Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không có thuốc hút, Thích Thời Vũ quay sang nhìn chị gái đang quan sát mình bằng ánh mắt cảnh giác trong căng tin. Anh quyết định đổi sang cửa hàng tiện lợi để mua thuốc.
Dọc theo con phố, anh dừng lại trước một tiệm thuốc, bước vào mua một hộp thuốc giảm đau và một lọ thuốc mỡ.
Thật ra, say rượu còn đỡ đau đầu hơn nhiều so với bữa cơm gia đình tối nay.
Hôm qua anh nhận được cuộc gọi từ Tiểu An. Cô bé nói đã gặp bố mẹ anh khi đi dạo phố với bạn trai mới. Chẳng bao lâu sau, anh cũng nhận được thông báo rằng hôm nay hai vị phụ huynh sẽ đến ăn cơm ở tiệm.
Anh biết, sự cân bằng mong manh đã được duy trì gần hai năm qua lại sắp bị phá vỡ một lần nữa.
Thời tiết tháng chín vẫn còn nóng bức. Anh vào một cửa hàng tiện lợi mua thuốc lá và nước, uống thuốc giảm đau với nước trước rồi châm một điếu thuốc.
Anh chợt nhớ đến dáng vẻ người kia hút thuốc tối qua: ánh mắt cậu ta ẩn sau làn khói lượn lờ, hàng mi rũ xuống, ngón tay thon dài cầm điếu thuốc, đôi môi mỏng cắn đầu lọc cũng cực kỳ đẹp mắt. Cậu ta ngồi dưới ánh đèn mờ ảo của khách sạn, cả người toát lên vẻ gợi cảm đến điên đảo.
Cực kỳ nhã nhặn, nhưng cũng cực kỳ gợi cảm.
Thích Thời Vũ thoáng thấy hối hận vì đã không trao đổi thông tin liên lạc với cậu ta, nhưng ngay sau đó anh lại nghiêm túc phủ nhận: "Trao đổi cái gì? Chẳng lẽ mình lại nghiện nằm dưới rồi sao?"
Dọc đường suy nghĩ lung tung, anh mua mấy cái đùi gà ở chợ đầu hẻm rồi rẽ vào ngõ Bách Hoa.
Số 6 ngõ Bách Hoa vừa là địa chỉ, vừa là tên tiệm. Vừa bước vào khoảng sân nhỏ, anh đã thấy dòng chữ "Số 6 ngõ Bách Hoa" viết nguệch ngoạc trên bức tường hướng ra đường. Anh đi vào cửa phía đông thì nhìn thấy một cô gái buộc tóc đuôi ngựa đang cầm chổi quét rác. Nghe thấy tiếng bước chân, cô gái ngẩng đầu nhìn lên, nở một nụ cười rạng rỡ: "Ông chủ, em đi nghỉ về rồi nè! Hôm nay sao anh dậy sớm vậy?"
"Quý tử nhà anh lên tiểu học rồi." Thích Thời Vũ ngáp một cái. "Sau này phải đưa đi học lúc bảy rưỡi sáng, rồi đón lúc ba rưỡi chiều. Cô bé, em có muốn có một cuộc sống làm việc và nghỉ ngơi lành mạnh không? Nuôi một đứa đi!"
Cửa căn nhà mở hướng về phía sân trước, một người đàn ông cơ bắp cạo trọc đầu bước ra. Thích Thời Vũ đưa túi đùi gà trong tay cho anh ta rồi nói: "Tối nay bố mẹ em tới dùng cơm, anh Hạ. Anh nấu đùi gà cho Tiểu Lãng nha."
Hạ Đông cầm lấy túi nhựa, dò hỏi Thích Thời Vũ: "Ăn ở tiệm à?"
"Ừm, ở đây đông người cũng đỡ hơn một chút." Thích Thời Vũ lấy cái chổi trong tay cô gái. "Tiểu Tây, em nghỉ ngơi một lát đi, để anh quét cho."
Hạ Tây mỉm cười quay vào nhà. Trong sân chỉ còn lại hai người đàn ông. Hạ Đông vừa nghịch hai cây hoa quế trước cửa vừa nói: "Sao dì với chú lại muốn tới dùng cơm vậy?"
"Hôm qua mẹ em đi dạo phố thì gặp phải Tiểu An." Thích Thời Vũ vừa quét sân vừa nói lơ đãng. "Cũng trùng hợp là Tiểu An và bạn trai đang ở cùng nhau."
"..." Hạ Đông dừng lại một chút. "Sau đó thì sao?"
"Sau đó mẹ em gọi điện bảo hôm nay muốn tới ăn cơm." Thích Thời Vũ đổ bụi đã quét vào thùng rác. "Anh còn chưa hiểu mẹ em sao? Bà ấy đã tích góp được một đống hình ảnh các cô gái trong tay, cuối cùng cũng có cơ hội rồi, chắc chắn lại muốn khuyên em 'thử' nữa đó."
"Thái độ này của gia đình cậu đúng là..." Hạ Đông nghĩ mãi cũng không tìm ra được từ ngữ phù hợp để hình dung. "Kỳ lạ."
Thích Thời Vũ nở nụ cười chẳng sao cả: "Chuyện này ấy à, thái độ của gia đình khi chấp nhận được về cơ bản đều giống nhau, còn thái độ không thể chấp nhận được mới đủ kiểu đủ loại."
Hạ Đông không biết nói gì cho phải. Anh ta lấy cái chậu tráng men từ trong sân ra rồi yên lặng hái hoa quế. Thích Thời Vũ trả cây chổi về chỗ cũ, xoa xoa cánh tay rồi đổi chủ đề: "Mà anh này, chất lượng hình xăm dán của anh tốt thật đấy, tắm rửa cũng không sạch được, y như thật luôn."
