Con Đường Thăng Cấp Ở Thế Giới Khác
Một sớm thành danh
Con Đường Thăng Cấp Ở Thế Giới Khác thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 071 – Một sớm thành danh
Sau khi sách sử biên soạn xong, tin tức cũng không được thông báo ngay ra thiên hạ, mà bị Hoàng đế giữ lại.
Cùng lúc đó, Hoàng đế cố tình cho Khổng đại nhân ba ngày nghỉ, để họ dành trọn thời gian cho gia đình.
Có Tần Ngôn làm chỗ dựa, Ôn Thời Yến lại là phò mã, nên dù tạm thời không công bố tin tức ra ngoài, ba người cũng hoàn toàn không lo thành quả lao động của mình bị người khác chiếm đoạt.
Chỉ là khi nghe được cho họ dành trọn thời gian với gia đình, Tần Lạc Xuyên và Dương Hi đồng thời lộ ra vẻ mặt tươi cười bỡn cợt nhìn Ôn Thời Yến.
Khi Khổng đại nhân vừa rời đi, Tần Lạc Xuyên lập tức tiến tới vỗ vỗ bờ vai Ôn Thời Yến, nói: "Được thơm lây rồi".
Dương Hi học theo, cũng tiến lên vỗ vỗ bờ vai Ôn Thời Yến, nói cùng một câu.
Hai người nói khiến Ôn Thời Yến mặt đỏ tai hồng.
Nhưng sự quả đúng như vậy, trong ba người chỉ có y mới cưới không lâu, lại còn là cưới công chúa. Hoàng đế bảo Khổng đại nhân cho họ nghỉ ngơi ở bên gia đình, còn không phải vì xét đến tình cảm của Minh Hân Công chúa sao? Tần Lạc Xuyên và Dương Hi quả thật đang hưởng ké hào quang của y.
Khi hết giờ làm, ba người ăn ý không hẹn mà gặp, dù sao liên tục gần một năm sớm chiều gặp mặt, cho dù quan hệ bạn bè thân thiết đến đâu nhìn đối phương cũng nhìn chán, sao có thể sánh được với vợ hiền con thơ trong nhà.
Hôm nay Tần Lạc Xuyên không để xe ngựa trong nhà đến đón, mà tự mình chậm rãi từ Hàn Lâm Viện đi bộ về.
Gần một năm, mỗi ngày hắn đều phải đi qua đi lại nơi này, nhưng chưa từng cẩn thận nhìn thử nơi đây có dáng vẻ gì.
Thời tiết tháng Giêng vẫn còn lạnh, trong bóng râm nơi góc tường còn có tuyết chưa tan, cửa hàng hai bên đường thì lại náo nhiệt ồn ào, đều đang chuẩn bị cho tết Nguyên tiêu sắp tới.
Tần Lạc Xuyên nhớ lại cảnh tượng cùng Thương Thanh Nguyệt dạo hội đèn lồng tết Nguyên tiêu năm ngoái, khi đó Tiểu Đoàn Tử còn chưa chào đời, hắn vẫn chưa đỗ Trạng nguyên.
Cảm giác như chỉ trong chớp mắt, bây giờ Tiểu Đoàn Tử đã biết gọi ba, hắn cũng đã làm được vài việc không tồi.
Nghĩ Tiểu Đoàn Tử còn nhỏ, không thích hợp đến nơi đông người như hội đèn lồng này, mấy ngày trước Tần Lạc Xuyên đã bàn bạc với Thương Thanh Nguyệt xong, năm nay không đi dạo, chỉ là vào ngày tết Nguyên tiêu, tự mình ở nhà chúc mừng một phen.
Khi đi ngang qua một cửa hàng đồ ngọc, Tần Lạc Xuyên vốn đã đi được vài bước, lại lùi trở lại.
Bước vào trong cửa một bước, đã có tiểu nhị nhiệt tình tiến lên chào hỏi: "Xin hỏi đại nhân có cần gì không?".
