Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni
Cơn Ghen Của Thích Thời Vũ
Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiếng “anh” (ca ca) của Chung Viễn vang lên trong trẻo, nhưng khi lọt vào tai Thích Thời Vũ, nó lại khiến anh cảm thấy nóng bừng gáy. Anh vẫn cố giữ vẻ mặt lạnh lùng, không thèm để ý tới Chung Viễn.
Chung Viễn đưa tay giữ lại bàn xoay của Thích Thời Vũ rồi nói: “Làm ơn đi mà, nói chuyện với em một chút đi.”
“Đừng cản trở anh làm việc.” Thích Thời Vũ kéo tay Chung Viễn sang một bên, “Em nên làm gì thì làm cái đó đi.”
“Em nên làm gì đây?” Chung Viễn nghiêng người về phía trước, hạ giọng nói, “Không phải em nên dỗ cho anh vui lên sao?”
Thích Thời Vũ được dỗ dành, cơn cáu kỉnh cũng vơi đi phần nào, vẻ mặt anh cũng dịu lại. Anh lau tay bằng chiếc khăn vuông trắng bên cạnh. Vừa định nói chuyện, tiếng chuông gió khẽ vang lên khi rèm cửa bị vén, cả hai đồng loạt nhìn về phía cửa. Một người đàn ông cao ráo, vẻ mặt hiền lành bước vào tiệm cùng hai cậu nhóc. Người đàn ông thấy Thích Thời Vũ và Chung Viễn đều đứng ở trước quầy thì cười hỏi: “Thầy Chung, anh cũng ở đây sao? Ông chủ Thích, tôi dẫn cháu trai với Tiểu Lạc đến ăn một bữa thật ngon, cảm ơn anh đã chuẩn bị cho chúng tôi nhé.”
“Mọi người cứ ngồi chỗ nào tùy thích.” Thích Thời Vũ cười, từ sau quầy đi ra, đặt tay lên đầu một đứa bé trai, “Bé Hà Tròn Vo, con lại đi ăn ké chú Lưu nữa à?”
Hà Giai Lạc khẽ phản đối: “Chú Thích ơi, giờ con hết béo rồi mà, chú đừng gọi con như vậy nữa được không?”
“Nếu con cứ ăn như vậy thì sẽ béo lại đấy.” Thích Thời Vũ không hề thương tiếc, “Hôm nay không cho con ăn bánh kem.”
Cậu bé còn lại vốn đang im lặng, nghe vậy liền giữ chặt lấy tay Hà Giai Lạc, cực kỳ nghiêm túc nói với bạn mình: “Không sao đâu, dù cậu có béo thì tớ vẫn sẵn lòng làm bạn tốt với cậu. Cậu của tớ đã dặn tớ rằng không thể chỉ nhìn vào vẻ bề ngoài khi kết bạn với người khác, đúng không cậu?”
Người đàn ông xoa đầu đứa nhỏ, chỉ vào một chiếc bàn trống cạnh cửa sổ rồi hỏi Thích Thời Vũ: “Ông chủ Thích, chúng tôi ngồi bên đó được không?”
Thích Thời Vũ khẽ gật đầu nói: “Tôi vào bếp bảo họ chuẩn bị cho cậu. Hôm nay có cốt lẩu gà vàng đậu lăng kèm bong bóng cá và cốt lẩu giấm rượu mới làm, tôi sẽ bảo họ mang lên ngay cho cậu nhé.”
Nói rồi, Thích Thời Vũ đi thẳng vào bếp mà không ngoảnh đầu lại.
Người đàn ông thấy Thích Thời Vũ rời đi liền vỗ nhẹ đầu hai đứa bé, bảo chúng ngồi vào chỗ trước. Sau đó mới nói với Chung Viễn: “Thầy Chung, bình thường Tiểu Hằng ở lớp chắc đã làm phiền thầy nhiều rồi.”
“Anh Lưu, anh nói quá lời rồi. Tiểu Hằng là một đứa trẻ rất ngoan ngoãn.” Chung Viễn cực kỳ khách sáo đáp, “Tiểu Hằng và Giai Lạc chơi rất thân nhau nhỉ?”
