51. Chương 51: Đoạt Hiền Thê

Con Đường Bá Chủ

Chương 51: Đoạt Hiền Thê

Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phía Nam Băng Thiên Đại Lục.
Lãnh thổ của đại lục này quả thật quá rộng lớn, đến mức nhiều nơi gần như không có bóng người sinh sống.
Một bóng người đeo chiếc mặt nạ hình mặt cười vô cùng tà dị, khoác áo choàng đen, toàn bộ thân ảnh như hòa vào bóng tối.
Lạc Nam lúc này đang thi triển Mị Ảnh Tiêu Dao Bộ, thân ảnh thoắt ẩn thoắt hiện như quỷ mị, xuyên qua từng cây cổ thụ cao lớn chọc trời, tốc độ gần như đạt đến mức nhanh nhất.
Hắn quả thật rất muốn rời khỏi cái nơi heo hút này.
Nơi đây là một dãy núi hoang vu, không thuộc quyền quản lý của bất kỳ thế lực nào, trải dài bất tận, không gian hoang dã vắng lặng, địa hình hiểm trở lạ thường, hầu như không có lấy một mảnh đất bằng.
Thỉnh thoảng lại xuất hiện vài con yêu thú chặn đường tấn công, Lạc Nam đương nhiên sẽ không bỏ qua. Tuy nhiên, vì tài sản đã không còn ít nữa, lần này hắn lười thu chiến lợi phẩm từ đám yêu thú này.
***
Một ngày nọ, Lạc Nam chợt phát hiện có người, hơn nữa còn không ít.
Chỉ thấy một nhóm thanh niên nam nữ đi thành đoàn, hiển nhiên là đệ tử của thế lực nào đó đang ra ngoài lịch lãm rèn luyện.
Hiện tại là buổi tối, Áo Choàng Bóng Tối càng phát huy công dụng kinh người của một kiện Địa Cấp Pháp Y, Lạc Nam dễ dàng tiếp cận để nghe cuộc trao đổi giữa mấy người bọn họ.
“Lần này tông chủ quả thật đã nổi giận thật sự, Thiếu môn chủ và Tứ trưởng lão đồng loạt bỏ mạng, Lý sư muội thì mất tích, e rằng cũng lành ít dữ nhiều.”
“Còn không phải sao, chỉ một lần hành động mà ba nhân vật trọng yếu của tông môn gặp nguy, sao có thể không tức giận?”
“Haiz, mặc dù hồn bài của Lý sư muội vẫn còn, nhưng dung nhan nàng xinh đẹp như vậy, e rằng còn gặp chuyện thê thảm hơn cả cái chết.”
“Tông chủ đã điều động toàn bộ các vị trưởng lão, vây quét tất cả đối tượng có liên quan, không ít người đã bị giết chết trực tiếp.”
Sắc mặt Lạc Nam hơi đổi, đây rõ ràng là đệ tử Thiên Mộc Tông. Xem ra chuyện lần này hắn làm khá kín đáo, đối phương vẫn chưa phát hiện ra.
“Nghe Mộc Kiêu sư đệ nói, Thiếu chủ từng chú ý đến một thiếu niên thần bí có biểu hiện bất phàm trên Đấu Thú Trường, không biết chuyện lần này có liên quan gì hay không.”
“Thà giết nhầm còn hơn bỏ sót, Tông chủ đã hạ lệnh truy tìm tung tích thiếu niên thần bí kia.”
“Ta có mang theo bức họa của hắn đây.” Một nam đệ tử lấy ra một mảnh giấy lớn từ trong ngực.
Ánh mắt Lạc Nam co lại, chỉ thấy người trong hình anh tuấn tiêu sái, sau lưng có một con gấu lớn thoắt ẩn thoắt hiện, chỉ có một con mắt màu bạc nhấp nháy.
Không phải hắn thì là ai chứ?
“Khá lắm, không hổ danh Thất cấp thế lực, vẫn bị các ngươi bắt được chút ít manh mối.” Lạc Nam thầm cười lạnh trong lòng.
Bây giờ hắn đã hiểu tại sao Mộc Hào này đột ngột ra tay với mình, xem ra là do tiểu tử Mộc Kiêu kia mách lẻo.
Nghĩ đến đây, trong mắt Lạc Nam hiện lên một tia sát khí, hận không thể quay lại Linh Vũ Thành để lấy đầu Mộc Kiêu.
GỪ!
