Tình cảm thuần túy

Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giọng hát của Chung Viễn quá đỗi mê hoặc, đến nỗi khi cậu đặt đàn xuống và rời khỏi sân khấu, mọi ánh mắt vẫn dõi theo cậu. Chỉ đến khi họ thấy cậu bước đến trước mặt Thích Thời Vũ đang cúi gằm mặt, rồi đưa tay xoa nhẹ mái tóc của người đàn ông đang gục đầu trên bàn, thì sự chú ý mới chuyển hướng.
Những ánh mắt ấy, hoặc mơ hồ, hoặc khó hiểu, cuối cùng đều tan biến trong ánh đèn lờ mờ, mọi người quay sang nhìn bạn đồng hành hoặc hướng về một nơi nào đó khác.
Thích Thời Vũ khẽ né người sang một bên, nhỏ giọng nói: “Đây là quán bar bình thường thôi, em để ý một chút.”
“Để ý điều gì cơ?” Chung Viễn ngồi xuống cạnh anh, “Có gì khác biệt sao?”
“Người khác sẽ nhìn em đấy.” Thích Thời Vũ hất cằm, chỉ về một bàn cách đó không xa, “Em xem kìa, họ còn đang xì xào bàn tán nữa.”
Ở bàn bên kia, mấy cậu thiếu niên đang chụm đầu vào nhau nói chuyện gì đó. Chung Viễn cười: “Chắc họ chỉ đang bàn xem bữa khuya nên ăn gì thôi.”
Thích Thời Vũ im lặng.
“Hoặc cũng có thể họ đang khuyên bạn mình tới bắt chuyện với anh hoặc em.” Chung Viễn cười, “Dù sao thì hai ta cũng đẹp trai như vậy mà.”
“…”
“Rất lâu trước đây, có một người đã nói với em,” Chung Viễn uống một ngụm rượu rồi nhìn chăm chú vào mắt Thích Thời Vũ, “Anh ấy bảo ‘Đừng nghĩ mình không bình thường, chỉ cần bản thân cậu thấy như vậy, chẳng ai có thể giúp được cậu’. Lúc đó em rất sợ ánh mắt dị nghị của người khác, chính anh ấy đã bảo em phải dũng cảm lên.”
Nói xong, tim Chung Viễn đập thình thịch, cậu cẩn thận quan sát phản ứng của Thích Thời Vũ.
Liệu anh ấy có nhớ ra không?
Thích Thời Vũ liên tục uống hết ba shot, mặt anh đã đỏ bừng. Anh lẩm bẩm: “Anh cũng đã từng dũng cảm như thế.”
Dù anh nói rất nhỏ, nhưng Chung Viễn vẫn nghe thấy rõ mồn một.
“Sau này…” Âm cuối hóa thành một tiếng thở dài, “Chuyện đời không phải chỉ cần dũng cảm là đủ. Chúng ta còn phải để ý đến ánh mắt của người khác, chấp nhận sự soi mói của người ngoài, kể cả từ người thân của mình. Anh sợ họ nhìn mình như dị loại.”
“Vậy nên hôm đó gặp bà nội Hà Giai Lạc, anh không cho em tháo mũ bảo hiểm sao?”
“Chuyện của anh, ngoài đường ai cũng biết, chỉ là không dám bàn tán thẳng mặt thôi.” Thích Thời Vũ cười tự giễu, “Người cùng giới đi chung với anh đương nhiên cũng bị đem ra nói, bà nội của bé đen tròn tuy là người tốt, nhưng mà nhiều chuyện lắm. Em là giáo viên, nếu người khác biết sẽ ảnh hưởng đến công việc của em.”
“Vậy còn Hạ Đông thì sao?” Chung Viễn hỏi, “Hai người mới đúng là mỗi ngày đều ở chung một chỗ mà.”
“Sao anh lại ngửi thấy mùi chua chua thế nhỉ?”
“Tính theo thời gian kinh doanh của anh, từ mười giờ sáng đến mười giờ tối, tuần này hai người đã ở cùng nhau hơn sáu mươi tiếng đồng hồ đó.” Chung Viễn giơ đồng hồ ở cổ tay trái lên, ngón trỏ tay phải gõ vào mặt đồng hồ, “Tuần này chúng ta ở bên nhau chưa đến bảy tiếng. Giấm ủ hơn năm mươi giờ thì chua là cái chắc rồi.”
