng khác nào chốn tiên cảnh hạ giới...
Con người sinh sống tại nơi này thỉnh thoảng sẽ nhìn thấy từng đoàn mỹ nhân tuyệt sắc cùng nhau đi. Các nàng, mỗi người đều là tuyệt sắc giai nhân, khó tìm thấy ở nơi nào khác, thân mặc đồng nhất hoa phục, oanh oanh yến yến, như tiên nữ đi tuần, khiến người ta ngẩn ngơ, say quên lối về.
Các nàng là đệ tử Bách Hoa Tông.
Trên mảnh đại lục này, chỉ cần là nam nhân chân chính, dù có thể không biết Đa Bảo Các hay Thánh Linh Học Phủ, nhưng tuyệt đối không thể không biết Bách Hoa Tông.
Hầu hết mỗi nam nhân tu sĩ trong thiên hạ, chỉ cần có chút tiếng tăm, hầu hết đều ấp ủ một giấc mơ:
Lấy được đệ tử Bách Hoa Tông làm vợ...
Các nàng mỗi người được đào tạo dạy dỗ từ tấm bé, thông thạo cầm kỳ thi họa, lại nề nếp, lễ nghi chu toàn, gia thế hiển hách, đặc biệt mỗi người đều xinh đẹp tuyệt trần, là bạn đời lý tưởng bậc nhất thiên hạ...
Tuy nhiên, mơ mộng là thế, bao nhiêu người thực sự đạt được nguyện vọng đó?
Trong hàng vạn nam nhân, có lẽ chỉ được một người như nguyện. Người này không chỉ cần là thiếu niên thiên tài, gia thế hiển hách, mà phẩm đức cũng phải thuộc hàng nhất lưu...
Tiêu chuẩn chọn bạn đời của nữ nhân Bách Hoa vô cùng cao, đặc biệt từ vài năm về trước, Tông chủ Bách Hoa thay đổi...
Chỉ nghe nói vị Tông chủ mới này, tuổi chưa đầy 200, đã là cường giả Luyện Hư Sơ Kỳ, trực tiếp vượt qua vô số chủ nhân của các thế lực Thất Cấp khác trên đại lục. Nếu không phải thực lực tổng thể của môn phái còn chưa đủ, e rằng Bách Hoa Tông đã có thể tiến vào hàng ngũ "Bát cấp".
Không dừng lại ở đó, vị Bách Hoa Tông chủ này như tiên nữ từ chín tầng trời hạ phàm. Dù quanh năm mang khăn che mặt, nhưng chỉ riêng vóc dáng yêu kiều của nàng cũng đủ khiến bao nam tử không thể giữ được bình tĩnh trước mặt nàng.
Lại nghe nói, từng có một chủ nhân thế lực Bát Cấp đến Bách Hoa Tông bái phỏng, vô tình nhìn thấy một góc gương mặt ẩn hiện sau lớp khăn che, lập tức như bị sét đánh, quỳ gối cầu ái trước sơn môn suốt sáu tháng trời, nhưng vẫn bị cự tuyệt.
Vô số truyền thuyết xoay quanh tân Tông chủ, khiến Bách Hoa Tông danh tiếng vang xa bốn phương. Các thế lực đến cầu hôn đệ tử Bách Hoa đông như cá diếc sang sông, nhiều không kể xiết.
Gần một tháng nay, không khí nơi đây trong vạn dặm trở nên náo nhiệt dị thường. Hàng ngày có tiên nữ rải hoa, pháo nổ tưng bừng liên miên không dứt. Vô số tu sĩ từ bốn phương tám hướng đổ về tấp nập, người dân nơi đây mặt mày hớn hở, từng ngày mong đợi đến hôm nay.
Đại Điển Thánh Nữ...
Đây có thể xem là lễ hội long trọng bậc nhất Bách Hoa Tông. Trong hàng vạn đệ tử chỉ tuyển chọn đúng 100 vị đệ tử hạch tâm, mà từ 100 đệ tử hạch tâm đó, chỉ chọn ra ba vị để đảm nhiệm ngôi vị Thánh Nữ.
