Chương 1: Lần Đầu Đến Trường

Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni

Chương 1: Lần Đầu Đến Trường

Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Ông mặt trời tỏa nắng, kìa hoa cười với em, này chim hót ríu rít —”
Giữa tiếng nhạc rộn ràng phát ra từ đài phát thanh trong sân trường, một người cao mét tám và một người cao mét ba cùng đứng lặng trước bảng thông báo của trường tiểu học Minh Đức.
“Sao mặt mày buồn thiu thế em?” Thích Thời Vũ vừa ngân nga theo câu cuối của bài hát đang phát trên đài, vừa vươn tay xách chiếc cặp của thằng bé con. Chiếc huy hiệu siêu anh hùng treo trên cặp lắc lư kêu leng keng.
“Ông tướng ơi, mình thương lượng một chút đi. Dù gì hôm nay cũng là ngày đầu tiên, đừng có động chân động tay nhé.” Thích Thời Vũ ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt thằng bé, “Con với bé đen thui kia có duyên nợ oan gia à? Đến cái này mà cũng đụng độ nhau được luôn.”
“Người ta tên Hà Giai Lạc, không phải bé đen thui.” Thằng bé với ánh mắt lạnh lùng, tinh tường nói, “Con tên Thích Lãng, không phải ông tướng.”
“Rồi, vậy con hãy cố gắng sống hòa thuận với bé Hà đen thui nhé. Dù có muốn ra tay thì cũng đừng để giáo viên bắt được đấy.” Thích Thời Vũ vỗ đầu Thích Lãng, “Tối nay ông bà nội sẽ đến ăn cơm ở tiệm. Nếu con ngoan, chú sẽ nhờ lão Hạ hầm đùi gà cho con.”
Thích Lãng đưa tay kéo bàn tay lớn kia xuống, mặt vẫn lạnh tanh: “Nếu cơm tối không có đùi gà, con sẽ mách ông bà nội chuyện chú không về ngủ đêm qua.”
“…”
Thích Thời Vũ nhìn theo bóng lưng không hề lưu luyến của Thích Lãng, chợt cảm thấy thời gian trôi qua thật quá nhanh. Mới chớp mắt đó thôi mà cục bột quấn trong chiếc chăn hoa nhỏ ngày nào đã đến tuổi đi học tiểu học, thậm chí còn biết cách uy hiếp, mách lẻo với cấp trên của vị phụ huynh trực tiếp là anh đây để đổi lấy đùi gà. Đúng là thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, một đi là không trở lại.
Thích Thời Vũ đỡ lấy cái eo còn hơi đau nhức mà đứng dậy, lại nhìn danh sách chia lớp trên bảng thông báo thêm lần nữa. Danh sách được in theo vị trí chỗ ngồi đã xếp sẵn. Thích Thời Vũ nhìn kỹ một chút, cũng may ông tướng nhà anh ngồi không quá gần bé đen thui kia.
Ở góc trên bên phải của tờ A4 có một dòng chữ nhỏ ghi: “Giáo viên chủ nhiệm khối 1 lớp 3: Chung Viễn.”
Ngoài ra, phía dưới cùng còn có mã QR WeChat.
Thích Thời Vũ lấy điện thoại ra quét, ghi chú là “bố của Thích Lãng” rồi nhấn thêm bạn bè.
Cất điện thoại vào túi quần, anh đưa tay vuốt đầu. Cảm giác huyệt Thái Dương và gáy đều đang đau râm ran.
Tối qua uống nhiều quá.
Cũng đúng thôi, nếu chỉ uống sương sương thì làm sao anh bị Thích Lãng bắt quả tang cả đêm không về ngủ được chứ.
Thích Thời Vũ thở dài rồi đi vào căng tin ở cổng trường, nói với chị gái sau quầy: “Chị ơi, lấy cho tôi chai nước khoáng ướp lạnh.”
Chị gái kia nhìn cánh tay có hình xăm lộ ra ngoài của anh thì không nói gì, chỉ yên lặng lấy một chai nước khoáng trong tủ lạnh ra đặt lên quầy rồi chỉ vào bảng giá.
Thích Thời Vũ cũng không để tâm, anh thanh toán hai tệ rồi đứng uống ực ực hết nửa chai nước ngay tại quầy.
Bình thường, nếu uống ừng ực nước lạnh như vậy thì có mà buốt tới tận xương mũi, nhưng hôm nay lại có hiệu quả "lấy độc trị độc", làm cái đầu đang chao đảo vì say rượu cũng tỉnh táo lại đôi chút.
Nhưng mà đầu óc vừa tỉnh táo thì cảm giác khó chịu trên cơ thể cũng trở nên rõ ràng hơn.
Đêm qua thật đúng là quá hoang đường. Mà một trong những điều bi thảm nhất trên đời này không phải là say xỉn quậy phá, mà là say xỉn quậy phá nhưng không hề mất trí nhớ.
