Con Đường Bá Chủ
Chương 9: Tụ Đỉnh
Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bên trong mật thất bí ẩn, dưới ánh sáng rực rỡ của dạ minh châu, hai thân thể trần trụi vẫn lặng lẽ giao hòa. Hai đôi mắt khép lại, mỗi người tự mình niệm chú quyết, yên lặng luyện hóa lượng linh khí dồi dào bên trong cơ thể. Xung quanh họ, vô số thiên địa linh khí bao trùm, như muốn nuốt chửng cả hai người.
Cảm nhận tiểu huynh đệ của mình gắn kết chặt chẽ với nơi tư mật mềm mại của giai nhân trước mắt, Lạc Nam hít sâu, trấn tĩnh lại một chút dục vọng. Hai tay hắn kết những pháp ấn kỳ lạ, miệng lẩm nhẩm khẩu quyết cổ xưa, tiến hành luyện hóa Thổ Linh Thảo.
Đối diện với hắn, Yên Nhược Tuyết má hơi ửng hồng, vận chuyển công pháp của mình để luyện hóa Huyền Thủy Đan.
Họ đều cảm nhận được tình trạng thân thể của đối phương. Việc luyện hóa Thổ Linh Thảo khiến từng tia Thổ Hệ linh khí do Lạc Nam tuần hoàn trong đan điền rồi chuyển sang cơ thể Yên Nhược Tuyết. Đồng thời, từng tia Thủy hệ linh khí cũng từ cơ thể nàng từ từ tiến vào cơ thể Lạc Nam.
Linh Lực của Yên Nhược Tuyết từng chút một bắt đầu có dấu hiệu gia tăng.
Trong khi đó, linh khí tiến vào thân thể Lạc Nam hoàn toàn như muối bỏ biển, không hề làm tăng chút tu vi linh lực nào của hắn.
Tình huống này khiến Yên Nhược Tuyết cau mày. Nàng bắt đầu lo lắng cho hắn, mấy lần định hỏi han, nhưng cảm nhận được Lạc Nam vẫn ung dung bình thản nên tạm gác lại nỗi lo trong lòng.
Lạc Nam bề ngoài trông như một phàm nhân, nhưng Yên Nhược Tuyết không tin điều đó. Nàng có thể cảm giác được hồn lực của hắn chỉ xấp xỉ cường giả Kim Đan Kỳ, nhưng độ tinh khiết của nó lại cao đến khó tin. Thậm chí Yên Nhược Tuyết chưa từng gặp ai có hồn lực tinh khiết và mạnh mẽ đến thế, hắn như một linh hồn dị bảo, đó là lý do vì sao có thể chữa thương linh hồn cho nàng.
Với trí thông minh của Yên Nhược Tuyết, sau khi trấn tĩnh tinh thần, cùng với việc Lạc Nam lấy ra Thổ Linh Thảo và Huyền Thủy Đan, nàng đương nhiên biết mọi chuyện xảy ra hoàn toàn là thật, chứ không phải ảo cảnh như nàng vẫn tưởng. Chẳng qua nàng vẫn tiếp tục giả vờ trêu chọc hắn, như cách hắn đã trêu chọc nàng lúc đầu vậy.
Từ việc Lạc Nam cứu nàng, đến khi cả hai giao hòa quấn quýt cùng một chỗ rồi tiến hành song tu.
Tất cả đều là sự thật.
Lúc này nàng không quan tâm làm sao hắn tiến vào mật thất, làm sao lại chữa thương cho nàng, làm sao biến nàng thành nữ nhân của hắn. Nàng chỉ biết, nàng đã không còn đường lui, cả thân thể và trái tim đã dâng hiến cho hắn. Sau này nàng đành chấp nhận làm người của hắn. Yên Nhược Tuyết không hề hối tiếc, ngược lại còn thầm cảm ơn ông trời đã mang hắn đến bên nàng.
Cảm nhận linh lực của Lạc Nam vẫn không có dấu hiệu gia tăng, Yên Nhược Tuyết đẩy nhanh tốc độ luyện hóa, đồng thời tăng cường truyền Thủy hệ linh khí vào người hắn.
Lạc Nam biết được tấm lòng của nàng, trong lòng cảm động sâu sắc. Nhưng tình huống cơ thể hắn khác biệt so với người khác, hắn không có linh căn, không thể trực tiếp hấp thụ linh khí để gia tăng linh lực như nàng. Việc luyện hóa linh khí của hắn có mục đích khác.
