Con Đường Bá Chủ
Chương 52: Mộc Tử Âm
Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhìn nhiệm vụ, Lạc Nam suýt chút nữa đã bật chửi thề...
Chứng liệt dương năm tháng thà giết hắn đi còn hơn. Gần đây, Lạc Nam vẫn thường song tu để trị thương cho Cơ Băng, cơ thể quyến rũ của nàng đã trở nên quá quen thuộc với hắn, điều này cũng khiến dục vọng của hắn tăng lên đáng kể...
Hắn vội vàng mở phần chú thích nhiệm vụ: “Mộc Tử Âm đang gặp nguy hiểm, cần nhanh chóng cứu và chinh phục nàng.”
“Nàng ấy tên Mộc Tử Âm sao? Chết tiệt, phải nhanh lên!”
Lạc Nam thầm mắng một tiếng, vội vã thu Hắc Hộp vào Linh Giới Châu, rồi thi triển Mị Ảnh Tiêu Dao Bộ, điên cuồng lao về phía Bắc...
...
Mộc Tử Âm phun ra một ngụm máu tươi...
Chiếc váy dài bó sát cơ thể đã sớm rách nát, để lộ từng tấc da thịt đầy đặn, quyến rũ đến tột cùng...
Đối diện nàng là một Thụ Yêu cao chọc trời, đôi mắt đỏ ngầu như muốn nuốt chửng. Vô số dây leo và cành lá đập túi bụi vào thân thể mềm mại như hoa của nàng. Thủ đoạn tấn công tuy thô sơ nhưng uy lực vô cùng khủng khiếp, những tảng đá lớn cũng vỡ nát từng mảnh sau mỗi cú quất roi của nó...
Mộc Tử Âm thở hổn hển, thi triển thân pháp cố gắng né tránh, nhưng thỉnh thoảng vẫn bị vài nhánh cây quất trúng. Dù có linh lực hộ thân, nhưng làn da mềm mịn của nàng đã bắt đầu xuất hiện những vết sẹo, thật khiến người ta xót xa...
Mộc Tử Âm cắn răng thi triển kiếm pháp “Hồ Điệp Kiếm”. Nàng cầm mộc kiếm trên tay, thân hình bay múa như hồ điệp, không theo quỹ tích cố định, từng luồng kiếm khí sắc bén chém về phía Thụ Yêu...
Đáng tiếc, Thụ Yêu thực sự quá khổng lồ. Kiếm pháp của nàng dù mạnh mẽ nhưng cũng chỉ miễn cưỡng chặt gãy được vài cành cây lớn của nó...
Đối với Thụ Yêu, điều đó chẳng có mấy tác dụng...
RỐNG...
Thụ Yêu cũng hơi thấm mệt, bỗng nhiên nó gào lên một tiếng điên cuồng, làm rung chuyển cả dãy núi...
Tiếng gầm triệu tập yêu thú...
Sự phân chia đẳng cấp của Yêu thú vô cùng nghiêm ngặt. Vô số yêu thú cấp thấp hơn gần đó lập tức đỏ mắt, hung hãn...
Sau tiếng gầm của Thụ Yêu, sắc mặt Mộc Tử Âm chợt tái nhợt, cảm giác sợ hãi dâng lên trong lòng...
Đám yêu thú xung quanh nhận được lệnh của Thụ Yêu, chúng như mất đi lý trí, chầm chậm bao vây lấy nàng. Nàng như một con mồi ngon béo bở giữa bầy sói đói...
“Mạng ta không do trời, đến đây, chiến nào!” Mộc Tử Âm bật cười ha hả, tiếng cười vang vọng khắp không gian, thân ảnh nữ tử kiên cường đứng trước vạn thú...
Vô cùng hào hùng...
Nhưng...
Cũng đầy bi tráng...