Thích Thời Vũ bật cười trước điệu bộ nghiêm túc tính toán thời gian của cậu.
“Hơn nữa, hai người còn có giáo phái… fan CP tà ma.” Chung Viễn nghiêm mặt nói, “Em học được từ mấy cô bé trong lớp đó, em nói vậy đúng không?”
Thích Thời Vũ cười đến ngả vào người cậu: “Ha ha ha, thầy Chung à, em biết nhiều thật đấy.”
Chung Viễn thuận thế ôm lấy anh. Thích Thời Vũ lấy lại bình tĩnh rồi nói: “Đã nhiều năm rồi, ngoài mấy cô bé trên mạng thì đã không còn ai nhắc đến anh với huynh Đông nữa.”
Chung Viễn tỏ vẻ nghiêm túc lắng nghe, trong đôi mắt cực kỳ xinh đẹp kia không có sự tò mò, chỉ có vẻ dịu dàng vô bờ bến, khiến người đối diện cảm thấy hết sức an toàn. Thích Thời Vũ nói: “Hôm đó ở chùa Linh Không, anh có kể với em về chuyện anh rời khỏi thành phố A và đến học đại học ở thành phố C nhờ sự giúp đỡ của ca ca anh.”
Chung Viễn gật đầu.
“Lúc ấy, huynh Hạ có một phòng làm việc nhỏ chuyên về phần mềm ở thành phố C, được ca ca anh nhờ cậy nên đã chăm sóc anh rất nhiều.” Thích Thời Vũ nói, “Khi còn bé, huynh Hạ cũng sống ở ngõ Bách Hoa và là hàng xóm của nhà anh. Nhưng huynh ấy không phải là người địa phương, lúc đó cha mẹ huynh ấy còn sống và điều hành một cơ sở kinh doanh nhỏ ở thành phố B. Huynh ấy vẫn luôn chơi cùng với ca ca anh. Sau này, cha mẹ huynh ấy qua đời vì tai nạn, khi ấy huynh Hạ đang học cấp ba, còn có một tiểu muội nữa nên đã về thành phố C nhờ cậy họ hàng. Sau đó, huynh ấy vẫn luôn ở đó.”
“Lúc đầu, kế hoạch của anh là sau khi tốt nghiệp sẽ vào thẳng phòng làm việc của huynh Hạ và cùng huynh ấy phát triển độc lập. Nhưng vào năm cuối đại học, ca ca anh đổ bệnh.” Thích Thời Vũ bị sặc rượu, anh ho khan vài tiếng, Chung Viễn vỗ lưng giúp anh, nhưng anh đưa tay ra ngăn lại rồi nói tiếp, “Trước đó, ca ca anh luôn bị đau dạ dày, nhưng huynh ấy không coi trọng việc đó. Huynh ấy cũng là một nhà phát triển phần mềm độc lập, công việc cực kỳ bận rộn, ngày đêm đảo điên. Mãi đến khi xuất huyết dạ dày phải vào bệnh viện mới phát hiện đã là ung thư dạ dày giai đoạn cuối.”
“Căn bệnh ấy rất đau đớn, ca ca anh phải chịu đựng nó suốt nửa năm trời.” Thích Thời Vũ nói, “Bởi vì huynh ấy bị bệnh nên sau khi tốt nghiệp đại học, anh đã trở về nhà, giúp đỡ cha mẹ và tẩu tẩu chăm sóc huynh ấy. Lúc ấy, tẩu tẩu anh đã mang thai được hai tháng. Đáng lẽ mang thai phải là khoảng thời gian hưởng phúc của một người phụ nữ, nhưng tẩu tẩu không chỉ phải chăm sóc cho sức khỏe bản thân, chăm sóc cho chồng, còn phải an ủi người mẹ chồng lúc ấy đã gần như suy sụp, lại còn phải đứng ra hòa giải giữa mẹ chồng và đệ đệ chồng.”
“Tỷ ấy rất dũng cảm.” Chung Viễn nói.
