Lời hứa của Chung Viễn

Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni

Lời hứa của Chung Viễn

Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngô Ngọc Dung dù sao cũng đã có tuổi, Thích Thời Vũ lại cao hơn mẹ một cái đầu. Chỉ cần cúi xuống, anh đã có thể nhìn thấy mái tóc điểm bạc và tấm lưng không còn thẳng thớm của bà. Thích Thời Vũ chạnh lòng, anh nắm chặt cánh tay hơi run rẩy của Ngô Ngọc Dung, thở dài một tiếng rồi nói: “Mẹ à, mẹ có từng nghĩ rằng, chuyện này từ đầu đến cuối vốn dĩ chẳng có ai sai không?”
Ngô Ngọc Dung nhìn con trai với đôi mắt ngấn lệ. Thích Thời Vũ thấy những vết chân chim đã in hằn nơi khóe mắt mẹ từ lúc nào không hay, anh chợt cảm thấy chua xót trong lòng.
“Mẹ, đã nhiều năm trôi qua rồi.” Thích Thời Vũ đưa tay lên lau nước mắt cho mẹ, “Con từ tuổi dậy thì đã phát hiện mình chỉ có tình cảm với người cùng giới. Năm con tốt nghiệp trung học đã nói rõ với gia đình, con nghĩ rằng với gia đình chúng ta, mẹ và bố đều có thể hiểu được. Nhưng không mẹ ạ, bố mẹ không hiểu.”
“Hai người đều nói với con rằng con sai rồi.” Thích Thời Vũ vô thức vuốt ve hình xăm trên cổ tay trái, “Sau này con cũng bắt đầu cảm thấy mình đã sai. Một gia đình vốn rất tốt đẹp, lại vì con mà tan đàn xẻ nghé, sau đó anh trai cũng rời đi… Con nghĩ, thật sự là con đã làm sai rồi.”
“Nhưng con không biết làm sao để thay đổi, con cũng không thể thay đổi được đâu mẹ.” Thích Thời Vũ thì thào, “Không phải là con chưa từng thử thích con gái… Mẹ, từ nhỏ con đã thấy mẹ không ăn rau thơm, mẹ bảo với con rằng cứ ăn rau thơm là như gặm xà phòng, buồn nôn không tả xiết.”
“Trong nhà mình ai cũng thích ăn rau thơm trừ mẹ. Mỗi lần ăn thịt dê nướng, trong nước sốt mè của mẹ đều không có rau thơm.”
“Mẹ à, mọi người đều thích ăn rau thơm, nhưng không ai cảm thấy việc mẹ không thích ăn rau thơm là bất thường cả. Chúng ta vẫn có thể cùng ăn chung một nồi thịt mà.” Thích Thời Vũ ôm lấy mẹ, “Vì sao mẹ không thể thử, dù chỉ là một chút thôi, thử chấp nhận con một chút thôi được không?”
Chung Viễn đứng cách họ không xa nên đã nghe được phần lớn cuộc trò chuyện của hai người.
“Thời Vũ, có phải con đã trách móc mẹ nhiều năm qua không?” Ngô Ngọc Dung nắm lấy tay anh, sờ lên cổ tay anh, “Chắc chắn là con đang trách mẹ, đúng không?”
“Mẹ à, mẹ về với bố trước đi.” Thích Thời Vũ rụt tay lại, “Con vào giúp anh Đông đây.”
Nói xong, anh cũng mặc kệ những người đang đứng đó, đi thẳng vào trong sân mà không quay đầu lại.
Cuối cùng Ngô Ngọc Dung không nhịn được nữa, bà ôm mặt bật khóc nức nở. Thích Yến Kiệt bước đến ôm bà, bà khóc òa trong lòng chồng, nức nở nói: “Thằng bé ghét em… Thằng bé ghét em, nó thậm chí còn không muốn lừa dối em nữa….”