“Vạn Mộc Trói Buộc”
Đôi tay trắng nõn lấm lem máu cấp tốc kết ấn, vô số dây leo trói chặt phần lớn yêu thú cấp thấp...
Mộc kiếm trên tay nàng điên cuồng múa may, tựa như hồ điệp trong đêm...
Không ít yêu thú bị chém thành từng mảnh, máu me đầm đìa...
Máu tươi thấm đẫm da thịt, che khuất dung nhan mỹ lệ vốn có. Không biết đó là máu của nàng hay là máu yêu thú...
Linh lực trong cơ thể ngày một cạn kiệt, đan dược phòng thân đã sớm dùng hết...
Mộc Tử Âm cười thê lương, vô số ký ức xẹt qua trong đầu nàng...
Nàng từ nhỏ đã là trẻ mồ côi, được một vị trưởng lão Thiên Mộc Tông nhận làm đệ tử...
Năm nàng hai mươi tuổi, sư phụ gả nàng cho con trai của ông, cũng là sư huynh đồng môn của nàng...
Dù là hôn nhân mai mối nên tình cảm không quá sâu đậm, nhưng phu thê hai người cũng xem như hòa thuận...
Đến khi sư phụ qua đời, phu thê hai người cũng trở thành trưởng lão trong tông, với địa vị cao quý...
Từng mảnh, từng mảnh ký ức ùa về trong tâm trí nàng...
Mộc Tử Âm mệt mỏi ngã quỵ, linh lực toàn thân đã hoàn toàn cạn kiệt...
Mộc kiếm rơi xuống đất...
Mạng nàng kiếp này là do sư phụ ban tặng, mà nàng lại dùng chính cái mạng này để cứu con trai của ông ấy...
Mộc Tử Âm cảm thấy vô số yêu thú đã tiếp cận mình, nàng vô lực nhắm lại đôi mắt đẹp, thì thào lẩm bẩm:
“Kiếp này xem như tạm được...”
“Không được, kiếp này của nàng khá tệ hại.”
Một âm thanh nhàn nhạt vang lên bên tai...
Mộc Tử Âm đột ngột cảm thấy toàn thân bay bổng, thân thể mềm mại quyến rũ của nàng rơi vào vòng tay săn chắc của ai đó...
Gian nan mở to mắt, đập vào tầm nhìn của nàng là một chiếc mặt nạ đang cười quỷ dị...
Áo choàng đen tung bay, con mắt trắng bạc với hình vầng trăng khuyết đang tà mị nhìn thẳng vào khuôn mặt nàng...
Tựa như thợ săn gặp được con mồi, lại pha chút thương tiếc, một tia dịu dàng...
Ánh mắt này là sao?
Toàn thân mỏi mệt khiến nàng không thể hé môi hỏi han...
RỐNG!
Và lúc này, vô số yêu thú cuối cùng cũng lấy lại tinh thần...
Thân ảnh kia xuất hiện quỷ dị khiến chúng cứ ngỡ đang nằm mơ...
GÀO!
Thụ Yêu hoàn toàn nổi giận. Mắt thấy sắp tiêu diệt kẻ thù thì lại xuất hiện một con chuột quấy phá. Nó phẫn nộ gào thét, vô số dây leo cấp tốc vung ra, muốn nghiền nát hai kẻ này...
“Rất nhanh sẽ rời khỏi đây, nàng chịu đau một chút đi.” Âm thanh ôn hòa truyền ra từ sau lớp mặt nạ...
“Đây là một nam nhân trẻ tuổi.” Mộc Tử Âm nghe giọng nói của hắn, thầm suy đoán...
Lạc Nam cũng không tiếp tục trò chuyện với nàng, vì vô số yêu thú đã cấp tốc lao đến...
RỐNG!
Thổ Hùng ngạo nghễ xuất hiện, thân hình như ngọn núi lớn che chắn cho Lạc Nam và Mộc Tử Âm...
Vô số yêu thú cấp thấp lao đến bị một cú đấm chấn thành thịt vụn...
