Chương 10: Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn

Con Đường Bá Chủ

Chương 10: Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn

Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lạc Nam nằm im trên đất, nàng lười biếng tựa vào lòng, cảm nhận nhịp tim của cả hai hòa cùng một điệu. Cả hai im lặng hưởng thụ cảm giác ấm áp hiếm hoi.
Ngón tay thanh mảnh vẽ vòng tròn quanh lồng ngực Lạc Nam, Yên Nhược Tuyết không kìm được ngẩng đầu khẽ hỏi:
“Tiểu Nam, đôi mắt của chàng?”
Giọng của nàng hơi run rẩy, từng đợt đau nhói trong lòng khiến lồng ngực nàng phập phồng không thôi.
Biết không thể giấu nàng, Lạc Nam tươi cười trấn an: “Chỉ tạm thời mù lòa mà thôi, nàng yên tâm, ta đã có suy tính, đừng lo lắng.”
Yên Nhược Tuyết không thỏa mãn với câu trả lời, đôi mắt đẹp rưng rưng chực khóc, khẽ mở đôi môi thơm, thỏ thẻ hỏi: “Thiếp muốn biết lý do vì sao chàng lại ra nông nỗi này.”
Không đành lòng giấu nàng, Lạc Nam kể lại thân phận của mình, từ việc hắn từ nhỏ không có linh căn, bị hành hạ, móc mắt đều kể hết cho nàng. Chỉ việc thức tỉnh hệ thống và xuyên việt là bị hắn che giấu, chỉ nói được cao nhân tương trợ truyền thừa, từ đó giả chết, trốn khỏi Lạc gia để tìm cách quật khởi.
Không phải Lạc Nam không tin tưởng nàng, mà Kim Nhi nói cho hắn nếu để người khác biết được hệ thống tồn tại, hệ thống sẽ xóa bỏ đối phương và ký chủ là hắn cũng sẽ bị hệ thống hủy diệt...
Lạc Nam không dám mạo hiểm nên đành giấu nàng.
Nghe lời kể trầm thấp của Lạc Nam, Yên Nhược Tuyết nức nở không thành tiếng.
Nàng ngồi bật dậy dùng tay vuốt ve hốc mắt chàng, đôi môi thơm hôn khắp mặt chàng, hận không thể hòa làm một với chàng để an ủi, bù đắp cho chàng.
“Lạc gia đáng chết, thiếp Yên Nhược Tuyết kiếp này phải khiến các ngươi vạn kiếp bất phục!”
Nàng trong lòng thề nguyện, trái tim nàng vẫn nhói đau.
“Keng, Sơ Cấp Thấu Thị Phù sắp hết hiệu lực.” Âm thanh nhắc nhở vang lên.
Từ lúc Lạc Nam sử dụng Thấu Thị Phù, đến thời điểm hiện tại chỉ qua hai mươi bốn giờ mà thôi, vậy mà cuộc sống của hắn đã khác một trời một vực, tất cả là nhờ hệ thống.
Vỗ về an ủi nàng đang nức nở trong lòng, Lạc Nam cười nói: “Đừng thương tâm nữa, ta sắp được nhìn ngắm nàng bằng chính đôi mắt của mình rồi.”
Yên Nhược Tuyết ngẩng đầu nhìn chàng, thấy vẻ mặt chàng tràn đầy tự tin, lòng nàng cũng bình ổn lại, tò mò hỏi: “Chàng làm thế nào?”
Lạc Nam không nói, trong lòng ra lệnh:
“Tiến hành Thiên Cấp triệu hoán, chỉ định pháp bảo dạng 'con mắt'.”
“Keng, ký chủ xác nhận chỉ định Thiên Cấp pháp bảo?”
“Đúng.”
Lạc Nam còn phần thưởng triệu hoán cấp Thiên nhận được khi hoàn thành nhiệm vụ ẩn nhờ kế sách với Lạc gia. Từ khi có phần thưởng này hắn đã xác định được thứ mình muốn triệu hoán, nên chưa bao giờ lo lắng về vấn đề thị lực của mình.
“Keng, bắt đầu tiến hành Thiên Cấp triệu hoán: 20 19 18...3...2...1.”
“Keng, chúc mừng ký chủ nhận được Thiên cấp hạ phẩm pháp bảo “Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn”, tạm thời thu vào không gian hệ thống.”