Trong tiệm bày biện hoa lệ, nhưng nhìn lướt một vòng phần lớn đều là đồ trang sức của nữ giới. Có tiểu nhị tiếp đón, Tần Lạc Xuyên lập tức hỏi: "Có đồ vật thích hợp để song nhi đeo không?".
"Mời ngài qua bên này". Tiểu nhị đưa Tần Lạc Xuyên đến tủ trưng bày bên trái cửa hàng, cười nói: "Bên này đều là đồ vật thích hợp để nam giới và song nhi đeo. Hôm nay trong tiệm vừa vặn có một nhóm trâm cài mới, đại nhân có muốn xem thử một chút không?".
"Lấy ra xem thử một chút". Tần Lạc Xuyên nói.
Đồ vật cho song nhi dùng tuy không nhiều chủng loại như của nữ giới, nhưng cũng không ít kiểu dáng. Tần Lạc Xuyên chọn một cây trâm kiểu dáng đơn giản trang nhã đưa cho tiểu nhị của tiệm, nói: "Gói cái này lại đi".
"Vâng". Tiểu nhị nhận bằng hai tay, sau đó hỏi: "Ngài còn cần thứ gì khác không?".
"Không cần... Ta xem thêm một chút đã". Tần Lạc Xuyên ngừng một chút nói.
Nói xong hắn lại lựa một lát, chọn một cái khấu bình an để tiểu nhị gói lại.
Tần Lạc Xuyên nghĩ, dịp lễ lớn thế này, cũng không thể quên con trai. Tuy rằng bây giờ Tiểu Đoàn Tử vẫn chưa hiểu, nhưng dù sao cũng phải có mới được.
Trong tiệm ngoài hắn ra, bên kia còn có không ít khách nữ. Khi Tần Lạc Xuyên chọn đồ, rõ ràng nghe được tiếng thảo luận của bên kia. Hắn ăn mặc quan phục, lại nói muốn mua đồ cho song nhi, sớm đã có người nhận ra hắn.
Những người này không đến gần, hắn cũng coi như không nghe được. Chờ tiểu nhị gói đồ xong, hắn nhanh chóng thanh toán tiền rồi rời đi.
Hôm qua đã nói hết giờ làm sẽ về ngay, mua đồ đã trì hoãn không ít thời gian, sợ Thương Thanh Nguyệt ở nhà chờ sốt ruột, ra khỏi cửa hàng Tần Lạc Xuyên lập tức bước nhanh hơn.
Nào biết chưa đi được vài bước, đã bị người gọi lại: "Chờ một chút".
Tần Lạc Xuyên quay đầu, khi nhìn thấy dáng vẻ người gọi hắn, không khỏi nhíu mày, hỏi: "Không biết vị phu nhân này tìm ta có chuyện gì?".
"Người trong kinh thành đều nói Tần đại nhân sáng suốt". Cô gái cười nhạo nói: "Ta không tin ngươi không nhớ rõ ta là ai?".
Tần Lạc Xuyên nhíu mày không nói gì.
"Có điều không nhớ cũng chẳng sao". Cô gái nói đến đây, căm phẫn trong mắt như có thực chất: "Cả một nhà mẹ đẻ của ta bị bỏ tù hết chỉ vì ngươi, ngươi cũng không thấy lương tâm bất an sao?".
Nghe ả nói như vậy, Tần Lạc Xuyên cũng không giả vờ như không quen biết, lạnh lùng nói: "Xin Nghiêm phu nhân nói chuyện cẩn thận. Anh nhà tham ô công quỹ, tội ác tày trời, bỏ tù cũng là trừng phạt đúng tội, lại có liên quan gì đến ta đây?".
Tề Tô phẫn hận nói: "Chuyện tham ô là một mình anh họ gây nên, nếu không phải ngày ấy ngươi ở trên điện Kim Loan nói là cha dung túng, thì Hoàng thượng làm sao lại bỏ tù cả nhà họ Tề!".