Hai mắt Thổ Hùng đỏ ngầu, hưng phấn gầm thét, xé nát hàng loạt yêu thú bằng đôi tay lực lưỡng, tạo nên cảnh tượng giết chóc máu tanh đến tột cùng...
Gia trì Hồn Lực...
Vì bận mang theo Mộc Tử Âm né tránh những đòn tấn công từ xa của đám Yêu Thú, Lạc Nam không rảnh rỗi chỉ huy Thổ Hùng, đành phải gia trì hồn lực vào cơ thể nó...
“Đây là loại Vũ Kỹ gì mà bá đạo đến vậy?”
Mộc Tử Âm giật mình. Ở thời kỳ toàn thịnh, đương nhiên Thổ Hùng không đáng sợ với nàng, nhưng Mộc Tử Âm có thể khẳng định, nếu nàng chỉ cao hơn nó một hai đẳng cấp nhỏ, nàng tuyệt đối không phải đối thủ.
Với kiến thức của một cường giả Hóa Thần Kỳ, nàng nhận ra Thổ Hùng được ngưng tụ từ Linh Lực. Điều khiến nàng khiếp sợ là nó có linh tính không khác gì một yêu thú thực thụ...
Thậm chí còn đáng sợ hơn yêu thú thực sự, bởi vì nó không biết đau đớn, không biết sợ hãi, chỉ là một cỗ máy chiến đấu kinh khủng thay Lạc Nam...
Lạc Nam thầm quan sát biểu hiện của nàng, đôi tay ôn nhu lau đi máu me dính trên khuôn mặt mịn màng...
Mộc Tử Âm hơi mất tự nhiên, xoay đầu sang hướng khác...
RỐNG!
Thụ Yêu cuối cùng cũng không nhịn được nữa, chỉ thấy bộ rễ của nó đột ngột vươn dài, xuyên qua từng con yêu thú, hút lấy dinh dưỡng từ chúng...
Đám yêu thú nhanh chóng hóa thành thây khô, còn linh lực của Thụ Yêu dần dần khôi phục...
“Không ổn rồi!”
Lạc Nam cũng nhận ra tình hình, không ngờ tên gia hỏa này lại có cách chơi tàn nhẫn đến vậy...
Đầu óc cấp tốc chuyển động, Mị Ảnh Tiêu Dao Bộ nhanh chóng được thi triển...
Nằm trong lòng Lạc Nam, Mộc Tử Âm hai mắt trợn tròn nhìn cảnh vật xung quanh thay đổi liên tục...
Người này tu vi rõ ràng chưa đạt Nguyên Anh, lại có tốc độ kinh khủng đến thế, so với thời toàn thịnh nàng ngự không phi hành cũng chỉ kém một chút mà thôi...
“Người này rốt cuộc là ai?” Mộc Tử Âm ngày càng tò mò, nhưng vì quá kiệt sức nên chỉ có thể mềm nhũn ngả vào lòng hắn...
Cuối cùng tìm được một thân cây khá to, Lạc Nam đặt nàng dựa lưng vào, không quên bóp nhẹ vào bờ mông đầy đặn của nàng một cái...
Mộc Tử Âm trừng to mắt, vừa tức giận vừa xấu hổ. Nàng muốn mở miệng mắng chửi tên vô lại, nhưng không thể, nàng thực sự quá mệt mỏi...
Trước ánh mắt giận dữ của Mộc Tử Âm, một thanh trường cung lấp lánh như tinh hà xuất hiện trên tay nam nhân kia...
Khí tức từ thân cung tỏa ra khiến nàng hơi run rẩy, trong đầu tràn ngập hoảng sợ: “Thiên Cấp!”
Mộc Tử Âm cảm giác mình đang nằm mơ. Nếu còn khí lực, nàng chắc chắn phải đưa tay nhéo lấy khuôn mặt mình để xác nhận...
