Bữa Sáng Kỷ Niệm và Nỗi Bất An

Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni

Bữa Sáng Kỷ Niệm và Nỗi Bất An

Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Chung Viễn tỉnh giấc, mặt trời vừa ló rạng, người nằm cạnh cậu vẫn đang say ngủ. Tư thế ngủ của anh rất ngoan ngoãn, cả người cuộn tròn trong chăn, một tay nắm lại đặt bên mặt như một đứa trẻ.
Chung Viễn chú ý tới hình xăm nho nhỏ trên cổ tay anh, ánh sáng lờ mờ của phòng ngủ khiến hoa văn nút thắt ba chiều kia trông hệt như một chiếc vòng tay thật.
Chung Viễn ôm anh vào lòng mình.
Hôm qua Thích Thời Vũ chẳng đụng đến một giọt rượu nào nhưng lại cởi mở hơn cả đêm say xỉn bọn họ gặp nhau ở quán bar. Anh không hề che giấu khao khát của mình chút nào, giống như một sợi rong biển buông lỏng, cuốn lấy Chung Viễn cùng chìm sâu.
Chắc hẳn anh đã rất mệt mỏi, dù bị Chung Viễn ôm vào lòng, anh vẫn không hề tỉnh giấc. Chung Viễn cứ ôm anh như vậy, ôm hồi lâu mới chịu buông. Cậu đứng dậy đi ra phòng tắm bên ngoài để rửa mặt, sau đó thay quần áo khác, để lại một tờ giấy cho Thích Thời Vũ, cầm điện thoại và chìa khóa xe đi xuống lầu.
Ngôi trường cấp ba họ từng theo học vẫn là một trong những trường chuyên danh tiếng ở thành phố B. Chỉ là hôm nay là chủ nhật nên giao thông quanh trường khá thông thoáng. Chung Viễn lái xe đến tận cổng trường mới xuống xe và đi vào một con hẻm nhỏ chỉ dành cho người đi bộ bên cạnh trường. Hai bên hẻm là những dãy nhà trệt thấp lè tè, chẳng có gì thay đổi so với hơn mười năm trước.
Đi một lúc là có thể ngửi thấy mùi thơm hấp dẫn của bánh kếp trứng.
Thời gian như quay ngược vùn vụt về ngày xưa cũ. Chung Viễn dường như quay trở lại bên cửa sổ của lớp học, nghiêng đầu sang đã có thể thấy người kia đang giành giật chiếc bánh kếp trứng cuộn khoai tây sợi với bạn cùng bàn ở tòa nhà đối diện. Ngay cả khi ở xa, cậu cũng có thể thấy được nụ cười tươi rói trên khuôn mặt người ấy khi cắn được miếng bánh kếp trứng đầu tiên.
Những cửa tiệm ở hai bên con hẻm hầu như không thay đổi gì nhiều. Chung Viễn thuận lợi tìm được cửa hàng bán bánh kếp trứng kia. Vào những buổi sáng cuối tuần thế này không quá đông khách, bác gái làm bánh đang ngồi trước tiệm trò chuyện với mọi người. Vừa thấy một chàng trai cao lớn, điển trai đứng trước cửa hàng, bà lập tức hỏi han nhiệt tình: “Ôi, chàng trai trẻ đến sớm thế? Cháu muốn ăn gì?”
“Hai bánh kếp trứng khoai tây sợi, một cái có ớt.” Chung Viễn nhìn một lúc, “Thêm hai cốc sữa đậu nành ngọt nữa.”
Bác gái vừa tráng bánh vừa trò chuyện với cậu: “Chủ nhật mà sao cháu dậy sớm thế?”
“Cháu…” Chung Viễn nghĩ đến người đang ở nhà, khẽ cười, “Cháu đi mua bữa sáng cho người yêu.”
“Ôi, chàng trai này biết cưng chiều người yêu quá nhỉ?” Bác gái trêu một câu rồi gọi vọng vào trong: “Ông ơi, lấy cái túi giữ nhiệt mà con gái mình đặt trước đó ra đây giùm tôi!”