Đúng lúc này, một tiếng yêu thú gầm lên. Chỉ thấy từ xa, một con yêu thú to lớn như xe ủi đất xuất hiện, toàn thân nó được bao phủ bởi lớp vảy cứng như thiết giáp, tứ chi như bốn cột đình, chiếc sừng dày và nhọn hoắt vô cùng sắc bén.
“Địa Thạch Tê Giác – Yêu thú Tam giai trung kỳ.” Kim Nhi lập tức cung cấp thông tin.
“Tới hay lắm!” Đám đệ tử Thiên Mộc Tông không sợ hãi mà ngược lại còn mừng rỡ. Trong số bọn họ có ba tên Kim Đan cảnh, còn lại đều là Trúc Cơ Kỳ, thừa sức vây công con tê giác này.
Chỉ là rất nhanh sau đó, sắc mặt bọn họ trở nên tái nhợt, vì không biết từ nơi nào, hàng loạt yêu thú lớn nhỏ đồng loạt xuất hiện, trên mặt chúng hiện rõ vẻ hoảng sợ, cắm đầu chạy như điên.
Ngay cả đám đệ tử Thiên Mộc Tông trước mắt chúng cũng không thèm để ý, chỉ lo cắm đầu chạy trốn.
“Á, xương ta gãy rồi!”
“Không xong, sư huynh mau cứu mạng!”
Trước một loạt yêu thú chạy tán loạn, thậm chí có cả yêu thú Tứ giai xuất hiện, đám đệ tử Thiên Mộc Tông mặc dù đã thi triển đủ loại thủ đoạn, nhưng không tránh khỏi cảnh bị giẫm nát bét.
Lạc Nam nhàn nhạt đứng nhìn. Đã trở thành kẻ thù với Thiên Mộc Tông, chỉ có kẻ ngu mới đi cứu bọn họ. Không nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng đã là tốt lắm rồi.
Điều Lạc Nam quan tâm lúc này là vì sao đám yêu thú lại hoảng loạn đến vậy.
RÀO RỐNG!
Quả nhiên chỉ thoáng chốc, một âm thanh như chấn động cửu tiêu vang lên, cả dãy núi run rẩy kịch liệt, đám yêu thú càng hoảng sợ điên cuồng chạy trốn.
“Yêu thú Ngũ Giai Trung Kỳ đang nổi giận.” Kim Nhi cất tiếng nói.
Ánh mắt Lạc Nam hơi co lại. Ngũ Giai Trung Kỳ tương ứng với cường giả Hóa Thần Trung Kỳ của nhân loại, trách không được nhiều yêu thú lại hoảng sợ đến vậy.
Cường giả giận dữ, máu chảy vạn dặm.
Câu nói này đối với yêu thú càng thêm phù hợp.
Mở ra Thấu Thị Vạn Lý.
Lạc Nam lập tức hiểu rõ nguyên nhân vì sao.
Chỉ thấy cách đó không xa, hai thân ảnh một nam một nữ đang điên cuồng ngự không chạy trốn.
Sau lưng bọn họ, là một cảnh tượng khá hài hước, đồng thời cũng khá quỷ dị.
Đó là một cây đại thụ đang bay, vô số cành lá cùng bộ rễ dài chắc khỏe dữ tợn phá hoại toàn bộ mọi thứ nơi nó đi qua, khiến đám yêu thú bên dưới sợ hãi chạy tán loạn.
“Thụ Yêu cấp Hóa Thần. Hai người kia không biết vì sao lại đắc tội nó, khiến nó tức giận đến vậy.” Lạc Nam lẩm bẩm.
Thân cây đang bay lượn truy sát hai thân ảnh kia rõ ràng là một loại Thụ Yêu. Cặp mắt trên thân cây đỏ bừng, đã tức giận đến cực điểm.
Lạc Nam quyết định tham gia vào cuộc náo nhiệt này.
Có thể khiến Thụ Yêu tức giận đến mức rời bỏ lãnh thổ để truy sát...
Nguyên nhân lớn nhất chỉ có một: Cướp đoạt bảo vật của nó.
Chuyện này Lạc Nam từng làm nên rất có kinh nghiệm. Hắn đối với vật mà hai người kia cướp được có hứng thú vô cùng.
Hai người kia mặc dù thân pháp không tệ, nhưng chỉ là cường giả Hóa Thần Sơ Kỳ, trong lúc nhất thời bị Thụ Yêu dây dưa không dứt.