Lạc Nam hơi nhíu mày, lần này có vẻ vận may không được như ý lắm, vậy mà lại ra đồ hạ phẩm. Nhưng dù là hạ phẩm thì cấp Thiên cũng không tệ, Lạc Nam ý niệm vừa chuyển động.
Một con mắt to tròn xuất hiện, thuần một màu trắng bạc, ở giữa con ngươi là một vầng trăng khuyết lơ lửng tà dị vô cùng.
“Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn
Đẳng cấp: Thiên cấp hạ phẩm (có thể tiến hóa)
Nguồn gốc: Bạch Nguyệt nhất tộc
Công dụng: Thấu thị vạn lý, nhìn xuyên yếu điểm, cướp đoạt linh hồn
Chú thích: thực lực tăng mạnh dưới ánh trăng”
Một giọt máu huyết được Lạc Nam hòa vào, thông tin của Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn tràn vào thức hải. Mà lúc này, con mắt kia cũng thần kỳ ăn khớp vào vị trí hốc mắt phải vốn trống rỗng của Lạc Nam, cứ như thể hắn sinh ra đã sở hữu nó.
“Thấy chưa? Đã bảo nàng yên tâm mà.”
Lạc Nam khẽ đảo tròng mắt trắng bạc tà dị, hướng Yên Nhược Tuyết cười nói. Lúc này Thấu Thị Phù hoàn toàn đã hết thời gian, Lạc Nam nhìn ngắm nàng bằng chính đôi mắt của mình.
Yên Nhược Tuyết ngơ ngác ngắm nhìn Lạc Nam, con mắt trắng tà dị kia làm tăng thêm mị lực của chàng gấp bội. Nàng cảm thấy cả linh hồn mình như bị hút vào đó.
“Đẹp trai không?” Lạc Nam tinh nghịch hôn chụt vào má nàng.
“Hừ, đẹp cái gì mà đẹp, vẫn là một tên độc nhãn.” Yên Nhược Tuyết khẽ gắt, chạm vào hốc mắt trái còn trống rỗng của chàng, lòng nàng lại nhói lên.
“Yên tâm, sớm muộn sẽ đủ hai mắt.” Lạc Nam thản nhiên đáp.
Dừng một chút, hắn nói tiếp: “Kể ta nghe chuyện của nàng, là kẻ nào ép nàng kết hôn sao?”
Lạc Nam vẫn không quên nàng cố gắng tu luyện để không trở thành công cụ cho hôn nhân chính trị.
Yên Nhược Tuyết lắc đầu, giải thích:
“Môn phái của thiếp là Bách Hoa Tông, thuộc thế lực tu chân cấp Bảy. Mỗi thế hệ sẽ tuyển chọn ba vị thánh nữ trong số một trăm đệ tử hạch tâm của môn phái.”
“Ba vị thánh nữ sẽ có cơ hội kế nhiệm vị trí môn chủ, còn những đệ tử hạch tâm khác bị loại sẽ phải kết hôn với thiên tài của các thế lực khác theo yêu cầu của tông môn.”
“Đây là quy định từ bao đời nay của Bách Hoa Tông, mọi thứ đều được phổ biến khi lựa chọn gia nhập môn phái, hoàn toàn không có sự ép buộc nào.”
Lạc Nam nhíu mày: “Hôn nhân chính trị sao?”
Yên Nhược Tuyết gật đầu, nói: “Bách Hoa Tông chỉ thu nhận nữ đệ tử, việc thông gia nhằm phát triển tông môn cũng như thiết lập mối quan hệ mật thiết với các thế lực khác.”
Nàng nói tiếp:
“Thiếp là trẻ mồ côi, khi còn bé đã được sư phụ là Nhị Trưởng lão của môn phái thu nhận, dốc lòng bồi dưỡng, coi như con gái ruột. Thiếp không muốn làm trái lệnh tông môn, cũng không muốn kết hôn với người xa lạ, vì thế đã nỗ lực tranh giành vị trí thánh nữ, mới dẫn đến chuyện lần này.”
“Cạnh tranh kịch liệt lắm sao? Lúc đầu nàng đã là Kim Đan Viên Mãn, vẫn không tự tin tranh đoạt vị trí thánh nữ sao?”