Thời gian chậm rãi trôi qua, cuối cùng thân thể trắng nõn của Yên Nhược Tuyết run rẩy, mắt đẹp tràn ngập vui mừng. Linh lực dồi dào tràn ngập khắp mọi ngóc ngách toàn thân khiến nàng sảng khoái khẽ rên.
Kim Đan bên trong đan điền nàng xoay tròn cấp tốc, Thủy và Thổ linh lực ngày một ngưng tụ nồng đậm hơn.
Rắc!
Tiếng Kim Đan vỡ vụn, bên trong nó hiện ra một tiểu hài nhi có hình dáng giống hệt Yên Nhược Tuyết.
Nàng thành công đột phá Nguyên Anh Sơ Kỳ!
Tiểu hài nhi nhỏ bé kia chính là Nguyên Anh của Yên Nhược Tuyết.
Một luồng lực lượng thần kỳ lan tỏa, Yên Nhược Tuyết cảm thấy mọi vật xung quanh đều hiện rõ trong tầm mắt nàng, ngay cả lỗ chân lông của Lạc Nam cũng không thoát khỏi sự quan sát của nàng.
Thần thức của Nguyên Anh Kỳ. Yên Nhược Tuyết biết đó là khả năng của thần thức, một năng lực xuất hiện khi đột phá Nguyên Anh cảnh giới.
“Ưm!”
Chưa kịp vui mừng, Yên Nhược Tuyết đột nhiên cảm thấy phía dưới siết chặt. Thứ to lớn của Lạc Nam như vòi rồng hút nước, tham lam hấp thụ linh lực dồi dào trong cơ thể nàng.
Đột phá Nguyên Anh khiến linh lực của Yên Nhược Tuyết càng trở nên cao cấp, tinh khiết và dồi dào hơn.
Nàng hai mắt khép hờ, cắn môi rên nhẹ, thả lỏng toàn thân để Lạc Nam hết sức hấp thụ, đồng thời không quên đẩy nhanh tốc độ luyện hóa Huyền Thủy Đan.
Năng lượng bên trong Địa cấp cực phẩm đan dược quá đỗi dồi dào, cho dù nàng đã mượn nó đột phá Nguyên Anh nhưng vẫn còn một nửa năng lượng chưa kịp luyện hóa.
Lạc Nam chỉ cảm thấy toàn thân thoải mái tột độ như muốn nổ tung, vô số Thủy và Thổ linh khí từ Yên Nhược Tuyết tràn vào cơ thể hắn.
Bất Hủ Diễn Sinh Kinh điên cuồng vận chuyển.
BÙM!
Một tiếng nổ vang lên trong cơ thể. Bên trong đan điền, Lạc Nam cảm nhận có hai vật thể đang cấp tốc ngưng tụ, mà nguyên liệu hình thành chúng rõ ràng là Thủy và Thổ hệ linh khí nồng đậm.
Lạc Nam mặt mày mừng rỡ như điên, đây mới là mục đích luyện hóa linh khí của hắn.
Mặc dù hai vật thể bên trong đan điền vẫn chưa hình thành, nhưng Lạc Nam có thể cảm nhận mối liên hệ mật thiết giữa mình và chúng, rõ ràng là hai cự đỉnh đang trong quá trình ngưng tụ.
Tụ Đỉnh là tầng thứ nhất của Bất Hủ Diễn Sinh Kinh.
…
Vì đã thành công đột phá Nguyên Anh Kỳ, Yên Nhược Tuyết không còn tiếp tục thu nạp thiên địa linh khí nữa. Trái lại, thông qua nơi tư mật đang gắn kết, nàng tích cực luyện hóa linh khí và truyền linh lực của mình vào cơ thể Lạc Nam.
Phu sướng phụ tùy.
Yên Nhược Tuyết bắt đầu hết sức giúp đỡ nam nhân của mình.
Không biết đã qua bao lâu, linh lực bên trong cơ thể nàng bắt đầu có dấu hiệu cạn kiệt. Dù vừa đột phá Nguyên Anh, lượng linh lực dồi dào vô cùng của nàng, cho dù chiến đấu với đối thủ cùng cấp trong thời gian dài cũng không thành vấn đề, lại bị một kẻ phàm nhân như Lạc Nam hấp thu gần cạn kiệt. Có thể thấy quá trình Tụ Đỉnh khó khăn đến mức nào.
