Cơn Khát - Bạo Sao Tiểu Hoàng Qua
Chương 11: Những Bước Chân Rời Xa
Cơn Khát - Bạo Sao Tiểu Hoàng Qua thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bạc Hàn Nghiêu không hiểu Giang Bảo Thuần đang nghĩ gì."
Dạo này, cô chẳng ghé thăm cậu lấy một lần, nhưng cứ vài ba hôm lại đăng một bức ảnh chín ô lên trang bạn bè. Trong ảnh, cô cười tươi, công việc bận bịu, cuộc sống đầy ắp những điều mới lạ.
Vẽ thiết kế đến khuya, lo đạo cụ quay phim, nhìn thấy những loại rau củ kỳ lạ trong siêu thị... Ngày nào cô cũng có vô vàn chuyện để chia sẻ, có hôm đăng đến vài bài. Lần gần đây nhất, cô đăng tấm hình một chiếc cốc cà phê đã uống cạn. Trên thành cốc còn sót lại những vệt cà phê nâu nhạt, như những dấu vết của suy tư.
Không ít người sẽ lẩm bẩm: "Rửa chắc mệt lắm đây." Nhưng cô lại viết: "Dấu vết của suy tư."
Bạc Hàn Nghiêu nhìn chằm chằm bức ảnh, bỗng như nhận ra phần nào tính cách của Giang Bảo Thuần – sinh động, nhạy cảm, biết nắm bắt những điều đẹp đẽ nhỏ nhặt trong cuộc sống. Chính vì thế, gương mặt cô lúc nào cũng rạng rỡ. Bởi cô luôn nhìn thấy những điều đáng yêu. Còn Bạc Hàn Nghiêu thì thiếu đi khả năng ấy.
Thế giới của cậu là sự lạnh lùng, lý trí, ngập tràn dục vọng vật chất cực đoan. Nhiều người nghĩ rằng, kẻ xuất thân danh giá chắc hẳn xem tiền như rác, nhưng sự thật, càng giàu càng tham lam, càng cần vật chất để thể hiện sự độc nhất vô nhị của bản thân.
Cậu lớn lên trong môi trường như thế, chứng kiến quá nhiều điều đáng ghê tởm, sớm đã đánh mất khả năng tìm thấy niềm vui từ chính mình.
Giang Bảo Thuần thì khác.
Bạc Hàn Nghiêu bất giác nhớ đến câu nói sáo rỗng: cô có đôi mắt biết phát hiện ra cái đẹp.
Cậu không thích Giang Bảo Thuần, nhưng thế giới trong mắt cô thật sự hấp dẫn.
Cậu bình tĩnh nghĩ, nếu cô mời cậu ăn cơm hay xem phim với tư cách bạn bè, cậu sẽ không từ chối. Với điều kiện cô giữ đúng ranh giới, từ bỏ những ảo tưởng vô bổ.
Thế nhưng, đã một tháng trôi qua, cô vẫn chưa liên lạc với cậu lấy một lần. Bạc Hàn Nghiêu không nhận ra, số lần cậu cầm điện thoại đã tăng lên đáng kể.
Trước đây, mỗi khi vào phòng thí nghiệm, cậu chưa từng mang theo điện thoại. Khu vực thí nghiệm tiên tiến nghiêm ngặt lắm, không chỉ cấm mang thiết bị điện tử mà còn cách ly vật lý. Lâu dần, cậu hình thành thói quen không động đến điện thoại, trừ khi cần liên lạc với nhóm nghiên cứu.
Giờ đây, cậu lại vô thức mở máy xem. Ra khỏi phòng thí nghiệm, thói quen cũ lại trở về – nhìn điện thoại ngay lập tức.
Cập nhật mới nhất của Giang Bảo Thuần vẫn chỉ xuất hiện trên trang bạn bè.
Có lần, cậu thấy Bạc Tuấn bình luận dưới bài của cô: "Gần đây bận gì thế?"
Cô trả lời: "Công việc~"
Bạc Hàn Nghiêu cảm thấy dấu ngã kia hoàn toàn không cần thiết, nhìn thế nào cũng thấy có chút giả tạo. Ngay sau đó, cậu phát hiện, mỗi khi cô khách sáo với người khác, giọng điệu đều như vậy.
Lúc ấy, cảm xúc trong lòng cậu không khác gì vui mừng.
Nhưng chẳng bao lâu, cậu nhận ra đây chính là hiệu quả mà Giang Bảo Thuần mong muốn – lấy gần làm xa, lấy lui làm tiến, kéo cậu vào cái bẫy cảm xúc.
