Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni
Thích Lãng và Chuyện Người Lớn
Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gần đây, Thích Lãng, học sinh lớp 5 (3), luôn tỏ ra trầm tư khác lạ.
Cậu bé này quá thông minh, đến nỗi cô Trần, giáo viên chủ nhiệm hiện tại của em, không biết phải trò chuyện với em ra sao.
Thế là cô Trần tìm đến Hà Giai Lạc, người vẫn luôn âm thầm dõi theo Thích Lãng... À không, Hà Giai Lạc bây giờ đã không còn mũm mĩm như trước, làn da cũng trắng trẻo hơn rồi.
Hà Giai Lạc đứng trước bàn làm việc của cô Trần, gãi đầu gãi tai: “Không vui ạ? Chắc không có đâu ạ, cô Trần ơi, Tiểu Lãng vẫn luôn như vậy mà... Trưa qua ăn đùi gà, cậu ấy còn cho em một nửa đó!”
“...” Cô Trần nhìn đôi mắt to tròn ngây thơ của Hà Giai Lạc, bất đắc dĩ thở dài. Hèn chi bình thường Thích Lãng vẫn luôn hờ hững lạnh lùng với cái đuôi nhỏ của mình. Đứa bé này, dù giờ không còn béo tròn nữa, nhưng vẫn ngây ngô quá. Đến cả món đùi gà Thích Lãng thích ăn nhất cũng có thể cho cậu nhóc, chắc chắn là có chuyện gì rồi!
Đã gần đến giờ Thích Lãng tan học, thời gian cậu bé rời lớp cũng trùng khớp với giờ tan ca của thầy Chung đẹp trai trong trường.
Thầy Chung không giống với những giáo viên khác có con học cùng trường, ông không để con mình đến thẳng văn phòng tìm rồi cùng về nhà. Thay vào đó, thầy luôn thu dọn đồ đạc của mình trước và đợi Thích Lãng ở ngoài cổng trường như bao phụ huynh khác.
Cô Trần nghe các giáo viên cũ kể lại, có người từng hỏi thầy Chung lý do vì sao lại làm như vậy. Thầy Chung nói, khoảnh khắc đứa trẻ bước ra khỏi cổng trường và nhìn thấy bố mẹ mình có lẽ là khoảnh khắc ấm áp nhất trong ngày của chúng. Chim mỏi về tổ, đó là sự ấm áp mà không ai nên bị tước đoạt.
Chung Viễn đối xử với Thích Lãng giống như một người cha.
Nhưng cô Trần biết Chung Viễn không phải là bố của Thích Lãng. Hai năm trước, cô đến trường này và nhận chủ nhiệm lớp 3 (3) mà Thích Lãng đang học. Chẳng bao lâu, cô phát hiện đứa trẻ cực kỳ thông minh này hình như là con của một giáo viên trong trường. Lúc đầu cô cứ nghĩ Thích Lãng không theo họ cha, nhưng trong buổi họp phụ huynh, cô lại gặp được bố ruột của Thích Lãng, một người đàn ông tên là Thích Thời Vũ.
Cô Trần có hơi bối rối, nhưng các đồng nghiệp dường như đều giữ kín chuyện này nên cô cũng không hỏi được gì nhiều.
Hai năm sau, dù cô Trần có chậm hiểu đến mấy cũng đã nhìn ra được một số manh mối. Thích Lãng là một đứa trẻ rất thông minh, tuân thủ kỷ luật, lại có vẻ trưởng thành hơn so với tuổi, nên giáo viên khó tránh khỏi việc thiên vị cậu bé hơn một chút.
Hôm nay tan học, Thích Lãng vẫn đứng đầu hàng. Cô Trần dẫn cậu bé đến giao cho Chung Viễn đang đợi ở cửa.
“Cảm ơn cô Trần, cô vất vả rồi.” Chung Viễn lịch sự gật đầu với cô Trần rồi quay sang nói với Thích Lãng: “Lãng Lãng, con chào tạm biệt cô Trần đi.”
“Chào tạm biệt cô Trần ạ.” Thích Lãng lễ phép nói.
Chung Viễn vừa mới chuẩn bị dẫn Thích Lãng rời đi, cô Trần liền lên tiếng gọi lại: “Thầy Chung, xin chờ đã. Tôi muốn trao đổi với anh đôi chút về tình hình gần đây của Thích Lãng.”
Chung Viễn vốn đã móc chìa khóa xe ra, nghe vậy liền nhét lại vào ba lô. Anh đưa điện thoại của mình cho Thích Lãng rồi dặn: “Lãng Lãng, con sang tiệm bánh bên kia mua cho chị Tiểu Tây và anh Lâm Niệm hai chiếc bánh sô cô la, mua thêm ba cái bánh đậu đỏ cho lão Thích nữa nhé.”
“Rõ ràng tuần trước chú mới nói bố không được ăn quá nhiều đường mà.” Thích Lãng nhếch miệng: “Chú lại quên rồi à?”
“Bánh đậu đỏ của tiệm đó không có đường.” Chung Viễn cười gõ đầu Thích Lãng, đợi thấy cậu nhóc đi xa mới quay sang nói với cô Trần: “Cô Trần, mời cô nói.”
“Thưa thầy Chung, là thế này.” Cô Trần thử mở lời: “Gần đây tôi thấy tâm trạng của Thích Lãng không được tốt lắm, xin hỏi có phải trong nhà có chuyện gì khiến thằng bé không vui không ạ?”