"Án này là do Ninh Vương và Thái tử điện hạ tự tra, Hoàng thượng phán quyết. Làm sao lại là do lời của một mình ta mà thay đổi". Đã có người vây lên xem náo nhiệt, Tần Lạc Xuyên không muốn dây dưa thêm với ả, nhếch môi châm chọc nói: "Hơn nữa làm sao lại là toàn bộ nhà họ Tề bị bỏ tù chứ? Không phải ngươi còn yên ổn đứng chỗ này sao? Thậm chí còn có thể nhàn hạ thoải mái tới dạo cửa hàng đồ ngọc đấy thôi?".
Tần Lạc Xuyên vừa dứt lời, lập tức nghe thấy trong đám người vây xem bên cạnh có một cô gái nói tiếp: "Phải đó, nếu đã có hiếu như vậy, sao không dứt khoát vào ngục ở chung cận bên hầu hạ? Từ đâu chạy tới trách tội Tần đại nhân".
Tề Tô mất mặt tức giận nói: "Ngươi...".
Nhưng cô gái bên cạnh vốn không để Tề Tô vào mắt, thậm chí lại có người tiếp lời: "Chị ơi, chị không biết đâu. Em nghe người ta nói những thương binh đó rất đáng thương, vốn đã không thể lao động như người bình thường rồi, kết quả còn bị người ta tham ô tiền cứu tế, nào còn có thể tiếp tục sinh hoạt được".
Nàng nhắc nhở như vậy, người vây xem cũng ngay lập tức bắt đầu thảo luận.
"Ngươi nói xem cái đám tham ô đó cũng không sợ bị trời phạt à?".
"Nào cần chờ đến trời phạt, ngươi xem không phải Hoàng thượng đã nhốt bọn họ lại sao, nói vậy không bao lâu nữa thì sẽ xử trí".
Tề Tô dưới sự công kích mồm năm miệng mười của đám người này, nào còn tâm tư gây sự với Tần Lạc Xuyên, xám xịt mang theo nha hoàn rời đi.
Tần Lạc Xuyên chắp tay với nhóm người nói chuyện, cũng xoay người rời đi.
Sau khi đi một đoạn, hắn nghe được phía sau giống như có cô gái thở dài nói: "Tần đại nhân quả nhiên là đối tượng không tồi, chỉ tiếc đã có phu lang rồi... Có điều con trai nhà hắn chắc là cũng không tồi".
Vốn đang yên đang lành bước đi, sau khi nghe được Tần Lạc Xuyên suýt chút nữa lảo đảo một cái, biểu diễn ngã nhào tại chỗ.
Ba ngày nghỉ phép chớp mắt đã qua, trở lại Hàn Lâm Viện, nhóm Tần Lạc Xuyên lập tức bắt đầu bắt tay vào làm tập san.
Có phê chuẩn của Hoàng đế, khi bắt tay vào làm việc gần như không gặp trở ngại nào. Ba người lựa chọn sử dụng thơ văn khá có danh tiếng của những văn nhân có danh vọng, hoặc là văn chương vẫn chưa lưu truyền rộng rãi, chỉ cần bọn họ đi hỏi thăm, thì chưa bao giờ gặp trường hợp không đồng ý cho họ sử dụng.
Ngay cả Tôn đại nhân ở Lễ Bộ được Hoàng đế đặc biệt chỉ định cho mục phỏng vấn danh nhân do Tần Lạc Xuyên lập ra kia, mấy người bọn họ gửi thiệp thăm hỏi cho Tôn đại nhân, Tôn đại nhân lập tức cố tình để trống ra nửa ngày nghỉ cho họ đến phỏng vấn.
Những thứ muốn đăng trên tập san cũng đã được xếp vào từ rất sớm, những thơ văn được lựa chọn sử dụng này chỉ tốn thời gian một ngày.