Dường như cô rất giỏi trò chơi này, tính toán từng phản ứng của cậu từng li từng tí.
Bạc Hàn Nghiêu hiểu ra liền lập tức chặn trang bạn bè của cô.
Cậu vốn chẳng rảnh rỗi, trước khi rơi vào bẫy của Giang Bảo Thuần, mỗi ngày đều bận đến mức không phân biệt nổi ngày đêm.
Chặn cô xong, mọi thứ trở lại quỹ đạo cũ. Chỉ là, cậu luôn cảm thấy như thiếu vắng điều gì đó.
Hôm nay, cậu tình cờ gặp Giang Bảo Thuần ở nhà hàng – sản nghiệp của Tập đoàn Bạc thị, nơi cậu thỉnh thoảng đến ăn tối.
Vừa bước vào, Bạc Hàn Nghiêu đã nhìn thấy cô. Giang Bảo Thuần mặc chiếc áo len lông cừu màu xanh nhạt, cổ chữ V, làn da trắng mịn như ngọc. Bên cạnh là chiếc đèn cây sắc trắng, ánh sáng ấm áp hắt xuống, khiến khuôn mặt cô hiện lên nước da hồng hào trắng nõn, như trái đào trắng điểm chút xanh lá.
Cô có một gương mặt đẹp, dù muốn hay không, ánh mắt cũng sẽ dừng lại trên người cô một khắc.
Bạc Hàn Nghiêu thu ánh nhìn, giả vờ như không thấy cô, tiếp tục bước đi.
Ai ngờ đúng lúc ấy, cô đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt chạm vào mắt cậu chỉ trong tích tắc.
Tim Bạc Hàn Nghiêu như lỡ mất một nhịp, cổ họng khô khốc. Cơn khát ấy chẳng biết từ đâu mà đến.
Giang Bảo Thuần nhìn cậu, như mong cậu sẽ bước qua, nói với cô vài lời.
Bạc Hàn Nghiêu khựng lại hai giây, rồi đi về phía cô.
Từ góc nhìn cao hơn, cậu thấy bên cạnh cô có một người đàn ông đứng rất gần, đã vượt quá khoảng cách giao tiếp thông thường.
Có lẽ vì còn ngại thân phận chốn công sở, nên Giang Bảo Thuần chỉ khẽ nhíu mày, chứ không trở mặt ngay tại chỗ.
Bạc Hàn Nghiêu nhìn người đàn ông kia, trong khoảnh khắc đó, gần như muốn túm lấy hắn ném thẳng ra khỏi nhà hàng.
Một kẻ bẩn thỉu, đáng ghê tởm như thế mà lại xuất hiện trong nhà hàng thuộc sở hữu nhà họ Bạc, đúng là chướng mắt.
Nhưng Giang Bảo Thuần dường như mới đi làm không lâu, nếu cậu hành động hấp tấp, e rằng sẽ khiến cô trở thành đề tài bàn tán trong toàn công ty.
Tin đồn ái tình, với đàn ông chỉ là chuyện phiếm vô hại, nhưng với phụ nữ, lại là con dao bôi nhọ nhân cách.
Bạc Hàn Nghiêu không thích Giang Bảo Thuần, nhưng cũng không muốn cô trở thành đối tượng đàm tiếu của thiên hạ.
Thế nên cậu đặt tay lên lưng người đàn ông kia, dùng ánh mắt ra hiệu hắn tránh xa Giang Bảo Thuần một chút.
"Dạo này bận gì vậy?"
Lời vừa ra khỏi miệng, cậu mới nhận ra câu này chính là Bạc Tuấn từng hỏi.
Tại sao lại chọn câu đó để bắt đầu? Cậu cũng không biết, mà cũng chẳng muốn biết.
Giang Bảo Thuần hoàn toàn không phát hiện ra sự trao đổi ánh mắt giữa cậu và người kia, thần trí hơi lơ đãng.
Bạc Hàn Nghiêu không hài lòng, lại hỏi lần nữa.
Cuối cùng cô cũng trả lời: "…Còn bận gì nữa, tất nhiên là công việc rồi."
Bạc Hàn Nghiêu nhìn chằm chằm vào vẻ mặt cô, định xem cô có đang trả lời qua loa không, rồi lại cảm thấy chính mình thật vô vị, chỉ vì muốn thỏa mãn lòng hiếu thắng, lại để ý đến mấy chuyện nhỏ nhặt như thế.