Thích Lãng dắt theo Nấm, lặng lẽ đứng cúi đầu bên cạnh Chung Viễn. Nấm giơ hai chân trước lên, dựa vào đùi cậu nhóc, lè lưỡi liếm tay cậu chủ nhỏ.
Chung Viễn xoa nhẹ đầu Thích Lãng rồi nói với cậu nhóc: “Lãng Lãng này, con dắt Nấm về với lão Thích có được không?”
Thích Lãng gật đầu rồi dẫn Nấm về. Chung Viễn thấy đứa bé đã đi xa, lúc này mới bước đến trước mặt cha mẹ Thích, lễ phép nói: “Cháu thấy chú dì không lái xe tới, để cháu đưa hai người về nhà.”
Thích Yến Kiệt nhìn vợ ông, vốn định từ chối, ai ngờ Ngô Ngọc Dung lại gật đầu trước.
Chung Viễn mở cửa sau, một tay đặt lên cửa xe, đỡ hai người lớn tuổi ngồi vào trong.
Cậu hỏi địa chỉ, khởi động xe, chậm rãi lăn bánh tới điểm đến.
Trong xe vang lên một bản nhạc cổ điển nhẹ nhàng, không ai nói gì. Cuối cùng Thích Yến Kiệt phá vỡ sự im lặng trước tiên, ông nói: “Làm phiền cậu Chung quá, sáng nay tôi thấy trong người không khỏe nên không lái xe được.”
“Chú khách sáo quá, gọi cháu Tiểu Chung là được rồi ạ.” Chung Viễn tắt nhạc, giọng nói đều đều, lễ phép nhưng vẫn giữ được phong thái ung dung, “Không khỏe trong người phải chú ý đấy ạ. Nếu như Thời Vũ không có thời gian đưa chú dì đến bệnh viện thì liên hệ với cháu cũng được ạ.”
Thích Yến Kiệt: “…”
Chàng trai trẻ này đúng là không hề xem mình là người ngoài nhỉ.
Vì phép lịch sự, ông vẫn khéo léo từ chối: “Không sao không sao, không cần phiền cháu…”
“Cậu làm công việc gì?” Ngô Ngọc Dung bỗng ngắt lời chồng bà để hỏi cậu.
Chung Viễn bình tĩnh nói: “Giáo viên ạ.”
Ngay sau đó cậu bổ sung thêm: “Cháu là giáo viên chủ nhiệm của Tiểu Lãng.”
Ngô Ngọc Dung khẽ nhíu mày: “Hai đứa…”
“Dì ơi, cháu và Thời Vũ đã quen nhau từ nhiều năm trước rồi ạ. Chúng cháu là bạn học cấp ba, anh ấy học trên cháu một lớp.” Chung Viễn ngắt lời Ngô Ngọc Dung, “Cháu thích anh ấy đã nhiều năm, lần này bất ngờ gặp lại, cũng là cháu chủ động theo đuổi anh ấy trước.”
Ngô Ngọc Dung vẫn còn nức nở: “Hai người đàn ông trưởng thành như các cậu, nói thích với theo đuổi làm gì chứ?”
Chung Viễn cũng không giận, giọng điệu vẫn giữ vẻ bình tĩnh: “Dì ơi, nếu như cháu không nói thích và theo đuổi, vậy mối quan hệ cùng giới này trong mắt dì là thế nào ạ?”
Ngô Ngọc Dung lại im lặng.
“Là sự lăng nhăng tùy tiện và không có gì đảm bảo sao ạ?” Chung Viễn tiếp tục nói, “Rồi thêm cả những căn bệnh truyền nhiễm hiếm gặp, thậm chí có thể gây chết người, cuối cùng chỉ có thể sống cô độc suốt quãng đời còn lại trong ốm đau hoặc hối hận?”
“Dì ơi, thật ra cháu thấy mừng cho Thời Vũ, thật đấy ạ.” Chung Viễn dừng xe chờ đèn đỏ ở một ngã tư, “Anh ấy có một người mẹ như dì, dù giữa hai người có nhiều mâu thuẫn và khác biệt, nhưng cuối cùng dì vẫn hy vọng anh ấy sống tốt. Vấn đề lớn nhất chỉ là định nghĩa về ‘Tốt’ của hai người không hoàn toàn giống nhau mà thôi.”