Mỗi vị Thánh Nữ Bách Hoa, thân phận cao quý chỉ đứng sau Tông chủ, bởi lẽ, một trong số các nàng có khả năng kế thừa ngôi vị Tông chủ.
Mỗi khi tuyển chọn Thánh Nữ, để giữ bí mật và đảm bảo sự công bằng, Bách Hoa Tông thường phong tỏa toàn bộ tông môn, âm thầm tiến hành. Chỉ có người trong tông mới biết được quá trình diễn ra.
Mà Đại Điển Thánh Nữ, chính là sự kiện long trọng diễn ra sau khi tuyển chọn nhằm tuyên bố và giới thiệu ba vị Thánh Nữ đương nhiệm trước toàn bộ thế lực trên đại lục.
Làm sao có thể không tò mò?
Nữ nhân Bách Hoa bình thường trong mắt người khác đã là tiên tử, vậy Thánh Nữ sẽ là nhân vật tầm cỡ nào?
Chỉ cần ngươi là nam nhân, chắc chắn sẽ tò mò và mong đợi.
...
Bách Hoa Tông không có kiến trúc hùng vĩ, tráng lệ của một đại phái, trái lại an tĩnh, hiền hòa, gần gũi với thiên nhiên. Sơn môn được xây dựng ngay trung tâm bình nguyên cỏ xanh bát ngát, bên ngoài có rừng rậm bao quanh chặt chẽ, nhưng khoảng cách lại không quá xa so với các thành trì của nhân loại khác.
Khác với không khí tĩnh lặng, an bình thường ngày, nơi quảng trường Bách Hoa Tông, vô số ghế ngồi đã được bố trí chỉnh tề. Các loại linh quả, linh trà liên tục được các nữ đệ tử xinh đẹp mang ra chiêu đãi khách nhân.
Mỗi một quan khách tiến vào đều có nữ đệ tử cung kính tiếp đón, sau khi kiểm tra thiệp mời rồi dẫn đến vị trí ngồi đã được sắp xếp từ trước.
Bên trên một dãy ghế ngồi chính diện trung tâm quảng trường, nơi đây rõ ràng được xếp cao nhất trong các dãy ghế ngồi, rõ ràng chỉ dành riêng cho khách quý.
“Cảnh quan ở đây không tệ, tốt hơn nhiều so với cái nóng bức ở nhà chúng ta.” Một thiếu nữ có gương mặt tinh xảo như thiên sứ, nhìn sang tỷ tỷ bĩu đôi môi nhỏ hồng hào nói.
“Xú nha đầu, muội có Mộc và Phong linh căn, đương nhiên thích thiên nhiên nơi đây, nhưng đối với phần lớn Hỏa tu sĩ, lãnh thổ Diễm gia chính là thiên đường.” Bên cạnh thiếu nữ, một nữ tử thành thục như mật đào, gương mặt diễm lệ, mái tóc đỏ rực như lửa, vừa cốc đầu muội vừa mắng.
“Á, đau! Ngươi chỉ biết khi dễ ta, lần sau ta sẽ mách hắn, để hắn đánh vào mông ngươi.” Thiếu nữ ôm đầu la oai oái.
“Hừ, hắn dám!”
Nhìn hai vị tiểu thư nhốn nháo, Thất trưởng lão Diễm gia nhìn trời nhìn đất, vờ như không thấy gì.
Mà xung quanh đã có không ít ánh mắt nóng rực thỉnh thoảng liếc nhìn hai tỷ muội. Hiển nhiên với gia thế và dung nhan của các nàng, vô số thanh niên xếp hàng theo đuổi, dù cho thân phận của các Thánh Nữ Bách Hoa lần này cũng không thể sánh bằng các nàng.
“Tại hạ Thanh Vân Tông Cố Phi Hoa, không biết có hân hạnh kết bạn với hai vị tiểu thư?”
Quả nhiên đã có người dạn dĩ đến làm quen. Chỉ thấy đây là một thiếu niên một thân cẩm bào, tay cầm trường kiếm, tuổi gần 30, diện mạo lễ độ, nho nhã, mỉm cười nhìn hai tỷ muội bắt chuyện.