Người đàn ông trong nhà đáp lại một tiếng rồi bước nhanh ra ngoài, trên tay cầm túi giữ nhiệt đựng trà sữa mang đi, cười chất phác, cởi mở: “Chàng trai cứ yên tâm, cái túi này chúng tôi đã khử trùng cẩn thận rồi, bánh cũng được đựng trong túi nhựa riêng. Bánh lạnh ăn sẽ không ngon đâu, để tôi cho bánh và sữa đậu nành vào cùng một chỗ cho cháu nhé?”
Chung Viễn lễ phép nói cảm ơn rồi nhận lấy túi giữ nhiệt đi ra khỏi hẻm nhỏ.
Trở lại xe, cậu nhìn chiếc túi giữ nhiệt đặt trên ghế phụ, khóe môi nở nụ cười nhẹ nhàng.
Không biết anh ấy ăn xong có nhớ lại chuyện cũ không nhỉ?
Có lẽ sẽ nhớ lại mình đã được anh ấy cứu trong con hẻm nhỏ kia.
Buổi sáng cuối tuần không có nhiều xe, Chung Viễn trở về nhà rất nhanh. Mang theo sự lo lắng xen lẫn chờ mong, cậu mở cửa nhà, lại phát hiện trong phòng ngủ đã chẳng còn ai.
Trên tờ giấy ghi chú cậu dán ở đầu giường, Thích Thời Vũ đã viết thêm ba chữ đơn giản phía sau: Tôi đi trước.
Chung Viễn đứng như trời trồng, tay còn đang cầm túi giữ nhiệt chưa kịp đặt xuống.
Anh ấy luôn rời đi mà không nói một lời nào.
Thích Thời Vũ trở về ngõ Bách Hoa khi trời còn sớm. Hôm nay Thích Lãng không có lớp ngoại khóa nên vẫn còn ngủ chưa dậy.
Thích Thời Vũ đẩy cửa phòng cậu nhóc ra xem, Nấm thấy thế liền chui ra khỏi khe cửa. Chiếc chuông của nó đang bị Thích Lãng giữ, chắc vì thấy nó quá ồn ào. Nấm nhìn Thích Thời Vũ với vẻ hững hờ, nhưng cái đuôi phe phẩy không ngừng đã tố cáo tâm trạng vui sướng khi gặp chủ của nó.
Thích Thời Vũ vào phòng bếp lấy đồ hộp cho nó, rồi ngồi xuống thềm đá ngay trong sân. Cảm giác khó chịu khắp người khiến anh phải hít sâu một hơi.
Nấm đang vùi đầu ăn đồ hộp liền ngẩng lên nhìn anh, ngay sau đó lại bị anh đè đầu xuống.
“Nhìn cái gì hả? Mày, một con chó đã định sẵn độc thân cả đời rồi, đây là nỗi đau và niềm vui sướng mà mày không thể nào tưởng tượng được đâu.” Thích Thời Vũ châm một điếu thuốc, cũng mặc kệ Nấm có để ý tới mình hay không, anh vẫn cứ lẩm bẩm: “Chết tiệt, tao là 1 mà lại thành 0, công sức ba năm đốt trong một giờ nhỉ?”
Nấm rất hợp tác, nằm ăn. Thích Thời Vũ còn chưa kịp hút xong điếu thuốc thì đã có người đẩy cửa sân ra. Anh ngước lên thì thấy Hạ Đông đang xách theo một hộp giữ nhiệt nhiều tầng.
“Sao cậu về sớm thế?” Hạ Đông nhìn anh có vẻ hơi ngạc nhiên. “Ăn sáng không? Anh mang cho Lãng Lãng món cháo thuyền nan với sủi cảo tôm này.”