Thế nhưng, như có ma xui quỷ khiến, cậu lại hỏi: "Công việc rất bận à?"
Thật sự bận đến mức đó sao?
Bận đến mức một tháng trời không một tin tức?
Nếu thật sự bận như vậy, thì sao vẫn có thời gian đăng bài trên vòng bạn bè?
Giang Bảo Thuần trả lời qua quýt: "Phải đó."
Lúc này, người đàn ông kia lên tiếng hỏi: "Cô Giang… cô quen Bạc thiếu gia à?"
Khi hắn nghiêng người hỏi, đầu gối vô tình chạm vào đầu gối Giang Bảo Thuần.
Cơn tức giận bị Bạc Hàn Nghiêu đè nén bấy lâu bỗng chốc bùng lên, lực tay vô thức siết chặt.
Gã đàn ông này, vừa hèn hạ vừa háo danh, khiến người ta chán ghét đến tận xương tủy.
Sắc mặt hắn ta lập tức tái mét, không dám nói gì thêm.
Bạc Hàn Nghiêu lười để ý đến hắn, cúi đầu nhìn Giang Bảo Thuần: "Vậy cô bận xong chưa?"
Giang Bảo Thuần ngẩng đầu, mỉm cười với cậu: "Xong rồi."
Bạc Hàn Nghiêu nhìn nụ cười của cô, gần như không suy nghĩ gì mà nói: "Vậy thì qua ăn cơm với tôi."
Câu nói này dường như trúng ngay ý cô.
Cô lập tức đứng dậy, lúc đưa tay nhận áo khoác từ nhân viên phục vụ, suýt nữa đã nhào vào lòng cậu.
Tóc cô đen nhánh, mềm mượt, mang theo một hương thơm dịu nhẹ, không hề ngọt ngào đến ngấy.
Bạc Hàn Nghiêu nghiêng đầu, lùi lại một bước, không để tâm đến chiêu trò dụ dỗ vụng về của cô.
Nhưng cô đúng là phiền thật, chỉ ăn một bữa cơm mà lỉnh kỉnh cả đống thứ. Ngoài áo khoác lông cừu, còn có khăn quàng cổ, túi xách. Mỗi món đồ đều mang theo mùi hương thoang thoảng từ người cô.
Có lẽ vì ở trong phòng thí nghiệm quá lâu, cổ họng cậu lại khô khốc.
Nửa phút sau, Giang Bảo Thuần cuối cùng cũng sắp xếp xong, vẻ mặt nhẹ nhõm đi bên cạnh cậu.
Bạc Hàn Nghiêu ngửi thấy mùi hương trên người cô, bắt đầu hối hận vì đã mời cô ăn cơm, muốn tìm cái cớ để đuổi cô đi.
Ngay lúc đó, cô đột nhiên nói: "Gần đây thật sự rất bận, vốn định yêu đương mà chẳng có thời gian."
Yêu đương.
Ba chữ này chẳng khác gì một tiếng sét ngang tai.
Trong khoảnh khắc đó, đầu óc Bạc Hàn Nghiêu trống rỗng, bản năng đáp lại: "Yêu đương?"
Giang Bảo Thuần đâu biết rằng, cậu đã biết cô thích cậu.
Cậu vẫn chưa nghĩ ra nên từ chối cô một cách lịch sự thế nào.
Cô tỏ ra hết sức thản nhiên, câu nói vừa rồi hình như chỉ là để thăm dò thái độ cậu, hoàn toàn không có ý tỏ tình: "Đúng vậy, sao thế?"
Từ góc nhìn của Giang Bảo Thuần, hẳn là vì cậu quan tâm cô nên mới phản ứng thất thố như vậy.
Bạc Hàn Nghiêu không thể tin nổi mình lại rơi vào một cái bẫy rõ ràng đến thế.
"Không có gì," cậu lạnh lùng nói, "Cô nên đi rồi."
Giang Bảo Thuần hơi sững lại, nụ cười ranh mãnh trên mặt vẫn chưa kịp tắt. Trông cô có chút vô tội, nhún vai rồi quay người rời đi.
Bạc Hàn Nghiêu dõi theo bóng lưng cô, trong đầu lóe lên một ý nghĩ ngắn ngủi và nông cạn: nếu như Giang Bảo Thuần thật sự yêu đương với cậu, sẽ là dáng vẻ như thế nào?
Ý nghĩ đó lóe qua như điện, giống như từ tiềm thức bật ra.
Chẳng bao lâu sau, đến chính cậu cũng đã quên mất rồi.