Nụ Hôn Và Lời Thỉnh Cầu

Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni

Nụ Hôn Và Lời Thỉnh Cầu

Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuối tuần, nhưng đã qua giờ trưa nên nhà hàng không có mấy khách. Bà chủ và nhân viên phục vụ đang chợp mắt nghỉ ngơi, bỗng bị cuộc điện thoại đầy thông tin này thu hút sự chú ý.
Cuối cùng, bà chủ với vẻ ngoài từng trải, tỉnh táo phá vỡ sự im lặng: “Các cậu muốn uống rượu bình lớn hay bình nhỏ?”
Hai người còn chưa kịp lên tiếng, bà chủ đã thay họ đưa ra quyết định: “Tôi thấy hai cậu ăn xong rồi, lại còn đi xe máy nữa, thôi đừng uống rượu nhé.”
Thích Thời Vũ lộ vẻ buồn bực. Bà chủ cầm một bình thủy tinh lạnh, rót cho mỗi người một ly nước ô mai tự ngâm, giọng điệu không hề thay đổi: “Nước đã ướp lạnh, uống vào cho bình tâm lại. Núi này trên có Quan Âm, dưới có đủ loại người. Trong mắt Bồ Tát, chúng sinh đều như nhau.”
Thích Thời Vũ cúi đầu, nhìn thấy đôi bàn tay của bà, thô ráp với những vết chai sạn do lao động. Đôi tay này khác hẳn đôi tay trắng trẻo của mẹ anh, nhưng những lời bà nói lại hợp lý hơn Ngô Ngọc Dung rất nhiều. Bà chủ không nói thêm, rót xong nước ô mai liền quay lại quầy, xem điện thoại.
“Xin lỗi, vừa rồi tôi hơi kích động.” Thích Thời Vũ nhấp một ngụm ô mai, “Giọng tôi… lớn quá.”
Trong một khoảnh khắc, Chung Viễn không hiểu vì sao Thích Thời Vũ lại xin lỗi mình, cho đến khi cậu nhận ra anh cố ý tránh né ánh mắt của mấy người phục vụ đang nhìn. Cậu chợt nhớ trước đó anh cũng có biểu cảm tương tự, ngăn cậu không cho cởi mũ bảo hiểm trước mặt bà Hà Giai Lạc.
Có điều gì đó đã thay đổi ở chàng trai kiêu ngạo từng nói “Ai lại cmn không thích đàn ông cơ chứ”.
Chung Viễn năm đó không tìm thấy anh ở trường đại học A, họ đã xa nhau hơn mười năm. Rốt cuộc Thích Thời Vũ đã trải qua những gì mà khiến một chàng trai trẻ từng phóng khoáng, tùy ý lại bắt đầu để ý ánh mắt của người khác đến mức phải thu mình vào một góc, mở một quán lẩu và sống hoàn toàn không giống một người đàn ông ba mươi tuổi đang ở thời kỳ đỉnh cao của cuộc đời mình như vậy?
Chung Viễn muốn hỏi, nhưng lại không thể.
Cậu hy vọng Thích Thời Vũ nhớ ra mình, nhưng lại sợ anh nhớ được mình là ai. Cuối cùng, cậu chuyển hết suy nghĩ và thắc mắc của mình thành một nụ cười dịu dàng: “Ngủ lại ngoại ô không tiện đâu, tối nay đến nhà tôi đi.”
Cậu cam đoan mình không hề có ý mập mờ nào khi nói ra câu này, chỉ là cảm thấy Thích Thời Vũ hôm nay không thích hợp để quay lại gặp mẹ ở cửa tiệm. Nhưng lời đã thốt ra khỏi miệng rồi, lại khó mà không khiến người khác nghĩ ngợi. Cậu lặng lẽ nhìn Thích Thời Vũ, vẻ mặt anh hơi trầm xuống, chỉ ngơ ngác nhìn ly nước ô mai trước mặt mà không trả lời.
Món cá nướng lò vốn thơm nức mũi giờ đã nguội ngắt, xuất hiện một lớp dầu trông dinh dính khiến người ta cảm thấy khó nuốt.
Cái cảm giác nghèn nghẹn này thật khó chịu. Cho đến khi họ lại leo lên xe trở về và dừng chân ở trạm xăng từng đi qua, Thích Thời Vũ đưa tay mở tấm kính chắn trên mũ bảo hiểm của Chung Viễn, nhìn thẳng vào mắt cậu: “Thầy Chung này, nhà thầy ở đâu?”
Theo quan điểm của Chung Viễn, chuyện tiếp theo sau đó, đến cả chuyện thân mật cũng thật đầy mâu thuẫn. Mọi chuyện dường như đã diễn ra như thực tế, nhưng lại giống như thời gian và không gian bị chồng chất lên nhau. Người trước mặt rõ ràng không khác lắm so với con người anh lúc trẻ, nhưng trong lòng lại chất chứa những suy nghĩ hoàn toàn khác trước.