Lạc Nam tò mò, Yên Nhược Tuyết mới hơn hai mươi tuổi, sở hữu hai loại linh căn, lại có tu vi Kim Đan Viên Mãn, vậy mà lại nôn nóng đột phá Nguyên Anh để cạnh tranh.
“Quy định đệ tử hạch tâm dưới hai mươi lăm tuổi được tranh giành vị trí thánh nữ. Thiếp mới hơn hai mươi, còn kém các sư tỷ vài năm tuổi. Trong số một trăm đệ tử tham gia lần này, đã có hai vị đột phá Nguyên Anh Sơ Kỳ. Thiếp cảm thấy áp lực nên mới cố gắng liều mình đột phá.” Yên Nhược Tuyết cười khổ giải thích, mặc dù thiên phú nàng cao nhưng lại thua thiệt về số năm tu luyện.
Nhìn Lạc Nam, nàng hạnh phúc nói tiếp: “Nhưng mà chàng là cứu tinh của thiếp, không những giúp thiếp đột phá thành công, còn lĩnh hội được Huyền Thủy. Lần này thiếp chắc chắn chín phần mười sẽ giành được một vị trí thánh nữ.”
Lạc Nam yên tâm gật đầu, hắn không tin chỉ là một môn phái cấp Bảy lại có đệ tử cùng lứa có thể vượt qua nàng.
Phải biết tại thế lực cấp Tám như Lạc gia, đệ tử dưới hai mươi lăm tuổi có thành tựu như nàng cũng không nhiều.
Về phần Lạc Vũ, mới mười lăm tuổi đã là Kim Đan Sơ Kỳ, nên được vinh danh là thiên tài số một. Thành tựu sau này của hắn không ai dám nói trước, con đường tu luyện đầy rẫy thăng trầm, vô số thiên tài nhất thời tỏa sáng nhưng rồi lại ngậm ngùi chết đi cũng là chuyện bình thường trong tu chân giới.
Đối với người đệ đệ này, Lạc Nam không có quá nhiều hận thù, dù sao thì đối xử tệ với hắn là cả Lạc gia. Lạc Vũ chưa từng chính diện đối phó hắn, tuy nhiên đôi mắt kia Lạc Nam nhất định phải lấy lại, không ai có thể cướp đi thứ gì của hắn.
Ôm chặt thân thể mềm mại của nàng, Lạc Nam biết nàng còn nguyện vọng, còn tông môn, còn sư phụ, muốn nàng đi theo hắn lúc này là làm khó nàng, hắn mở miệng:
“Nơi đây là đâu? Ta vô tình truyền tống đến đây, hoàn toàn không biết vị trí của nơi này.”
Yên Nhược Tuyết thân thể run rẩy, biết với thân phận của cả hai hiện tại, nếu không đủ thực lực thì rất khó ở bên nhau. Lạc Nam còn mối thù với Lạc gia, Yên Nhược Tuyết quyết tâm muốn giúp chàng báo thù, nàng cần ngồi lên vị trí Thánh nữ Bách Hoa Tông, làm hậu phương vững chắc cho chàng.
Hít một hơi thật sâu, Yên Nhược Tuyết đáp:
“Mật thất này là nơi bế quan trước kia của sư phụ thiếp, nằm rất gần Bách Hoa Tông. Bách Hoa Tông thuộc phía Bắc Băng Thiên Đại Lục, gần với thành Hàn Băng, đây là thành trì lớn nhất trong địa bàn của thế lực cấp Chín Thiên Sơn Tiên Cảnh.”
Lạc Nam siết chặt nàng, cúi đầu tìm đến đôi môi thơm ngát, dịu dàng ngậm lấy.
Chụt chụt chụt
Âm thanh mê người lại vang lên, Lạc Nam quấn lấy lưỡi mềm, bên dưới đã cấp tốc tiến vào khe hẹp vốn ướt đẫm.
Phạch phạch phạch
Hai thân thể điên cuồng chìm đắm trong cơn mê, họ biết sẽ rất lâu mới gặp lại nhau, vì thế buông bỏ tất cả để phóng túng hưởng thụ dư vị ngọt ngào mà tình yêu mang lại.
Lạc Nam bên trên hôn nàng, bên dưới hung hăng ra vào thân thể nàng, như muốn hòa tan nàng vào cơ thể mình.