"Đắt lắm đấy." Hạ Đông nói. "Dán một tuần là thấy thật thật giả giả rồi, hôm qua cậu mới dán, nay đã tẩy, lãng phí quá."
Thích Thời Vũ dùng sức chà xát cánh tay: "Mẹ em mà nhìn thấy em xăm cả một hình lớn trên cánh tay thế này thì lại chẳng nổi sùng lên sao... Ôi, anh, cái thứ này làm sao tẩy ra đây? Chà nó cũng không bong ra."
Hạ Đông vỗ lên tay cậu: "Đừng chà nữa, đi mượn nước tẩy trang của Tiểu Tây đi, lau qua là mất ngay."
Thích Thời Vũ đáp lại một tiếng. Vừa định quay về tiệm thì bị Hạ Đông gọi lại: "Mà này, hôm qua cậu đi đâu thế? Nghe cậu nói ban nãy thì còn tắm một lần ở bên ngoài à?"
"..."
"Cậu đừng nhìn anh, lúc nãy dì Lý dắt Nấm đi dạo có nói cả đêm hôm qua cậu không về nhà." Động tác hái hoa của Hạ Đông cực kỳ thành thạo, chỉ là trông không hợp với hình tượng người đàn ông mạnh mẽ của anh ta thôi. "Dì Lý nói hơn chín giờ tối qua trông Tiểu Lãng ngủ xong thì dì ấy về phòng xem tivi đến mười hai rưỡi, lúc đó cậu vẫn chưa về."
"Để dì Lý làm bảo mẫu đúng là uổng phí, dì ấy nên đến KGB (cơ quan tình báo)." Thích Thời Vũ bĩu môi. "Bảo là chăm sóc Thích Lãng, thật ra là tai mắt bố mẹ em đặt ở đây. Hôm qua lúc mẹ gọi điện còn nói với em 'Đừng tưởng mẹ không biết, Tiểu An đã không về nhà cùng con nửa năm rồi'. Anh nói xem em có nên thêm tiền lương cho dì Lý không?"
"Anh không quản được chuyện nhà cậu đâu, cứ thong thả chịu đi." Hạ Đông hái xong một cây lại đổi sang cây khác. "Hôm nay đến lượt cậu làm đồ ngọt, lát nữa anh sẽ làm một ít hoa quế ngâm đường."
"Được."
Thích Thời Vũ trở lại trong tiệm, đến chỗ Hạ Tây mượn lọ tẩy trang trước. Hạ Tây là em gái ruột của Hạ Đông, hiện đang học đại học ở thành phố này. Bình thường không có tiết, cô bé sẽ đến phụ việc ở tiệm. Thời gian đóng cửa của tiệm lẩu có hơi trễ, đôi khi gặp phải khách hàng trò chuyện, một hai giờ sáng mới đóng cửa cũng là chuyện thường. Hai anh em có lúc sẽ ngủ lại tiệm, Hạ Tây cũng để vài đồ dùng hàng ngày ở đây.
Nghe Thích Thời Vũ mượn nước tẩy trang, cô nàng không khỏi bật cười: "Á à anh Thích nha, cuối cùng anh cũng thông suốt rồi hả? Em đã bảo anh đến hoạt động CLB của tụi em thử cải trang nữ một lần rồi mà..."
"Mày khỏi, anh từ chối." Thích Thời Vũ khoanh hai tay trước ngực, bày ra tư thế từ chối. "Anh muốn lau hình xăm đi."
Hạ Tây đưa bông và nước tẩy trang cho anh. Thấy anh vụng về, cô bé không nhịn được mà giành lấy lau giúp. Hình xăm lớn theo phong cách Ukiyo-e trên cánh tay dần được lau đi, chỉ chốc lát sau, bên cạnh đã có một đống bông tẩy trang.
Hạ Tây lại đổi bông. Lực tay con gái nhẹ, nhưng cánh tay Thích Thời Vũ vẫn hơi đỏ lên. Hạ Tây vừa xoa vừa nói: "Anh Thích, anh trắng ghê, da dẻ cũng mịn nữa."
Thích Thời Vũ hơi sợ hãi trước giọng điệu trao đổi mẹo chăm sóc da giữa chị em gái của cô bé. Bông tẩy trang của Hạ Tây đã lau đến cổ tay anh. Ở đó có hình xăm thật duy nhất của Thích Thời Vũ: hoa văn hình nút thắt trông như thật, sợi dây kéo dài sang hai bên và mỏng dần, đến cuối biến thành một đường mảnh như điện tâm đồ.
Ánh mắt Hạ Tây chợt buồn, cô nàng lẩm bẩm nói: "Anh Thích, rõ ràng anh chẳng làm gì sai, sao lại sống khó khăn vậy chứ?"
Thích Thời Vũ rũ mắt xuống, nhìn phía sau đầu buộc tóc đuôi ngựa của Hạ Tây. Anh đưa tay ra vuốt chùm tóc của cô như an ủi.
Một giây sau, bàn tay đang vò tóc vỗ nhẹ vào sau gáy cô nàng, khung cảnh dịu dàng bất ngờ thay đổi: "Nếu có thời gian nghĩ đến mấy thứ này thì mau mau đi rửa tay rồi tới giúp anh làm bánh đi. Em đã đọc nhận xét về tiệm chúng ta trên Bình Luận gì đó chưa? 'Tiệm lẩu có bánh ngọt ngon nhất, ông chủ đẹp trai nhất và cà phê siêu ngon ở thành phố B'. Em gái à, đa sầu đa cảm làm gì, phải giữ vững hình tượng cho tiệm chúng ta thì mới có tiền kiếm, understand?"