Chưa dừng lại ở đó, chỉ thấy thiếu niên kéo dây cung, một mũi tên hừng hực liệt diễm màu tím xuất hiện, nhiệt độ không khí cấp tốc nóng lên...
Mồ hôi đổ ra toàn thân khiến Mộc Tử Âm càng thêm kiều diễm. Đến hiện tại, nàng đã xác nhận một điều...
Nàng quả thật đang nằm mơ, hoặc bị ảo giác...
Những gì người thần bí này mang lại đã vượt quá sức chịu đựng của nàng...
Thiên Cấp Pháp Khí làm cung, Dị Hỏa làm mũi tên...
Có chuyện gì hoang đường hơn nữa sao?
Mặc kệ suy nghĩ của nàng, thiếu niên đã buông dây cung. Bắc Đẩu Thất Tinh chiếu rọi sau lưng hắn chẳng khác nào thiên thần hạ phàm...
Thân thể Thụ Yêu quá mức to lớn, muốn tránh né cung tiễn cũng không thể làm được...
Chỉ có thể vừa hoảng sợ tột độ vừa trúng một mũi tên vào người...
RÀO RÚ!
Nó đau đớn gầm lên tê tâm liệt phế...
Dị Hỏa là khắc tinh khủng bố nhất của Mộc hệ, điều này đã được xác nhận...
Không cần đến mũi tên thứ hai, Thụ Yêu – kẻ đã đẩy phu thê Mộc Tử Âm vào đường cùng – đã triệt để chết không thể chết lại...
Ngay cả hạt tro cũng không còn sót lại...
Hoàn toàn hóa thành hư vô...
Dị Hỏa, khủng bố đến vậy...
“Một giấc mơ thật hoang đường.” Mộc Tử Âm thầm an ủi mình rằng đây chỉ là mộng mị...
Xào xạt!
Thụ Yêu vừa chết, đám yêu thú cuối cùng cũng hoảng loạn chạy trốn. Thổ Hùng gầm thét thể hiện uy phong của mình. Mặc dù trong chiến đấu nó bị xé nát rất nhiều lần, nhưng có Linh Thổ Đỉnh gia trì, Thổ Hùng không khác nào bất tử...
Thân ảnh Thổ Hùng tiêu tán, vô biên Thổ Linh Lực trở về thân thể Lạc Nam...
Thu hồi Bắc Đẩu Cung, hắn quay sang nhìn thiếu phụ còn đang ngơ ngác, rồi cúi xuống bế nàng vào ngực...
Mộc Tử Âm dốc hết khí lực giãy dụa, nghĩ đến việc nằm trong lòng nam tử xa lạ khiến nàng xấu hổ cực độ...
“Ngoan ngoãn cho ta, coi chừng động vào vết thương!” Âm thanh quát tháo xuyên qua lớp mặt nạ...
Thấy nàng ngơ ngác nhìn mình, Lạc Nam thoáng cười, gỡ xuống mặt nạ Ngạo Tiếu, thu vào Nhẫn Hắc Lâu...
Một gương mặt anh tuấn tà dị xuất hiện, con mắt duy nhất đang hài hước nhìn nàng...
Mộc Tử Âm thầm mắng trong lòng, người này nhìn qua tuổi tác không hơn đồ đệ nàng là bao, sao lại có thực lực kinh khủng đến thế...
Lạc Nam mặc kệ nàng nghĩ gì, cúi đầu xuống...
Chụt!
Hắn bất ngờ hôn vào làn môi đầy đặn đang tái nhợt của nàng, khẽ cười nói:
“Đây là một chút lợi tức ta cứu nàng.”
Mộc Tử Âm hai mắt đẹp trợn trừng, lồng ngực phập phồng cho thấy tâm tình đang tức giận của nàng...