Ngô Ngọc Dung dường như đã hiểu ra điều gì đó: “Cậu Chung, nếu cậu đã biết tôi là vì muốn tốt cho thằng bé, tại sao…”
“Vì tốt cho anh ấy, nhưng chưa chắc anh ấy đã thực sự cảm thấy tốt đâu dì.” Chung Viễn nhìn hai người ngồi ở ghế sau qua kính chiếu hậu, “Cháu nghĩ dì hiểu rõ điều này hơn cháu, bởi vì anh ấy chưa từng kể cho cháu nghe về nguồn gốc hình xăm trên cổ tay anh ấy.”
“Dì ơi, bây giờ cháu không có tư cách gì để nói với dì rằng người cùng giới cũng có thể xây dựng một gia đình, cũng có thể đăng ký kết hôn, bởi vì điều này chưa hợp pháp.” Đèn đỏ chuyển sang đèn xanh, Chung Viễn lại khởi động xe, “Khi cháu gặp lại Thời Vũ, anh ấy rất khác so với hồi cấp ba, chẳng còn thích cười như ngày đó nữa.”
“Điều cháu có thể hứa với dì là trong những tháng ngày sau này, cháu sẽ trả lại đứa trẻ năm 17 tuổi ấy cho dì.” Chung Viễn nhìn thẳng về phía trước, “Cháu có thể khiến anh ấy cười nhiều như trước, nụ cười thật sự từ sâu thẳm trong lòng.”
Hai vị phụ huynh ngồi ở ghế sau vẫn im lặng cho đến khi xe của Chung Viễn dừng lại ở cổng khu dân cư. Ngô Ngọc Dung xuống xe rồi quay lại nói với Chung Viễn: “Cậu Chung, bây giờ tôi vẫn không thể chấp nhận được mối quan hệ giữa hai cậu, tôi hy vọng cậu có thể hiểu được.”
Chung Viễn gật đầu: “Đương nhiên rồi ạ.”
Thấy cậu thản nhiên như vậy, Ngô Ngọc Dung cau mày hỏi: “Cậu… cậu không thử thuyết phục tôi sao?”
“Cháu chưa từng nghĩ sẽ thuyết phục dì.” Chung Viễn mỉm cười, “Dù cháu có lanh lợi đến mấy cũng không thể thay đổi tư tưởng đã định hình của một người phụ nữ trí thức trưởng thành trong vòng chưa đầy 30 phút được. Đương nhiên, đàn ông cũng vậy ạ.”
Thích Yến Kiệt đứng bên cạnh, nghe vậy không khỏi khẽ nhếch môi cười.
Chung Viễn đổi chủ đề: “Nhưng mà dì ơi, khi dì nói không chấp nhận mối quan hệ giữa cháu và Thời Vũ, ít nhất dì cũng đã thừa nhận giữa cháu và anh ấy có mối quan hệ rồi. Không còn tự lừa dối mình, phủ nhận sự thật nữa, đây là bước đầu tiên chấp nhận một khái niệm giá trị mới đấy ạ.”
“Người nhà cậu chấp nhận sao?” Ngô Ngọc Dung nói, “…Loại khái niệm giá trị này?”
Chung Viễn cười: “Đây chính là lý do cháu ghen tị với Thời Vũ đấy ạ, giữa cháu và mẹ cháu không có nền tảng để phát sinh loại mâu thuẫn này. Nguồn gốc của nó là từ sự quan tâm và chăm sóc lẫn nhau, mà mối liên hệ duy nhất giữa cháu với mẹ là tiền nuôi dưỡng lúc chưa thành niên mà thôi ạ.”
“Chính vì cháu chưa từng có được điều đó, cho nên cháu càng hy vọng người cháu yêu đừng bỏ lỡ điều đó.”