Người xung quanh nghe thanh niên giới thiệu, cả đám bắt đầu xôn xao bàn tán:
“Hắn chính là Cố Phi Hoa sao?”
“Chắc vậy, nghe nói là Thanh Vân Tông xuất hiện một thiên tài, 28 tuổi đã là cường giả Nguyên Anh Kỳ.”
“Đúng vậy, người này sở hữu Phong hệ linh căn, lại tinh thông Kiếm Thuật. Nguyên Anh Sơ Kỳ đã có thể chiến đấu với Trung Kỳ.”
“Hắn thật đẹp trai nha!”
Nghe đám đông bàn luận, Cố Phi Hoa tỏ vẻ ung dung bình thản, nhưng trong mắt thoáng hiện một tia đắc ý, chờ đợi hai vị đại tiểu thư xinh đẹp của Diễm gia ngưỡng mộ và tươi cười với hắn.
Chỉ là rất nhanh, sắc mặt hắn lập tức tối sầm lại.
“Hì hì, người này thật nghèo, ngay cả nhẫn trữ vật cũng không có, có cần chúng ta tặng một cái hay không?” Diễm Điệp Tình chỉ vào trường kiếm cầm trên tay Cố Phi Hoa, giả bộ ngây ngô cười nói.
“Muội lại nói năng bậy bạ. Thanh Vân Tông đường đường là thế lực Thất Cấp, sao có thể nghèo đến mức đó. Đây gọi là tiết kiệm đó. Khanh khách.” Diễm Hồng Liên che miệng cười, bộ ngực đầy đặn run lên mãnh liệt sau lớp áo.
Cố Phi Hoa sắp tức điên. Hắn cầm theo kiếm là muốn thể hiện phong độ, tăng thêm khí chất, vậy mà trong mắt hai nữ tử này lại thành nghèo nàn, keo kiệt. Rõ ràng các nàng muốn làm mất mặt hắn, nhưng hắn quả thật không dám làm gì hai tỷ muội, chỉ có thể xám xịt trở về chỗ ngồi.
Vô số quan khách muốn cười nhưng không dám, chỉ có thể nuốt màn kịch hài hước này vào trong bụng, trong lòng âm thầm may mắn có Cố Phi Hoa làm vật thí nghiệm.
“Người Lạc gia đến!” Một âm thanh thông báo vang lên, vô số người sắc mặt trịnh trọng.
Tại phía Bắc Băng Thiên Đại Lục, Lạc gia không nghi ngờ gì là bá chủ một phương, không mấy người muốn dây vào con quái vật này.
Tuy nhiên vẫn có một số người thì thầm bàn tán:
“Lạc gia không phải đã phong bế vài năm rồi sao?”
“Đúng vậy, nghe nói bọn họ xúc phạm thiên đạo, tổn thất không nhỏ.”
“Ta làm sao biết, nhìn xem đi!”
Chỉ thấy trên không trung quảng trường, hai con Băng Dực Điểu khổng lồ kéo theo một cỗ xe giá. Khí tức Tứ giai yêu thú lan tỏa khiến không ít tu sĩ có thực lực thấp sắc mặt tái nhợt.
Xe giá lượn một vòng rồi cuối cùng hạ xuống, bên trong đi ra ba thân ảnh. Một lão già lưng còng, mái tóc xanh đậm rối tung lại tỏa ra áp lực nhàn nhạt. Một thanh niên khác có diện mạo bình thường, tuổi ngoài hai mươi, chỉ là tu vi Nguyên Anh Sơ Kỳ khiến không ai dám xem nhẹ vẻ ngoài của hắn.
Mà càng khiến người ta chú ý là, hai người này vậy mà lại cung kính đi sau một thiếu niên trẻ tuổi. Người này một thân khí độ thong dong, thân mặc lam bào cao quý, diện mạo anh tuấn bất phàm, đôi mắt lấp lánh có thần như sao trời.
Mà vô số người chứng kiến thiếu niên trẻ tuổi này, cả đám đều lộ vẻ ngưng trọng, bởi khí tức của hắn không hề che giấu:
Kim Đan Trung Kỳ.
