Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni
Chương 23: Đối Mặt Gia Đình
Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đồng hồ báo thức của Thích Thời Vũ reo lên đúng bảy giờ sáng, anh mơ màng với tay lấy điện thoại ở đầu giường rồi bấm tắt báo thức.
“Buổi sáng anh có bận gì không?” Chung Viễn từ phía sau vòng tay qua ôm eo anh, hơi thở phả vào sau cổ, “Hôm nay là chủ nhật, anh phải về với Lãng Lãng sao?”
“Không cần.” Thích Thời Vũ đặt úp điện thoại trên tủ đầu giường, “Tuần này thằng bé ở nhà bố mẹ anh, buổi chiều sẽ đến đón về.”
Chung Viễn hôn lên phần xương sống hơi nhô lên ở phía sau cổ anh rồi trầm giọng hỏi: “Anh đói không? Muốn ăn chút gì không?”
Thích Thời Vũ nhích eo ra, cười nói: “Mới sáng đã chọc vào anh rồi, thầy Chung muốn ăn chút gì không?”
Bọn họ đối diện nhau, ngay cả ánh mắt cũng trở nên rõ ràng hơn. Chung Viễn chợt nghĩ đến một điều, cuối cùng mình đã không cần phải nhìn bóng dáng kia bên cửa sổ ở tòa nhà đối diện nữa, cũng không cần phải giấu ánh mắt luôn dõi theo hình bóng anh ấy sau cặp kính đen nữa rồi.
Thế nên, những điều như trên dưới, trái phải gì đó đã chẳng còn quan trọng kể từ ngày họ gặp lại nhau.
Thích Thời Vũ cúi đầu là có thể bắt gặp ánh mắt trìu mến kia, anh chợt nhớ tới cậu trai nhát gan co rúm ró trong con hẻm nhỏ nhiều năm trước, cái cậu nhóc từng cần anh đứng ra bảo vệ đã dõi theo anh bằng ánh mắt chăm chú như vậy suốt bao năm tháng, lòng anh cứ thế dịu lại.
Khi mọi chuyện kết thúc, Thích Thời Vũ nằm trên giường, cuối cùng cũng hiểu được cái gì gọi là từ đó vua không ra ngự triều sớm nữa.
Cũng may là nhà vua vẫn còn lương tâm, còn nhớ tới ông chủ Hạ đang một mình gánh vác việc kinh doanh ăn uống, và đứa con trai cần đón về lúc chiều, cuối cùng anh vẫn phải nhờ “cái đồ yêu tinh hại nước” (tức thầy Chung) đưa mình về ngõ Bách Hoa.
Chung Viễn dừng xe ở lối vào trong sân, Thích Thời Vũ tựa vào cửa sổ ghế lái, nghiêng người hôn tạm biệt người trong xe.
Vài tiếng ho khan vang lên, hai người vội vàng tách ra, một cặp vợ chồng bước ra từ cổng sân, đi trước họ là Thích Lãng đang dắt theo Nấm. Cậu nhóc làm như không nhìn thấy gì cả, đi đến trước cửa sổ xe chào hỏi Chung Viễn. Đứa bé này thông minh vượt trội, nhìn ông bà nội đứng phía sau rồi cực kỳ khéo léo nói: “Chào chú Chung ạ.”
Tuổi còn nhỏ nhưng không có nghĩa là cậu nhóc không biết bố mình với thầy giáo sẽ gặp rắc rối lớn khi ở bên nhau.
Có một đồng đội xuất sắc như vậy, Chung Viễn không thể không phối hợp, cậu sờ đầu Thích Lãng: “Chào Tiểu Lãng nhé.”
Ngô Ngọc Dung cũng đi tới, sắc mặt có phần khó coi. Thích Yến Kiệt cố ý đi chậm hai bước, giữ khoảng cách với bà một ít.
“Thời Vũ, sao bây giờ con mới về?” Ngô Ngọc Dung dừng lại cách bọn họ một bước, ngay cả một ánh mắt cũng không thèm nhìn Chung Viễn.
Thích Thời Vũ không hề né tránh: “Con đi hẹn hò.”
“…” Ngô Ngọc Dung bị một câu của con trai chặn họng, lúc này mới chịu nhìn người trong xe, “Cậu này là…?”
Chung Viễn đã mở cửa bước xuống xe, lễ phép chào hỏi bà: “Con chào dì, con tên Chung Viễn, là bạn của Thời Vũ.”
Thích Thời Vũ đứng bên cạnh lạnh lùng bổ sung: “Bạn trai.”
Ngô Ngọc Dung cảm thấy nghẹn trong tim, bà lịch sự gật đầu nhẹ với Chung Viễn rồi nói với Thích Thời Vũ: “Thời Vũ, con qua đây, mẹ có chuyện muốn nói với con.”
Thích Thời Vũ đi theo bà sang một bên, Ngô Ngọc Dung lại nhìn Chung Viễn đang đứng bên cạnh xe rồi nói: “Lại là chơi bời thôi sao?”
Thích Thời Vũ móc điếu thuốc từ trong túi ra châm lửa: “Nghiêm túc.”
Ngô Ngọc Dung che mũi nói: “Con bớt hút chút đi, có hại cho sức khỏe đó.”
“Mẹ, mẹ muốn nói gì?”
Ngô Ngọc Dung thăm dò nói: “Cô gái mà mẹ nhắc đến với con trước đó đấy, con bé khá ưng ý sau khi xem ảnh của con, hay là con đi gặp nhé?”
Thích Thời Vũ nhíu mày.
“Thời Vũ à, mẹ biết con chăm sóc Tiểu Lãng, tiếp tục thế này cũng không phải không được, nhưng suy cho cùng, con vẫn cần có một gia đình riêng…”
“Mẹ.” Thích Thời Vũ dập tắt điếu thuốc vào tường gạch xanh, “Mẹ nghĩ gia đình là gì?”
“Mẹ không biết nữa, Thời Vũ à, thật đấy, mẹ không biết.” Ngô Ngọc Dung đỏ hoe đôi mắt, “Nhiều năm như vậy mẹ vẫn luôn thắc mắc, mẹ và bố con đã làm sai điều gì? Có phải ngay từ đầu gia đình mình đã sai rồi không? Hay là trong quá trình trưởng thành của con, bố mẹ đã dẫn con đi sai đường?”