“Thầy đừng khách sáo như vậy. Có lẽ tôi còn nhỏ tuổi hơn thầy đấy, nếu không phiền thì thầy cứ gọi tôi là Tư Miểu được rồi.” Lưu Tư Miểu cười nói, “Tôi mới chuyển đến sân nhà bà Giai Lạc, Tiểu Hằng thỉnh thoảng đến chơi với tôi, thế là hai đứa bé quen biết nhau. Bọn con trai mà, làm gì cũng có thể chơi cùng nhau được hết.”
Tháng trước, bà Hà quyết định cho thuê một căn phòng nhỏ trong khu nhà, Lưu Tư Miểu chính là khách trọ mới của bà.
Chung Viễn khách sáo nói chuyện với cậu ta. Chỉ một lát sau, cậu đã thấy Thích Thời Vũ bưng nồi ra, liền nói với Lưu Tư Miểu: “Tư Miểu, món này đã chuẩn bị xong rồi, cậu mau cùng mấy đứa nhỏ dùng bữa đi.”
Khi đặt nồi xuống, Thích Thời Vũ dường như bị trượt tay, chiếc nồi nóng chạm vào bếp từ phát ra tiếng động không nhỏ. Chung Viễn thấy vậy liền lập tức tiến đến, nắm lấy tay anh, nhỏ giọng hỏi: “Sao vậy? Anh có bị bỏng không?”
Thích Thời Vũ nhanh chóng rút tay lại, vừa gọi nhân viên phục vụ mới đến tiệm mang thức ăn lên, vừa cởi chiếc tạp dề màu lam lúc làm bánh xuống, nói với Lưu Tư Miểu: “Cậu Lưu, cậu cứ từ từ dùng bữa với bọn nhỏ nhé, tôi còn có chút việc phải ra ngoài một lát.”
“Được được, ông chủ Thích cứ đi thong thả.” Lưu Tư Miểu liên tục đáp lời.
Thích Thời Vũ xoay người định rời đi, vừa hay gặp Hạ Đông bước vào tiệm. Thấy anh sắp ra ngoài, Hạ Đông hỏi: “Không phải cậu muốn thảo luận công thức mới với anh sao? Định đi đâu vậy?”
“Thảo luận công thức mới gì chứ, anh tự nghĩ đi.” Thích Thời Vũ tức giận nói, “Em muốn ra ngoài, anh tránh đường cho em.”
Hạ Đông hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng vẫn rất tự giác lùi sang một bên. Thích Thời Vũ lập tức đẩy cửa đi ra ngoài, không cẩn thận còn đụng phải Lâm Niệm vừa mới bước vào, đến cả câu xin lỗi cũng không nói.
Lâm Niệm nhỏ giọng nói: “Anh Thích làm sao vậy? Anh ấy đang giận ai à?”
“Vậy chắc chắn là giận tôi rồi.” Chung Viễn bất đắc dĩ cười, “Để tôi đi xem thế nào. Anh Đông, trong tiệm xin nhờ anh vậy.”
Hạ Đông ra hiệu không thành vấn đề, Chung Viễn lập tức đuổi theo.
Bên ngoài trời đã tối, ngõ Bách Hoa vẫn như bao năm trước, chỉ có ánh đèn vàng ấm áp lờ mờ hắt ra từ các ô cửa sổ. Khi Chung Viễn đuổi đến nơi, Thích Thời Vũ đang dựa vào tường, trên môi cắn điếu thuốc còn chưa kịp châm lửa, anh lục lọi trong túi quần tìm bật lửa.
Chung Viễn châm một điếu thuốc rồi bước đến gần anh, cúi đầu dùng điếu thuốc trên môi mình châm lửa giúp anh.
Thích Thời Vũ không đi nữa, anh chỉ cúi đầu lẳng lặng hút thuốc.
“Chúng ta đã đồng ý với nhau là có chuyện gì đều phải nói ra mà.” Chung Viễn cúi đầu khẽ nói, “Anh à, nói chuyện với em đi, được không?”
Thích Thời Vũ không nói lời nào.