Quyết định xong kỳ tập san thứ nhất, thì dựa theo phân phó trước đó của Hoàng đế, đưa tất cả sách bản thảo đến hoàng cung, để Hoàng đế xét duyệt trước.
Vẫn là ở Ngự Thư Phòng như trước, Hoàng đế nhanh chóng lật xem thơ từ văn chương muốn dùng, chờ xem xong hết cả chồng, lại lật một lần nữa, từ bên trong rút ra mấy tờ, nói: "Mấy bài này tạm thời không cần, đổi mấy bài khác vào đi".
Những thứ này đều là ba người bọn họ tỉ mỉ lựa chọn, mỗi một bài đều là tinh phẩm.
Huống chi trước đó ba người đều cho rằng Hoàng đế chỉ là tùy tiện nhìn một chút, không nghĩ tới lại còn quan tâm chuyện này, không khỏi có chút kinh ngạc. Ôn Thời Yến căng da đầu nói: "Vậy nhi thần trở về lại một lần nữa chọn mấy bài bổ sung vào".
"Không cần chọn". Hoàng đế nhàn nhạt nói: "Sách văn lúc thi Đình năm ngoái của Tần ái khanh không tồi, bài thơ Dương ái khanh làm lúc Quỳnh Lâm Yến cũng tốt. Trẫm nhớ rõ phò mã lúc du lịch bên ngoài đã từng viết một phần tạp kí truyền lưu rất rộng, cứ đổi ba bài đó vào đi".
Ba người nghe vậy đều ngẩn ra, chờ sau khi kịp phản ứng lại, đó là mừng như điên. Phải biết rằng thơ văn trước đó bọn họ lựa chọn sử dụng đều là của bậc thầy nổi danh chân chính, thêm văn chương của bọn họ vào làm thành tập san chung với những danh gia đó, phàm là người đọc sách, lại có ai có thể không kích động.
Chỉ là sau khi vui mừng qua đi bình tĩnh lại, Tần Lạc Xuyên có chút chần chừ nói: "Như vậy... Ổn không?".
Sau khi Hoàng đế nghe được, nâng mí mắt lên quét mắt nhìn hắn một cái, nói: "Trẫm nói tốt là được!".
Được rồi, ngài là Hoàng đế, đương nhiên là do ngài định đoạt. Tần Lạc Xuyên biết nghe lời phải tạ ơn: "Tạ Hoàng đế ban ơn".
Khi Hoàng đế bảo nội thị đưa trả lại thơ văn cho bọn họ, lại cầm một cái thiệp từ trên bàn, nói: "Đây là công bố của triều đình, các ngươi cũng mang đi đi".
Ôn Thời Yến cung kính đưa tay nhận lấy. Ba người cũng không ngờ Hoàng đế sẽ để bụng như vậy với tập san bọn họ sáng lập.
Nhất là Hoàng đế lại hỏi: "Các ngươi đặt tên cho tập san chưa?".
Ba người đoán không ra Hoàng đế hỏi câu này là có mục đích gì, nhưng vẫn thành thật trả lời: "Gọi là ".
Hoàng đế nghe vậy trầm ngâm nửa ngày, nói: "Cũng không tệ lắm".
Tiếp theo thì để nội thị hầu hạ bút mực, tự vung bút viết xuống hai chữ Văn Đàm, sau đó nói: "Cầm đi làm mặt bìa tập san đi".
Ba người đều ngạc nhiên lẫn mừng rỡ, vội tạ ơn: "Tạ Hoàng đế".
Mãi đến khi rời khỏi Ngự Thư Phòng, Dương Hi vẫn còn bay bay, đối với ân sủng bất ngờ rất không thể tin được.
Tần Lạc Xuyên cũng có chút khó hiểu.
Chỉ có Ôn Thời Yến, trầm ngâm trong chốc lát, suy đoán nói: "Có lẽ là khen thưởng đối với sách sử chúng ta biên soạn trước đó".