“Đúng vậy, một nữ võ sĩ cực kỳ ngầu. Lúc ấy ngoài việc giúp đỡ ở bệnh viện, anh cũng không biết phải làm gì.” Thích Thời Vũ nói, “Bây giờ nghĩ lại, khi đó tỷ ấy mới là người đau buồn nhất. Mỗi ngày tỷ ấy đều phải trải qua cảm giác con dao chậm rãi cứa vào da thịt khi dần dần mất đi người mình yêu…”
“Huynh Đông đã trở về vào lúc ấy. Anh nhớ ngày hôm đó là tháng bảy, trời đổ mưa rất to. Huynh Đông một tay xách hai cái vali, tay kia dắt theo Hạ Tây lúc ấy còn chưa lên cấp hai, huynh ấy đứng ở cửa nhà, nói với anh một câu ‘Huynh đến giúp một tay’.”
“Đối tác của ca ca anh lúc ấy thấy huynh ấy không qua khỏi nên vẫn luôn có ý đồ xấu. Tẩu tẩu anh lại không hiểu gì về lĩnh vực này, muốn xử lý cũng không biết phải bắt đầu từ đâu. Sau khi huynh Đông trở về, cầm giấy ủy quyền của ca ca anh, vấn đề của công ty được giải quyết rất nhanh chóng. Huynh ấy đã bảo vệ đầy đủ cho tẩu tẩu và đứa trẻ còn chưa chào đời khi ấy.”
“Huynh ấy…”
“Còn phòng làm việc ở thành phố C, huynh ấy đã trực tiếp đưa toàn bộ cổ phần cho đối tác của mình với giá thấp nhất.”
“Ca ca anh có biết không?” Chung Viễn chần chừ một lát mới hỏi, “Huynh Đông đối với huynh ấy…”
“Sau này anh nghĩ lại, có lẽ ca ca đã biết rồi.” Thích Thời Vũ nói, “Lúc huynh ấy ra đi, mọi người đều ở đó, lời cuối cùng huynh ấy để lại cho huynh Đông là lời xin lỗi.”
“Huynh Đông chưa từng đề cập đến tình cảm của mình với huynh ấy. Bọn họ từ nhỏ đã là bạn thân của nhau, nhưng sau khi huynh Đông đến thành phố C thì bọn họ cắt đứt liên lạc, mãi đến năm anh tới đó, ca ca mới gọi điện thoại cho huynh ấy, chuyện này rất kỳ lạ.”
“Nhưng vào những ngày cuối đời của ca ca, huynh Đông đã từ bỏ mọi thứ để trở về, thay huynh ấy giải quyết tất cả những việc vượt quá khả năng của huynh ấy lúc đó. Ca ca anh có lẽ đã cảm thấy mình sẽ chẳng bao giờ có thể báo đáp được huynh Đông, dù là trên mặt vật chất hay tình cảm, vậy nên huynh ấy mới để lại lời xin lỗi đó.”
“Tẩu tẩu anh có biết không?”
Ánh mắt Thích Thời Vũ nặng trĩu: “Tỷ ấy biết. Những ngày cuối đời ấy, huynh Đông luôn chạy đến giúp đỡ. Năm đó chuyện của anh ầm ĩ lắm, khó tránh khỏi có vài hàng xóm nói này nói kia, nói huynh Đông là người yêu của anh.”
“Có một hôm, bọn họ đang nói xấu thì bị tẩu tẩu nghe được. Tẩu tẩu đỡ cái bụng lớn mắng bọn họ như điên.” Thích Thời Vũ dường như nhớ lại điều gì đó, anh bật cười, “Anh đã kể với em chưa nhỉ? Tẩu tẩu anh là nhà báo ở tòa soạn, mắng người ta còn trích dẫn lời hay ý đẹp trong kinh điển ra nữa, cái tư thế lúc ấy vẫn còn vang danh đến tận bây giờ đó.”
“Sau đó anh có hỏi tỷ ấy tại sao lại tức giận như vậy. Em biết tỷ ấy nói gì với anh không?”
Chung Viễn nghiêm túc lắng nghe.
“Tỷ ấy nói,” Thích Thời Vũ dừng lại một chút, “Một tình cảm thuần túy như vậy, không thể tha thứ cho mấy lời quái quỷ đó được.”