“Anh tưởng nãy giờ em bận nói chuyện với Tư Miểu mà?” Thích Thời Vũ nói, “Em còn để ý thấy anh bị bỏng tay sao?”
Chung Viễn sửng sốt.
“Còn Tư Miểu nữa chứ, gọi nghe thân thiết gì đâu.” Thích Thời Vũ rít thêm hai hơi thuốc, “Từ hồi cậu ta chuyển tới đây, anh đã thấy cậu ta thích em rồi.”
Chung Viễn bật cười: “Sao có thể chứ?”
“Sao lại không thể chứ?” Thích Thời Vũ nói, “Em nhìn cậu ta đi, hễ một cái là tìm em nói chuyện, ba ngày hai bận đến tiệm ăn lẩu, ánh mắt cứ nhìn chằm chằm theo em.”
“Vậy em không nhìn thấy được rồi.” Chung Viễn nghiêm mặt nói, “Mắt em chỉ nhìn thấy mỗi anh thôi, người khác thế nào em đều không thấy gì hết.”
Cả một bụng lời muốn nói của Thích Thời Vũ bị chặn lại bởi câu tỏ tình nửa đùa nửa thật của Chung Viễn, anh đành rít mạnh thêm hai hơi thuốc.
Anh ngước lên nhìn vào mắt Chung Viễn. Sau bao nhiêu năm, đôi mắt ấy vẫn đẹp đến nao lòng, dù khóe mắt đã có vài nếp nhăn nhưng vẫn khiến người ta rung động. Ngay lúc này, cặp mắt trong trẻo ấy còn nhìn anh chân thành và say đắm đến vậy.
Chung Viễn hơi cúi đầu xuống, như muốn hôn người đứng trước mặt.
Thích Thời Vũ vừa định nhắm mắt lại thì nghe thấy tiếng bước chân trẻ con và tiếng chuông của Nấm truyền đến. Anh quay sang nhìn, là Thích Lãng đang dắt Nấm chạy từ trong sân ra.
Thích Thời Vũ thắc mắc: “Sao hôm nay lại dắt Nấm ra ngoài chạy bộ vậy… Ủa? Sao bé đen Hà Tròn Vo cũng chạy theo ra thế?”
Chung Viễn nhìn theo ánh mắt anh, chỉ thấy Hà Giai Lạc lao vùn vụt từ trong sân nhà ra, chạy sát ngay sau Thích Lãng.
“Bọn nhỏ đều lớn rồi, không cần để ý đến chúng nữa đâu.” Chung Viễn đưa tay kéo đầu Thích Thời Vũ đến, hôn chóc chóc lên môi anh, “Nói chuyện của mình trước đi, anh giận vì chuyện này sao?”
“Em không giữ khoảng cách với kẻ có ý đồ xấu xa, còn gọi tên cậu ta thân thiết như vậy.” Thích Thời Vũ vừa nói vừa cảm thấy mình thật là ngang bướng, “Anh không nên giận sao?”
“Nên.” Chung Viễn lập tức nhận sai, “Đều là lỗi của em, anh à, đừng giận nữa được không? Sau này em chắc chắn sẽ không nói chuyện với cậu ta nữa… Em chỉ nói chuyện với mỗi anh, chỉ thân mật với mỗi anh thôi.”
Thích Thời Vũ đỏ bừng mặt, càng lúc càng cảm thấy mình như một đứa trẻ không biết phải trái đúng sai.
Chung Viễn nắm chặt tay anh nói: “Đi thôi anh, không giận nữa thì mình đi dạo đi… Trong tủ đầu giường không còn nhiều đồ nữa rồi, phải mau bổ sung thôi.”
Thích Thời Vũ vỗ bốp một cái lên lưng Chung Viễn.
Khi cả hai xách túi mua sắm trở về, Lưu Tư Miểu và cháu trai đã dùng xong bữa tối, đang từ trong sân đi ra. Chung Viễn khẽ gật đầu với Lưu Tư Miểu rồi nói: “Cậu Lưu đi thong thả, tôi về phòng trước đây.”