Y là phò mã, hiểu biết với Hoàng đế đương nhiên nhiều hơn hai người Tần Lạc Xuyên một ít.
Nếu không tìm thấy nguyên do, Tần Lạc Xuyên coi như Ôn Thời Yến nói đúng.
Lại không biết Ôn Thời Yến thật sự đã đoán trúng.
Sau khi rời khỏi hoàng cung, cuối cùng Dương Hi cũng hồi phục tinh thần từ trong khiếp sợ, kích động nói: "Hai người nói xem, sau khi cha anh xem xong phát hiện ra thơ từ của anh được Hoàng đế khâm định, xuất hiện trên cùng một quyển sách với các thơ văn của đại danh gia, có thể cảm thấy anh đây là đang làm rạng rỡ cửa nhà hay không?".
"Đâu chỉ là làm rạng rỡ cửa nhà". Tần Lạc Xuyên cười nói: "Ông đã quên là do ba người chúng ta cùng sáng lập hả? Đến đó trang lót cũng sẽ có tên của ông. Hơn nữa chuyện sửa sang và biên soạn sách sử, tôi thấy không bao lâu nữa cũng sẽ công bố".
Dương Hi nghe vậy ngẩn ra một hồi, không biết suy nghĩ gì.
Ôn Thời Yến nghi hoặc nói: "Anh gửi thư về nhà, trước nay không nhắc đến anh làm cái gì ở kinh thành hả?".
"Chỉ nói ở Hàn Lâm Viện sửa sang và biên soạn lịch sử triều trước, chuyện khác đều chưa nói. Muốn thành công rồi cho ông ấy một kinh hỉ". Dương Hi lẩm bẩm nói, trầm mặc một lát, có chút thấp thỏm hỏi: "Bây giờ anh gửi thư về cho ông ấy còn kịp không?".
"Hay là thôi đi". Tần Lạc Xuyên nói.
Ôn Thời Yến cũng nói vậy: "Bây giờ anh gửi thư nói với cha anh rằng anh đã làm được nhiều chuyện như vậy, ông ấy sẽ tin hả?".
"... Chắc chắn sẽ không tin". Đừng nói là cha anh, chính bản thân anh, một năm trước nếu có người nói với anh rằng anh sẽ làm được nhiều chuyện như vậy, chắc chắn anh sẽ không tin.
Dương Hi sâu kín thở dài, quyết định vẫn là thôi, không gửi thư nói cho cha anh biết. Nhiều lắm chỉ là kinh hỉ quá độ, còn gửi đi mà nói, không chừng còn cho rằng anh mắc bệnh gì, học ăn nói bậy bạ.
Thơ từ văn chương phải dùng đã quyết định xong, sau khi ba người sắp xong bản in thì giao cho Ấn Thư Cục.
Ấn Thư Cục do quan phủ sở hữu, tập san của bọn họ qua Hoàng đế khâm điểm, đương nhiên được liệt vào trọng yếu nhất.
Thời gian chưa đến hai mươi ngày, tập san đầu tiên cũng được in ra hết, và quyết định ngày hai mươi tháng Hai, đồng loạt bán ở các thư viện lớn ở kinh thành.
Trước đó, vào mười lăm tháng Hai, Hàn Lâm Viện cũng đã công bố ra bên ngoài, lịch sử triều trước do nhóm ba người của Tần Lạc Xuyên sửa sang và biên soạn cũng đã hoàn thành.
Chỉ một tin tức này, đã đủ để người đọc sách toàn kinh thành rộ lên, hơn nữa tin tức không ngừng ở người đọc sách mà lan truyền khắp toàn bộ Đại Viêm.
Tập san cũng theo đó mà đến, cùng với nội dung tập san, càng đẩy tên tuổi ba người đến điểm cao nhất trong giới trí thức.
Tác giả có lời muốn nói:
Tần Lạc Xuyên: Đã nói ba ngày nghỉ, vì sao trong đó lại bao gồm tết Nguyên tiêu???