Yên Nhược Tuyết linh lực toàn thân bị hút cạn, bắt đầu có dấu hiệu suy yếu…
Mà lúc này đây, bên trong đan điền Lạc Nam, hai cự đỉnh một lớn một nhỏ xoay tròn cấp tốc, hoàn thành giai đoạn cuối cùng của quá trình ngưng tụ. Đến khi năng lượng Thủy Hệ bên trong Huyền Thủy Đan cạn kiệt, hai cự đỉnh cuối cùng cũng dừng lại. Thổ linh khí từ Thổ Linh Thảo đã cạn kiệt từ lâu, dù sao Thổ Linh Thảo chỉ là Huyền cấp, năng lượng không thể sánh bằng Địa cấp Huyền Thủy Đan.
Mà khi hai cự đỉnh hoàn toàn hình thành, tu vi linh lực của Lạc Nam, vốn là một phàm nhân, cấp tốc thăng tiến.
Luyện Khí sơ kỳ… trung kỳ… viên mãn.
Trúc cơ Sơ kỳ… Hậu kỳ… Viên Mãn.
Kim Đan Sơ kỳ!
Tu vi linh lực của Lạc Nam tiến đến Kim Đan Sơ Kỳ mới hoàn toàn dừng lại.
Lạc Nam không kịp kiểm tra tình trạng cơ thể, vươn ra hai tay ôm lấy thân thể kiều diễm vào lòng, kề môi nàng thì thầm: “Cảm ơn bảo bối, ta yêu nàng.”
Không đợi nàng trả lời, ý niệm vừa động, Liệu Thương Đan đã xuất hiện trong tay hắn. Bỏ đan dược vào miệng, Lạc Nam môi kề môi truyền cho nàng, ôn nhu quấn lấy chiếc lưỡi thơm của nàng.
Ngọt ngào, ẩm ướt.
Cảm giác linh lực do đan dược tràn vào thân thể, Yên Nhược Tuyết cảm thấy toàn thân hạnh phúc. Nàng áp mặt vào ngực hắn, cảm nhận nơi kín đáo của mình vẫn bao phủ dương căn nóng hổi của hắn khiến má nàng ửng hồng.
Lúc này Lạc Nam mới thả ý thức tiến vào đan điền, quan sát hai vật vừa mới hình thành.
Chỉ thấy hai cự đỉnh một lớn một nhỏ lặng lẽ nằm trong đan điền hắn.
Một cự đỉnh hơi nhỏ màu nâu đất, toàn thân được ngưng tụ từ Thổ hệ linh khí. Cái còn lại thì lớn hơn một vòng, có màu xanh đậm, bên trên thân đỉnh vô số nguyên tố Thủy hệ lưu chuyển.
Cả hai cự đỉnh đối diện nhau như có thể trấn áp cả giang sơn. Chúng liên tục thu nạp thiên địa linh khí, sau khi phun ra lại toàn bộ được chuyển hóa thành linh lực, gia tăng tu vi của Lạc Nam. Hắn rõ ràng cảm nhận được tu vi linh lực của mình sau một chu kỳ hai cự đỉnh phun ra nuốt vào linh khí đã gia tăng một chút, mặc dù rất nhỏ.
“Đây chính là Tụ Đỉnh sao?”
“Thật là một phương thức tu luyện khủng khiếp, không hổ là Cấm Kỵ khiến Thiên Đạo cũng phải e ngại!”
Lạc Nam vừa mừng vừa sợ thốt lên.
Hai cự đỉnh đẳng cấp đã vượt xa linh căn của tu sĩ thông thường. Tu sĩ có linh căn phải tự mình bế quan tu luyện dựa vào linh căn để hấp thu linh khí, mà Lạc Nam hiện tại chẳng cần tu luyện, hai cự đỉnh cũng tự động vận chuyển gia tăng tu vi cho hắn. Linh khí trong mật thất đã không đủ để chúng vơ vét.
“Sau này sẽ gọi các ngươi lần lượt là Linh Thổ Đỉnh và Huyền Thủy Đỉnh.” Lạc Nam thầm đặt tên cho hai cự đỉnh.