Ở cổng chỉ còn lại Thích Thời Vũ và Lưu Tư Miểu. Anh mở lời trước: “Cậu Lưu, hương vị thế nào?”
“Gà và bong bóng cá trong lẩu gà có mùi hương đậm đà, thuần khiết. Hải sản nấu trong giấm rượu thì tuyệt nhất.” Lưu Tư Miểu cười nói, “Tay nghề của ông chủ Thích đúng là không tầm thường.”
Thích Thời Vũ hơi xấu hổ, không biết nên trả lời thế nào. Lưu Tư Miểu lại thản nhiên nói tiếp: “Mối quan hệ của ông chủ Thích và thầy Chung thật tốt. Lần đầu gặp anh, tôi đã cực kỳ ấn tượng, tôi vẫn luôn muốn thử theo đuổi anh, bây giờ xem ra là chẳng có tí ti cơ hội nào rồi.”
“Không sao… Hả? Theo đuổi ai cơ?” Thích Thời Vũ trừng to hai mắt, “Tôi á?”
Lưu Tư Miểu không nói thêm gì, chỉ lễ phép chào tạm biệt Thích Thời Vũ.
Thích Thời Vũ ngơ ngác trở lại sân sau, vừa mở cửa phòng đã bị Chung Viễn kéo vào. Chung Viễn đẩy anh dựa vào cửa, ghé vào tai anh nói: “Nhìn xem, anh đã đổ oan cho em thế nào? Xem ra bây giờ người nên ghen mới đúng là em nhỉ?”
“Anh đâu có biết!” Thích Thời Vũ cứng miệng nói, “Hôm nào cậu ta cũng nhìn em chằm chằm mà…”
Thích Thời Vũ chợt nhận ra, có lẽ là bởi vì Chung Viễn luôn ở bên cạnh anh.
“Không sao, anh xin lỗi em cũng dễ thôi.” Giọng Chung Viễn càng trầm hơn, bờ môi anh càng lúc càng gần, “Chúng ta cùng nhau thử mấy món đồ mới mua nhé.”
Ngay khi Thích Thời Vũ bị hôn, khóe mắt anh trông thấy túi đồ vừa rồi còn đặt ở đầu giường đã được mở ra từ lúc nào không hay.
Mặt trăng treo cao trên cành cây. Một cánh cửa khác trong sân được mở ra, Thích Lãng và Hà Giai Lạc cùng bước ra ngoài. Trong tay Thích Lãng còn cầm một món đồ chơi Lego mới ráp xong, trông như tấm khiên của Captain America.
Hà Giai Lạc ngáp một cái rồi nói: “Cuối cùng cũng ráp xong rồi. Cả tháng nay tớ đều học cách làm từ Tiểu Hằng đó, mãi mới chuẩn bị xong vật liệu. Tớ muốn tặng nó cho cậu.”
Thích Lãng cẩn thận ôm bộ đồ chơi, trên mặt vẫn tỏ ra nghiêm túc: “Cảm ơn cậu.”
“Không có gì, cậu là bạn thân của tớ mà.” Hà Giai Lạc vừa vẫy tay vừa chạy ra ngoài, “Vậy tớ về nhà trước đây. Sáng mai tớ tới gọi cậu cùng đến trường nhé!”
“Được.” Thích Lãng vẫy tay với cậu nhóc, “Ngủ ngon.”
“Ngủ ngon!”
Giọng nói chào tạm biệt của trẻ con cùng với tiếng cọt kẹt của cánh cửa nhỏ trong khu nhà đã kết thúc một ngày trong sự tĩnh lặng.
Thích Lãng vẫn ôm hộp đồ chơi trong tay, cậu bé nhìn phòng của lão Thích ở đối diện trước tiên. Bên trong hình như đã tắt đèn rồi. Thích Lãng khẽ thì thầm một câu: “Mấy người lớn ngây thơ này.”
Nói xong, cậu bé cúi đầu nhìn xuống chiếc khiên màu xanh đỏ trong tay mình.
Một nụ cười không thể kiềm được đã xuất hiện trên khuôn mặt non nớt, vốn luôn nghiêm túc của cậu bé.