Vút!
Thụ Yêu đột ngột tấn công, những dây leo dài ngoằng cứng cáp quật mạnh về phía hai người kia.
Người nữ quay đầu lại, móc ra một thanh kiếm gỗ, chém về phía dây leo.
Ánh kiếm lóe lên, dây leo đứt đoạn.
Thụ Yêu càng thêm tức giận, rống lên liên tục khiến đám yêu thú cấp thấp run lên cầm cập.
“Cũng may ta để Tiểu Sư ở trong Linh Giới Châu.” Lạc Nam lầm bầm. Tiểu Sư còn quá nhỏ, đối với tiếng gầm của đám Yêu cấp cao hơn sẽ sinh ra khó chịu.
Ở khoảng cách gần, Lạc Nam rốt cuộc đã quan sát rõ diện mạo của đôi nam nữ này.
Người nam thân hình cao lớn, ngũ quan mặc dù không anh tuấn, nhưng lại có đường nét rõ ràng.
Người phụ nữ lại vô cùng mỹ lệ, mái tóc đen tuyền bồng bềnh, một thân y phục bó sát cơ thể, má đào hàm xuân, đôi mắt to mị thái xinh đẹp, bộ ngực nở nang run rẩy theo chuyển động của thân thể, bờ mông vểnh cao đầy đặn săn chắc vô cùng, rõ ràng là một cực phẩm phụ nhân.
Nhìn cử chỉ của hai người này, rõ ràng là một đôi phu thê, bộ dạng cả hai cũng chỉ khoảng ba mươi tuổi.
Hai người lúc này gương mặt cũng tái nhợt, hiển nhiên đã trải qua quá trình dài bị đuổi giết, linh lực toàn thân đã có dấu hiệu cạn kiệt.
Thụ Yêu cũng không khá hơn là bao, nó đã truy đuổi đôi phu thê này một thời gian dài, trước đó đã xảy ra một trận chiến đấu, tốc độ của bọn họ đều dần chậm lại.
Cũng nhờ thế mà Lạc Nam, với Mị Ảnh Bộ kết hợp Địa Chiến Ngoa, có thể theo kịp, đồng thời nghe được đối thoại của đôi phu thê kia.
“Chỉ còn cách chia ra hai đường để chạy trốn, làm nó mất phương hướng.” Nam tử cắn răng, nhìn sang phụ nhân xinh đẹp nói.
“Quả thật chỉ còn cách này, Bình ca. Ngươi giữ lấy thứ đó, nếu chạy thoát ta sẽ đến tìm ngươi.”
“Âm muội, kiếp này có thể lấy được thê tử hiểu chuyện như muội là phúc đức của Doãn Chí Bình ta.” Nam tử chân thành nói.
“Đừng nói nữa, ta sẽ dẫn theo nó chạy về hướng Bắc, ngươi chạy hướng Đông, ở tạm thành trì nào đó, một thời gian sau ta sẽ đến tìm ngươi.” Phụ nhân vừa chạy vừa phân tích nói, vô cùng thông tuệ.
“Được, Âm muội bảo trọng.”
Nam tử vừa nói xong, phụ nhân gật đầu, quay người nhìn Thụ Yêu, kiếm ảnh chém đứt vài nhánh cây đang vươn đến, sau đó xoay người điên cuồng chạy trốn về hướng Bắc.
Thụ Yêu bị nữ tử này chọc giận, điên cuồng gào rống đuổi theo.
Doãn Chí Bình dừng lại bước chân, nhìn thê tử dẫn theo Thụ Yêu đào tẩu.
Hắn siết chặt nắm tay, cắn răng nói:
“Xin lỗi Âm muội, Dị Mộc quá mức quý giá. Nếu tin tức tiết lộ, e rằng phu thê chúng ta sẽ bị toàn đại lục truy sát. Kiếp sau nếu có duyên, chúng ta lại làm phu thê nhé!”
Nói xong, hắn cấp tốc xoay người, không theo kế hoạch của vợ mình, mà nhanh nhẹn di chuyển về hướng Tây.
Có được Dị Mộc, hắn sau này tiền đồ vô lượng. Chỉ cần không xảy ra ngoài ý muốn, tìm nơi ẩn cư bế quan tu luyện, trăm năm sau đột phá Luyện Hư, khi đó muốn nữ nhân nào mà không có được?
Ánh mắt Lạc Nam co rụt lại, phẫn nộ dâng lên trong lòng. Người này thật làm mất mặt nam nhân như hắn.