Vì cấp bậc Thổ Hệ linh khí hình thành Linh Thổ Đỉnh thấp hơn so với Thủy hệ linh khí hình thành Huyền Thủy Đỉnh, nên Linh Thổ Đỉnh nhỏ hơn hẳn một vòng. Mà Thủy hệ linh lực của Lạc Nam lúc này cũng dồi dào và tinh khiết hơn Thổ hệ.
“Chàng đột phá Kim Đan rồi sao?” Cảm nhận khí tức của nam nhân, Yên Nhược Tuyết thở hơi như lan mà hỏi.
“Không, tu vi của ta hiện tại gọi là Nhị Đỉnh, nhưng mới chỉ sơ kỳ mà thôi, tương đương Kim Đan Sơ Kỳ.” Lạc Nam nhéo má nàng, nói đầy yêu chiều.
Cấm Kỵ công pháp Bất Hủ Diễn Sinh Kinh quá đỗi ảo diệu, nó tự hình thành một hệ thống tu luyện riêng, không thể dùng cảnh giới tu chân thông thường để đánh giá. Người khác tu luyện hình thành Kim Đan, hắn lại hình thành cự đỉnh.
“Nhị Đỉnh?” Yên Nhược Tuyết lẩm bẩm nói. Danh từ này quá đỗi xa lạ đối với nàng, nhưng nàng không quan tâm điều đó. Nam nhân có chút bí mật sẽ càng thêm hấp dẫn trong mắt phái nữ.
“Keng, vì ký chủ đã thành công tu luyện linh lực, hệ thống mở ra chức năng Thông Tin Ký Chủ.” Âm thanh máy móc bất ngờ vang lên.
“Mở ra ngay lập tức!” Lạc Nam lập tức ra lệnh.
Một màn sáng hiện ra trong đầu Lạc Nam, bên trên là thông tin của hắn:
Ký chủ: Lạc Nam
Linh lực tu vi: Nhị Đỉnh sơ kỳ
Hồn lực tu vi: Trúc Cơ Viên mãn
Thể lực tu vi: Nhập môn
Công pháp: Bất Hủ Diễn Sinh Kinh
Vũ Kỹ: Tứ Linh Vệ Hồn Thuật (chưa học)
Pháp bảo: Linh Giới Châu
Vật phẩm: Liệu thương đan x1, Tiểu Na Di Phù x1.
Phần thưởng còn lại: Một lần chỉ định Thiên Cấp pháp bảo triệu hoán.
Lạc Nam quan sát thông tin của mình, hài lòng gật đầu, khép lại hệ thống.
Hắn xoay người, đè lên thân thể mềm mại của Yên Nhược Tuyết, thâm tình nói: “Bảo bối, chúng ta tiếp tục!”
Hông thúc mạnh xuống, côn thịt vốn nằm yên trong u cốc nhỏ hẹp bắt đầu ra vào.
“Ư, Chàng dịu dàng một chút.” Yên Nhược Tuyết rên khẽ, hai tay vòng qua cổ hắn. Nhưng lúc này nàng chú ý đến đôi mắt vốn luôn nhắm chặt của hắn, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an.
Lạc Nam cảm nhận được lo lắng của nàng, hắn cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng của nàng để đánh lạc hướng.
Chụt chụt!
Tiếng nút lưỡi vang lên, chiếc lưỡi nhỏ của nàng bị chiếm đoạt, nước miếng ngọt thơm bị hắn tham lam hút lấy. Một bàn tay to đã phủ lên bầu ngực căng tròn, ra sức xoa nắn.
Yên Nhược Tuyết ý loạn tình mê, nỗi lo trong lòng bay lên mây xanh. Thân hình uyển chuyển như rắn nước phối hợp nhịp nhàng với động tác ra vào của hắn.
Phạch phạch phạch!
Lạc Nam vừa nút lấy lưỡi nàng, phía dưới đẩy nhanh tốc độ. Vô số thớ thịt nóng hổi ấm nóng của nàng bao phủ lấy hắn.
“Ư ỪM ỪM, cho thiếp thở một lát!” Yên Nhược Tuyết hai mắt mê ly, hổn hển nói.
“Nàng bóp chặt quá, làm ta muốn mãi ra vào trong nàng, hừ hừ.” Lạc Nam tách môi nàng ra, khen ngợi.