Lạc Nam biết nàng thực sự tức giận, cũng không tiếp tục trêu nàng. Hắn dùng linh lực tạm thời cầm máu cho các vết thương của nàng, rồi thi triển bộ pháp nhanh chóng rời đi...
Nữ nhân này thương thế thực sự quá nghiêm trọng. Nếu không phải ý chí của nàng quá mạnh, e rằng đã sớm ngất đi rồi...
...
Sau thời gian di chuyển điên cuồng, cả hai cuối cùng cũng tìm đến một dòng suối...
Mộc Tử Âm đã sớm ngủ thiếp đi trong lòng hắn. Lạc Nam di chuyển như bay, không có một chút chấn động nào khiến lòng nàng vô cùng an tĩnh...
Nàng đã không còn sức lực để suy nghĩ xem thân phận của người này, ít nhất tạm thời hắn không làm gì nàng...
Lạc Nam lập tức chứng minh suy nghĩ của nàng là hoàn toàn sai lầm...
Y phục của nữ nhân này đã sớm rách nát không chịu nổi. Hai tay hắn nhẹ nhàng tháo bỏ từng lớp vải trên người nàng...
Từng tấc từng tấc da thịt trắng nõn nà xuất hiện, hương thơm thành thục của người phụ nữ như trái đào chín mọng...
Cổ cao thon dài, xương quai xanh tinh xảo, hai bầu vú to tròn mũm mĩm vểnh cao. Núm vú hơi to so với của Yên Nhược Tuyết, nhưng vẫn đỏ hồng rạng rỡ...
Vòng eo linh động trơn nhẵn, bờ mông đầy đặn nảy nở, một bàn tay Lạc Nam không thể nắm xuể...
Đùi nàng múp máp khép chặt, ngay giữa là đóa hoa thành thục mọng nước. Lông mu đen tuyền cắt tỉa gọn gàng, hai mép môi hơi hé mở như mời gọi, hạt ruby nhạy cảm to tròn cỡ đầu ngón tay...
Mộc Tử Âm quả là cực phẩm thục phụ, một vưu vật trong lòng nam nhân...
Chỉ là cơ thể mê người lúc này lại đầy rẫy vết thương, vết xước khiến người ta thở dài tiếc nuối...
Cơ thể dính không ít bụi bẩn, mái tóc vốn bồng bềnh nay đã rối bời...
Lạc Nam mở Cửa hàng may mắn ra xem thử nhưng thất vọng lắc đầu, không có thứ gì thích hợp để trị liệu cho nàng...
Liệu Thương Đan chỉ có tác dụng đối với Nguyên Anh Kỳ trở xuống, hơn nữa lần trước hắn đã dùng để trị thương cho Cát đại thúc...
Mộc Tử Âm hiện tại ngay cả sức lực để vận chuyển công pháp trị thương cũng không còn...
Cách duy nhất Lạc Nam có thể nghĩ ra bây giờ chỉ có một...
Long Tiên Thánh Điển...
Nghĩ là làm, hắn cũng lột sạch quần áo toàn thân, bế lấy thân thể trần truồng quyến rũ của nàng nhảy xuống dòng suối...
Cẩn thận tắm rửa cho nàng...
Hắn cố gắng né tránh các vết thương sợ gây đau rát. Có linh lực Lạc Nam cầm máu nên xem như tạm ổn...
Da thịt nàng mềm mại như lụa vậy, lại múp máp béo tròn, khiến Lạc Nam yêu thích không rời tay. Hắn cẩn thận rửa sạch từng ngóc ngách trên thân thể người thục phụ...
Mộc Tử Âm trong cơn mơ, cảm thấy toàn bộ thân thể được ngâm trong làn nước ấm áp, tựa đầu vào một vách đá ngủ say. Bên mũi ngửi thấy mùi vị nào đó rất hấp dẫn nàng, toàn thân lại được xoa bóp một cách nhẹ nhàng...
“Ưm...”