Không những để thê tử dẫn theo Thụ Yêu chạy trốn trong cảnh thập tử nhất sinh, bản thân lại hèn hạ muốn độc hưởng bảo vật, còn nói ra vẻ đường hoàng như vậy.
Lạc Nam mặc dù không phải quân tử gì, nhưng nếu muốn hắn từ bỏ đám nữ nhân của mình để trốn chạy, thà rằng giết hắn còn hơn.
Đối với hành vi của nam tử này, Lạc Nam cảm thấy vô cùng phản cảm, bèn âm thầm bám theo đối phương.
Doãn Chí Bình dù là Hóa Thần Kỳ, nhưng đã trải qua chiến đấu với Thụ Yêu, trong người còn lưu lại ám thương, lại bị truy sát một thời gian dài, linh lực toàn thân còn không đến ba phần.
Tuy nhiên, Lạc Nam đương nhiên sẽ không khinh thường một tên Hóa Thần Kỳ, hắn phải chờ thời cơ thích hợp nhất.
Khoảng cách của hai người lúc này không đến trăm mét. Chân đạp Mị Ảnh Bộ nhẹ nhàng như gió, lại thêm Áo Choàng Bóng Tối phụ trợ, không đến Luyện Hư thì đừng hòng phát hiện ra sự tồn tại của Lạc Nam.
Rốt cuộc, cảm giác nguy hiểm đã cách xa. Doãn Chí Bình tìm một góc dưới đại thụ um tùm vắng vẻ, ngồi xuống vận hành điều tức, bỏ một viên đan dược vào miệng, hắn bắt đầu khôi phục linh lực.
Lạc Nam biết cơ hội của mình đã tới. Bắc Đẩu Cung đã âm thầm nằm gọn trong tay hắn.
Đối với một Hóa Thần Kỳ, các loại Vũ Kỹ của hắn ngoại trừ Hỏa Phượng hầu như không có tác dụng quá lớn.
Nhưng Hỏa Phượng khi thi triển động tĩnh thật sự quá lớn, nơi đây lại là một dãy núi cây cối um tùm, Hỏa Phượng xuất hiện e rằng toàn dãy núi sẽ bị đốt trụi.
Tuy nhiên Hỏa Tiễn lại khác, nó cô đọng Dị Hỏa đến cực hạn, lực sát thương mạnh, kết hợp với Bắc Đẩu Cung chính là lợi khí đoạt mạng thích hợp nhất để giết người.
Lạc Nam gần đây phát hiện thủ đoạn công kích từ xa của mình còn hạn chế. Ngoài Linh Đạn và Bắc Đẩu Cung, hắn còn thiếu một bộ chưởng pháp hoặc chỉ pháp nào đó có uy lực mạnh.
Bát Quái Hồi Thiên Chưởng mặc dù là chưởng pháp nhưng lại thiên về phòng ngự.
Không tiếp tục suy nghĩ, Thấu Thị Vạn Lý đã khóa chặt thân ảnh Doãn Chí Bình, dây cung bắt đầu kéo căng.
Mà thân hình vốn chìm trong bóng tối của Lạc Nam cũng dần hiện diện, việc điều động Thiên Cấp Pháp Khí không cho phép Áo Choàng Bóng Tối phát huy tác dụng nữa.
Doãn Chí Bình không hổ là Hóa Thần Kỳ, dù đang điều tức nhưng lại vô cùng linh mẫn. Cảm giác nguy hiểm bao phủ toàn thân khiến hắn mãnh liệt quay đầu, thần thức điên cuồng lan tỏa.
Một thân ảnh thiếu niên đứng trên cành cây, mái tóc dày tung bay phất phới, áo choàng đen phủ kín thân thể, chiếc mặt nạ tà dị mỉm cười để lộ con mắt duy nhất lấp lóe ánh sáng, trường cung sẵn sàng trên tay, một mũi tên hừng hực đang được ngưng tụ, Bắc Đẩu thất tinh thoắt ẩn thoắt hiện sau lưng hắn.
Trong đêm đen, thân ảnh ấy như tử thần đòi mạng Doãn Chí Bình.
“Là ai?” Doãn Chí Bình hoảng sợ hét to, bản năng cơ thể điều động toàn bộ linh lực.
Bị một người âm thầm nhắm vào một cách quỷ dị như vậy khiến hắn sởn cả tóc gáy.