Thiếu niên này trông chỉ khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, lại có tu vi như thế. Kết hợp với hai cường giả cung kính đi sau lưng hắn, không ít người đoán được thân phận kẻ này:
Hắn, Lạc gia thiếu chủ - Lạc Vũ.
Được vinh danh là đệ nhất thiên tài Lạc gia, sở hữu hai loại linh căn, tu luyện Thiên Cấp công pháp, và có nhà mẹ đẻ là một thế lực Thất Cấp.
Bất kỳ yếu tố nào cũng khiến Lạc Vũ như sao vây trăng ở bất kỳ đâu, là tâm điểm của mọi sự chú ý.
Không ít đệ tử Bách Hoa Tông liếc mắt đưa tình...
Lạc Vũ đảo mắt nhìn quanh, rồi thong dong bình thản theo một vị đệ tử hạch tâm nữ đến vị trí ngồi, trước ánh mắt hâm mộ của vô số người.
Khoan đã.
Có hai ánh nhìn khác biệt...
Hai tỷ muội Diễm gia siết chặt nắm tay trắng bệch, tia thù hận lóe lên trong mắt hai tỷ muội. Nhìn đôi mắt sáng ngời của thiếu niên đó, các nàng không che giấu được sát khí kinh khủng của mình.
Đó là ánh mắt của nam nhân các nàng yêu...
Thất trưởng lão phát giác hai vị tiểu thư có điều bất thường, phất tay xua tan sát khí, cấp tốc truyền linh lực vào hai thân thể mềm mại, ổn định lý trí của hai nàng.
“Nhị vị tiểu thư, có chuyện gì?” Thất trưởng lão hoàn toàn không hiểu, ngưng trọng hỏi.
Cố gắng đè nén lòng căm hận, hai nữ liếc nhau, nhận ra sự bất đắc dĩ trong mắt đối phương. Biết đây không phải lúc lỗ mãng, bèn hít sâu một hơi để ổn định tâm thần.
Lạc Vũ vô cùng mẫn cảm. Mặc dù Thất trưởng lão đã kịp thời xua tan sát khí, nhưng hắn lại cảm giác có gì đó không ổn, bèn đưa mắt nhìn sang.
Chợt, hai mắt hắn hơi lóe sáng. Hai nữ quả thật là những nữ tử đẹp nhất hắn từng thấy, một người thành thục mặn mà, một người thanh xuân tươi tắn, chưa kể khí chất cao quý toát ra từ các nàng.
Thiếu nữ kia nhìn qua có vẻ nhỏ hơn hắn một chút, nhưng tu vi lại là Kim Đan Sơ Kỳ, hoàn toàn không kém cạnh chút nào.
Hắn quay sang lão già bên cạnh thăm hỏi: “Cửu trưởng lão, các nàng là ai?”
Lão già đi cùng Lạc Vũ là một trong các trưởng lão của Lạc gia, Lạc Cửu, một cường giả Hóa Thần Trung Kỳ.
“Khí tức Viêm Hỏa thật nồng đậm, hẳn là người của Diễm gia.” Lão già hơi đánh giá ba người, ngưng trọng nói.
“Diễm gia sao?” Lạc Vũ hơi nhếch miệng. Diễm gia hoàn toàn môn đăng hộ đối với Lạc gia bọn họ, xem ra phải chú ý hai tỷ muội này nhiều hơn.
“Gia chủ từng nói, Diễm gia là một trong số ít những thế lực chúng ta không thể chủ động trêu chọc.” Lời nói của Lạc Cửu khiến sắc mặt Lạc Vũ và thanh niên có diện mạo bình thường hơi thay đổi.
Như nhận ra sự nghi hoặc của hai người, Lạc Cửu nói tiếp: “Diễm gia chi chủ Diễm Nguyệt Kỳ, giống với gia chủ, đều sở hữu Lôi Hệ linh căn, hơn nữa một hệ còn lại vừa vặn khắc chế Băng hệ của chúng ta.”
“Hỏa hệ.” Lạc Vũ lên tiếng, có thể khắc Băng chỉ có thể là Hỏa.