“Ông giời con đó còn chưa dậy đâu.” Thích Thời Vũ nhận lấy hộp thức ăn trong tay anh ta. Hạ Đông quen thuộc đường đi lối lại, vào bếp lấy chén đĩa. Hai người ngồi xuống bàn đá trong sân.
Hạ Đông nhìn Thích Thời Vũ đang đi, trên mặt lộ vẻ suy ngẫm: “A Thời này, cậu đổi thuộc tính từ lúc nào vậy?”
“Anh nói gì thế, em nghe không hiểu.” Thích Thời Vũ húp một ngụm cháo lớn.
“Ờ.” Thấy anh giả vờ ngây ngô, Hạ Đông châm chọc: “Nào, nói anh nghe xem, làm sao Lãng Lãng mới vào tiểu học chưa đến một tuần mà cậu đã túm được… Không đúng, là bị chủ nhiệm lớp của thằng bé túm được hả?”
Thích Thời Vũ hãi hùng liếc nhìn anh ta: “Anh ơi, có phải anh bị tráo đổi linh hồn với Hạ Tây không? Bình thường anh đâu có buôn chuyện như thế này.”
“Thì tò mò mà.” Tâm trạng Hạ Đông khá tốt, anh ta vừa cắn sủi cảo tôm vừa nói: “Hôm qua cậu cúp máy rồi, dì với cô gái kia ngồi trong tiệm hai tiếng đấy.”
Thích Thời Vũ im lặng, Hạ Đông lại nói tiếp: “Nhưng mà thế cũng tốt. Mấy năm nay mọi người cứ tự lừa dối mình mãi, chuyện này không nên như thế.”
“Mẹ em mới là người đứng đầu trong việc tự lừa dối mình, chứ bố em hoàn toàn không quan tâm đến chuyện trong nhà.” Thích Thời Vũ thở dài, “Sau khi anh trai rời đi, mỗi ngày bố em đều ở trường, mẹ thiếu đi người để tâm sự, vấn đề lại càng nghiêm trọng hơn. Đây đúng là một vòng luẩn quẩn.”
Thích Thời Vũ húp hai ba ngụm cháo đã thấy đáy chén, anh quệt miệng: “Những chuyện khác thì không sao, nhưng Tiểu Lãng thông minh quá, thằng bé đã cảm nhận được mối bất hòa giữa em với ông bà nó từ lâu rồi. Trẻ con không có bố mẹ đã rất đáng thương, em thật sự không muốn thằng bé lại phải đối mặt thêm với cảnh gia đình lục đục nữa.”
“Cho nên cậu mới quen Tiểu An theo kiểu chơi bời hơn hai năm hả?”
“Cái gì mà gọi là chơi bời, ít nhiều cũng có chút tình cảm mà.” Thích Thời Vũ nhíu mày, “Mặc dù Tiểu An khá phóng khoáng, ham chơi, nhưng nhờ có cậu ấy, mẹ em không có sơ hở nào để nhét một cô gái cho em kiểu này. Mẹ không ưng việc em thích đàn ông, nhưng bà ấy càng không thể chấp nhận việc mình làm người xấu đi tìm tiểu tam cho con trai.”
Mỗi nhà đều có nỗi khổ riêng, Hạ Đông thực sự không biết nói gì, anh ta đành lái câu chuyện sang Chung Viễn: “Hôm qua hai đứa đi đâu chơi vậy?”
“Lái xe ra vùng ngoại ô một chuyến.”
“Lúc anh tới đầu ngõ hình như không thấy xe của cậu?” Hạ Đông cười, “Nó không phải là sinh mệnh của cậu sao? Sao mà có người yêu là vứt luôn cục cưng vậy?”
“…”
Bởi vì mông bị đau.
Cũng bởi vì cái ôm lúc sáng của Chung Viễn.
Không hiểu vì lý do gì, anh có thể duy trì mối quan hệ với Tiểu An gần hai năm, nhưng khi đối mặt với sự dịu dàng đôi lúc Chung Viễn thể hiện, anh lại cảm thấy một nỗi bất an khó tả.