Nơi đây hoang vu im ắng vô cùng. Vì tự tin vào cảm giác của một Hóa Thần, cho dù âm thanh bước chân kiến bò trên đất cũng không thể thoát khỏi cảm giác của hắn.
Vậy mà đột nhiên có người trực tiếp khóa chặt sát ý vào mình một cách vô tung vô ảnh.
Doãn Chí Bình sao có thể không khiếp sợ chứ?
Bản năng Hóa Thần bộc phát, Doãn Chí Bình hai tay kết ấn quát lớn:
“Vạn Mộc Trói Buộc!”
Vô số dây leo to tướng lao thẳng đến phía Lạc Nam, còn Doãn Chí Bình xoay người ngự không, điên cuồng bỏ chạy.
Nhìn vũ kỹ quen thuộc mà đối phương thi triển, Lạc Nam khóe miệng nở nụ cười tà. Không ngờ đối phương lại là người Thiên Mộc Tông, đúng là oan gia ngõ hẹp.
Lạc Nam mặc kệ dây leo tiếp cận mình, Tử sắc hỏa diễm bao trùm cơ thể, trong đêm tối khiến hắn càng thêm tà dị, toàn bộ dây leo bị đốt trụi.
XOẸT!
Tên rời khỏi dây cung, Dị Hỏa tiễn khóa chặt con mồi, như xuyên qua hư không truy kích.
“Là Dị Hỏa?” Sắc mặt Doãn Chí Bình trắng nhợt, tốc độ mũi tên thật sự quá nhanh, hơi nóng khủng khiếp kia đã bao trùm lấy hắn.
Xèo xèo...
Trong ánh mắt bình thản của Lạc Nam, lại một Hóa Thần Kỳ hóa thành tro bụi, không, ngay cả tro bụi cũng không sót lại, phải nói là hóa thành hư vô.
“Hừ, nếu tự bạo như Tứ trưởng lão kia, có lẽ sẽ có cơ hội sống sót.” Lạc Nam cười lạnh nói.
Linh lực trên người Doãn Chí Bình không còn bao nhiêu, trạng thái so với Tứ Trưởng Lão khi đó không tốt lành gì.
Hắn là kẻ hèn mọn, ngay cả thê tử mình cũng phản bội, đương nhiên không đủ quyết đoán tự bạo cầu sinh như Tứ Trưởng Lão.
Lạc Nam nhanh chóng tiếp cận. Toàn bộ vật dụng của Doãn Chí Bình bị Dị Hỏa thiêu thành tro bụi, tuy nhiên lại có một chiếc hộp đá đen tuyền ngoại lệ vẫn còn nằm trên đất.
“Kim Nhi, thứ này làm bằng gì mà bền chắc như vậy?” Lạc Nam hỏi.
“Đây là Hắc Hải Thạch, loại tài nguyên khá quý hiếm, vì nó chỉ tồn tại nơi vùng biển sâu thẳm tăm tối, khó khai thác vô cùng.” Kim Nhi nãi thanh nãi khí ung dung nói tiếp:
“Tác dụng cũng không tồi. Ngoài việc che giấu toàn bộ khí tức bên trong, nó có thể kháng cự hầu hết các lực bên ngoài tác động. Ngoại trừ Lôi Đình chi lực khắc chế nó, e rằng không thứ gì có thể phá nát, dù là Dị Hỏa.”
Lạc Nam gật đầu, xem ra thứ gọi là Dị Mộc kia được cất giữ trong này. Doãn Chí Bình chết đi khiến hộp đá trở thành vật vô chủ, Lạc Nam tiến hành nhỏ máu.
Cảm giác gần gũi nảy sinh trong lòng. Hộp đá này là một kiện pháp bảo, chuyên dùng để lưu trữ các loại đồ quý hiếm. Tuy nhiên, có Linh Giới Châu rồi thì thứ này đối với Lạc Nam không có tác dụng quá lớn.
Hắn chỉ tò mò thứ bên trong.
Đặt tay lên nắp hộp, định mở ra xem.
“Keng, phát động nhiệm vụ nhánh [Đoạt Hiền Thê], phần thưởng: Một lần triệu hoán Địa Cấp Pháp Bảo, một lần triệu hoán Thiên Cấp Vũ Kỹ. Thất bại: Liệt dương 5 tháng.”
Âm thanh máy móc vang lên khiến khuôn mặt vốn dĩ bình thản sau lớp mặt nạ trở nên co giật.