“Ư Ư! Của chàng hết đó, chơi cho đã đi!” Yên Nhược Tuyết cắn môi kiều mị nói, hai chân thon dài kẹp chặt lấy hông Lạc Nam, động viên hắn.
“Nàng là của ta, không chơi nàng thì chơi ai.” Lạc Nam cười cười, cúi đầu nút lấy hai hạt ngọc trai đỏ mọng của nàng, thỉnh thoảng cắn nhẹ bằng răng.
Hai tay Lạc Nam xoa khắp thân thể mê hoặc, vuốt ve cặp đùi trắng mịn thon dài, tay còn lại xoa bóp bờ mông săn chắc tròn trịa.
“Uừm, A Á, Sướng quá, thiếp sướng!” Yên Nhược Tuyết chết mê chết mệt vì động tác của hắn. Cảm giác bị thứ nóng hổi không ngừng đâm ra rút vào, thân thể lại được xoa nắn như bảo vật trân quý, khiến nàng thỏa mãn.
Lạc Nam tấn công một thời gian dài, đến khi nàng co bóp dữ dội làm hắn khẽ run rẩy, mới tạm dừng lại.
“Chúng ta đổi tư thế.” Lạc Nam khẽ nói. Hắn bế nàng lên, để nàng quay lưng lại, chổng bờ mông tròn lên cao, để lộ hai lỗ mê hoặc. Chiếc lưỡi liếm nhẹ chất mật đang chảy dài.
Nhược Tuyết run rẩy dữ dội, nàng chưa kịp định thần thì thứ to dài kia lại cắm phập vào, khiến eo nàng cong vút xuống...
Á!
Tiếng thịt va vào cặp mông lạch bạch vang lên trong mật thất tĩnh lặng.
“Hừ! hừ! á! Á! ỪM! Chết thiếp chàng ơi, sướng chết thiếp rồi!” Yên Nhược Tuyết rên rỉ như hét lên, thân thể ửng hồng, bị những cú thúc mạnh đẩy về phía trước. Phần dưới không ngừng co bóp liên hồi, nuốt rồi nhả côn thịt của nam nhân. Nước tràn ra như suối, hai bánh bao tròn đong đưa, khiến Lạc Nam thích thú.
Hắn càng lúc càng hăng say, ôm lấy eo thon như rắn nước, liên tục ra vào. Chín cạn một sâu, khiến các dây thần kinh như tê dại.
“Ái! Sướng chết thiếp mất, đừng mà! Chậm lại đi chàng!” Yên Nhược Tuyết rên rỉ cầu xin, cơn sướng muốn phát điên khiến nàng tê dại.
“Nhược Tuyết, làm vợ ta nhé!” Lạc Nam dừng lại, xoay người nàng lại đối diện, nhìn vẻ mặt mê ly của nàng, cúi đầu thì thầm.
“Tiểu nam nhân của thiếp, thiếp yêu chàng, thiếp đồng ý gả cho chàng!” Yên Nhược Tuyết không chút do dự, ngẩng đầu hôn mạnh vào môi hắn. Chiếc lưỡi chủ động thò ra liếm khóe môi hắn, rồi lại luồn vào trong khoang miệng tìm kiếm chiếc lưỡi to của hắn, quấn chặt lấy.
Chụt chụt!
Lạc Nam vừa hôn môi, vừa đứng dậy bế nàng lại sát vách mật thất, để nàng vịn vào vách đá, gác một chân lên vai hắn. Cái u cốc hồng hào, rỉ nước mê người, banh ra, lập tức dùng sức cắm vào.
“Ái Ái, thiếp sướng chết mất, thiếp yêu chàng!”
“Ta cũng sướng, ta yêu nàng, Nhược Tuyết vợ ta, ta yêu nàng!”
Lạc Nam đẩy mạnh những cú cuối cùng, gồng người, bắn mạnh những thứ tinh túy nhất vào tận cùng thân thể của giai nhân trong mộng.
Yên Nhược Tuyết co quắp trong lòng hắn. Một lúc lâu sau, đôi mắt đẹp nghịch ngợm đảo quanh, nghĩ đến cảm giác kỳ diệu khi hắn hôn nơi tư mật của nàng…
Trong sự ngơ ngác của Lạc Nam, nàng e thẹn nắm lấy tiểu huynh đệ của hắn, vén mái tóc xanh, cúi đầu xuống, môi hồng kiều diễm hé mở…
“Mùi vị không tệ…”