Cho nên anh nhớ rõ hôm qua mình say khướt loạng choạng bước lên sân khấu hát một bài, nhớ luôn ánh mắt nóng bỏng của người kia từ dưới sân khấu, cũng nhớ cả người ấy đã chặn anh ở cửa nhà vệ sinh, nhớ những nụ hôn nồng cháy, cuồng nhiệt, và cả câu nói trầm thấp quyến rũ của người đó: “Đi chứ?”
Chuyện đã đến bước này rồi, xét về ngoại hình của hai người thì đây là một bộ phim lãng mạn hoành tráng. Còn nếu theo hướng phát triển tiếp theo của câu chuyện, thì đây là một bộ phim người lớn siêu cấp. Nhưng thực tế thì sao? Mãi đến khi họ nhận phòng ở một khách sạn tử tế, hôn nhau đến nỗi gắn bó keo sơn, và khi tay của cả hai đều cùng vói ra phía sau đối phương, họ mới nhận ra kịch bản đã biến thành một bộ phim hài khiêu dâm.
Hai người đụng độ nhau.
(Ý là cả hai đều là “top”, không ai là “bot”)
Mọi thứ đã sẵn sàng, mặc dù quần áo còn trên người nhưng đã bị tay của nhau vén ra rồi. Thật sự phải nói là rất xấu hổ khi gặp phải chuyện này ngay lúc đó. Thích Thời Vũ lấy gói thuốc lá từ túi quần ra, châm một điếu kẹp ở miệng rồi ném gói thuốc sang cho đối phương.
Đối phương cũng chẳng ngại ngần.
Hai người mặt đối mặt, cùng hút một hơi.
Không biết bao lâu trôi qua, trên thực tế chắc cũng không lâu lắm, dù sao thì chưa có điếu thuốc nào hút hết, cả hai đã cùng ăn ý mở lời.
“Tôi vẫn luôn ở ‘trên’…”
“Tôi chưa từng nằm ‘dưới’…”
Sau đó hai người lại cùng ngậm miệng nhìn nhau. Chỉ năm chữ ngắn ngủn thôi mà cả hai đều để lộ ra ẩn ý: “Thật ra tôi cũng có thể nằm dưới.”
Nhưng điều này lại càng khiến tình hình thêm xấu hổ.
Một người không thể làm “top”, người kia cũng không, vậy thì coi như từ biệt ở đây, gặp lại vẫn là người qua đường. Một người có thể làm “top”, một người không thể, vừa hay gộp thành một đôi, cùng nhau trải qua đêm dài đằng đẵng thật hạnh phúc. Nhưng mà cả hai đều có thể làm “top” thì thành rắc rối rồi.
Hai người nhìn nhau, ánh mắt tóe lửa, biết chắc giấc ngủ đêm nay là điều khó tránh khỏi. Nhưng mà, giành làm “trên” thì không được lịch sự, làm “dưới” thì lại tự thấy tủi thân quá.
Thế là trong phòng lại rơi vào im lặng.
Đến khi điếu thuốc cháy hết, đối phương mới đứng dậy đi đến trước mặt anh, đưa tay lấy đi mẩu thuốc trên môi anh, tay kia thì luồn xuống dưới tìm kiếm và nói: “Tôi thật sự rất thích anh, thế này nhé, ai chịu thua trước thì nằm dưới, được không?”
Theo lý thuyết, nếu một người đàn ông thật sự uống quá nhiều, vậy chắc chắn một điều là anh ta chẳng thể làm được gì đâu. Cho nên Thích Thời Vũ biết, mình chỉ là mượn rượu làm càn thôi. Dù sao thì từ sau khi chia tay với Tiểu An vào nửa năm trước, anh vẫn chưa có người yêu mới. Người đàn ông đến cái tên cũng chẳng biết ngay trước mắt đây có khuôn mặt khiến anh thích. Khuyết điểm duy nhất là cao hơn anh một chút, nhưng anh thích đôi mắt trìu mến mà cậu ta nhìn mình.
Nhưng nếu không uống nhiều, anh lại chẳng hiểu được lý do tại sao nửa năm nay mình không gần gũi ai, mà lúc này lại nổi hứng đi đồng ý với trò cá cược nho nhỏ mang ý tán tỉnh của đối phương. Cuối cùng, anh còn thua cuộc mà hoàn toàn không phải do yếu sinh lý. Anh, từ một kẻ luôn khoe khoang mình là “top” mỗi lần “nhổ cộc”, đành phải làm “bot” theo lời đã cá với người ta.
Nghĩ đến đây, Thích Thời Vũ lại muốn hút thuốc. Anh lục tìm trong túi quần một hồi mới nhớ ra gói thuốc và bật lửa đều để lại ở phòng khách sạn.
Cũng không biết đối phương sẽ cảm thấy thế nào khi tỉnh lại và phát hiện ra mình đã biến mất tăm. Thích Thời Vũ ngáp một cái rồi nghĩ: Lần đầu tiên anh Thích đi cặp kè với người ta, làm “bot” cũng đành chịu, sao còn trở thành một tên “bot” tồi tệ, kéo quần lên là biến mất tăm luôn vậy?