Căn hộ của Chung Viễn cách ngõ Bách Hoa không xa, nằm trong khu dân cư cao cấp mới xây. Căn hộ hai phòng diện tích không quá lớn, không có vách ngăn giữa phòng khách và phòng ăn, gian bếp mở khiến không gian trông rộng rãi hơn. Phía trước TV màn hình lớn là một máy chơi game, trước ghế sô pha trải một tấm thảm lông mềm mại, trên đó có một chiếc gối trông rất thoải mái, cùng với một gói khoai tây chiên bơ mật ong chưa mở.
Dù vậy, những thứ này đều không lọt vào mắt Thích Thời Vũ. Chung Viễn đứng phía sau, cúi xuống lấy dép trong tủ giày cho anh. Vừa mới đứng dậy, Thích Thời Vũ đã đẩy cậu tựa vào cánh cửa vừa đóng lại sau lưng. Nụ hôn như trút giận của anh ập đến khiến đôi môi Chung Viễn tê dại, eo cậu còn bị tay nắm cửa cấn vào, xúc cảm lạnh lẽo từ kim loại xuyên qua lớp áo thun hơi mỏng, chạm vào làn da trên lưng cậu. Cái chạm ấy khiến ranh giới giữa mơ và thực trở nên rõ ràng hơn. Đầu ngón tay lạnh lẽo của Thích Thời Vũ luồn vào từ vạt áo thun, nhưng đôi môi nghiến chặt bên trên lại hoàn toàn khác biệt và nóng bỏng.
Nụ hôn này thật dài, thậm chí còn dài hơn cả mùa hè mà họ gặp nhau lần đầu tiên.
Nhưng họ vẫn sát lại rất gần, hơi thở quẩn quanh giữa không gian yên tĩnh đến lạ thường ấy, thậm chí còn có thể nghe được tiếng tim đập loạn xạ của cả hai.
Chung Viễn đưa tay vuốt những cọng tóc mái hơi xoăn của Thích Thời Vũ, giọng nói khàn khàn: “Làm không?”
Thích Thời Vũ nhớ đến lần ở quán bar, cậu đã nói “Đi không” bên tai anh. Anh không khỏi cảm thán trong lòng trước khả năng ngôn ngữ và khả năng biểu đạt cảm xúc tuyệt vời của con người, chỉ cần hai từ thôi cũng có thể khiến người ta mất trí.
Thế là anh nhướng mày cười: “Chẳng lẽ thầy Chung mời tôi về nhà là để thăm hỏi gia đình sao?”
Chung Viễn im lặng, phớt lờ lời tán tỉnh của anh.
Thích Thời Vũ lại nghiêng người hôn cậu một lần nữa, dịu dàng vô cùng, môi chạm nhẹ môi, đầu lưỡi thăm dò lướt qua khe hở giữa hai hàm răng. Nụ hôn ngập ngừng thế này còn xao động lòng người hơn nhiều nụ hôn kiểu Pháp. Chung Viễn bị anh hôn, ánh mắt tối đen như mực, cậu muốn nhìn thấu con người đang ở trước mặt này. Cuối cùng cậu cũng mở lời bằng một giọng rất nhẹ: “Hôm nay… anh tới đi.”
Thích Thời Vũ nghe vậy chỉ mỉm cười, rồi anh vừa hôn cậu vừa đưa tay cởi cúc quần yếm của cậu, sau đó ngồi xổm xuống trước khi Chung Viễn kịp phản ứng.
Lần này ngậm sâu đến nỗi Chung Viễn thấy run rẩy cả tâm hồn. Khuôn mặt người phía dưới đỏ bừng lên vì thiếu oxy, đôi mắt Thích Thời Vũ ươn ướt vì sự kích thích từ trong cổ họng. Nhưng ánh mắt anh vẫn luôn nhìn chằm chằm vào mặt Chung Viễn, dường như anh muốn xác nhận mình có đang mang lại cảm giác sung sướng cho người này hay không.
Cuối cùng Chung Viễn vẫn không chịu nổi ánh mắt ấy nữa, một tay cậu kéo Thích Thời Vũ dậy, sau đó đè anh lên ghế sô pha ở phòng khách mà hôn ngấu nghiến. Giọng nói đã khản đặc, ánh mắt thì mông lung, Thích Thời Vũ lẩm bẩm nói: “Chung Viễn, cậu chơi tôi đi.”
“Tôi vào phòng tắm lấy bao cao su và bôi trơn đã.” Chung Viễn nói xong, định đứng dậy thì lại bị Thích Thời Vũ túm chặt lấy cổ áo thun, kéo ngã xuống người anh. Thích Thời Vũ giơ tay lên vuốt ve mặt cậu, như đang buông phép thôi miên, từng câu từng chữ chậm rãi nói:
“Tháng trước tôi mới đi khám sức khỏe rồi, không có vấn đề gì đâu.”
“Chỉ xin cậu mạnh bạo lên một chút, làm cho tôi đau đi.”