“Không sai, hơn nữa không phải hỏa diễm bình thường. Mỗi đệ tử Diễm gia chỉ cần có hỏa linh căn sẽ được tu luyện công pháp bí truyền sản sinh Viêm Hỏa, chưa kể Diễm Nguyệt Kỳ còn sở hữu Dị Hỏa.” Lạc Cửu càng nói càng ngưng trọng.
“Dị Hỏa?” Lạc Vũ và thanh niên khiếp sợ, hiển nhiên bọn họ thừa sức biết sự khủng bố của thứ này.
“Đúng, hơn nữa còn không phải Dị Hỏa bài danh hạng chót, trái lại nó là Kim Ô Hư Hỏa, xếp hạng thứ năm trên Dị Hỏa Bảng.” Lạc Cửu trầm giọng nói.
Nhìn vẻ mặt hai thiếu niên ngưng trọng, Lạc Cửu nhìn tình cảnh này hài lòng gật đầu. Hắn không muốn thiên tài nhà mình thuộc loại coi trời bằng vung, không xem thiên hạ ra gì. Lần này tiện thể mượn Diễm gia dạy bảo bọn họ.
Lạc Cửu đột ngột thay đổi thái độ, tự tin nói: “Đương nhiên Lạc gia ta cũng không sợ, nếu dốc hết tất cả thủ đoạn, chưa biết hươu chết về tay ai.”
Vừa để đệ tử gia tộc biết trời cao đất rộng, vừa không làm mất đi sự tự tin và niềm tự hào gia tộc vốn có của bọn họ.
Có thể thấy, dù là Bát cấp gia tộc, cũng không phải toàn những kẻ vô não hống hách như trong tiểu thuyết, trái lại bọn hắn nghiêm cẩn, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, vô cùng khó dây vào.
Trong lúc này thì quan khách ngày một tụ tập. Tính cả Diễm gia và Lạc gia, đã có bốn thế lực Bát Cấp tham dự Đại Điển lần này.
Một thế lực Thất Cấp lại có khả năng mời bốn tôn Bát Cấp, có thể thấy uy tín của vị tân Tông chủ Bách Hoa Tông lớn đến mức nào. Đương nhiên các thế lực Bát Cấp hầu hết đều cử đệ tử dòng chính đến tham gia, chứ không phải do đích thân chủ quản đến dự như các thế lực Lục Cấp trở xuống.
Vài canh giờ sau, rốt cuộc quan khách đã đến đông đủ. Thế lực Bát Cấp phân biệt gồm bốn cái, Thất Cấp mười sáu cái, các thế lực từ Lục Cấp trở xuống nhiều vô số kể. Quảng trường rộng lớn giữa bình nguyên mênh mông trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết.
“Các vị trưởng lão đến!”
Theo âm thanh xướng lên, mười vị phụ nhân ung dung, hoa quý chợt xuất hiện trên quảng trường. Mỗi người mỗi vẻ, có ung dung, có trang nhã, có hiền thục, cũng có kiêu ngạo...
Các nàng thân mặc lễ phục hoa lệ, khí chất như được tăng lên gấp nhiều lần, ngực nở mông cong, thân hình thành thục uyển chuyển.
Tất cả đều là mỹ phụ nhân cực phẩm.
Mười vị trưởng lão vừa thong thả bước đi, vừa hướng quan khách xung quanh chào hỏi, không kiêu ngạo, không siểm nịnh, đạt được thiện cảm của không ít người.
Đợi mười vị trưởng lão ngồi vào hai hàng bảo tọa trên đài cao, mỗi bên năm vị.
Lúc này, mọi người cuối cùng cũng chú ý rằng, ở chính giữa hai hàng ghế dành cho các trưởng lão, vẫn còn một tòa phượng tọa trống rỗng.
Trong khoảnh khắc, vô số nam nhân hai mắt tràn ngập chờ mong, hô hấp có phần gấp gáp nhìn chằm chằm tòa phượng tọa bỏ trống đó.
Hiển nhiên, bọn họ đoán được người xuất hiện tiếp theo sẽ là ai...
Quả nhiên, chỉ thấy mười vị trưởng lão đồng loạt đứng dậy, hơi khom người chắp tay, hướng về hư không đồng thanh nói:
“Mời Bách Hoa Chi Chủ giáng lâm!!!”