Rất lâu sau
“Á, Á, Ưm, Sướng! Thiếp sướng quá! Thiếp ra rồi, chàng mau ra cùng thiếp! Á!” Yên Nhược Tuyết hét lên trong sung sướng, đôi mắt đẹp trợn tròn, đôi môi đỏ mọng rỉ nước.
“Yêu nàng cả đời cũng không chán, bảo bối, ta ra cùng nàng!” Lạc Nam thở hổn hển, cả người gồng mạnh, bắn thẳng tinh hoa vào nơi sâu thẳm nhất cơ thể người phụ nữ của mình.
...
“Đến thời điểm ta cũng phải đi, nàng cũng nên xuất quan rồi.” Lạc Nam gạt đi giọt lệ nơi khóe mắt nàng, nhìn vào đôi mắt sưng đỏ còn vương lệ, khàn khàn nói.
Yên Nhược Tuyết ôm chặt hắn như không muốn xa rời, hồi lâu mới thủ thỉ:
“Nhất định phải quay về với thiếp!”
“Trong hai năm, ta sẽ đến Bách Hoa Tông cầu hôn nàng đường đường chính chính!” Lạc Nam kiên định nói, hai năm đủ để chàng làm rất nhiều việc.
Yên Nhược Tuyết hạnh phúc khôn xiết, nàng lắc đầu, khẽ mở đôi môi hồng, nói nhỏ:
“Thánh nữ của Bách Hoa Tông sẽ được cử đến Thánh Linh Học Phủ học tập, hai năm sau chàng hãy đến đó tìm thiếp!”
“Thánh Linh Học Phủ?” Lạc Nam thắc mắc, chàng chưa từng nghe đến cái tên này.
Yên Nhược Tuyết vuốt nhẹ lọn tóc mai, dịu dàng giải thích: “Đó là nơi có địa vị cao quý tại Băng Thiên Đại Lục, do rất nhiều cường giả đỉnh cao của Băng Thiên Đại Lục thành lập, dùng để tìm kiếm truyền nhân, ngoài ra còn bồi dưỡng các thiên tài trẻ tuổi của đại lục để thi đấu với các đại lục khác.”
“Các đại lục khác?” Lạc Nam tiếp tục thắc mắc.
Yên Nhược Tuyết biết thân phận của chàng, cũng không cảm thấy kỳ lạ, ôn nhu nói tiếp:
“Chúng ta sống trên một tinh cầu gọi là Việt Long Tinh. Tinh cầu này chia thành bốn khu vực lớn, phân biệt gồm: phía Đông là Hoàng Sa Đại Lục, phía Tây là U Nguyên Đại Lục, phía Nam là Hải Châu Đại Lục và phía Bắc là Băng Thiên Đại Lục của chúng ta.”
Lạc Nam bừng tỉnh, xem ra sau này chàng cần tìm hiểu rõ ràng thông tin về thế giới này, thân phận trước đây của chàng chỉ biết một số thông tin cơ bản, hoàn toàn không đủ dùng.
“Được rồi, ta hứa trong vòng hai năm sẽ đến Thánh Linh Học Phủ tìm nàng!” Lạc Nam nghiêm nghị nói.
Yên Nhược Tuyết ôn nhu gật đầu. Vừa lúc hai năm sau Thánh Linh Học Phủ tuyển sinh, nàng mong chờ thời điểm nam nhân của mình lực áp quần hùng, ngang nhiên tiến vào Thánh Linh Học Phủ cùng nàng.
Hôn nàng thật sâu lần cuối, Lạc Nam quyến luyến bóp nát Tiểu Na Di Phù. Nơi đây thuộc phạm vi gần với Bách Hoa Tông, chàng không thể ngang nhiên cùng nàng xuất hiện, đành phải truyền tống ra ngoài.
“Phu quân, thiếp sẽ nỗ lực tu luyện, thiếp sẽ loại bỏ hết tất cả chướng ngại cho chàng!” Nhìn bóng dáng Lạc Nam dần biến mất, Yên Nhược Tuyết khẽ nói.
Nàng đứng trong mật thất hồi lâu, như muốn khắc ghi tất cả nơi đây vào tâm trí, sau đó thân ảnh phong hoa tuyệt đại kiên định xoay người.
“Lạc gia, các ngươi chờ đó cho ta!”
Âm thanh phiêu diêu như có như không.
Mật thất lại trở về sự tĩnh lặng vốn có.