Chung Viễn cũng không né tránh mà nói thẳng: “Gần đây bố của Lãng Lãng đang giận dỗi tôi, có lẽ thằng bé cảm nhận được điều đó. Tôi sẽ nói chuyện lại với thằng bé.”
Cô Trần rất ngạc nhiên trước sự thẳng thắn của Chung Viễn, càng sốc hơn khi anh lại còn muốn trực tiếp thảo luận với Thích Lãng về vấn đề tình cảm của mình với bố thằng bé. Chung Viễn nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt cô, anh nói: “Thích Lãng trưởng thành hơn so với bạn đồng lứa, có một số việc cũng không cần phải né tránh con cái. Con cái là người hòa giải tốt nhất cho mâu thuẫn giữa bố mẹ, cô thấy đúng không cô Trần?”
Cô Trần chợt nhận ra trước đó mình đã sai lầm trầm trọng. Cô luôn nghĩ giữa Chung Viễn và bố Thích Lãng là một mối quan hệ đặc thù, nhưng ngay lúc này, Chung Viễn lại giống như một người bố hết cách đành phải kể cho giáo viên của con mình nghe chuyện trong nhà, cũng chẳng khác gì những ông bố khác trên đời này.
Chung Viễn lại nói thêm vài câu với cô Trần. Thấy Thích Lãng xách bánh quay lại, Chung Viễn lễ phép chào tạm biệt cô: “Cô Trần, sau này xin nhờ cô chăm sóc Thích Lãng nhiều hơn. Chúng tôi xin phép đi trước.”
Thích Lãng theo thói quen nắm tay Chung Viễn. Cô Trần nhìn theo bóng lưng một lớn một nhỏ khuất dần, đột nhiên cảm thấy ánh hoàng hôn phía chân trời cũng trở nên dịu dàng hơn.
Chiếc xe chạy với tốc độ chậm như rùa bò trong dòng xe cộ dần đông đúc vào giờ cao điểm buổi tối. Thích Lãng ôm chiếc bánh trong tay, nhỏ giọng hỏi: “Chú không thể xin lỗi bố sao ạ?”
“Xin lỗi?” Chung Viễn dừng xe khi đèn đỏ: “Chú còn đang thắc mắc tại sao dạo này bố con không vui, con có biết lý do không?”
Thích Lãng quay đầu nhìn Chung Viễn, trong mắt tràn đầy dò xét: “Chú không biết thật sao ạ?”
Vẻ mặt Chung Viễn tràn đầy vẻ vô tội: “Thật sự không biết mà. Bắt đầu từ ngày hôm kia, bố con tự nhiên không thèm để ý đến chú. Chú nói chuyện mà bố con cũng giả vờ không nghe thấy, đến tối lại đi ngủ sớm, sớm hơn cả con luôn đó.”
“...Hai người đúng là khiến người ta lo lắng mà.” Thích Lãng nhíu mày: “Việc của người lớn có thể tự mình giải quyết được không ạ?”
“Được chứ. Chú sai rồi, là lỗi của chú khi không chủ động giải quyết vấn đề với lão Thích.” Chung Viễn chân thành thừa nhận sai lầm của mình: “Đây là lý do khiến con thấy không vui sao?”
“...Tại sao con lại không vui vì chuyện giữa hai người lớn chứ ạ?” Thích Lãng đầy vẻ khó hiểu.
“Vậy tại sao con lại không vui?” Chung Viễn lại đạp chân ga: “Cô Trần nói con còn không ăn đùi gà luôn đó.”
“Không có gì ạ.” Thích Lãng nhếch miệng, cúi đầu xuống: “Gần đây con không muốn ăn đùi gà lắm.”
Cửa hàng Số 6 ngõ Bách Hoa vẫn như trước. Ông chủ Thích đẹp trai đang trang trí chiếc bánh kem của ngày hôm nay. Nháy mắt một cái, anh đã nhìn thấy bàn tay nhỏ vén rèm cửa lên, liền cất giọng: “Ồ, ông tướng con về rồi à?”
Thích Lãng tự đeo chiếc cặp sách nhỏ, ba bước thành hai bước chạy nhanh đến trước quầy. Em đặt túi bánh trong tay sang một bên, tiện tay lấy một miếng mille-feuille trong tủ kính, cắn một miếng lớn rồi nhận xét: “Ngọt quá, mà bánh lại hơi khô. Lão Thích, gần đây kỹ thuật của bố kém đi rồi.”
Thích Thời Vũ vỗ vào tay cậu nhóc: “Con rửa tay chưa? Ra sân sau chào dì Lý trước đi, đợi lát nữa ăn cơm. Nhớ dắt Nấm ra ngoài đi dạo đó, hôm nay đến lượt con rồi.”
“Hôm nay rõ ràng là đến lượt Tiểu Chung dắt chó mà!” Thích Lãng lớn tiếng nói: “Hai người làm gì thì làm, đừng có lôi con vào!”
Nói xong, Thích Lãng nhanh chóng rút lui với miếng mille-feuille sô cô la.
Trước quầy chỉ còn lại một mình Chung Viễn. Thích Thời Vũ đứng sau quầy thấy vậy liền cúi đầu xuống tiếp tục trang trí hoa, không thèm để ý tới thầy Chung đang đứng trước mặt.
Chung Viễn cũng không vội, anh dịu dàng cười nói: “Anh ơi, chờ anh rảnh rỗi, mình tâm sự được không?”