Nàng thoải mái hừ nhẹ, hương thơm từ cái miệng nhỏ nhắn lan tỏa ra ngoài...
Lạc Nam cũng không khách khí, nâng lấy cái cằm trơn bóng, hướng về đôi môi quyến rũ kia hôn xuống...
“Hừ...” Mộc Tử Âm hừ nhẹ trong cổ họng, đón nhận thứ trơn tuột tiến vào khoang miệng, mút lấy cái lưỡi thơm ngào ngạt của nàng...
Chụt chụt!
Lạc Nam tham lam ôm chặt vòng eo mảnh khảnh, siết chặt thân thể đầy đặn vào lòng ngực, tận tình thưởng thức hương tân ngọc dịch từ miệng giai nhân...
Đối với Mộc Tử Âm, hắn vừa thương vừa tiếc...
Thương vì bản tính kiên cường, hiền thê lương mẫu của nàng, vì sắc đẹp chim sa cá lặn thành thục của nàng...
Tiếc cho số phận bạc bẽo của nàng, lấy phải tên tiểu nhân hèn hạ làm chồng...
Bất quá, nếu ông trời đã để hắn gặp được nàng, lại có hệ thống tác hợp, hắn quyết định sẽ bù đắp, mặc kệ nàng có chấp nhận hay không...
Giữa dòng suối trong trẻo, nam nhân quấn chặt lấy nữ nhân, môi lưỡi giao hòa với nhau...
Côn thịt Lạc Nam đã sớm cứng như sắt, hắn kéo bàn tay mềm mại của nàng đặt lên...
Theo bản năng của nữ nhân, Mộc Tử Âm nắm lấy thứ nóng bỏng cứng rắn đó, bắt đầu sục nhẹ...
Lạc Nam thoải mái rên một tiếng, tách rời môi nàng, tìm đến bộ ngực căng tròn đó...
Ngực nàng to hơn tất cả nữ nhân của hắn, so với Hồng Liên còn lớn hơn một chút...
Lạc Nam lặn xuống nước, hé miệng ngậm lấy đầu vú cương cứng...
Ngọt ngào...
Ướt át...
Mùi thơm của nữ nhân không ngừng lan tỏa khiến hắn như mê say...
Bàn tay hắn lần xuống giữa hai chân, trêu chọc cái khe ướt đẫm của nàng...
Nhận thấy âm đạo của phụ nhân đã sớm ướt át không chịu nổi, hắn tinh nghịch xoa nhẹ hạt ngọc to tròn ấy...
Cuối cùng, dưới bàn tay mềm mại vẫn vuốt ve một cách vô thức, dương vật Lạc Nam đã ở trạng thái tốt nhất...
Hắn nhẹ tách hai chân nàng, đem một chân nàng gác lên vai hắn, cơ thể nàng uyển chuyển linh hoạt vô cùng...
Con suối không quá sâu, đủ để hai thân thể trần truồng đứng thẳng...
Dương vật cứng cáp tìm đến âm đạo đã sớm ướt đẫm, không biết vì mật dịch của giai nhân hay do làn suối mát lạnh...
Lạc Nam chỉ cần biết, mình cần chiếm lấy một nữ nhân như nàng...
Hông hắn chợt đẩy mạnh...
Bên trong chật hẹp lập tức ép sát lấy côn thịt nóng bỏng, vô số mảnh thịt mềm mại co bóp nhè nhẹ...
“Ư...”
Hai âm thanh thoải mái cùng lúc vang lên...
Lạc Nam cảm thấy không đúng, ngẩng đầu nhìn...
Trên gương mặt mỹ lệ, một đôi mắt lạnh như băng ẩn hiện một tia sát khí nhìn chằm chằm hắn...
Lạc Nam không sợ, trái lại nhìn thẳng vào mắt nàng, khóe miệng cười tà mị thủ thỉ:
“Đây...
có thể xem như lấy thân báo đáp sao?”
...